Yulia rời khỏi cổng dịch chuyển, lẩn vào một góc khuất.
Giờ thì mình cũng hòm hòm hiểu cái phó bản rừng rú này rồi.
Cái rừng này chia thành nhiều tầng, mỗi tầng một kiểu môi trường với thử thách khác nhau.
Tầng một chủ yếu là sương mù với đám quái lẩn khuất, chỉ cần nhìn thấu bản chất của màn sương là qua màn ngon ơ.
Chứ không nhìn ra thì có kéo đến bao nhiêu thằng cũng bị nó chơi lén cho sấp mặt thôi. Kể cả có may mắn qua được thì cũng tốn thời gian, cạn sức lực, khó mà đi tiếp nổi.
Tầng hai thì giờ chưa thấy gì, phải đợi đám chuột bạch dò đường của mình đến thám thính một phen đã.
Cứ mỗi lần qua một tầng là lại có một cái cổng dịch chuyển đưa người chơi sang tầng tiếp theo. Y như game vượt ải.
Cái kiểu thiết kế này đúng là đòn chí mạng với một đứa chuyên trèo cửa sổ chứ không thích đi cửa chính như mình. Mình lại có cảm giác bị game nó nhắm vào rồi.
Điều này càng củng cố quyết tâm bám càng “tổ chức”, bám càng đội nhóm của mình.
Trong khi đó, Phong Hỏa Liên Thiên sau một hồi đắn đo cũng quyết định dẫn quân đi qua cổng dịch chuyển.
Để cẩn thận, anh ta cử vài toán nhỏ đi trước dò la, sau khi xác nhận không có nguy hiểm mới lệnh cho toàn quân tiến vào.
Khi đoàn quân ba nghìn người vừa ra khỏi cổng dịch chuyển và đi được một đoạn, sâu trong rừng bỗng vang lên động tĩnh kinh thiên động địa.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, tiếng chân dậm huỳnh huỵch hòa cùng tiếng gầm rú man dại, bụi đất cuồn cuộn bốc lên ngút trời.
Cùng lúc đó, trinh sát đi đầu mặt mày tái mét chạy về.
“Báo cáo! Là thủy triều quái vật! Một trận thủy triều quái vật cực lớn!”
“Số lượng?”
“Không đếm xuể, nhưng sơ sơ cũng phải gấp mấy lần quân số của ta!”
“Toàn quân vào trạng thái chiến đấu! Các đoàn thu hẹp đội hình! Đoàn tiên phong đứng mũi chịu sào, các đoàn còn lại xếp thành hình tam giác, chuẩn bị nghênh địch!”
Lần này không phải chuyện đùa, quân địch đông gấp mấy lần phe ta.
Ai nấy đều nghiêm nghị chờ lệnh, tích tụ sức mạnh trong tay, mắt dán chặt về phía trước.
“Kẻ địch cách một nghìn mét!”
“Năm trăm mét!”
“Hai trăm mét!”
“Một trăm mét!”
“Năm mươi mét!”
“Hai mươi mét! Vòng ma pháp đầu tiên, khai hỏa!”
Một loạt ma pháp tầm xa được khai hỏa, ánh sáng đủ màu sắc nổ tung như pháo hoa, trút xuống đầu quân địch một đòn hủy diệt.
Hiệu quả tuy lớn, nhưng vẫn còn xa mới đủ.
Số quái vật ngã xuống so với tổng số đông đảo của chúng chỉ như muối bỏ biển.
Dư âm của đợt oanh tạc còn chưa tan, bầy quái vật nối đuôi nhau đã áp sát đội hình.
“Giữ vững đội hình!”
Trận cận chiến chính thức bắt đầu.
Nhờ vào đội hình tam giác mà Phong Hỏa Liên Thiên đã chọn, số lượng quái vật mà đoàn quân phải đối mặt ban đầu thực ra không quá nhiều.
