Biến hình hoặc chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

WN - Chương 17 - Ngủ dưới bầu trời sao

Trụ sở Ma pháp Thiếu nữ.

Chính là Tòa nhà siêu lớn ở trung tâm thành phố.

Một công trình được xây dựng để có thể quan sát tất cả người dân trong tầm mắt.

Cũng là một nơi lý tưởng để đặt làm trụ sở cho các Ma pháp Thiếu nữ.

Khác xa nội thất hiện đại, bên ngoài được xây dựng như một tòa lâu đài cổ kính. Những bức tường màu pastel biến nó thành một lâu đài cổ tích trong mơ. Một tòa nhà mang tính biểu tượng của Ma pháp Thiếu nữ hiện đại. Thường được khách du lịch thăm quan hằng ngày.

Cũng là nơi lý tưởng để Ma pháp Thiếu nữ nghỉ ngơi.

Du khách không được phép lên những tầng trên. Những người ở trên đó đều là Ma pháp Thiếu nữ, cựu Ma pháp Thiếu nữ hoặc những linh vật không có chủ.

Vậy nên không cần phải lo bị người khác soi mói.

Red Vega đang ngồi trong phòng nghỉ.

Cô nằm dài trên chiếc sofa và nhìn chằm chằm màn hình TV siêu lớn trước mặt với vẻ thờ ơ.

“Red Vega thật sự quá tuyệt vời! Là một hậu bối may mắn được học cùng trường, em thật sự rất ngưỡng mộ chị ấy…”

“Dù bằng tuổi, nhưng chúng em với cô ấy thật quá khác nhau. Cô ấy thật giỏi và dũng cảm…”

“Em từng nghĩ cuộc sống của cô ấy thật đáng ghen tỵ khi biết cô ấy không cần phải thi đại học năm nay nhưng giờ em nghĩ lại rồi. Kỳ thi đại học không là gì so với những điều Red Vega đã làm.”

“Dù trong tình huống bất lợi khi nhiều quái vật cấp A tấn công thành phố. Nhờ phản ứng kịp thời của các Ma pháp Thiếu nữ, không có thiệt hại quá nghiêm trọng…”

Nội dung tin tức chỉ về việc ca ngợi các Ma pháp Thiếu nữ một cách ẩn ý.

Trong tin tức, những học sinh trong trường sử dụng điện thoại thông minh để ghép thành một bảng điện tử lớn để khích lệ Red Vega. Một số còn cúi đầu cảm ơn cô.

“Phì…”

Khung cảnh đó thật vui nhộn.

Red Vega thật sự cảm thấy vui vì những gì mình đã làm được.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Nếu không có quái vật Bắc Đẩu ở đó, những người ở trường đại học sẽ ra sao? Điều đó quá rõ ràng. Một con quái vật cấp A có thể dễ dàng phá rào chắn quái vật trong vài phút.

Dù Red Vega có tới đó nhanh đến đâu thì vài người cũng đã mất mạng. Và cô hiểu rõ điều đó hơn ai khác.

‘Nếu như không nhờ đám quái vật ấy đột nhiên xảy ra xung đột…’

Không phải vậy! Có thật đó chỉ đơn giản là một cuộc xung đột hay không?

Nếu như không phải vì chúng bất đồng quan điểm, mà thật sự quái vật Bắc Đẩu làm như vậy để bảo vệ người dân thì sao?

Red Vega bật điện thoại và lên mạng.

[Hãy vinh danh anh hùng thật sự của chúng ta – Bắc Đẩu!]

↳[Sao không gọi hắn là Cực Bắc thay cho Bắc Đẩu đi.]

↳[Cự Bặc! Cự Bặc! Cự Bặc! Cự Bặc! Cự Bặc!] 

↳[Mấy thằng rồ!]

Vài bài đăng dí dỏm nói về hắn trên diễn đàn của trường Đại học, nơi bị tấn công hôm nay. Nhiều tấm ảnh được chụp đã phát đi khắp nơi.

Dù có vài phản hồi cho rằng không nên nói tốt về quái vật nhưng mọi người đều tham gia vào trò đùa này và càng cố tình khen hắn và cười cợt.

