Biến hình hoặc chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

WN - Chương 18 - Những con người bị quá khứ nuốt chửng

Đây rõ ràng nghi ngờ thiếu căn cứ.

Chỉ là lớp ngụy trang của con quái vật và quần áo Han Jae-joong mặc ở bệnh viện giống hệt nhau.

Nhưng dáng người đó hoàn toàn vừa khớp với anh.

Chỉ là một thứ rất nhỏ nhưng nó đủ để khiến cô cảm thấy bất an.

Kết hợp với những điều anh ấy nói ở bệnh viện lại càng hợp lý.

Mất trí nhớ!

Khi Han Jae-joong thấy Pink Deneb, anh đã vô tình thốt ra tên Ma pháp Thiếu nữ của cô và trông rất bối rối.

Như thể cô là một người anh chưa từng gặp và cũng không nên gặp.

Khi anh thấy Blue Sirius, anh đã lỡ gọi tên thật của cô nhưng lại nhanh chóng giả vờ như không quen biết cô ấy.

Nghe giống một lời nói dối. Nhưng, nếu nó là thật…

Vậy rõ ràng Han Jae-joong đã biến thành quái vật.

Và anh giờ là con quái vật Bắc Đẩu đó.

“Không thể… Điều đó không thể nào…”

Deneb thì thầm. Mọi chuyện không được phép như thế. Anh đáng ra phải đang sống thật hạnh phúc. Không phải trở thành một con quái vật.

Đó là một suy đoán khủng khiếp. Chỉ là hoang tưởng thôi.

Chỉ là sự nghi ngờ thái quá khi cô thấy vẻ ngoài thê thảm của anh thôi.

Nhưng mà…

“Chết tiệt!”

“Ch-Chị Deneb! Chị đi đâu vậy?”

Pink Deneb đứng bật dậy và nhanh chóng rời khỏi phòng nghe nhìn.

Chậm cô giậm mạnh lên sàn nhà một cách đầy lo lắng. Cô ôm chặt linh vật giống y chang một con vẹt của mình.

[“Đợi đã! Nhóc con… ặc ặc… trước khi nhóc bóp chết ta!”]

“Nó không thể là thật được…”

[“Nhóc con! Não! Động não đi!”]

Chát-

Con vẹt thoát khỏi vòng tay cô và tát cô một phát. Nó không hề đau nhưng vẫn thật khó chịu.

“… Con vẹt thối!”

[“Đừng chửi nữa! Làm gì đó đi!”]

“Mày cũng đang chửi đó thôi!”

[“Khụ khụ! Bỏ chuyện đó sang một bên. Người bảo hộ! Nhóc càng phải bình tĩnh vào lúc này. Dù cho Han Jae-joong, oppa mà nhóc luôn tin tưởng và tán tỉnh, tình đầu của nhóc…”] 

“C-Câm ngay! Không hề có chuyện đó đồ vẹt thối!”

Nó vu khống.

Pink Deneb phản ứng mạnh mẽ vì rõ ràng điều đó không đúng. Cô biết là trong lòng mình có hình bóng của anh nhưng đó hoàn toàn không phải tình yêu.

“Dù sao thì… Mày nói đúng! Tao cần phải bình tĩnh.”

[“Nhóc định biến hình ngay lúc này sao?”]

Đó là kế hoạch ban đầu của cô. Cô bật dậy và muốn tìm con quái vật ấy để hỏi cho ra lẽ.

Đang không suy nghĩ thấu đáo, cô chỉ muốn làm sáng tỏ mối nghi ngờ thật nhanh.

Nhưng như con vẹt nói, cô cần phải bình tĩnh lại đã.

Đầu óc cô hiện giờ đang không tỉnh táo và đã đưa ra kết luận quá vội dù có quá ít thông tin.

Hơi men sẵn có trong người càng khiến cô thêm choáng váng.

Khi bắt đầu nghi ngờ, ta cần phải giữ được bình tĩnh trước. Đặc biệt là vấn đề liên quan đến quái vật.

Mặt khác, khi một con người trở thành quái vật, về cơ bản họ đã bị tuyên án tử. Nhưng ta không thể kết tội họ chỉ bằng nghi ngờ.

Vẫn cần bằng chứng hợp lý để mọi người có thể chấp nhận điều đó.

