Đề Nghị Của Jyuujouji
Tan học, tôi cùng Jyuujouji rảo bước trên con đường dẫn về căn hộ. Hôm nay cô ấy vẫn ghé qua nhà tôi để nấu bữa tối như thường lệ.
Tại ngã tư trước cổng trường, thật không may khi đèn giao thông vừa chuyển sang màu đỏ. Tôi nhấn nút dành cho người đi bộ ở sát vạch kẻ đường rồi đứng đợi đèn chuyển màu.
Cái đèn giao thông ở đây lúc nào cũng bắt chờ lâu kinh khủng. Dù chưa đo đạc kỹ càng nhưng cảm giác như mỗi lần đợi phải mất đến 3 phút vậy.
Trong lúc chờ đợi, tôi thấy đây là thời điểm thích hợp để hỏi cô ấy về ý đồ đằng sau những lời nói hồi nghỉ trưa.
“Này Jyuujouji, về chuyện lúc nghỉ trưa ấy...”
“Hả? À, chuyện Kokonoe tự ý nhận hộp cơm tớ dày công chuẩn bị là do cậu tự làm ấy hả?”
Jyuujouji vừa nói vừa mỉm cười rạng rỡ với tôi. Thế nhưng, sâu trong nụ cười ấy, tôi cảm thấy một áp lực nặng nề đang đè nặng lên mình. ...Có vẻ cô ấy đang thực sự giận.
“Ch-Chuyện đó thì thật lòng cho tớ xin lỗi. Nhưng tớ cũng có nỗi khổ riêng mà.”
“Nỗi khổ gì cơ?”
Cô ấy vẫn giữ nguyên nụ cười đầy sát khí đó và hỏi ngược lại tôi.
“Thì... hồi trưa tớ cũng có nói qua rồi đó, tớ sợ nếu người khác biết cậu đang chăm sóc tớ thì sẽ gây phiền phức cho cậu... Thế nên tớ mới nhận là mình tự làm.”
“Gây phiền phức cho tớ?”
“Ví dụ như sau này Jyuujouji có người mình thích chẳng hạn, nếu cậu ta biết cậu đang tất bật chăm lo cho tớ, chắc chắn cậu ta sẽ không thấy dễ chịu chút nào đâu. Vì vậy nên lúc trưa tớ mới đề nghị chúng mình nên giữ bí mật mối quan hệ này...”
Tôi chấp nhận mối quan hệ này là để chữa lành vết thương lòng cho Jyuujouji.
Nhưng khi vết thương ấy lành lại và cô ấy bắt đầu một tình yêu mới, tôi không khó để tưởng tượng rằng sự thật này sẽ trở thành một gánh nặng cản trở cô ấy.
Trong trường hợp của Senkawa, ít ra họ còn có lý do là “bạn thanh mai trúc mã”. Còn với tôi, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn cùng lớp.
Một cô gái lại đi chăm sóc quá mức cho một cậu bạn cùng lớp bình thường. Đứng dưới góc độ những chàng trai khác, điều đó chắc chắn chẳng vui vẻ gì.
Tôi bắt đầu mối quan hệ này vì muốn cứu rỗi cô ấy, chứ không phải muốn trở thành gánh nặng.
Jyuujouji vừa lườm tôi bằng đôi mắt sắc lẹm, vừa lắng nghe tôi giải thích.
Đèn đã chuyển xanh. Chúng tôi cùng băng qua vạch kẻ đường để sang phía bên kia. Ngay khi vừa đặt chân lên vỉa hè, Jyuujouji mới lên tiếng.
“...Tớ hiểu lý do rồi. Tớ rất cảm kích vì cậu đã nghĩ cho tớ, nhưng chuyện đó không thành vấn đề đâu. Ngược lại, chúng ta cứ phô ra cho họ thấy đi.”
“Hả, tại sao?”
Tôi không thể hiểu nổi ý nghĩa câu nói của cô ấy. Thay vì giấu giếm lại bảo “phô ra cho họ thấy” là ý gì chứ?
Tôi im lặng chờ đợi lời giải thích tiếp theo. Thế nhưng, thứ phát ra từ miệng cô ấy lại là một lời lẽ khác.
“Hơn cả chuyện đó, Kokonoe... Thật ra bây giờ tớ đang cực~ kỳ giận đấy. Hộp cơm tớ dồn hết tâm huyết vào nấu lại bị cậu nhận vơ là tự làm. Cảm giác đau lòng lúc đó ấy mà... còn hơn cả lúc tớ bị thất tình nữa kìa.”
“Ư... Chuyện đó thì tớ thực sự xin lỗi. Tớ tạ lỗi với cậu đây. Việc tớ tự ý nhận hộp cơm Jyuujouji nấu là của mình, tớ xin lỗi!”
Bảo là đau hơn cả lúc thất tình... hơn cả lúc khóc nức nở ấy thì có hơi quá lời thật, nhưng việc làm cô ấy buồn là sự thật nên tôi thành tâm xin lỗi.
“Chuyện đó... nếu có việc gì tớ làm được, tớ sẽ làm tất. Nên là, cậu nguôi giận nhé?”
Hành động quan trọng hơn lời nói. Nghĩ vậy nên tôi đã đưa ra đề nghị đó với cô ấy.
“Việc gì cũng làm... Cậu vừa nói thế đúng không?”
“À, ừ.”