Những người này ban đầu cũng chẳng hề nghiêm túc. Họ có thể đùa giỡn như thế vì sự an toàn của mình trớ trêu lại nhờ vào một cuộc xung đột giữa những con quái vật.

Nhưng nếu chuyện này tái diễn thì sao?

Nếu dần dần, trong nhận thức của họ, con quái vật Bắc Đẩu từ kẻ tấn công trở thành người bảo vệ họ thì mọi chuyện sẽ như thế nào?

Thành thật mà nói, nếu con quái vật ấy đứng về phe của bọn cô cũng không phải vấn đề lớn.

Thực ra, Red Vega còn mong điều ấy nữa là.

Lời hắn nói hôm qua thật sự rất chân thành.

Đến bây giờ, hắn chưa bao giờ tỏ ra thù địch đối với bọn cô.

Chỉ có sự ngạc nhiên, sự thương cảm và sự quan tâm. Không còn gì khác.

Tại sao? Tại sao một con quái vật lại quan tâm đến cô, Một Ma pháp Thiếu nữ?

Lịch sử dài và quá đỗi bi thảm giữa con người và quái vật lại hiện lên trong tâm trí cô.

‘Dù là vậy…’

Dù biết nó chỉ là một mong ước vô nghĩ, Red Vega vẫn hy vọng nó là thật.

Tất nhiên, nếu nói điều này với các tiến bối, cô chắc chắn sẽ bị mắng.

Nhưng cô không thể ngừng hy vọng sự chân thành của hắn không phải là giả tạo.

Tuy cô bị hắn đá bay hai lần nhưng…

Đó là món nợ cô có thể dễ dàng trả lại vào một ngày nào đó.

Vấn đề không nằm ở việc hắn sẽ cùng phe với họ. Nhưng rõ ràng một số quan điểm bất đồng sẽ xuất hiện khi người dân nhận thức được có một con quái vật đứng về phe của họ.

Vài người sẽ cho rằng Ma pháp Thiếu nữ thật vô dụng. Những cô gái tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của đất nước nhưng không thể so sánh với lũ quái vật. Cô có thể hình dung rõ ràng được điều đó.

Red Vega không thể chấp nhận sự thật đó. Làm một Ma pháp Thiếu nữ là ước mơ và cũng là điều cô yêu nhất.

Ngay cả bây giờ, phòng của cô cũng chứa đầy vật dụng liên quan đến Ma pháp Thiếu nữ.

Sẽ không sao nếu chỉ mình cô bị chỉ trích. Nhưng cô không thể chịu đựng được khi thấy những cống hiến của Ma pháp Thiếu nữ bị hạ thấp.

“Câu trả lời quá rõ ràng!”

[“Người bảo hộ?”]

Để không phải bị hắn thương hại. Để ngăn chặn những tình huống như hôm nay. Để đối đầu với với những nguy hiểm sắp tới.

Red Vega bật dậy và triệu hồi linh vật của mình. Một con mèo tròn như quả bóng lông xuất hiện.

“Phải trở nên mạnh hơn! Ribbon! Có cách nào giúp ngôi sao của tôi sáng hơn không?”

“Không có đâu, đồ ngốc!”

Pink Deneb nói rồi đạp cửa xông vào.

“Cô nghĩ cái gì mà muốn tăng ánh sáng ngôi sao của mình dù còn chưa tới một năm từ khi trở thành Ma pháp Thiếu nữ? Mỗi lần cô làm thế, tôi đều bị mang ra so sánh với cô vì màu của chúng ta gần giống nhau. Thả lỏng đi.”

“Em không thể! Giờ cả Dilemma cũng bắt đầu hành động rồi. Chúng ta cần trở nên mạnh hơn.”

“Nếu chúng ta có thể mạnh hơn chỉ bằng việc nói, tôi đã là người đừng đầu rồi. Đồ ngốc này!”

Pink Deneb bác bỏ lời cô nói một cách quyết liệt.