Nói cách khác, không có bằng chứng xác đáng, Han Jae-joong không thể được xem là quái vật.

Cô cố gắng hít thở thật sâu để ổn định lại trái tim đang đập liên hồi và làm lạnh cái đầu đang thiếu dưỡng khí của mình.

“Giờ không phải lúc đó! Tao cần gặp tiền bối trước.”

Cô quyết định sẽ đến nơi ban đầu mình định đến.

Cô cần một người cũng đang gặp chung một rắc rối với cô hoặc thậm chí tệ hơn. Một người cô có thể giải tỏa cảm xúc của mình.

*****

“Wow wow wow! Bộ chị là sâu rượu à!?”

Đúng là Pink Deneb đã uống bia lúc nãy. Nhưng nó không là gì so với cái mùi nồng nặc này. Cả căn phòng ám toàn là mùi rượu. Cô nhăn mặt và cảm thấy càng thêm chóng mặt dù chỉ mới ngửi cái mùi này.

“Ồ! Em à…?”

“Tiền bối! Chị lại tu Whiskey hẳn từ chai nữa à?”

“He he! Hấc… Nó ngon mà!”

“Trời ạ! Chị còn không thể nói một cách đàng hoàng kìa.”

Blue Sirius đang ngồi trên sàn nhà, nửa dựa vào giường. Chai rượu Whiskey thì nằm lăn lóc bên cạnh. Deneb nghe nói nó rất đắt. Nhưng đáng buồn là nó lại được dùng để khử trùng cho cái sàn nhà.

Cô đi đến tủ lạnh và lấy nước một cách quen thuộc giống như đây không phải lần đầu.

“Nước lạnh… Chị có thể làm nó lạnh hơn bằng phép thuật. He he… hấc!”

“Tiền bối! Chị đừng nói nữa và uống nước đi.”

“Chị thường hay làm mát nước của Jae-jong khi anh ấy tập xong…”

Deneb đã nghe chuyện tình của hai người họ rất nhiều lần. Thật đáng thương khi Sirius vẫn đắm chìm trong quá khứ ấy và cũng thật mệt mỏi khi cô phải nghe chuyện đó từ năm này qua năm khác. Chuyện này càng ngày càng tệ hơn đặc điểm là khi Blue Sirius đã trưởng thành và được uống rượu một cách hợp pháp.

“Đừng nói vớ vẩn nữa! Mau uống nước đi!”

“Mưm…”

Cô dùng rượu để quên đi vết thương. Và nghịch lý thay, rượu lại càng làm vết thương đó đau đớn và khó lành. Nó biến thành một vòng luẩn quẩn: Dùng rượu chữa thương > vết thương nặng thêm > lại tìm đến rượu.

Khi cô bắt đầu vào tuổi hai mươi, Deneb lo rằng Sirius sẽ trở thành một kẻ nghiện rượu thực thụ. Tất nhiên, sự lo lắng đó chỉ là vô nghĩa. Tinh thần của một Ma pháp Thiếu nữ vô cùng cứng cỏi và cô ấy không bao giờ uống rượu khi làm việc.

Vì Ma pháp Thiếu nữ ngày nào cũng bận bịu nên cơ bản lúc nào cô cũng kiêng dùng chúng.

“Ợ… Ah-yoon! Em nói xem. Sao Jae-joong lại giả vờ không quen chúng ta?”

Nhưng đôi lúc, vào những ngày như thế này, mọi thứ quá khó khăn để vượt qua nếu không có rượu, Cô sẽ uống đến say mèm. Lặng lẽ trong căn phòng của mình để không ai thấy và hy vọng chất độc của rượu sẽ xóa sạch mọi nỗi nhớ của cô.

“Anh ấy ghét chị đến thế sao…? Chị thật sự không được phép xuất hiện trong cuộc đời anh ấy sao…? Anh ấy thật sự đã quên hết sao? Nhưng làm sao khi chị… chị… chị không thể quên được! Nó đau lắm! Đau đến mức chị chỉ muốn chết…!”

Deneb vòng cánh tay của Sirius qua vai. Mặc dù chiều cao cách biệt của hai người khiến Deneb gặp chút khó khăn. Nhưng cô vẫn có thể đỡ Sirius lên như đã quen với chuyện này.

