Giờ Nghỉ Trưa Cũng Phải Diễn Cho Chóp
Sau khi đưa Futaba đến phòng y tế, tôi nhờ cô y tá kiểm tra giúp cổ chân cho cô ấy.
May mắn là dù hơi sưng nhưng không có gì nghiêm trọng. Cô y tá bảo chỉ cần dán miếng giảm đau vào là sẽ ổn ngay thôi.
Nhận miếng dán từ cô y tá xong, chúng tôi gửi lời cảm ơn rồi rời khỏi phòng y tế.
“Thật là... đang vận động mà cứ nhìn đi đâu thế hả, nguy hiểm lắm đấy. Nhưng mà thấy không sao là tớ nhẹ cả người rồi.”
“He he... Tớ xin lỗi mà. Tại tớ muốn cho Ichika thấy khía cạnh thật ngầu của mình.”
Futaba thè lưỡi tinh nghịch tạ lỗi. Cái điệu bộ dễ thương ấy khiến tôi chẳng còn hơi sức đâu mà giận nữa.
Keng koong keng koong!
“A, hết tiết ba rồi kìa.”
“Ừm nhỉ.”
Mải nói chuyện với cô ấy mà chuông báo hết tiết đã vang lên lúc nào không hay.
Nhìn qua cửa sổ hành lang về phía nhà thi đấu, có vẻ giờ học đã kết thúc, các bạn cùng lớp đang lục đục kéo nhau ra ngoài.
Đáng lẽ sau khi trị thương xong tôi định quay lại nhà thi đấu, nhưng tình hình này thì chắc là về thẳng lớp luôn thì hơn.
...À không, trước đó tôi phải đưa cô ấy đến phòng thay đồ nữ đã.
“Futaba, để tớ cõng cậu đến phòng thay đồ nhé.”
Vì cô ấy đang bị bong gân, tôi định cõng cô ấy một đoạn cho đỡ đau. Tôi hơi khom lưng, chờ đợi cô ấy leo lên lưng mình.
Thế nhưng, đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì, tôi bèn quay đầu lại kiểm tra.
“Cái đó... Futaba?”
“Ichika, cậu có thể lại bế kiểu công chúa để đưa tớ đi được không?”
“Hả, lại nữa á?”
Lúc nãy trong giờ thể dục, tôi hiểu là cần phải khẳng định mối quan hệ của cả hai trước mặt đám đông nên mới làm vậy.
Vì thế tôi đã diễn giải rằng những hành động thái quá của Futaba, từ việc cổ vũ thật to cho đến yêu cầu bế kiểu công chúa, đều là để dàn dựng nên một vở kịch đôi lứa mặn nồng.
Thực tế là nhờ vậy mà tên hot boy câu lạc bộ bóng đá kia đã bỏ cuộc rồi còn gì.
Nhưng bây giờ có ai nhìn thấy đâu. Đâu cần phải diễn nữa.
“Giờ có ai thấy đâu mà, không nhất thiết phải bế kiểu công chúa đâu...”
“Chỉ cần một chút lơ là cũng có thể khiến mọi chuyện hỏng bét đấy. Lúc đưa đến phòng y tế thì bế kiểu công chúa, mà lúc đưa đến phòng thay đồ lại cõng, chẳng phải nghe rất kỳ lạ sao?”
“Hừm...”
Cô ấy nói cũng có lý. Vì chúng tôi đang đóng vai cặp đôi mặn nồng trước mặt mọi người, nên nếu lúc đi và lúc về lại khác nhau thì có khi sẽ khiến người ta nghi ngờ.
“Được rồi. Nhưng Futaba bị tớ bế kiểu công chúa thế này không thấy khó chịu sao?”
“Không đâu, ngược lại tớ còn thấy vui... Khụ khụ! Ý tớ là không có gì đâu. Nào, nhanh lên không là muộn tiết sau mất đấy.”
“À, ừ...”
Cô ấy tươi cười rạng rỡ, giơ hai tay về phía tôi. Tôi đành bế bổng cô ấy lên một lần nữa.
“He he♪ Trông cậy cả vào cậu nhé, bạn trai của tớ♡”
Futaba có vẻ đang cực kỳ hưng phấn, cô ấy vòng tay ôm chặt lấy cổ tôi.
...Nói sao nhỉ.
Tôi biết đây chỉ là diễn kịch để đánh lừa mọi người thôi, nhưng vì Futaba diễn quá nhập tâm... nói trắng ra là cô ấy tiếp xúc cơ thể quá gần và quá nồng nhiệt, khiến tôi đôi lúc suýt thì hiểu lầm thật.
Tôi phải cẩn thận để không xảy ra chuyện đó.
***
Tiết bốn kết thúc, giờ nghỉ trưa bắt đầu.
