Bước đầu tiên là sự kiên định.
Tin tưởng con đường tôi đang đi là đúng.
Một vòng sáng xuất hiện quanh chân tôi.
Bước thứ hai là sự tức giận. Tức giận vì những điều tôi đã quên.
Tức giận vì sự thiếu hiểu biết của bản thân. Tức giận tất cả mọi thứ dẫn đến tôi của ngày hôm nay.
Một vòng sáng khác xuất hiện chồng lên cái đầu tiên.
Bước thứ ba là quyết tâm.
Quyết tâm bảo vệ mọi thứ phía sau.
Ba bước ba vòng.
Bước thứ tư…
Những ký ức bắt đầu ùa trở về. Mang theo cả những cảm xúc chân thực nhất.
Cảm giác chật vật dựa vào tường khi bị quái vật tấn công.
Nỗi sợ khi phải đối mặt với quái vật lúc chỉ là một con người bình thường. Tầm nhìn mờ đi vì mồ hôi máu và nước mắt.
Máu liên tục chảy ra từ vết thương lớn trên bụng và cảm giác bất lực đến tuyệt vọng. Theo sau đó là nỗi sợ cơ bản mà bất kỳ sinh vật sống nào cũng có.
Nỗi sợ chết!
Bước thứ năm…
Tôi gặm nhấm nỗi sợ đó. Cái chết quá rõ ràng dùi trong túi. Quá bỏng rát như lửa Mặt Trời. Khiến đôi chân trở nên nặng nề dù nó chỉ lướt ngang qua.
Bước thứ sáu…
Không còn là cái chết. Tôi sợ hãi sức mạnh của mình.
Nó là sức mạnh của quái vật? Đây còn là bản ngã của tôi hay là của một con quái vật?
Nguồn gốc của sức mạnh này là gì? Và tôi là ai?
Có thể coi đó là nỗi sợ điều bản thân không biết.
Bước thứ bảy…
Bước chân để rũ bỏ hết sự sợ hãi.
Bước chân để củng cố sự quyết tâm khi đối mặt với kẻ thù.
Virgo thoạt nhìn mạnh ngang Libra và Paradox.
Nhưng sức mạnh của cô ta yếu hơn mười lăm ngôi sao nhiều.
Cô ta sẽ là một đối thủ đáng gờm với các Ma pháp Thiếu nữ. Nhưng không phải với tôi.
Bảy bước chân, bảy vòng sáng mang theo sự kiên định, sự tức giận, lòng quyết tâm và nỗi sợ của tôi.
Virgo đang lơ lửng, vẫn còn trong trạng thái tự vệ bị động gây ra bởi quá trình biến hình của tôi. Trước khi cô ta rơi xuống đất, tôi đã hoàn thành bước thứ bảy.
Một cú đá siêu nhanh chỉ để lại bóng mờ nhắm đến đầu cô ta.
RẦM-
Virgo bị đóng xuống đất như một chiếc đinh. Không thể chịu nổi lực phá hoại đấy, mặt đất nứt ra thành hình Bắc Đẩu. Ánh sao quanh chân tôi biến mất. Bốc lên trời cao giống cột sáng. Trông na ná một ngọn hải đăng.
“Tôi sẽ trả lại những gì mình được nhận lúc đó.”
[“Thất Tinh Bộ Cước thi triển thành công. Tỉ lệ tái tạo: 70%.”]
Chỉ 70%!
Lý trí của Han Jae-joong chỉ làm nó tăng lên được có bấy nhiêu thôi sao?
Nói đúng ra, đây có thật là lý trí của Han Jae-joong không?
Hay thứ cần là tái tạo lý trí của tôi?
Vậy những gì tôi đọc trong webtoon thật sự là gì và sự lạ lẫm này từ đâu mà có?
Tôi không biết.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn.
“Khụ khụ… Anh dùng cái tuyệt kỹ đó bao nhiêu rồi thế!? Nó hẳn gây tổn thương rất lớn lên cơ thể con người… Á!”
“Con người? Cô vừa nói tôi là con người đúng không?”
“Hưm!”
Tôi không như những con quái vật khác.
Mượn tạm lời của Paradox, tôi là một tồn tại đặc biệt. Không phải con người, không phải quái vật càng không phải Ma pháp Thiếu nữ.
Tất nhiên, tôi vẫn định sống như một con người. Nhưng nếu tiếp tranh luận xem tôi là thứ gì thì không biết đến bao giờ mới kết luận được.
