Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3811

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 948

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 855

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 475

Web Novel - Mối Quan Hệ Với Jyuujouji

Mối Quan Hệ Với Jyuujouji

Tuần mới bắt đầu, hôm nay là thứ Hai, một ngày phải đến trường.

Tôi thức dậy sớm hơn mọi khi một chút để đợi Jyuujouji đến. Dù đã đưa chìa khóa dự phòng và cô ấy có thể tự ý vào phòng, nhưng để chủ nhà cứ nằm ngủ nướng mãi thì thật là bất lịch sự.

Đúng 7 giờ sáng, Jyuujouji xuất hiện trước cửa. Tôi mở cửa đón cô ấy vào trước cả khi cô ấy kịp tra chìa.

Dù có chút bất ngờ vì tôi đã mở cửa sẵn, nhưng gương mặt cô ấy lại hiện rõ vẻ không hài lòng.

Có vẻ cô ấy không thích việc tôi đã thức dậy từ trước. Lý do là “Tớ đã muốn chính tay mình đánh thức Kokonoe dậy cơ!”

Tôi phải mất một lúc mới dỗ dành được cô nàng đang dỗi hờn này để bắt đầu dùng bữa sáng. Khi tôi khen ngợi hương vị món ăn, tâm trạng cô ấy mới trở lại bình thường.

Sau đó, chúng tôi thay đồng phục và cùng nhau đến trường. Dĩ nhiên là đi cùng Jyuujouji rồi.

Thay giày ở tủ đồ cá nhân, chúng tôi bước lên cầu thang và cùng vào lớp.

Thế nhưng... ngay lúc đó, tôi nhận ra các bạn cùng lớp đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tôi bắt đầu suy nghĩ lý do tại sao.

Jyuujouji là ngôi sao của lớp. Một người như cô ấy lại đi cùng một đứa chẳng mấy nổi bật như tôi, có lẽ trong mắt họ, đây là một sự kết hợp đầy kỳ quặc.

Cũng phải thôi. Cho đến tận tuần trước, tôi và Jyuujouji hầu như chẳng có chút liên hệ nào.

...Và rồi, một vài mối lo ngại bắt đầu nảy ra trong đầu tôi.

Jyuujouji đang sống một cuộc sống chẳng khác nào vợ hiền thỉnh thoảng ghé thăm, sáng đến nấu bữa sáng, tan học lại đến nấu bữa tối tại căn hộ của tôi.

Nếu các nam sinh toàn trường những người đã bình chọn cô ấy là “nữ sinh số một muốn được hẹn hò”, biết được mối quan hệ này, không khó để tưởng tượng cảnh họ sẽ phát điên vì ghen tị đến mức nào.

Còn một điều nữa.

Tôi không biết liệu Jyuujouji, người vừa thất tình, có muốn tìm kiếm một tình yêu mới hay không.

Nhưng nếu cô ấy muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, việc chăm sóc tôi chắc chắn sẽ trở thành vật cản.

Bởi lẽ đứng dưới góc độ đàn ông, chẳng ai thấy dễ chịu khi cô gái mình thích lại đi chăm lo cho một gã trai khác.

Nếu mối quan hệ này bị phơi bày, chắc chắn những rắc rối phiền phức sẽ ập đến.

...Trong trường hợp xấu nhất, tôi bị đám con trai ghen ghét cũng chẳng sao, nhưng tôi tuyệt đối không muốn mình trở thành vật cản đường của cô ấy.

Vì lý do đó, tôi kết luận rằng tốt nhất nên giữ kín mối quan hệ này với người ngoài.

“Ichika, chào buổi sáng!”

“...A, ừ, Musashi, chào buổi sáng.”

Để tránh bị lộ, có lẽ từ mai tôi nên điều chỉnh thời gian đến trường lệch đi một chút. ...Đang mông lung suy nghĩ biện pháp đối phó thì đột nhiên Musashi bắt chuyện với tôi.

Dù hơi dao động nhưng tôi vẫn đáp lời và hướng về chỗ ngồi của mình.

“Cậu với Futaba cùng đi học cơ à, hiếm thấy thật đấy.”

Quả nhiên cậu ta cũng để ý đến chuyện đó. Tôi phải tìm cách lấp liếm để cậu ta không nghi ngờ về mối quan hệ của chúng tôi.

“Hửm? À, tình cờ gặp nhau ở cổng trường ấy mà. Thế là vừa đi vừa nói chuyện thôi.”

“Cậu với Futaba thân nhau đến thế từ bao giờ vậy? Tớ có mấy khi thấy hai người nói chuyện đâu?”

“Mới thân gần đây thôi.”

“Thế à. Hừm...”

Có vẻ lời giải thích vừa rồi đã khiến cậu ta tạm chấp nhận. Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống chỗ của mình. Đặt cặp sách sang bên cạnh bàn, tôi lấy sách giáo khoa ra để chuẩn bị cho tiết học.

“À đúng rồi. Nhắc đến Futaba mới nhớ, hôm thứ Bảy tớ đã chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng lắm luôn!”