“Ah-hee! Đừng nóng vội. Chúng ta không thể nào cứu hết mọi người trên thế giới. Ngay cả bây giờ, hàng chục ngàn người đã chết ở phía bên kia Trái Đất cô biết không? Hừm!? Cứ cho đi những gì cô có thể. Hãy giữ những gì cần. Đừng buông nó ra.”

Pink Deneb lảng vảng quanh căn phòng rồi lấy lon bia ra từ tủ lạnh và uống nó. Sau đó, cô thản nhiên ngồi xuống sofa và vỗ mạnh vào đùi red Vega.

“Cô không biết trong những tình huống sinh tử, những kẻ mất bình tĩnh luôn chết trước sao?”

“Này! Đừng có rủa em?”

“Rủa? Cái con nhóc này! Đây là một lời khuyên từ tiền bối giàu kinh nghiệm của cô đấy.

Làm thêm vài hớp bia, Pink Deneb bỗng thốt lên như nhớ ra điều gì đấy quan trọng.

“Đúng rồi! Băng ghi hình của camera quan sát ở trường đại học! Chúng ta sẽ nghiên cứu tài liệu quan trọng này. Muốn xem không?”

“Thật!?”

“Hiển nhiên là cô muốn xem nó rồi. Ba con quái vật cấp S cũng xuất hiện. Chúng ta phải làm chuẩn bị chứ! Chẳng lẽ lại không muốn xem?”

“Không! Em sẽ xem. Chắc chắn!”

“Vậy mới đúng!”

Pink Deneb mỉm cười rồi lại uống một chút bia. Vị của nó hôm nay thật đắng.

Đằng sau sự vui vẻ của cô nhóc hậu bối của mình, cô bỗng nghĩ đến hai người.

Blue Sirius, người đã uống say và khóc đến thiếp đi từ khi trở về. Và, người đàn ông đã gây ra chuyện đó.

‘Han Jae-joong…’

Ngay cả khi gặp lại sau một khoảng thời gian, không thể tin được khi nhìn thấy vẻ thảm hại của người đàn ông mình từng theo đuổi. Bởi cả cô cũng không muốn thấy anh như vậy.

‘Mất trí nhớ… chú không thấy lời nói dối đó quá lộ liễu sao…’

Hai ngươi họ khó coi đến vậy sao?

Cảm nhận vị đắng trong miệng. Pink Deneb bóp nát lon bia trong tay.

*****

“Chết tiệt!”

Đó là cái đêm đầu tiên mà tôi muốn tìm đến thuốc lá dù chưa một lần sử dụng trong đời.

Sự sụp đổ nhận thức và khủng hoảng hiện sinh. Đây đáng lẽ là điều tôi đã vượt qua từ lúc còn đang dậy thì chứ không phải đến cái tuổi này vẫn bị nó hành hạ. Hơn nữa, đây không phải là những một lo âu trừu tượng. Tôi không tạm quên được chúng.

Thật phức tạp!

Không có manh mối, thật quá phức tạp để tôi có thể đưa ra một kết luận tạm thời.

Những ngôi sao thật sáng.

Tuy nhiên, vì là đêm ở thành phố, ánh sao thường bị lu mờ bời ánh đèn đường.

Tôi nhìn chằm chằm vào chúng, những ký ức mờ nhạt và nhỏ bé như những ánh sao kia hiện lên từng chút một.

Người ta nói, ký ức là một chuỗi tuần tự. Giống như kết nối giữa các ngôi sao trong một chòm sao. Tìm thấy một thì sẽ dễ dàng tìm cách ngôi sao còn lại.

Lục tìm ký ức cũng như nối những đường thẳng, một mảnh ký ức rõ ràng sẽ hiện lên.

Thứ hiện ra là chòm sao Phi mã (Pegasus), thường xuất hiện khi trời đã sang thu.

Con quái vật tấn công tôi đầu tiên chính là Pegasus. Một con quái vật với cái đầu ngựa ở trước ngực và đôi cánh trắng tinh ở sau lưng. Trừ hai phần đó. Cả cơ thể được bao phủ bởi những sợi cơ rắn chắc như rắn làm hắn trông thật kinh dị.

“Mày cũng xem tao là tên đầu ngựa? Mày cũng sợ vẻ ngoài gớm ghiếc này sao?”