“Như tôi đã đoán… cả cô cũng không chắc chắn. Như Paradox đã nói, Tôi không thuộc phe nào nên chỉ có tôi mới có quyền quyết định bản thân là thứ gì.”
Biến hình thành quái vật và biến hình thành Ma pháp Thiếu nữ khá là giống nhau.
Đặc điểm của biến hình thành quái vật là mất ký ức và chuyển đổi từ hình dạng con người thành một cá thể có sức mạnh vượt trội.
Tôi đều có cả hai đặc điểm ấy.
Cứ cho là tôi là một con quái vật hóa thành từ anh chàng Han Jae-joong đó đi.
Nhưng vẫn có rất nhiều điểm đáng ngờ.
Thực tế, tôi vẫn nhớ những ký ức khi còn là một con người. Và tôi còn có thể biến trở thành con người.
Một con quái vật hoàn toàn không có khả năng làm việc này.
Quái vật chắc chắn sẽ quên tất cả ký ức khi còn là con người. Không thể nhớ lại chúng như tôi. Quái vật có thể biển đổi thành hình dạng gần giống con người nhưng không thể giống hoàn toàn. Giống như người ngoài hành tinh vậy.
Paradox với chậu xương rồng trên đầu hắn chính là một ví dụ điển hình.
Ngay cả Virgo cũng có những điểm không giống con người như đôi cánh và đôi mắt không có lòng trắng.
Nhưng tôi thì khác.
[“Ngài cần gì sao?”]
Và con linh vật máy móc này cũng thế.
Tôi có thể biến hình từ một con người thành quái vật.
Và thứ khiến tôi cảm thấy mình là người chuyển sinh là…
Kiến thức về bộ webtoon Ma pháp Thiếu nữ: Thời kỳ Hoàng kim.
Câu truyện được kể trong bộ truyện tranh ấy hoàn toàn là sự thật.
Không chỉ là tên nhân vật mà cả kỹ năng, tính cách và cả quá khứ đều giống y đúc.
Cả những diễn biến trong tương lai đều quá hợp lý.
Tôi đây là Han Jae-jong, hay là một tên chuyển sinh, hay tệ hơn là tên chuyển sinh phát điên sau khi nhìn thấy tương lai?
Thật thú vị!
Có cả tấn thứ để tôi khám phá. Cách lý trí của tôi được tái sinh? Danh tính của tôi? Tôi có thể làm được gì với cơ thể này? Và nhiều thứ khác…
“Tôi luôn thấy bất an về nhiều chuyện đến mức tôi nghĩ mình sắp phát điên. Nhưng nhờ cô, tôi biết được hóa ra mình đã là một tên tâm thần. Giờ tôi có thể đến bệnh viện tâm thần mà không hề do dự. Cô sẽ không phiền nếu tôi gửi hóa đơn cho cô đúng không?”
Một cuộc đời thật thú vị. Ít nhất tôi sẽ không thấy nhàm chán. Nghĩ ngợi một cách lạc quan, tôi hỏi Virgo:
“Vậy sao cô không thử nói cho tôi biết lý tưởng của mình là gì?”
Cô ta nghiến răng vì cảm thấy thất vọng, hoặc thấy mình bị phản bội.
Vấn đề nan giải của Virgo vẫn chưa được tiết lộ cho đến cuối bộ truyện. Và cô ấy đã chết nên không có cách nào để tôi biết được.
“Em sẽ nói cho anh…!?”
“Ngươi hình như đã bị thương! Nằm yên đấy! Ta có vài điều cần nói.”
Có lẽ do bị tấn công bất ngờ.
Mà chấn thương của cô ta khá lớn.
Như đã đoán, tôi có thể tạo ra một lượng sức mạnh vật lý khổng lồ. Nhưng nó không thể duy trì lâu.
Dựa theo những gì tôi đã đọc nhưng nó có thể tồn tại cũng có thể không tồn tại trong tác phẩm gốc.
“Là Xử Nữ nhưng lại thua Bắc Đẩu. Thật đáng thương!”
“Hừ…!”
Dù cô ta có mười lăm ngôi sao. Không phải tất cả chúng đều sáng như nhau.
Hiển nhiên Spica là sáng nhất nhưng phần còn lại khá là mờ nhạt.
Virgo không thể tăng độ sáng của các ngôi sao như Libra và Paradox.
Hơn thế, vì đã trở thành một quái vật cấp độ chòm sao, Virgo không thể tăng cường độ sáng của các ngôi sao được nữa.
Đó là một trong những điểm khác biệt giữa Ma pháp Thiếu nữ và quái vật.