“Ah-yoon… Chị sợ lắm… Sẽ ra sao nếu Han Jae-joong thật sự đã quên chị? Nếu anh ấy thật sự đã quên hết mọi thứ về chị thì cũng không sao. Nhưng sẽ ra sao nếu anh ấy chỉ quên chị và những tồn thương và và hậu quả của chúng vẫn còn đó…? Lỡ như Han Jae-jong quên mất người mình cần phải hận nhất… Lỡ như anh ấy quên mất kẻ khiến mình phải sống trong đau khổ là ai… Thật đáng thương… Jae-joong của chị thật đáng thương.” 

Deneb nghiến chặt răng và cố cười mỉm để che giấu đi cảm xúc thật của mình.

“Điều đó không đúng. Chị biết Jae-joong oppa mà. Phải có tài mới có thể nói dối tệ như vậy.”

“Em nghĩ vậy sao?… Vậy… Jae-joong nói dối vì không còn muốn liên quan đến chị nữa…? Chị không thích thế… Dù chị hiểu… nhưng chị vẫn không chịu được…”

Mái tóc bạc pha chút xanh lam của Sirius rủ lên người Deneb như một tấm rèm. Deneb đỡ cô ấy lên giường. Nhưng vì đang rất say, cô ấy suýt đổ gục vì không thể ngồi vững. Deneb phải giữ vai để cô ấy không ngã ra giường.

“Không sao đâu tiền bối! Jae-joong oppa hoàn toàn không có ý như vậy đâu.”

“Em chắc không…?”

“Chậc! Chị có một cái đầu lạnh nhưng lại quá ngốc nghếch những lúc thế này. Chắc mà! Em đã nói rồi. Anh ấy chỉ nói mấy câu ngớ ngẩn ấy chỉ vì quá ngạc nhiên thôi.”

“Nghe em nói làm chị nhẹ nhõm hẳn…”

Nhìn Blue Sirius như vậy, Deneb đã quyết định. Cô sẽ giữa mối nghi ngờ này lại trong lòng. Dù cho sự thật đang chờ đợi cô có kinh khủng thế nào, cô cũng sẽ một mình đối mặt với nó.

“Phải rồi! Ah-yoon, em có nói chúng ta sẽ xem đoạn băng ghi hình lại con quái vật đó… Có phát hiện gì mới không…?”

“A… Về chuyện đó…”

Deneb mỉm cười vui vẻ.

“Không có gì đặc biệt cả. Vẫn là mấy thứ cũ rích thôi. Chúng em chỉ cảm thấy khoảng cách sức mạnh giữa mình với chúng thật lớn… Hầy! Thật vô vọng mà. Sao chúng ta có thể đánh bại bọn chúng đây?”

“… Ta vẫn phải thắng…”

Blue Sirius nghiến răng.

“Chúng ta phải tiêu diệt hết đám quái vật đó để không một ai bị chúng làm hại nữa.”

Nghe Sirius nói như vậy, Deneb âm thầm thề.

Có sẽ không bao giờ để Sirius biết về đoạn băng ghi hình lẫn điều mà cô đang nghi ngờ.

*****

[“Quái vật đã bị tiêu diệt.”]

“Phù…”

Sau khi con quái vật sau lưng phát nổ, tôi duỗi người thả lỏng các cơ đã thấm mệt.

Thật sự quá mệt.

Tôi nghĩ mình sẽ trở lại phòng cấp cứu sớm thôi.

Vừa rời bệnh viện đã đi đánh nhau, ngay cả xã hội đen cũng sẽ sợ chết khiếp lối sống của tôi.

“Đánh xong chưa? Sao ngươi lại chỉ giết quái vật?”

“Ngừng giả tiếng mèo đi. Ngươi tính làm mèo thật à?”

“Meo meo! Đồ quái dị.”

Tôi nhìn về phía giọng nói phát ra và thấy Pink Deneb đang ngồi duyên dáng dưới ánh đèn đường. Quanh cô ấy là những con quạ màu hồng đẹp đang chao lượn và kêu lên như tiếng nhạc.

Nhìn thẳng lên trời, tôi thấy một đàn quạ bay vòng tròn một cách có quy luật.

Hẳn cô ấy đã dùng đám hồng ô (quạ hồng) để tìm ra tôi. Không hề khó để đi đến kết luận như vậy. Tuy nhiên, tôi không thể đoán được động cơ của cô ấy. Pink Deneb hẳn phải rất mệt sau khi chiến đấu với một con quái vật cấp A trong hôm nay. Không những vậy, cô ấy bị tôi hạ gục chỉ mới hôm qua đây thôi. Người ta thường không dám đi tìm kẻ thù trừ khi đã có biện pháp đối phó.