Bắt đầu với việc Pegasus trở nên giận dữ, những con quái vật khác cũng xuất hiện.

Chúng lấy nỗi sợ của tôi làm thú vui và không định để tôi chết dễ dàng. Đặc biệt là Virgo.

“Jae-joong à. Như thế không được đâu! Nếu anh không chạy thêm một chút nữa thì sẽ chết đấy! Hửm? Jae-joong dễ thương của em ơi! Chạy đi nào!”

Giọng điệu của cô ta rõ ràng đây không phải lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Chẳng lẽ Virgo cố tình tấn công Han Jae-joong để tấn công tôi? Mối quan hệ của họ là gì?

Không phải mỗi Blue Sirius là Ma pháp Thiếu nữ duy nhất thân thiết với Han Jae-joong thôi sao? Khoan đã, nói thế cũng không đúng. Trong thời gian hẹn hò với cô ấy, có thể anh ấy đã làm quen với vài Ma pháp Thiếu nữ khác. Nhưng sao Virgo lại truy đuổi tôi?

Sau cùng, tôi cứ chạy để tự cứu mình khỏi quái vật. Vết thương trên cơ thể lại ngày càng nhiều và thể lực cũng đã chạm đáy. Càng nhớ lại tôi lại cành sợ hãi. Có khi, tôi lại hình thành chứng sợ quái vật bên ngoài chứng sợ truyền thông đó.

[“Điều đó sẽ gây khó khăn cho người bảo hộ trong tương lai. Tôi khuyên ngài nên quên chuyện đó và giữ tâm lý thoải mái. Tôi sẽ truyền vào não ngài vài bài tập yoga để giúp ngài bình tĩnh…”]

“Nín!”

Tao cần phải nghĩ thông suốt trước đã.

Quay trở lại sau đó, tôi bị Virgo bắn hạ. Trước ngưỡng cửa tử, tôi hấp thụ ánh sao đám quái vật đó bắn vào tôi.

‘Chúng muốn tạo ra một con quái vật từ nỗi sợ? Những con quái vật có nguồn gốc từ con người cũng trải qua những cảm xúc tương đúng không? Vậy điều gì tạo ra sự khác biệt? Sao chỉ có mỗi tôi là đặc biệt?’

Thêm một điều kỳ lạ nữa.

Từ đầu, sao một người sợ chết như Han Jae-joong lại chọn tự tử? Cơ thể này còn chứa những bí mật gì? Sự thật ẩn sâu trong những ký ức tôi không thể nhớ là gì?

“Này! Thắt lưng…”

[“Ngài cần gì?”]

“Mày có cách nào giờ tao tìm lại ký ức không?”

Dù chính miệng mình hỏi, tôi vẫn cảm thấy hơi lố bịch. Tôi trông đợi được gì ở cái thứ này đây?

Như đặt hết hi vọng vào một cọng rơm cứu mạng, tôi nhìn vào quả cầu kim loại cạnh mình.

[“Cách thứ nhất là tìm những người nắm giữ manh mối về ký ức ngài đã lãng quên để kích hoạt lại nó theo tuần tự như ngài đã làm hôm nay. Cách thứ thứ hai làm tiếp tục làm nhiệm vụ.”]

“… Hả!!!”

Thắt lưng nói tiếp mà không dừng lại.

[“Bằng cách thu thập mảnh sao để tăng cường sức mạnh cho dạng biến hình của ngài. Khi ngôi sao hoàn toàn được thắp sáng, ký ức bị lãng quên sẽ trở lại. Kiến nghị làm theo cách sau.”]

Nghe lời nó nói làm tôi bị câm lặng trong chốc lát.

Tôi hoàn toàn bị nó làm ngạc nhiên đến đờ người.

Vậy phần thưởngkhi hoàn thành nhiệm vụ không chỉ là sức mạnh mà còn là ký ức bị lãng quên của tôi? Tôi vừa tìm được mục đích khi bản thân còn không ngờ đến.

“Sao giờ mày mới nói với tao?”

[“Vì mãi đến giờ ngài mới hỏi tôi.”]