Quái vật có thể lớn mạnh hơn bằng cách tăng độ phát sáng những ngôi sao của chúng. Nhưng khi đã đặt đến cấp độ chòm sao. Chúng không thể làm điều đó được nữa.
Tuy nhiên, Ma pháp Thiếu nữ vẫn có thể tăng độ sáng những ngôi sao của họ dù đã đặt đến cấp độ chòm sao.
Nhiều sao thì có tác dụng gì khi chúng đều chỉ núp sau bóng của một ngôi sao thuộc hệ sao đôi?
“Ta vẫn chưa thua…”
“Không, ngươi đã thua rồi Virgo!”
Khi đó, Libra bước ra từ sau bức tường.
“Ta tự hỏi kế hoạch của ngươi là gì khi giết hết con của ta. Nhưng ngươi chỉ lặp đi lặp lại mấy lời thuyết phục đần độn. Ngươi đúng thật là một kẻ không não. Có phải vì tính cách thất thường của ngươi không?”
“Ta không ngu! Ta… lựa chọn của ta là…”
“Ngủ đi, Virgo! Nghĩ kỹ lại, vì ngươi đã phá hỏng kế hoạch của ta. Tốt nhất là nên chết ở đây đi!”
Hắn cảm thấy không hài lòng vì Virgo đã không thực hiện theo những gì mà hắn suy đoán.
Libra còn thét lên một cách đầy giận dữ.
“Nếu ngươi xem vào, ta sẽ giết ngươi!”
Cảnh cáo Virgo, Libra bông trở nên nhẹ nhõm và cười khúc khích.
Không có một chút sự gắn kết nào trong cái tình đồng chí của hai người bọn chúng. Nhưng xung đột của chúng chẳng liên quan đến tôi.
“Này Libra! Trong mắt ngươi, Ta là quái vật?”
“Hình dạng hiện tại của ngươi thì đúng vậy. Nhưng khuôn mặt thật của ngươi trước đó thì rõ ràng là con người.”
“Ồ! Cảm ơn vì đã trả lời.”
Nghe thấy Libra trả lời, Virgo bỗng nổi giận đứng dậy và lau vết máu trên trán một cách thô bạo.
“Này tên bệnh hoạn! Sao ngươi lại trả lời dửng dưng như vậy khi hắn hỏi?”
“Sao ta phải giúp ngươi chơi cái trò phát hiện động trời đó! Ta không xen vào vì nghĩ ngươi sẽ giết hắn. Ta không hề nghĩ rằng ngươi lại đi làm một chuyện vô não như thế!”
Hắn chửi thật cay nghiệt.
Nhưng mà nó đúng.
Cô ta thật sự nghĩ tôi sẽ thay đổi hành vi khi tin mình là quái vật?
Tôi đã có manh mối từ ký ức và danh tính của mình nên sau cũng tôi vẫn sẽ tin chính mình.
“Vậy giờ ta chỉ cần đánh bại cả ngươi luôn sao?”
Tôi chỉ vào Libra và tuyên bố.
“Không, đợi chút đi!”
Hắn ra hiệu dừng lại và mở lòng bàn tay ra.
“Ta có chút tò mò về vài thứ.”
Hắn nắm bàn tay lại và chỉ ngón trỏ về một nơi nào đó.
Khi quay đầu lại, tôi thấy một con quái vật bằng đồng mà hắn đã tạo ra.
Nhưng vấn đề không phải chỉ có nó mà là chàng trai trẻ nó đang giữ.
“Hự… ặc ặc!”
Cổ anh ta đang bị con quái vật bóp chặt đến nỗi không thể la hét được.
“Nếu ngươi để người đàn ông này chết, bọn ta sẽ rút lui trong im lặng.”
“Ai quyết định chuyện đó!”
“Ta! Ta hơn ngươi cả về trạng thái lẫn sức mạnh. Nói cách khác, ta là một tồn tại quyền năng hơn. Một kẻ thất bại không có quyền lên tiếng.”
“Ta không hề bị đánh bại sau đòn đó… Ta…”
Dù chỉ đứng, Virgo vẫn rất loạng choạng. Có lẽ cô ấy đã gặp chấn thương não. Một cơ thể không khác gì con người như cô ta thì khá bất tiện đối với một quái vật.
“Hừ…!”
“Vậy ngươi định làm gì? Ngươi sẽ chọn bên nào đây? Một tên đàn ông gần như không có khả năng thực hiện nghĩa vụ sinh sản? Hay những người dân trong nơi trú ẩn kia?”