“Cô muốn gì? Như đã nói trước đó, ta sẽ không làm gì cả nếu các cô để ta yên.”

“Nếu ai nghe ngươi nói vậy, thì họ sẽ nghĩ ta là người xấu mất!”

“Xét trên giọng điệu và cách cô thủ thế thì bị hiểu lầm cũng không oan.”

“Nói chuẩn đấy!”

Pink Deneb cười khúc khích và đứng dậy khỏi chiếc sofa bụi bặm vứt trên phố. Cô ấy tiến lại gần tôi.

“Này!”

Dù Pink Deneb luôn trang điểm dày và có kiểu ăn nói chua ngoa, nhưng cư chỉ của cô ấy vẫn rất duyên dáng. Tấm vải mỏng quanh người tựa cánh chim trở nên óng ánh như trong suốt dưới ánh đèn đường. Đôi mắt màu hồng nhạt với hành mi dài đầy bí ẩn. Mái tóc Bob ngang vai lấp lánh ánh sao có thể là vì mái tóc nhuộm hai tông màu của cô ấy khi ở dạng thường. 

“Ta muốn hỏi ngươi vài thứ.”

Khi đến gần, tôi thấy biểu cảm của cô ấy không mấy dễ chịu. Cũng hiển nhiên thôi khi phải gặp một tên mà cô ấy xem là quái vật. Nhưng lạ thay, biểu cảm ấy mang lại một cảm giác buồn man mác thay cho sự thù địch thường thấy.

“Nếu đủ khả năng ăn nói, ta đã rút hồn ngươi ra ngay lúc này rồi. Nhưng ta không có năng lực đó nên ta sẽ hỏi thẳng.” 

Ánh sao của cô ấy trở nên không ổn định. Như thể nó đang đối mặt với một trận gió lớn.

“Tên con người của ngươi là Han Jae-joong đúng không?”

Vài ánh sao li ti chạm vào người tôi.

Và ký ức xa lạ lại xuất hiện trong tâm trí tôi.

Một ký ức mang màu máu mà không phải màu hồng.

Khi đó, tôi thấy một Pink Deneb trông trẻ hơn. Cô ấy đang khóc còn tôi đang an ủi cô ấy. Tay tôi đầy vết trầy xước và mặt của cô ấy thì bầm tím. Khắp người cả hai đều toàn là những vết thương.

Vậy ra, người Han Jae-joong quen không chỉ có Blue Sirius mà còn có cả Pink Deneb sao? Nói đúng hơn, tôi thật sự từng quen biết cô ấy sao? Tuy dần chấp nhận giả thuyết mình chính là Han Jae-jong, tôi vẫn không thể tin được chuyện ấy. Nó làm bụng tôi quặn đau.

‘Sao mọi thứ cứ rối tung hết cả lên…’

Tôi cau có vì những cảm xúc hoài niệm này quá sâu sắc đến mức bản thân không còn có thể coi mình như một kẻ nhìn trộm một ký ức xa lạ. Tim tôi đau nhói. Hôm nay, đã bao lần tôi bị quá khứ dằn vặt rồi? Đây thật sự là ký ức của tôi sao? Nó thật quá thân thuộc đến nỗi tôi không muốn chối bỏ. Không thể chịu nổi cơn đau đầu ập đến, tôi lấy tay xoa chán và thở dài.

“Hà……”

“… S-Sao vậy! Nói ta biết nhanh lên.”

Nếu tôi dùng Alkaid để trốn đi, sự nghi ngờ của cô ấy sẽ lại càng tăng thêm. Nhưng tôi cũng không loại cực kỳ giỏi trong giao tiếp. Rõ ràng tôi có nói thì chỉ càng xác minh điều cô ấy nghi ngờ mà thôi.

Tôi biết Pink Deneb là một người tốt. Trong tác phẩm gốc… Không, trong cuốn webtoon không rõ kia, cô ấy là số ít người vẫn còn tận tụy theo đuổi chính nghĩa đến phút cuối cùng.

Tất nhiên, hầu hết Ma pháp Thiếu nữ đều như vậy.