Điều đó đúng nhưng tôi thật sự vẫn muốn đấm nó. Đây không phải thứ mày nên giải thích ngay từ đầu khi đề cấp đến phần thưởng à?

“Vậy chính xác tao phải tái tạo thứ gì?”

[“Đó là thứ bản thân người bảo hộ phải tự mình tìm hiểu.”]

“Thứ chết giẫm! Mày chẳng có chút nhất quán nào.”

Nếu mày không thể nói với tao khi không được hỏi. Vậy thì tại sao mày lại không trả lời khi tao đã hỏi mày?

Mà nghĩ lại, cái thắt lưng này cũng có khía cạnh đáng ngờ.

Nó là một phương tiện giúp biến hình và chỉ có người sử dụng mới nhìn thấy nó. Nghe thì giống tụi linh vật.

Tuy nhiên, nó lại ép buộc người sử dụng thực hiện nhiệm vụ và thường tỏ ra không mấy hợp tác.

Hay nó là đã bị chỉnh sửa sau khi bị nó tổ chức nào đó lấy đi? Trời ạ! Càng nghĩ thì câu hỏi lại càng nhiều.

Nhưng giờ tôi biết mình cần phải làm gì rồi.

Thắt lưng không nói dối.

Có thể nó đang che giấu sự thật nhưng chắc chắn không thể thay đổi sự thật thành một điều gì đó khác.

Vậy nên, cách giúp tôi lấy lại ký ức hoàn toàn là nói thật.

“Tao đã hiểu… Vậy, việc tao cần làm vẫn không thay đổi đúng không?”

Sau cùng thì việc tôi cần làm vẫn vậy.

Biến hình.

Bảo vệ.

Tiến về phía trước.

[“Đã tạo nhiệm vụ mới.”]

“Giờ này?… Mà bầu trời sao nay thật đẹp. Nên tao đoán mình phải ngủ bờ ngủ bụi tối nay thôi.”

bật dậy khỏi băng ghê, tôi chạy tới địa điểm thắt lưng thông báo.

Giờ không chỉ còn là vấn đề sống còn và trở nên mạnh hơn nữa.

Tôi còn phải tìm lại ký ức của mình.

*****

“Ta bắt đầu được chưa?”

“Vâng! Nhưng… chị Sirius đâu rồi?”

Ngay khi Red Vega vừa hỏi thì màn hình đã phát đoạn băng ghi hình. Phòng nghe nhìn không chỉ có Red Vega và Pink Deneb mà còn có rất nhiều Ma pháp Thiếu nữ khác.

Tuy nhiên, Blue Sirius không hề có ở đây. Điều này thật lạ khi có luôn có mặt trong những cuộc họp chiến lược.

“Đúng đấy! Chị đại của chúng ta không ở đây.”

“Này! Ai đã dạy con nhỏ Nhật Bản màu trắng này mấy từ kì lạ… A! Thôi kệ đi. Tiền bối cảm thấy không khỏe và đi nghỉ rồi.”

“Chị ấy ốm!? Có nghiêm trọng không? Em có nên qua thăm chị—”

“Là ai nên lo cho ai đây? Tạm quên nó và xem đi!”

Trên màn hình, quái vật Bắc Đẩu đang xử lý những con quái vật khác bằng một loại vũ khí mới.

“Hắn biết bắn súng luôn…”

“Chúng ta cũng từng gặp loại quái vật này rồi.”

“Loại có thể có đa dạng năng lực!?”

“Bọn chúng trông giống có tí đạo đức nghề nghiệp nào không?”

“Có vẻ không.”

Năng lực hắn dùng để tiêu diệt bọn quái vật cấp A chẳng khác nói bắn mấy con ruồi thật sự quá hữu dụng.

Nếu loại vũ khí như thế được sản xuất hàng loạt, kể cả quân đội cũng có thể tiêu diệt quái vật.

Nhắm vào con quái vật đó, Virgo hạ cánh từ bầu trời.

“… Red Spica.”

“Em mới là Red! Sau khi Red chọn Vega! Em đã thành chính! Đừng gọi một kẻ phản bội là Red!”