Dù anh ta có xấu thì nói như vậy cũng hơi bị quá đáng rồi đó! Tôi nhìn chằm chằm vào con quái vật kia và rồi bất ngờ nhận ra điều gì đó và chỉ tay lên trời.
“Nghĩ lại thì, vẫn có một câu ta chưa nói.”
Ánh sao đỏ lóe sáng trên bầu trời.
“Các ngươi có từng thấy biển sao?”
“Như sao chổi lao vào tim ngươi!
Rầm-
Red Vega lao xuống một cách ngoạn mục, phá hủy con quái vật bằng đồng và giải cứu người đàn ông bị nó tóm gọn.
“Red Vega có mặt…!”
Ánh sao của cô ấy đã sáng hơn lần gặp trước.
Mới chỉ một ngày thôi…
Hẳn cô ấy đã trải qua rất nhiều chuyện.
Tôi cảm thấy thật buồn hơn là vui cho cô ấy.
*****
“Red Vega có mặt!”
Dù được báo tin con quái vật Bắc Đẩu xuất hiện tại trường Đại học. Nhiệm vụ của cô vẫn còn đó.
Red Vega nhanh chóng đánh bại con quái vật ở trường cũ của mình và chạy thẳng tới đây.
Cô đã nhận được rất nhiều lời khích lệ trước khi đi.
❝Chúc may mắn!❞
❝Tiền bối! Chị ngầu lắm!❞
Tuy có lời chế giễu, nhưng vẫn có nhiều người mạnh dạn động viên cô.
Mỗi lần như vậy, Red Vega đều cảm thấy việc mình đang làm không hề sai.
Red Vega tới đây với ngọn lửa nhiệt huyết cháy rực trong tim.
‘Tệ thật…’
Cô nhanh nhận ra tình hình đang rất nguy cấp.
Sự xuất hiện hoành tráng của cô không hề khiến mọi chuyện khá lên được bao nhiêu.
[“Virgo, Libra, còn có cả Bắc Đẩu… Người bảo hộ! Cô sẽ ổn chứ?”]
‘Tôi vẫn sẽ cố.’
Đối đầu ba con quái vật cấp S nhưng cô không thể chạy trốn.
Vẫn có người cần cô bảo vệ.
Red Vega bọc nắm đấm mình trong lửa.
Dù cô chỉ có thể cầm chân chúng trong vài giây, nhưng sẽ có thêm thời gian để các tiền bối của cô đến kịp.
Tuy cơ thể đang run lên và mồ hôi đổ ra như suối, nhưng cô vẫn chọn tiến về phía trước.
Vì cô là một Ma pháp Thiếu nữ.
Dù biết mình sẽ thua, cô cũng không rút lui.
“Ồ! Căn giờ chuẩn đấy!”
Trong khi đó, quái vật Bắc Đẩu lại vẫy tay chào và tiếp cận cô.
“Ta gặp khá nhiều rắc rối khi phải tự mình xử lý chuyện này. Cô đi sơ tán người dân trong trung tâm lánh nạn còn ta sẽ cản hai tên này trong khả năng có thể.”
“Sao?”
“Còn đứng đi làm gì? Chuẩn bị đi! Cô biết bay mà phải không? Đã liên lạc với Deneb chưa?”
“Nhưng không phải ta là kẻ thù sao…?”
“À phải! Ta cho là vậy.”
Quái vật Bắc Đẩu mạnh dạn tuyên bố:
“Vậy thì làm đồng minh tạm thời đi!”
“… HẢ???”
“Chậc… giờ thêm cả Red đến. Mọi chuyện bắt đầu trở nên phiền phức rồi.”
“Một đồng minh nguy hiểm đã xuất hiện!”
Hai con quái vật kia có vẻ chấp nhận chuyện này khá dễ dàng.
Libra tỏ ra khá bối rối như hắn thật sự tin chuyện đó.
“Kế hoạch của ta đã hoàn toàn tiêu tùng… hmm, ta thừa nhận. Hôm nay ta thua!”
“H-Hả?”
“Cứ chờ lần tới đi! Virgo, đi thôi.”
“Chậc…”
Libra mở tay ra. Một cái cân xuất hiện trên tay hắn. Còn Virgo thì tặc lưỡi.
Cạch-
Khi cán cân nghiêng về một bên, cơ thể bọn chúng đã bị làn khói đen bao phủ. Tiếng gì đó như là động cơ hơi nước phát ra cùng với mùi dầu máy nồng nặc
Hắn lại sử dụng quyền năng từ năng lực trao đổi của bản thân.
