Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15153

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 101 - 200 - Chương 157: Hạ Gục Bảy Thành

Mãi cho đến khi bóng lưng Yulia khuất hẳn, ba người mới lụi cụi thu dọn đồ đạc.

“Phong Thần cũng tốt tính phết.”

“Chẳng qua là người ta không thèm để mắt đến mớ đồ của chúng ta thôi. Điểm cao ngất ngưởng như vậy, chắc chắn đã vơ vét được không biết bao nhiêu trang bị xịn rồi.”

“Dù sao đi nữa, cậu ấy không thừa nước đục thả câu đã là quá trượng nghĩa rồi.”

Ma Pháp Thiếu Niên, người vốn ít nói, đẩy gọng kính vô hình trên sống mũi rồi tuyên bố: “Từ hôm nay, tôi là fan của Phong Thần.”

“Ông không phải lolicon à?”

“Chính vì thế, Phong Thần mới là nữ thần của tôi.”

““Hít—””

Mãi đến lúc này, hai người còn lại mới sực tỉnh.

““Phong Thần là một bé loli á?!!””

Vài khán giả trong phòng livestream có sở thích hóng chuyện chẳng khác nào ngồi phòng giám sát, nghe được cuộc thảo luận của ba người lập tức đem tin này đi rêu rao.

Chẳng mấy chốc, tin tức như mọc thêm cánh lan truyền với tốc độ ánh sáng.

Thế là, danh hiệu “loli” của Phong Thần cứ thế được đóng mác xác nhận một cách khó hiểu.

Yulia nào có hay biết... Mà thôi, cô vốn chẳng biết gì hết, cô chỉ là một bé loli ngây thơ vô số tội thôi mà.

Cô đang trên đường đến thành phố tiếp theo.

Dù trước đó chỉ chợp mắt mười phút, nhưng không biết có phải vì giấc mơ kỳ lạ kia không mà cô có cảm giác như đã ngủ một giấc thật dài.

Trạng thái tinh thần của cô bây giờ tốt đến lạ thường.

Với bốn thành phố còn lại, Yulia vẫn áp dụng chiến thuật cũ.

Điểm khác biệt duy nhất là tần suất chạm mặt người chơi khác tăng lên chóng mặt.

Thấy bảy thành phố đã sáng lên ba cái, ba con BOSS đã bị hạ gục, những người chơi khác cũng bắt đầu tăng tốc.

Càng lúc càng có nhiều người tràn vào các thành phố, tiến sâu vào bên trong.

Mỗi khi gặp họ, Yulia thường chọn đường vòng để né, trừ khi lại có kẻ nào đó kéo cả đoàn tàu mấy ngàn con quái như trước.

Điểm đặc biệt của Thành Hoàng Diệp là quái vật có thể ẩn thân, còn người chơi thì luôn bị lộ vị trí.

Nhưng đối với Hoàng Kim Đồng của Yulia, đây chẳng khác nào trò hề. Bản thân cô không cần ẩn nấp, mà đối phương có trốn đằng trời cô cũng nhìn thấy.

Dễ dàng hạ gục.

Thành Lam Thiên là một thành phố kết hợp giữa ảo cảnh và thực tại.

Hoàng Kim Đồng bẩm sinh đã có thể nhìn thấu ảo ảnh.

Qua màn!

Thành Bạch Tuyết có nhiệt độ cực thấp, sẽ liên tục gây hiệu ứng bất lợi. So với Thành Hắc Nha, nó thiếu đi sự bí ẩn, nhưng hiệu ứng debuff lại mạnh hơn rất nhiều.

Cái này có hơi phiền phức, may mà đã có các trạm lửa trại do những người chơi khác dựng lên, việc khám phá bản đồ không thành vấn đề lớn.

Con BOSS cuối cùng là một con quái hệ băng chỉ biết đứng yên một chỗ. Khi Yulia lôi bom ra, nó còn đang gào mồm thị uy.

Sau khi ăn một quả, cơ thể nó nổ tung một mảng lớn, lập tức im bặt.

Quả thứ hai, quả thứ ba...

Tổng cộng chỉ hơn mười quả bom, con BOSS đã bay màu.

Đây có lẽ là trận đấu BOSS nhàn hạ nhất mà Yulia từng trải qua.

Thành Hôi Tẫn cuối cùng, không có địa hình đặc biệt.

Một thành phố chỉ còn lại tro tàn, trông như một bình nguyên vô tận.

Bất cứ nơi nào bên dưới lớp tro tàn cũng có thể có quái vật chui ra.

Con BOSS thì đứng sừng sững giữa trung tâm thành, liếc mắt một cái là thấy ngay.

Khi Yulia đến nơi, một lượng lớn người chơi đã và đang quần nhau với con BOSS đến trời long đất lở.

Đối mặt với tình huống này, Yulia dứt khoát chọn một góc khuất, ung dung hóng kịch.

Cảnh tượng này khiến cô nhớ lại trận chiến với con BOSS mà cô từng chứng kiến ở Thành Lạc Diệp.

So với lúc đó, trình độ chung của người chơi ở đây đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, con BOSS cũng không có hiệu ứng áp chế cấp độ, cuối cùng cũng có thể nhìn ra được sự phối hợp tác chiến giữa họ.

Những người chơi ở đây dường như được chia thành ba phe lớn và một vài nhóm nhỏ khác.

