Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3811

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 948

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 855

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 475

Web Novel - Nếu Futaba Là Bạn Gái Thật Sự Của Mình...

Nếu Futaba Là Bạn Gái Thật Sự Của Mình...

“Ichika, hôm nay chúng mình đi đâu đó hẵng về được không?”

“Đi đâu đó?”

“Đúng vậy. Gọi là hẹn hò sau giờ học đấy.”

“Hẹn hò...”

Giờ học trong ngày kết thúc, khi tôi đang xếp sách vở vào cặp chuẩn bị về thì Futaba, người có vẻ đã chuẩn bị xong từ trước, đưa ra lời đề nghị đó.

Trái tim tôi bỗng phản ứng dữ dội trước hai chữ “hẹn hò”.

Trước đây, tôi nhớ mình đã từng có lần đi chơi kiểu như hẹn hò với Futaba, nhưng tình hình lần này thì hoàn toàn khác.

Tâm trí tôi, vốn đã bắt đầu ý thức quá mức về cô ấy như một người khác giới, không thể che giấu nổi sự bối rối trước lời đề nghị này.

...Dẫu biết rằng với tư cách là một người yêu hờ, tôi phải loại bỏ những cảm xúc như vậy.

Có lẽ cô ấy muốn tận dụng cơ hội này để khẳng định mối quan hệ với những người xung quanh.

Đặc biệt là sau vụ của Hachioji, rõ ràng là vẫn còn những vệ tinh đang nhăm nhe tiếp cận cô ấy. Tôi đoán cô ấy muốn sớm loại bỏ những kẻ phiền phức đó.

Cố gắng trấn tĩnh con tim đang đập rộn ràng, tôi chấp nhận lời đề nghị để hoàn thành vai trò của mình.

“T-Tớ hiểu rồi. Vậy, chúng mình đi đâu đây?”

“Tớ cũng chưa quyết định cụ thể. Nhưng cậu có thấy việc cứ đi dạo quanh phố xá mà không cần đích đến cũng thú vị lắm không?”

“Ra vậy. Ý hay đấy.”

Thông thường, hẹn hò là cả hai cùng quyết định một địa điểm rồi mới xuất phát.

Nhưng tôi nghĩ cảm giác lang thang vô định qua các con phố, ngắm nhìn các cửa hàng hay phong cảnh đô thị như cô ấy nói cũng là một cái thú riêng.

Cá nhân tôi thích kiểu sau hơn, vì nó đem lại cảm giác thời gian trôi đi thật thư thả.

“Vậy, đi thôi chứ?”

“Ừm♪”

Tôi khoác tay cô ấy bước ra khỏi lớp.

***

Rời khỏi trường, chúng tôi hướng đến khu trung tâm thương mại gần đó. Nếu nói về một nơi mà học sinh quanh đây có thể la cà, thì đây chính là địa điểm đầu tiên được nhắc đến.

Bên trong trung tâm thương mại có đủ loại cửa hàng từ thực phẩm, đồ gia dụng, quần áo cho đến hiệu sách, rồi cả khu ẩm thực, khu vui chơi... chỉ cần dạo một vòng thôi là thời gian sẽ trôi qua trong nháy mắt.

Chúng tôi quyết định dạo quanh các cửa hàng từ tầng hai trở lên.

...Cửa hàng văn phòng phẩm.

“A, Ichika nhìn này. Có sản phẩm mới kìa.”

“Hửm, ra là loại này à.”

...Cửa hàng quần áo.

“Sắp sang hè rồi nhỉ. Phải mua đồ hè với đồ bơi thôi. Ichika thích kiểu như thế nào vậy?”

“...Hả?”

...Hiệu thuốc.

“Vòng cổ chỉ cần đeo vào là virus không dám lại gần? Có thật không đây?”

“Trông nghi ngờ quá nhỉ...”

...Hiệu sách.

“Tớ ghé qua xem sách tham khảo một chút được không?”

“Tất nhiên rồi.”

Cứ thế, chúng tôi tận hưởng khoảng thời gian dạo phố cùng nhau.

Khi có quá nhiều cửa hàng đa dạng như vậy, những chủ đề mới cứ liên tiếp nảy ra khiến cuộc trò chuyện chẳng bao giờ nhàm chán.

Chỉ cần một lời nhận xét bâng quơ cũng đủ để kéo dài câu chuyện, và đối phương lại bắt lấy nó để tiếp nối mãi không thôi.

“Vui thật.”

Chẳng biết từ bao giờ, tôi bắt đầu cảm nhận chuyến đi chơi cùng Futaba theo cách đó.

...Nếu cô ấy là bạn gái thực sự của tôi, liệu mỗi ngày trôi qua có đều vui vẻ như thế này không?

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu, nhưng tôi vội vàng xua đuổi nó đi ngay lập tức.

…Tôi vừa mới thề với lòng mình là phải tự trọng cơ mà.

“A, cái này xinh quá...”

Trong lúc tôi đang mải đấu tranh với những tạp niệm trong lòng, tôi nghe thấy tiếng thì thầm của Futaba.

