Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3811

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 948

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 855

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 475

Web Novel - Ngày Nghỉ Thiếu Vắng Futaba

Ngày Nghỉ Thiếu Vắng Futaba

“Hửm? Sáng rồi sao...”

Thứ Bảy. Tôi thức dậy nhờ tiếng chim lăng líu ngoài cửa sổ. Đập vào mắt tôi vẫn là trần nhà cũ kỹ quen thuộc.

“Mấy giờ rồi nhỉ...? Điện thoại, điện thoại đâu... Hả, 11 giờ!? Đùa à!?”

Tôi quờ quạng tìm chiếc điện thoại đặt ở đầu giường để xem giờ. Màn hình hiển thị “11:03”. Tầm này thì gọi là trưa chứ sáng sủa gì nữa.

Hôm nay là Thứ Bảy nên không có tiết, tôi chẳng cần lo chuyện đi học muộn, nhưng việc bản thân có thể ngủ trương mắt đến tận 11 giờ vẫn khiến tôi không khỏi bàng hoàng.

Bởi vì, bình thường Futaba luôn là người đến đánh thức tôi dậy.

Thế nhưng, hôm nay dù có nhìn quanh phòng thế nào, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu.

Tại sao hôm nay cô ấy lại không xuất hiện?

Chẳng lẽ, cô ấy đã chán ngấy tôi và bỏ rơi tôi rồi sao... Hay là cô ấy gặp tai nạn trên đường đến đây...

Những đám mây đen u tối bắt đầu bao phủ tâm trí tôi.

“À, đúng rồi. Hôm nay Futaba không đến...”

Nghĩ đến đó, tôi mới sực nhớ lại lời Futaba nói ngày hôm qua. “Tớ xin lỗi. Ngày mai nhà tớ có việc riêng không thể vắng mặt, nên tớ không thể sang chăm sóc Ichika được...”.

Đúng là vừa ngủ dậy thì đầu óc chậm chạp thật. Chuyện mới xảy ra ngày hôm qua mà mãi mới nhớ ra nổi.

“Ra vậy. Hôm nay Futaba không đến sao...”

Tôi đảo mắt nhìn quanh căn phòng trống huơ trống hoác, một lần nữa thấm thía sự thật rằng Futaba không có ở đây.

...Nghĩ lại thì, kể từ sự kiện hồi đầu tháng Sáu đó, dường như lúc nào chúng tôi cũng ở bên nhau.

Ngày thường, ngày nghỉ, ở trường, hay ngay cả khi đi chơi đâu đó, hầu như hai đứa luôn hành động cùng nhau.

Đây là lần đầu tiên tôi phải xa cô ấy quá một ngày.

“Vậy là Futaba không có ở đây... Hà...”

Tôi lặp lại sự thật đó một lần nữa và thở dài đầy thất vọng.

Sự hiện diện của Futaba trong cuộc sống của tôi đã trở thành một điều hiển nhiên mất rồi.

“Nhưng rồi cũng sẽ có ngày như thế này thôi. Mình phải chuẩn bị tinh thần để dù không có Futaba vẫn ổn mới được.”

Không thể cứ mãi ủ rũ thế này. Mối quan hệ giữa tôi và Futaba rồi cũng sẽ có lúc kết thúc.

Hiện tại, tôi đang chấp nhận sự chăm sóc của cô ấy để giúp cô ấy chữa lành vết thương lòng. Một khi vết thương đó lành lại, mối quan hệ này sẽ chấm dứt.

Dù bấy lâu nay luôn ỷ lại vào sự chăm sóc của Futaba, nhưng tôi phải tự huấn luyện mình để có thể quay lại cuộc sống độc thân bất cứ lúc nào khi thời khắc đó đến.

“Có gì đâu chứ. Chỉ là quay lại một tháng trước thôi mà. Đơn giản thôi.”

Cho đến một tháng trước, tôi vẫn sống một mình bình thường đấy thôi. Chỉ là quay lại lúc đó.

Tôi sẽ chứng minh rằng dù không có cô ấy, tôi vẫn có thể tự lo cho cuộc sống của mình.

Nghĩ đoạn, tôi bắt đầu hành động.

***

“Chắc là vẫn còn đồ đông lạnh với mì ly...”

Trước hết phải lót dạ cái đã… Nghĩ vậy, tôi vừa giữ cái bụng đang gào lên “Mau cho tôi ăn gì đó đi!” vừa lục lọi trong tủ đông. Hình như vẫn còn mấy món đồ ăn đông lạnh đã mua từ trước.

“Ồ, đây rồi. Cơm chiên à. Thôi kệ, thế này cũng được.”

Tôi đào được gói cơm chiên trong ngăn đá, đổ ra đĩa, bọc màng thực phẩm lại rồi cho vào lò vi sóng.

Sáu phút sau, tôi bưng đĩa cơm đã rã đông ra bàn và bắt đầu ăn.

“Mời cả nhà ăn cơm. Ừm...”

Không phải là dở. Gần đây công nghệ thực phẩm đông lạnh cũng tiến bộ đáng kinh ngạc, đến mức cảm giác như chẳng khác mấy so với món cơm chiên được phục vụ ở quán.

Thế nhưng, so với món cơm chiên mà Futaba nấu, tôi cứ thấy thiếu vắng một cái gì đó.