“Th-thứ Bảy...?”

Thế nhưng, cảm giác an tâm chẳng kéo dài được bao lâu, Musashi lại bắt đầu nói một điều khiến tim tôi đập loạn xạ. Tôi vô thức làm rơi cuốn sách giáo khoa xuống sàn.

“Sách rơi kìa? Đây.”

“À, ừ... Cảm ơn cậu.”

Tôi nhận lấy cuốn sách cậu ta nhặt hộ, cất vào ngăn bàn. Lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Nói đến thứ Bảy... đó là ngày tôi và Jyuujouji cùng đi siêu thị, rồi cùng đi ăn bánh ngọt, một ngày chẳng khác nào hẹn hò.

Nếu cảnh tượng đó bị cậu ta nhìn thấy thì...

Tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Tôi nín thở chờ đợi câu nói tiếp theo.

Musashi liếc nhìn ra sau, xác nhận Jyuujouji không nhìn về phía này rồi mới nhỏ giọng thì thầm vào tai tôi.

“Thật ra là, hôm thứ Bảy... tớ đã thấy Senkawa hẹn hò với bạn Banri ở lớp bên cạnh đấy!”

Hóa ra lời cậu ta nói lại là một nội dung hoàn toàn khác với điều tôi lo sợ. Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Nhắc mới nhớ... đúng là Senkawa đã hẹn hò với cô gái tên Banri Natsuki vào thứ Bảy. Cậu ta cũng đã chứng kiến cảnh đó.

“Tớ không thể chấp nhận được luôn... Có một cô bạn thanh mai trúc mã siêu cấp dễ thương như Futaba, lại còn được bạn ấy thích nữa, thế mà lại đi ngoại tình với đứa con gái khác! Cái đồ lăng nhăng!”

Musashi tỏ ra cực kỳ phẫn nộ trước hành động của Senkawa.

Cậu ta không biết chuyện Jyuujouji đã bị Senkawa đá. Vì vậy, cậu ta vẫn đinh ninh Jyuujouji còn thích hắn và hắn đang ngoại tình.

Giờ thì, tôi nên phản ứng thế nào đây?

Có lẽ với tính cách của Musashi, lát nữa cậu ta sẽ đem chuyện này kể cho đám con trai khác nghe.

Jyuujouji là niềm khao khát của mọi nam sinh. Nếu vậy, chắc chắn sẽ có kẻ muốn nhân cơ hội này mà đến hỏi thẳng cô ấy để tìm kiếm vận may cho mình.

Dựa trên phản ứng của Jyuujouji hôm kia, cô ấy dường như đã đến mức “không muốn nhìn cũng chẳng muốn nghe” bất cứ điều gì về Senkawa nữa rồi.

Vết thương lòng của Jyuujouji vẫn chưa lành hẳn. Cô ấy chắc chắn không muốn bị ai đó khơi gợi lại nỗi đau ấy thêm lần nữa.

Nhận định rằng lúc này nên để cô ấy được yên tĩnh, tôi quyết định hướng câu chuyện để cậu ta không đi rêu rao với người khác.

“Chuyện đó, cậu đừng kể cho ai khác nghe nhé.”

“Tại sao chứ? Cậu không thấy Futaba đáng thương sao?”

“Có lẽ cậu hiểu lầm rồi.”

“Hả?”

“Hai người họ không có hẹn hò gì cả, và Jyuujouji cũng chẳng có thích Senkawa đâu. Thế nên Senkawa hẹn hò với ai cũng không phải là chuyện để mà nổi giận.”

“Cái gì... Nhưng cách Futaba chăm sóc hắn ta rõ ràng là không bình thường mà?”

“Đó là vì Jyuujouji coi Senkawa là bạn thanh mai trúc mã nên mới đặc biệt quan tâm thôi. Cậu biết đấy, cô ấy vốn rất tốt bụng mà.”

“Thật thế sao?”

“Thật ra tớ cũng tò mò về mối quan hệ giữa Jyuujouji và Senkawa nên đã hỏi thẳng cô ấy rồi. Cô ấy nói đúng như vậy đấy. Chính chủ đã nói thì chắc chắn không sai được đâu đúng không?”

“Thật luôn!?”

“Thế nên nếu cậu kể chuyện này cho người khác, cậu sẽ bị đám xung quanh nhìn bằng ánh mắt ‘thằng thảm hại đang ghen tị vì Senkawa được đi hẹn hò với gái’ đấy. Tớ nghĩ tốt nhất là đừng nói gì cả.”

“R-ra là vậy sao... Đúng thật nhỉ. Người độc thân thì hẹn hò với ai chẳng được... Cảm ơn nhé Ichika. Nhờ cậu mà tớ thoát khỏi cảnh bị coi là kẻ thảm hại.”

“Ừ!”

Cảm giác được cảm ơn vì chuyện này cũng hơi kỳ lạ, nhưng dù sao tôi cũng đã thành công trong việc bịt đầu mối.

Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu vang lên, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp. Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với cậu ta và tập trung lắng nghe lời giáo viên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!