Vừa nghe tôi nói vậy, gương mặt đang khó chịu của cô ấy lập tức thay đổi 180 độ thành một nụ cười tươi tắn.
Ơ... cái tình huống này, sao thấy quen quen thế nhỉ. Hình như trước đây cũng từng có chuyện tương tự xảy ra rồi thì phải...
Chưa kịp định thần thì chúng tôi đã về đến trước căn hộ. Phòng của tôi là phòng số 1 ở tầng 2. Trước cầu thang dẫn lên tầng, Jyuujouji dừng lại và quay người đối diện với tôi.
“Vậy thì bây giờ tớ sẽ nói ra yêu cầu của mình.”
“Ờ, ừ. Cứ nói đi, tớ sẵn sàng rồi!”
“Kokonoe, cậu có thể giả làm bạn trai của tớ được không?”
“Hả... Giả làm bạn trai?”
Giả làm bạn trai, đúng là một yêu cầu to tát.
Nhưng tại sao cô ấy lại nhờ tôi chuyện này nhỉ?
“Cậu có thể giải thích thêm được không...?”
“Được chứ. Thật ra thì... chuyện tớ và tên kia bất hòa có vẻ đã đồn ra ngoài khá rộng rãi rồi... Có lẽ vì thấy đây là cơ hội nên có mấy cậu bạn tớ chẳng hề có hứng thú cứ tìm đến làm phiền, phiền phức lắm luôn. Thế nên tớ muốn nhờ Kokonoe đóng giả làm bạn trai để đuổi khéo mấy vệ tinh đó đi.”
Việc Jyuujouji và Senkawa không còn êm đẹp... đúng là đã được nhiều nam sinh biết đến.
Jyuujouji lại là một cô gái cực kỳ nổi tiếng. Vì thế việc đám con trai coi đây là cơ hội để xúm lại làm quen cũng là điều dễ hiểu.
“Tớ hiểu lý do rồi... nhưng Jyuujouji thực sự thấy tớ ổn sao?”
“Đúng vậy♪ Vì Kokonoe là người con trai mà tớ tin tưởng nhất mà♡ Hơn nữa, nếu chúng mình hẹn hò thì việc tớ chăm sóc cho cậu cũng không còn gì kỳ lạ nữa đúng không? Thế nên sau này cậu cứ đường hoàng mà nói hộp cơm là ‘do tớ làm’ cũng không sao hết.”
“R-Ra là vậy...”
Điều đó có nghĩa là trong thời gian tới, cô ấy không có ý định bắt đầu một tình yêu mới. Vì thấy đám con trai tiếp cận quá phiền phức nên mới nhờ tôi giả làm bạn trai, hẳn là vậy rồi.
...Dù thấy hơi lãng phí thanh xuân của cô ấy, nhưng tôi quyết định tôn trọng ý chí của Jyuujouji.
Việc tôi giả làm bạn trai cô ấy chắc chắn sẽ khiến xung quanh bàn tán nhiều điều. Nhưng nếu cô ấy đang gặp khó khăn thì tôi muốn giúp một tay. Cảm giác đó trong tôi lớn hơn tất cả.
“Tớ hiểu rồi. Nếu Jyuujouji đã nói vậy thì giả làm bạn trai hay gì tớ cũng làm hết! Mhm!?”
Cô ấy đưa ngón trỏ tay phải lên chặn môi tôi lại, rồi mỉm cười ngọt ngào.
“Không phải là ‘Jyuujouji’. Đã hẹn hò với nhau rồi mà không gọi bằng tên cúng cơm thì chẳng phải rất kỳ lạ sao? Gọi là ‘Futaba’ nhé.”
“Đ-Đúng là vậy nhỉ. Futaba! Thế này được chưa?”
“Được rồi. Tớ cũng sẽ gọi cậu là ‘Ichika’ nha.”
Và thế là, một mối quan hệ mới giữa tôi và Jyuujou... à không, Futaba đã được thiết lập.
Người yêu hờ. Một đứa chưa từng hẹn hò với ai như tôi không biết có đảm đương nổi không, nhưng vì cô ấy, tôi sẽ cố gắng hết sức.
Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm thì bụng lại kêu “Gừ~” một tiếng rõ to. Tôi thầm tự trách mình sao mà vô duyên thế không biết.
“Ôi trời♡ Vậy thì chúng mình mau vào nấu bữa tối thôi nhỉ.”
Có vẻ Futaba cũng nghe thấy tiếng động đó, cô ấy bắt đầu bước lên cầu thang để hướng về phòng tôi. Tôi cũng lẳng lặng đi theo sau.
“...Xin lỗi nhé. Tại món ăn Futaba nấu ngon quá nên cái bụng tớ nó cũng không đợi thêm được nữa.”
“...Đó là một tín hiệu tốt đấy. Cứ thế này, cậu hãy trở thành người không thể sống thiếu tớ đi. Hãy chìm đắm trong sự chăm sóc của tớ nhé.”
“Hả? Cậu vừa nói gì vậy?”
Đang leo cầu thang, tôi hình như nghe thấy cô ấy lầm bầm gì đó, nhưng vì tiếng quá nhỏ nên tôi không nghe rõ.
“Không có gì đâu♡ ...Để xem nào. Hôm nay chúng mình ăn món hamburger nhé?”
“Ồ, tuyệt quá.”
Vừa mong đợi món ăn cô ấy sắp nấu, tôi vừa bước lên những bậc thang cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