Theo đề nghị của Futaba, chúng tôi quyết định sẽ ăn cơm hộp ngay tại lớp. Chắc là cô ấy muốn tận dụng bữa trưa để “khẳng định chủ quyền” trước bàn dân thiên hạ đây mà.
Dĩ nhiên, hộp cơm vẫn là do đích thân Futaba chuẩn bị.
Vì Futaba bị bong gân ở chân nên tôi chuyển sang chỗ ngồi của cô ấy, xin phép nữ sinh ngồi cạnh bên cho mượn chỗ. Sau đó, tôi kéo hai cái bàn của chúng tôi lại đối diện nhau rồi ghép thành một.
Vừa ngồi xuống, Futaba đã lấy từ trong cặp sách ra hai hộp cơm, rồi đưa một cái cho tôi.
“Nào, chúng mình cùng ăn thôi nhé? Hôm nay tớ cũng đã dồn hết tâm huyết nấu nướng vì Ichika đấy!”
“Mong chờ thật đấy. Hôm nay có món gì vậy?”
“He he♪ Phải mở ra mới biết được bí mật chứ♪”
Futaba nấu ăn cực đỉnh. Trước đây tôi vốn chẳng mặn mà gì chuyện ăn uống, cứ có cái gì nhét vào bụng là được, nhưng từ khi được cô ấy nấu cho, tôi bắt đầu thấy yêu đời hơn hẳn qua mỗi bữa ăn.
Nhìn theo góc độ nào đó, có thể coi là cái dạ dày của tôi đã bị Futaba huấn luyện rồi... nhưng chắc là tôi nghĩ nhiều quá thôi.
Tôi hồi hộp mở nắp hộp cơm ra.
“Ơ? Ồôô...?”
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi khi mở hộp cơm là phần cơm trắng... bên trên có một hình trái tim khổng lồ được vẽ bằng ruốc cá màu hồng. Nó chiếm đến tận hai phần ba diện tích hộp cơm. Một phần ba còn lại là các món phụ như gà chiên và trứng cuộn.
Trong khi tôi còn đang ngỡ ngàng trước nội dung hộp cơm, đám bạn cùng lớp xung quanh đã tò mò ghé đầu vào xem.
“Oa!? Hộp cơm có hình trái tim kìa! Lần đầu tớ thấy luôn đấy...”
“Đã thế còn là cơm đôi giống hệt nhau nữa chứ!?”
“Cái này Futaba làm đấy à? Đỉnh thật đấy.”
“Nghĩa là bạn ấy dành rất nhiều tình cảm cho Kokonoe rồi.”
“Đúng là hộp cơm tình yêu nhỉ.”
...Đương nhiên là họ sẽ phản ứng như vậy rồi.
Đến cả hộp cơm cũng được dùng để diễn kịch, Futaba thật đáng sợ.
Và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là cô ấy còn tung thêm một cú dứt điểm nữa.
Futaba mở hộp cơm của mình ra, cầm đôi đũa lên, gắp một miếng cơm rồi... đưa thẳng về phía tôi.
“Ichika, há miệng ra nào♪”
“Hả...”
“Lại thế rồi. Nào, ‘Aah’ đi cậu!”
Hành động của Futaba khiến cả lớp nháo nhào cả lên.
“Đây chính là hành động ‘Aah’ đứng số 1 trong bảng xếp hạng những việc muốn làm khi có người yêu đây sao!?”
“‘Lại thế rồi’ ư? Nghĩa là bình thường họ vẫn làm vậy à...”
“Sao trong phòng này thấy nóng thế nhỉ?”
“Tớ bắt đầu muốn uống cafe rồi đấy. Không khí trong lớp này ngọt quá mức cho phép rồi...”
“Sao vậy Ichika?”
Đám bạn thì ồn ào như vỡ tổ, còn Futaba thì chẳng mảy may để tâm, vẫn cứ tươi cười đưa đũa về phía tôi.
Cả lớp học như chìm trong một mớ hỗn độn.
Trước đây khi tôi bị ốm, cô ấy cũng từng đút cho tôi ăn, nhưng làm chuyện này trước mặt bao nhiêu người thì thực sự là xấu hổ muốn độn thổ.
...Nhưng tôi không thể từ chối được.
Hiện tại tôi đang đóng vai bạn trai của Futaba. Là bạn trai thì phải đáp lại tiếng “Aah” của người yêu chứ.
Thôi thì, tới đâu thì tới!
Tôi ngậm lấy miếng cơm từ đôi đũa của cô ấy, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống.
“Ngon không?”
“...Ừm, món Futaba nấu là số một thế giới.”
Thực ra vì quá căng thẳng nên tôi cũng chẳng kịp cảm nhận vị của hộp cơm nữa. Tôi chỉ cố gắng nặn ra được chừng ấy lời thôi.
Mặc kệ đám bạn đang sướng rơn hay ghen tị trước từng cử chỉ hành động, chúng tôi vẫn tiếp tục bữa trưa ngọt ngào của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