Tất cả Ma pháp Thiếu nữ đều thành công bảo vệ các khu vực bị tấn công. Nhờ có sự can thiệp của Han Jae-joong, khu vực không được bảo vệ không xảy ra bất kỳ thiệt hại về người nào. Hơn thế nữa, Bắc Đẩu (Han Jae-joong), con quái vật Hắn định giết lại đứng về phe Ma pháp Thiếu nữ.
Chuyện gì xảy ra nếu điều này cải thiện hình ảnh của quái vật?
Hoặc tệ hơn làm giảm uy tín của Ma pháp Thiếu nữ?
Với Libra, cả hai điều này đều không được phép xảy ra.
Kế hoạch đã thất bại.
Nhưng Red Vega, người không biết chuyện này, đang vô cùng hoang mang.
Hai con quái vật biến mất. Chỉ còn lại Red Vega, Han Jae-joong và một người dân đang bất tỉnh.
“Xem ra bọn chúng đi rồi.”
Anh nhìn về phía Red Vega.
Cô lùi lại và vào trạng thái chiến đấu.
“Cô làm vậy vì hôm qua bị ta đánh sao? Đừng lo! Hôm qua là trường hợp đặc biệt. Ta sẽ không tấn công nếu không cần thiết.”
“Mục đích của ngươi là gì?”
Red Vega rất tò mò.
Sao một quái vật như hắn luôn cư xử khác biệt?
Sao hắn lại tấn công quái vật để bảo vệ người dân?
Và thậm chí…
“Hôm qua ngươi làm thế để bảo vệ bọn ta phải Scutum!?”
Hắn bảo vệ cả họ - những Ma pháp Thiếu nữ.
“Phải.”
“…!”
Anh nhếch mép.
“… Nếu ta nói như vậy thì ngươi sẽ tin ta sao? Ngươi sẽ đứng ra bảo vệ ta và sẽ hợp tác với ta sao?”
Red Vega không thể trả lời câu hỏi đó.
Lịch sử giữa con người và quái vật mà cô được biết cho tới hôm qua luôn là những câu chuyện bi thảm.
“Nếu ta trở thành tiền lệ cho một loại quái vật thân thiện, thì lần sau và cả lần sau nữa cô sẽ do dự khi tấn công quái vật sao? Và người dân sẽ nhìn cô ra sao? Một cô gái bị điên thích chơi trò căn nhà búp bê với quái vật? Đó đã là may mắn nhất rồi.”
Ngọn lửa xung quanh nắm đấm của Red Vega dần tắt.
“Làm ơn hãy cho ta biết ý định thật sự của ngươi…”
“Cô có thể làm được gì đó nếu biết sao?”
Han Jae-joong mong ước sống một cuộc đời bình dị. Cuộc trò chuyện dài dòng này không phải ý định thật sự của anh. Đồng minh tạm thời chỉ là một thứ anh buộc miệng nói ra. Thật không công bằng với cô ấy và anh cảm thấy thật sự có lỗi.
“Nghĩ về vị thế của mình đi! Một Ma pháp Thiếu nữ gây lo lắng cho người dân. Hãy xem xét dựa trên vị trí cô đang đứng và đừng cho bất kỳ ai có quyền được công kích cô. Không phải cô có ước mơ sao? Thực hiện nó đi! Tỏ ra thân thiện với ta sẽ giúp ước mơ của cô thành hiện thực được sao?”
Điều anh muốn nói rất rõ ràng: Nếu cô không muốn bị xem là Một Ma pháp Thiếu nữ điên rồ và có giao du với quái, đừng làm gì cả. Người dân đã rất sợ hãi trong vài ngày qua. Sao lại cho họ lý do để chỉ trích cô?
Nói ra điều đó làm anh chợt nhớ đến lời đề nghị liên minh trước đó và khiến anh càng thấy có lỗi hơn.
Nhưng anh không muốn Red Vega bị vướng tình trạng phải chiến đấu với ba con quái vật. Con người là những sinh vật phức tạp mà.
“Ta mong hôm nay sẽ là lần cuối hai ta trò chuyện.”
[“ALKAID”]
Như hai tên quái vật kia…
Anh biến mất theo làn khói.
Tôi thay đổi cách xưng hô vì dù luôn khẳng định bản thân là người nhưng từ lúc này sau trong thâm tân main cũng nhận thức được bản thân không còn có thể được coi là con người nữa. Nên bắt đầu giữ khoảng cách với Ma pháp Thiếu nữ.