“Đó là Virgo… hãy cẩn thận với cách gọi của cô.

“Đúng vậy! Cô ta là một con quái vật. Một quả tên lửa nước lỗi thời kéo dài hơi tàn bằng cách biến mình thành quái vật.”

“White Dabih! Đứng nói như vậy.”

“Cô thật sự nên dừng việc sử dụng internet lại đi.”

Cả phòng nghe nhìn xôn xao lên hẳn vì cô. Ai cũng nói đủ thứ tạo ra một khung cảnh bối rối mà không người nào biết họ đang nói về cái gì.

Ánh sáng màu đỏ đen làm lóa hết mắt họ do ánh sao của Virgo bị máy quay ghi lại. Ánh sáng từ nó thật mạnh.

Gần hết quái vật cấp A đều bị tiêu diệt khiến cả căn phòng chìm trong im lặng.

Ngay sau đó là màn đọ sức của quái vật Bắc Đẩu và Virgo. Ánh sao đỏ đen và xanh lục lấn át nhau như muốn nuốt chửng đối phương.

Ánh mắt bắn ra từ khẩu súng. Dù bị bắn trúng nhưng Virgo không chịu bất kỳ sát thương nào. Gạch đá vỡ vụn như những chiếc bánh quy và camera rung lắc dữ dội như ở đó đang trải qua một trận động đất.

Một trận chiến ngắn ngủi nhưng vẫn đủ khiến người khác chìm trong yên lặng.

“Chúng ta phải chiến đấu với những thứ như thế sao?”

Ai đó thầm nói. Biết đó là một câu nói đầy tuyệt vọng, nhưng không ai phản bác. Họ mình nên nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không nỡ. Hy vọng hão huyền chỉ khiến con người ta thêm tuyệt vọng.

Người thắng là Virgo.

Cô ta nắm bắt được thời cơ hắn mất tập trung và sử dụng sức mạnh đặc biệt của hệ sao đôi.

Và sau một lúc, ánh sao bắt đầu tản ra từ người hắn.

“… Hả?”

Cơ thể hắn bắt đầu chuyển từ dạng quái vật sang dạng con người.

Đột ngột hủy biến hình? Nói vậy không đúng! Với quái vật thì hắn chỉ đang chuyển đổi hình dạng.

Điều đó thật bất thường. Không có lý do nào để chuyển đổi hình dạng giữa một trận chiến.

Red Vega tự hỏi hắn đang nghĩ gì.

Và cô có thầm mong chờ một chút. Nếu họ biết được hình dạng ngụy trang của hắn. Họ có thể bắt được hắn lúc bình thường.

Trong khi con người thường không thể nhận thức được quái vật trong lớp ngụy trang. Những người mang trong mình sức mạnh ánh sao có thể phát hiện ra chúng.

Cô là một Ma pháp Thiếu nữ. Cô có thể nhận ra được chúng lúc ngụy trang.

Sau khi tập trung nhìn kỹ, không may là cô chẳng thể nhìn rõ mặt hắn.

Bởi vì hắn trở lại hình dạng quái vật ngay trước khi tất cả ánh sao tản ra khỏi cơ thể.

Có thể đây chỉ là một chiến lược khiến đối phương mất cảnh giác.

“Ài! Thất vọng quá…”

Nghĩ rằng mọi chuyện đã công cốc, cô ngả người ra ghế và quay người khỏi màn hình.

“Em đã nghĩ chúng ta gần như đã có thể biết được hình dạng ngụy trang của hắn… nhưng hóa ra lại không được rồi đúng không chị?”

Thất vọng vì kết quả chẳng đâu vào đâu, Red Vega quay sang tìm kiếm sự đồng tình từ ai đó.

Nhưng, khuôn mặt của Pink Deneb lại vô cùng kì lạ.

“Có lẽ nào…”

Biểu cảm của cô rất nghiêm trọng như phát hiện một điều gì đó vô cùng nguy hiểm.

Cái joke này bắt nguồn từ việc Bắc Đẩu Thất Tinh tiếng anh là The Big Dipper nghe khá giống The Big Dic-