Phần lớn quái vật đã tràn qua hai bên sườn.
Vì đây là một trận thủy triều quái vật khổng lồ, đám quái ở hai bên không thể quay đầu lại ngay lập tức. Chúng muốn vòng lại tấn công thì phải đi một quãng khá xa, cần không ít thời gian.
Họ đã chia toàn bộ thủy triều quái vật làm ba, hiện tại chỉ cần đối phó với một phần ba ở chính diện.
Nhưng nếu không thể tiêu diệt được phần này trước khi đám quái ở hai bên vòng lại, họ sẽ phải đối mặt với vòng vây từ ba phía.
Về chuyện này, Yulia chẳng hề lo lắng.
Đừng có coi thường sức chiến đấu của người chơi khi họ đã hợp thành một khối chứ.
Chẳng qua chỉ là vài nghìn hay cả vạn con quái thôi mà, cứ từ từ mà cày thì cũng chết hết.
Nghĩ vậy, cô lẳng lặng chuồn lên phía trước xem sâu bên trong còn có trò gì hay ho.
Tầng hai của khu rừng này khả năng cao chỉ là màn farm quái cày cấp nhàm chán, chẳng có gì thử thách. Cứ quẳng cho người anh em tốt Phong Hỏa Liên Thiên xử lý là xong chuyện.
Thấy chưa, đây chính là lợi ích của việc bám càng tổ chức đấy.
Yulia cứ thế đi thẳng vào sâu trong khu rừng.
Dọc đường, cô gặp vô số quái vật đang hừng hực khí thế xông về phía đại quân.
Số lượng này đúng là kinh người. Nếu để một mình mình đánh, không biết phải đánh đến năm nào tháng nào.
Cô quay đầu lại nhìn chiến trường ngập trong tiếng hét và bụi bay mù mịt, rồi gật gù.
“Điểm tích lũy quý giá thế này, cứ để cho các đồng chí xơi trước. Mình chỉ là một người qua đường đi mua nước tương thôi , sao nỡ ra tay cướp công chứ.”
Nói rồi, cô đi thẳng vào trong mà không hề ngoảnh lại.
Yulia lượn lờ một hồi lâu, nhưng chỉ tìm được vài cái rương đồ vặt vãnh.
Quái tinh anh không thấy đâu, cổng dịch chuyển cũng chẳng tìm ra.
Cô đành lóc cóc quay về tìm “tổ chức”.
Tuy thân mình luôn tách rời tổ chức, nhưng tim mình vẫn luôn hướng về tổ chức.
Lúc này, trận chiến giữa đoàn quân và bầy quái vật đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Đoàn quân tuy có một số thương vong nhất định, nhưng cục diện đã hoàn toàn ngã ngũ, cán cân bắt đầu nghiêng về phía người chơi.
Chắc mẩm chẳng bao lâu nữa là có thể dọn sạch bãi quái này.
Đúng lúc này, một tiếng gầm thịnh nộ kinh thiên động địa lại vang lên từ sâu trong rừng, kéo theo mặt đất rung chuyển dữ dội.
Vài trinh sát đang hoạt động bên ngoài nhanh chóng đi điều tra.
Rất nhanh, tin tức đã được truyền về.
“Báo cáo! Xuất hiện mấy con quái tinh anh hình thể khổng lồ! Đang xông về phía này! Tốc độ rất nhanh!”
Chưa đợi đoàn quân kịp phản ứng, phía xa đã xuất hiện một bóng hình khổng lồ.
Đó là một con quái thú trông như voi ma mút, cao hơn hai mươi mét, bốn chân to như cột đình, mỗi bước chạy đều khiến mặt đất rung lên bần bật.
Nó đang tăng tốc lao tới, động tác trông có vẻ lù đù nhưng tốc độ lại nhanh kinh hoàng.
Cứ theo đà này, chưa đầy một phút là nó có thể càn đến nơi.