Nhưng cô ấy chưa bao giờ từ bỏ cách sống đó ngay cả sau khi bị mất hết sức mạnh.

Cô ấy là một con người phi thường, một anh hùng thực thụ.

Đó là lý do tôi không thể nói cho cô ấy biết sự thật được.

Cũng là sự tôn trọng tối thiểu giữa người với người.

Nó thật sự vô cùng thiệt thòi khi cô ấy phải hứng chịu đau khổ và bị liên lụy vào một điều cả tôi còn chưa chắc chắn.

Tình cảm này của cô ấy là dành cho người tên là Han Jae-joong.

Là một người xa lạ, một kẻ đang lạc lối, sẽ thật vô nhân đạo nếu tôi lợi dụng sự ăn năn này và làm đau cô ấy.

Tôi có thể có cơ thể này. Nhưng linh hồn tôi rõ ràng người tên là Han Jae-joong ấy. Sự khác biệt này sẽ khiến bao nhiêu người đau lòng đây? Liệu cô ấy sẽ thế nào khi biết một người thân quen của mình đã biến thành quái vật?

Nếu tôi lộ mặt, cô ấy sẽ nghĩ ngay tôi là Han Jae-joong bị biến thành quái vật. Dù tôi giải thích ra sao, cô ấy vẫn sẽ chỉ tin vào điều mình thấy.

Liệu cô ấy vẫn sẽ chọn thực hiện nghĩa vụ của Ma pháp Thiếu nữ hay sẽ trở thành một con người đáng thương bị quá khứ ám ảnh đây? Dù chọn con đường nào, thứ chờ đợi cô ấy vẫn chỉ có nỗi đau bản thân chưa từng nếm trải.

“Dựa vào đâu mà cô lại hỏi như vậy?”

“Ngươi không định hỏi cái tên đó có từ đâu ra sao hả đồ quái dị…”

“Ta biết cái tên đó nên sao ta phải hỏi?”

“Không! Điều đó đúng là không cần thiết.”

Deneb dấu hai tay sau hông và hỏi như thể cô đã có câu trả lời.

“Là thật đúng không?”

Với vẻ ngoài thấp bé, Deneb trông khá đáng yêu. Nhưng tay cô ấy vẫn run nhè nhẹ dù bản thân đã cố dấu chúng. Tôi bật cười nhẹ khi nhận ra nỗi sợ không tên của cô ấy.

“Ta biết có nói gì thì cô cũng không tin… Nhưng, cô chỉ cần biết một điều thôi.”

Bây giờ tôi không thể lộ mặt được.

Nhiều thứ sẽ mất nhiều hơn là được. Tôi càng không chắc rằng cô ấy sẽ chọn làm đồng minh của tôi.

Ngược lại, càng nhiều sự đồng cảm và sự thương hại, cô ấy sẽ càng muốn tự tay giết tôi và gánh lấy nỗi đau này một mình.

Ngày nào đó, khi tôi lấy lại được ký ức của mình, chúng tôi có lẽ mới thật sự mặt đối mặt trò chuyện với nhau được.

Hiện giờ, khoảng cách lý tưởng giữa chúng tôi nên là Ma pháp Thiếu nữ và quái vật.

Bám víu vào hy vọng mong manh và ảo tưởng nhất thời chỉ khiến tôi và cô ấy thêm mệt mỏi.

Cả cô ấy, người cảm thấy tuyệt vọng khi tìm kiếm hình bóng của Han Jae-joong thông qua tôi. Và tôi, người đang tuyệt vọng tìm lại ký ức của mình để rồi lại bị dày vò bởi những mong đợi của cô ấy. Tất cả những gì chúng tôi nhận được sẽ chỉ có khổ đau.

Tôi không thể chứng minh sự nghi ngờ đã hình thành trong cô ấy. Có lẽ cô ấy sẽ nghi ngờ tôi đến cuối đời.

Càng không thể hoàn toàn bác bỏ mối nghi ngờ đó.

Nhưng, tôi có thể duy trì nó để Pink Deneb không thể nào chắc chắn đâu mới là sự thật.

Vậy là đủ rồi.

“Han Jae-joong cô biết hiện không ở đây.”

Chưa thôi.

Tôi túm lấy cổ áo và ném cô lên trên không.

[“SET. Sao Nghịch Hành.”]

“Hả!? Đồ quái dị!”