Lạ thật. Tôi nhớ một tháng trước mình vẫn còn vừa ăn cái món này vừa tấm tắc khen “Ngon thật, đồ đông lạnh bây giờ chẳng khác gì ngoài tiệm!”.

Có vẻ như vị giác của tôi đã hoàn toàn bị khuất phục bởi hương vị thủ công của Futaba mất rồi.

“Phù, cảm ơn vì bữa ăn.”

Kết thúc bữa sáng nhạt nhẽo... mà xét về thời gian thì là bữa trưa, tôi chắp tay lại.

Quả là một bữa ăn đơn điệu. Có là vì bình thường tôi luôn ăn cùng Futaba chăng.

Nụ cười của cô ấy lại hiện lên trong tâm trí tôi.

“Không không, mới thiếu vắng Futaba có một ngày mà đã suy sụp thế này thì làm sao được hả tôi ơi!?”

Tôi vội vàng tự xốc lại tinh thần trước khi tâm trạng trở nên quá sướt mướt.

Cứ đà này thì tương lai thật đáng ngại.

Sau đó, tôi dành thời gian giặt giũ và dọn dẹp phòng ốc, nhưng những việc đó cũng xong xuôi nhanh chóng. Đến khoảng 1 giờ chiều, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái rảnh rỗi đến phát chán.

Là học sinh thì đáng lẽ phải ngồi vào bàn ôn bài, nhưng tôi không có tâm trạng đó nên đành nằm ườn ra giường, nghịch điện thoại.

Thế nhưng, thứ hiện lên trong đầu tôi vẫn chỉ là chuyện về Futaba.

Bình thường mỗi khi rảnh rỗi, tôi và cô ấy vẫn hay tán gẫu những chuyện không đâu. Thời gian bên cạnh cô ấy luôn tràn ngập niềm vui và trôi qua trong nháy mắt.

“Ôi... Futaba. Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba Futaba.”

Tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái “khủng hoảng vì thiếu Futaba”.

Không có cô ấy, tôi thấy thật cô đơn. Đến tận lúc này tôi mới nhận ra mình lại là kẻ sợ cô đơn đến nhường này.

“Futaba...”

...Thôi thì hãy thừa nhận đi.

Bấy lâu nay tôi cứ nghĩ mình chỉ mới dừng lại ở mức ý thức về cô ấy như một người khác giới. Nhưng khi triệu chứng đã trầm trọng đến mức này, nó đã vượt xa cái mức gọi là ý thức đơn thuần rồi.

Đúng vậy. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã đem lòng yêu Futaba mất rồi.

Thế nhưng, cùng lúc đó, tôi cũng cảm thấy tuyệt vọng.

Bởi vì tình cảm này chắc chắn sẽ không bao giờ có kết quả.

Tôi nhận vai bạn trai hờ là để giúp cô ấy xua đuổi những kẻ bám đuôi.

Dẫu cho Futaba có là một cô gái đầy sức hút đi chăng nữa, nếu một kẻ đóng vai người yêu giả như tôi lại đi tán tỉnh cô ấy thì thật là phản tác dụng. Điều đó chẳng khác nào phản bội lại lòng tin của cô ấy.

Tôi không muốn làm bất cứ điều gì khiến Futaba phải khổ sở.

Bởi vì tôi không muốn nhìn thấy gương mặt buồn bã hay đau đớn của cô ấy thêm một lần nào nữa.

Kẻ khiến cô ấy đau khổ... chính là hạng người như Senkawa hay Hachioji. Tôi không muốn trở thành hạng người giống như bọn họ.

“Mình phải làm gì đây...”

Đúng ra là phải chôn giấu tình cảm này mãi mãi trong lòng. Nhưng nó cứ mỗi ngày một nặng nề hơn, lớn dần lên, và biết đâu sẽ có ngày nổ tung mất thôi.

“Aaaaa, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!”

Tôi quằn quại trong nỗi khổ tâm ngay trên chiếc giường của mình.

***

“...ka! ...Ichika! Dậy đi nào! Sáng rồi đó!”

“...Hửm?”

Sáng Chủ Nhật, tôi tỉnh giấc bởi tiếng gọi tên mình. Có vẻ như tôi đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

Mở mắt ra và ngồi dậy, tôi thấy ngay gương mặt của người mà mình đã mong nhớ khôn nguôi suốt ngày hôm qua.

“Futa...ba?”

“Ừm. Là Jyuujouji Futaba của cậu đây. Hôm qua tớ xin lỗi nhé. Cậu ở một mình vẫn ổn chứ?”

“Futaba... Futaba ơi...”

Nhìn thấy gương mặt của Futaba, tôi cảm nhận rõ trái tim mình đang dần dịu lại. Chỉ cần sự hiện diện của cô ấy thôi mà lòng tôi lại bình yên đến thế này sao.

“Ái chà, sao vậy? Trong lúc không có tớ, cậu thấy cô đơn đến thế sao?”

“Hả? À, ừ.”

Tôi chợt nhận ra khóe mắt mình hơi ươn ướt. Tôi vội vàng lau đi những giọt nước mắt đó.

“...Có vẻ như chỉ còn thiếu một chút nữa thôi nhỉ.”

“Hả?”

“Không có gì đâu. Bữa sáng sắp xong rồi đấy. Cậu thay đồ trước đi nhé.”

Futaba nói rồi quay trở lại bếp.

...Có lẽ, tôi đã không thể sống thiếu cô ấy được nữa rồi.

Nhưng còn tình cảm này của tôi thì...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!