Ba phe lớn lần lượt là server Hoa Hạ, server Châu Mỹ và server Châu Âu. Các nhóm nhỏ là những server còn lại và một số đội không thể liên minh với nhau vì mâu thuẫn.

Bề ngoài thì họ đang hợp tác, nhưng thực tế vẫn ngấm ngầm cạnh tranh.

Ví dụ như giữa ba phe lớn, việc kéo thù hận của BOSS khá là hỗn loạn.

Đôi khi con BOSS chân trước còn đang tấn công server Hoa Hạ, đột nhiên quay người đã hất bay tanker của server Châu Mỹ.

Trước khi vận sức thì nhắm vào tanker của server Châu Âu, vận sức xong thì một chiêu đã tiễn một DPS chủ lực nào đó ở tít đằng xa về thành.

Cũng may là người đủ đông, BOSS không đủ mạnh, chứ đánh đấm kiểu này chắc chắn toang.

Đúng là may cho các người, Thống tỷ tỷ đã tắt friendly fire từ trước, nếu không thì mấy phe này đã choảng nhau vỡ đầu rồi.

Cơ mà dù không đánh nhau thật thì đấu võ mồm với ngáng chân nhau cũng diễn ra như cơm bữa.

Yulia xem một lúc rồi cũng mất hứng.

Con BOSS này chẳng gây ra được sóng gió gì, cùng lắm là lúc chuyển giai đoạn, tung chiêu diện rộng thì có vài người chơi xui xẻo ngã xuống thôi.

So với số lượng người chơi khổng lồ thì chuyện này chẳng thấm vào đâu.

Nghĩ đến đây, cô lại nhớ đến đối thủ đầu tiên của mình, Sogrider.

Nếu là Sogrider ở đây, đám người chơi này mà còn đánh đấm lộn xộn như vậy, chắc chắn sẽ phải ăn hành ngập mồm.

Thực lực của con BOSS ở Thành Hôi Tẫn cũng chỉ ngang ngửa với Sogrider giai đoạn một.

Lúc đó Sogrider vẫn còn rất lý trí, người chơi đánh sẽ càng khó nhằn hơn.

Giai đoạn hai với màn song đấu hai BOSS chắc chắn đủ cho đám người này ăn hành ngập mặt, chứ đừng nói đến giai đoạn ba.

Sogrider giai đoạn ba tuy không còn lý trí, nhưng sức chiến đấu lại lớn hơn nhiều.

Nếu lấy Sogrider giai đoạn ba làm chuẩn, thì thực lực của con trùm ở Thành Hôi Tẫn này giỏi lắm cũng chỉ được 0,6 Sogrider.

Mấy con trùm ở mấy thành khác, Thành Tử Đằng và Thành Hồng Phong chắc được khoảng 0,7 Sogrider.

BOSS của Thành Hoàng Diệp và Thành Lam Thiên hoàn toàn là dựa vào địa hình, bỏ đi lợi thế đó thì thực lực thật cũng chỉ cỡ nửa Sogrider.

Còn con trùm ở Thành Bạch Tuyết, thực lực cứng có thể đạt đến 0,8 Sogrider, nhưng đó là do hy sinh khả năng di động để đổi lấy, đúng là một cái bao cát di động, không thể so với kiểu vừa nhanh vừa mạnh như Sogrider được.

Yulia tìm một nơi không người, bộ quần áo màu đen gần như hòa làm một với mặt đất.

Cô cứ nằm như vậy, mắt nhắm mắt mở nhìn trận chiến với BOSS.

Cô chẳng còn gì để làm nữa.

Con BOSS này thì cô chê, các điểm khám phá nhỏ thì không có hứng thú, chạy đến các thành khác nhặt của rơi cũng lãng phí thời gian, chi bằng cứ nghỉ ngơi thế này.

Không biết đã qua bao lâu, ngay lúc Yulia sắp du hành vào mộng cảnh lần nữa, một tiếng gầm giận dữ của con BOSS đã kéo cô về thực tại.

Sau tiếng gầm, cơ thể con BOSS hóa thành tro bụi, hòa vào mặt đất.

Trận chiến kết thúc.

Yulia lấy lại tinh thần, tiến lại gần nhóm người chơi hơn một chút.

Cô cứ thế nghe lén từ xa, xem xem sau đó họ định làm gì.

Đây cũng là lý do cô đã đợi ở đây hơn mười phút.

Kết quả là câu đầu tiên nghe được đã khiến cô thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng.

“‘Phong’ không đến à?”

Không chỉ người chơi server Hoa Hạ, mà ngay cả người chơi server Châu Âu cũng đang hỏi.

Ủa, tôi có đến hay không thì liên quan gì đến mấy người?

Sau đó cô lại nghe được câu tiếp theo.

“Sáu thành phố khác đều đã sáng trưng, cậu ấy chắc chắn sẽ đến đây. Nhưng điểm của cậu ấy lâu như vậy không thay đổi, không lẽ đang nấp ở đâu đó hóng kịch đấy chứ.”

Bậy nào! Tuyệt đối không có!

Mình vốn chẳng có hứng thú xem trận đánh boss nhàm chán này, giờ cũng chỉ là tiện đường hóng chuyện thôi.

Nghĩ vậy, Yulia lại kéo chặt áo choàng, rúc vào bóng tối kỹ hơn nữa.