“Và đừng có bám theo ta đồ ngán chân!”

Được theo đuổi cũng phiến lắm nên tôi phải hạ cô ấy ngay tại đây.

Ầm-

[“Sao Nghich Hành thi triển thành công. Tỉ lệ tái tạo 30%.”]

Một đòn tấn công với tỉ lệ tái tạo vừa phải hẳn đủ khiến cô ấy bất tỉnh trước khi chạy trốn.

*****

Ánh sáng của những vì sao trên trời dần mờ đi và những đám mây tím xuất hiện báo hiệu Bình Minh sắp thức dậy.

“Anh đang làm gì ở đây vậy?”

Pink Deneb tìm thấy Han Jae-joong đang ngủ bên vệ đường. Người đàn ông cô luôn hy vọng những điều tốt đẹp nhất luôn đến với anh, giờ đang sống thế này sao? Gặp được anh mà tim cô như vỡ tan thành từng mảnh.

Sau khi tỉnh lại, cô ngay lập tức ra lệnh đám hồng ô đi tìm con quái vật đó lần nữa. Cô bỏ ngoài tai mọi điều hắn nói.

“Sao anh lại ngủ ở đây mà không về nhà…? Anh cũng uống say như tiền bối sao… Em không ngửi thấy mùi rượu nào hết… Anh! Thật sự có nhà mà phải không? Xin anh đấy! Nếu tiền bối thấy anh thế này… Chị ấy sẽ…”

Nhưng cô không thể tìm thấy con quái vật Bắc Đẩu, chỉ có mỗi người đàn ông không nhà này thôi. Anh mặc bộ quần áo y chang khi con quái vật ấy hủy biến hình. Một người trẻ tuổi khiêm tốn. Anh chỉ có mỗi vài tờ báo mỏng trải ra thành một chiếc chiếu nhỏ.

“Con quái vật đó nói dối giỏi lắm… Nó không phải anh đúng không oppa? Chết tiệt! Em không biết nữa! Em thật sự không thể khẳng định đó là một lời nói dối.”

Deneb cẩn thận đắp lên người anh một chiếc chăn như sợ rằng mình sẽ lỡ làm anh thức giấc.

“Em chỉ chắc được đúng một chuyện thôi… Và em hiểu vì sao anh không muốn gặp em. Nhưng điều anh nói ở bệnh viện là sự thật sao? Thật sự đã quên mất em sao? Cả tiền bối luôn sao?”

Mất hết ký ức là một đặc điểm khi bị quái vật hóa.

Nhưng, khi nhìn thấy Blue Sirius ở bệnh viện, mắt anh lộ rõ một khao khát mãnh liệt khó dấu. Rõ ràng, anh đã giả vờ không quen cô. Nó quá con người để xem anh như một con quái vật.

Và những điều con quái vật ấy đã nói… có quá nhiều điểm đáng ngờ.

Nhưng có một điều rất rõ.

Nó có một mối liên hệ nói đó với anh – Han Jae-jong.

“Vậy nên, em chỉ có thể làm ra cử chỉ thương hại không mấy tốt đẹp này… Đừng cảm ơn em. Anh mà làm thế. Em đau chết mất!”

Ngay từ đầu, không có một con quái vật nào có khả năng ngụy trang thành con người hoàn hảo như vậy…

Nhưng nếu thật sự tồn tại một con có khả năng đó…

“Nếu oppa là một con quái vật… Làm sao để em giết anh đây?”

Con quái vật đó rõ ràng không hề muốn giết cô. Nó cùng lắm chỉ khống chế dù có rất nhiều cơ hội để xử cô.

“… Em không biết nữa! Thôi! Này em sẽ rút. Ta sẽ sớm gặp lại thôi… Anh nhỉ?”

Như một lời chào tạm biệt, Pink Deneb biến mất như cô chưa từng xuất hiện ở đây.

Nếu mn còn nhớ thì tác giả từng đề cập rằng Deneb hay gọi main là Ajae (ông chú). Tôi cũng không hiểu sao giờ nó lại thành oppa Đoạn này tôi xem cả raw nó cũng cấn lắm. Các bác cứ xem là lời rượu nói là được. Đoạn này tác giả ám chỉ Deneb giống mấy cô nàng gal bên Nhật. Đoạn này là nói đến thuật sưu hồn của mấy bộ truyện Trung.