Đến lúc đó, đội hình sẽ phải hứng chịu một đòn xung kích hủy diệt, thế trận vốn đã ổn định sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Cả đoàn sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn mạnh ai nấy đánh, thương vong chắc chắn sẽ tăng vọt.
“Toàn quân tập trung hỏa lực vào chân con ma mút! Bằng mọi giá phải chặn nó lại!”
Đoàn quân chuyển hướng hỏa lực, nhắm thẳng vào con ma mút khổng lồ.
Vô số ma pháp đủ màu sắc gầm lên, ánh sáng chói lòa bao trùm lấy con quái vật.
Tất cả mọi người đều dán mắt về hướng đó, hy vọng đợt bùng nổ sức mạnh này có thể chặn đứng, thậm chí là kết liễu con quái thú.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, mặt đất vẫn rung chuyển, tiếng động do chạy nước rút gây ra vẫn vang lên như dự kiến.
Một bóng đen khổng lồ lao ra từ trong khói bụi, toàn thân nó tỏa ra một vầng sáng màu vàng nhạt.
Thế Bất Khả Đáng: Tiến vào trạng thái không thể cản phá, sát thương phải chịu giảm 90%.
Tất cả mọi người đều chết lặng. Một đợt dồn hỏa lực như vậy, dưới hiệu ứng giảm sát thương cực khủng của đối phương, thậm chí còn chưa bào nổi một nửa thanh máu của nó.
Đó là một đòn tấn công quy mô lớn tập trung toàn bộ lực lượng, trong thời gian ngắn căn bản không thể lặp lại lần nữa.
Không ít nơi còn xuất hiện thương vong mới vì khoảng trống hỏa lực này.
Toang rồi! Móng guốc của con quái vật này mà càn qua, tất cả sẽ bị nghiền thành cám.
Rất nhiều người đã có thể tưởng tượng ra khung cảnh tàn khốc tiếp theo.
Họ sẽ phải lao vào cận chiến trong hỗn loạn, thương vong vô số.
Cho dù cuối cùng giành được thắng lợi, cái giá phải trả cũng quá lớn.
Nhìn con ma mút khổng lồ lao tới với thế không thể cản phá, khoảng cách trong nháy mắt chỉ còn một nghìn mét.
Năm trăm mét!
Ba trăm mét.
Những người chơi ở tiền tuyến đã có phần tuyệt vọng, móng guốc của con quái thú mà đạp xuống, họ chắc chắn bay màu.
Hai trăm... RẦM!!!
Một tiếng nổ vang lên. Giữa chiến trường hỗn loạn ồn ào, tiếng động này vốn chẳng đáng chú ý, nhưng lại lọt vào tai các người chơi một cách đặc biệt rõ ràng.
Theo sau tiếng nổ là một tiếng ầm long trời lở đất, như thể có một vật thể khổng lồ vừa ngã sập xuống.
Ngay sau đó là tiếng rống ai oán thảm thiết của con voi ma mút.
Họ đã thấy, bóng hình khổng lồ của con voi ma mút đã hoàn toàn sụp đổ.
“Ồ, may mà vẫn còn kịp.”
Một bóng người mặc đồ đen từ trên trời giáng xuống, lao thẳng vào làn khói bụi cuồn cuộn bốc lên từ vụ nổ và cú va chạm.
Bóng hình ấy rõ ràng nhỏ bé, nhưng vào khoảnh khắc này lại trở nên vĩ đại khôn cùng.
“Là Phong Thần! Phong Thần lại ra tay rồi!”
“Phong Thần đỉnh vãi!”
“Phong Thần chính là cha mẹ ruột của tôi!”
[lưu ý83852]
Did you mean [note 83852]
“Người qua đường đi mua nước tương” (打酱油的路人): Một meme nổi tiếng trên mạng Trung Quốc, dùng để chỉ những người không liên quan, chỉ tình cờ đi ngang qua và không muốn dính vào chuyện gì.