Tôi nhìn theo hướng mắt của cô ấy.

Chúng tôi đã đứng trước một cửa hàng phụ kiện từ lúc nào không hay. Trong tủ kính trưng bày những chiếc trâm cài tóc mang phong cách Nhật Bản rất tinh tế.

Có vẻ Futaba rất ưng ý chiếc trâm đó, cô ấy nhìn nó với đôi mắt lấp lánh.

Hiếm khi thấy cô ấy thể hiện sự quan tâm đến vật chất như vậy. Thường thì khi tôi hỏi cô ấy muốn gì, cô ấy hay trả lời là “không có gì đặc biệt”... Họa chăng chỉ là món bánh su kem khoái khẩu thôi.

Trong tôi bỗng trỗi dậy khao khát muốn tặng nó cho cô ấy.

Phần vì muốn bày tỏ lòng biết ơn vì sự chăm sóc hàng ngày, nhưng quan trọng hơn hết là tôi thấy chiếc trâm đó rất hợp với Futaba, và tôi muốn nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của cô ấy.

Tôi liếc nhìn bảng giá. 5000 yên.

Có hơi đắt một chút, nhưng so với những gì cô ấy đã làm cho tôi thì cái giá này vẫn còn quá rẻ.

“Futaba, cậu cứ nhìn chiếc trâm đó mãi, cậu thích nó à?”

“Ơ?”

“Tớ cũng nghĩ nó rất hợp với cậu. Thế nên, tớ tặng cậu nhé.”

“Kh-Không, không cần đâu. Tớ chỉ nhìn thôi mà. Với lại nó cũng đắt lắm. Tớ không thể nhận món quà giá trị thế này được...”

Đúng như dự đoán, Futaba từ chối.

Có vẻ như để tặng quà cho cô ấy, tôi cần phải tạo ra một lý do nào đó thật thuyết phục.

“Futaba, tớ đã nói rồi đúng không? ‘Tớ chấp nhận sự chăm sóc của cậu, và tớ sẽ đáp lễ’. Tớ chỉ đang trả lại những gì cậu đã dành cho tớ thôi, nên không việc gì phải ngại cả. Hơn nữa, hiện giờ tớ đang là bạn trai của cậu mà. Bạn trai tặng quà cho bạn gái trong buổi hẹn hò là chuyện hết sức bình thường, phải không?”

Tôi đã tận dụng tối đa vai trò bạn trai hờ của mình. Nói thế này thì chắc chắn cô ấy sẽ không thể từ chối được nữa.

Nghe xong, Futaba im lặng trong vài giây rồi khẽ thở dài, dường như đã chịu thua trước đề nghị của tôi.

“Hà... Cậu thật là... Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ nhận nó với tư cách là bạn gái của cậu.”

“Chốt thế nhé. Chị ơi, cho em lấy cái này ạ!”

Tôi gọi nhân viên bán hàng và mua chiếc trâm ngay lập tức. Chị nhân viên bọc nó cẩn thận trong một chiếc túi giấy rồi đưa cho tôi.

Futaba nhận lấy món quà, ôm khít vào lòng như thể sợ nó biến mất.

“...Cảm ơn cậu nhé. Tớ sẽ trân trọng nó suốt cả đời.”

Đôi gò má ửng hồng cùng ánh mắt rưng rưng, Futaba gửi lời cảm ơn đến tôi.

Dáng vẻ đó trông chẳng khác gì một cô gái đang hạnh phúc ngập tràn khi nhận quà từ người yêu thật sự... Biểu cảm khả ái đó khiến trái tim tôi lỗi nhịp.

Thình thịch, thình thịch. Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh như đánh trống liên hồi.

...Dù sao tôi cũng chỉ là “bạn trai giả” thôi mà. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ.

“C-Cậu trân trọng nó là tớ vui rồi, nhưng nói là suốt đời thì có hơi quá đấy.”

Tôi buông lời trêu chọc để xua tan những cảm xúc không nên có đang nảy nở trong đầu.

“...Không quá đâu. À đúng rồi. Hiếm khi mới có dịp, Ichika cài lên cho tớ được không?”

“Hả?”

“Làm ơn đi mà.”

“À, ừm...”

Futaba lấy chiếc trâm ra khỏi túi rồi đưa cho tôi, cô ấy hơi cúi đầu xuống để tôi dễ dàng thực hiện. Tôi làm theo yêu cầu của cô ấy, nhẹ nhàng cài chiếc trâm lên tóc.

Đúng như tôi đoán, nó cực kỳ hợp với cô ấy.

“H-Hợp lắm đấy.”

“He he♪ Cảm ơn cậu nhé. Vậy thì, ngoại trừ lúc đi tắm và đi ngủ ra, tớ sẽ luôn mang nó theo bên mình không rời nửa bước. ...Vì đây là món quà từ cậu mà.”

Cô ấy vui sướng hồn nhiên như một đứa trẻ vừa nhận được báu vật.

Chính dáng vẻ ấy lại một lần nữa khiến trái tim tôi không thôi xao động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!