Chuyện Tại Tiệm Bánh Tây Cùng Jyuujouji
Tôi cùng Jyuujouji tìm đến tiệm bánh Tây có tên là “Rokkado”.
“Rokkado” là một tòa nhà có thiết kế giống như ngôi nhà bánh kẹo với tông màu trắng chủ đạo. Có vẻ là tiệm mới mở nên bản thân tòa nhà vẫn còn thơm mùi sơn mới.
Mặt tiền của tiệm được bao phủ bởi những tấm kính lớn, có thể nhìn thấu toàn bộ khung cảnh bên trong. Đúng như lời Musashi nói là “đang cực kỳ hot trong hội con gái”, qua lớp kính, tôi thấy trong tiệm chật kín những cô gái tầm tuổi chúng tôi.
Chúng tôi bước vào tiệm và cùng nhau đứng vào cuối hàng chờ.
...Thú thật, đây là lần đầu tiên tôi đến một tiệm bánh Tây như thế này nên cảm thấy khá mới mẻ.
Nửa bên phải của tiệm đặt các tủ kính trưng bày sản phẩm, bên trong là đủ loại bánh kẹo đa dạng sắc màu.
Nửa bên trái là “khu vực ăn tại chỗ” dành cho khách hàng muốn thưởng thức bánh ngay tại tiệm. Đã có vài người đang ngồi ở đó, vừa ăn vừa gật gù tâm đắc.
Trong lúc chờ đến lượt, tôi tán gẫu với cô ấy cho đỡ buồn.
“Hiếm khi đến đây, hay mình ăn tại chỗ luôn nhé?”
“Tớ thì sao cũng được.”
“Jyuujouji vẫn chọn bánh su kem à? Có cả bánh kem dâu với bánh quy hạt dẻ nữa này...?”
“Chỉ bánh su kem thôi. Vì đó là món tớ thích nhất mà.”
“Cậu định ăn mấy cái?”
“Một cái là đủ rồi... Tớ đâu có tham ăn đến thế.”
Trong lúc chúng tôi trò chuyện vu vơ, từng tốp khách một hoàn tất việc mua hàng và hàng đợi dần tiến lên phía trước.
Cuối cùng cũng đến lượt chúng tôi. Nhân viên cửa hàng đón chào bằng một nụ cười rạng rỡ.
“Chào mừng quý khách! Anh chị dùng gì ạ?”
“Cho tôi sáu cái ‘Bánh su kem đặc chế Rokkado’!”
Nghe tôi gọi món, Jyuujouji đứng bên cạnh lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
“S-Sáu cái luôn sao!? Kokonoe định ăn nhiều thế à?”
“Tính cả phần của Jyuujouji mới là sáu cái chứ? ...Mà, tại tớ cũng đang hơi đói.”
Đó chỉ là cái cớ. Lý do tôi mua tận sáu cái bánh su kem còn nằm ở mục đích khác.
“R-Ra là vậy. ...Vậy tối nay tớ nấu nhiều cơm hơn cho cậu nhé?”
“À không, không sao đâu. Với lại cho tôi dùng tại chỗ luôn nhé.”
“Vâng ạ. Khách mua hàng của tiệm đều có thể sử dụng khu vực ăn uống. Anh chị có muốn dùng thêm đồ uống không ạ? Sự kết hợp giữa bánh su kem đặc chế và cà phê pha máy của tiệm là tuyệt nhất đấy ạ.”
“Vậy cho tôi thêm hai cốc cà phê. Tổng cộng là bao nhiêu vậy?”
“Cảm ơn quý khách. Sáu bánh su kem và hai cà phê. Tổng cộng của anh chị là 2600 yên ạ.”
Thanh toán xong, chúng tôi di chuyển đến khu vực ăn uống và chọn một chỗ ngồi thích hợp.
“Cậu thực sự trả hết tiền sao? Tớ định trả phần của mình mà...”
Jyuujouji vừa lấy ví ra vừa nói với vẻ mặt đầy áy náy. Tôi đã thanh toán toàn bộ tiền bánh và đồ uống, và có vẻ cô ấy vẫn đang bận tâm về chuyện đó.
“Tại tớ thấy ngại khi vào tiệm một mình nên mới kéo Jyuujouji đi cùng. Vậy nên cứ coi đây là tiền công đi. Với lại, thường thì người rủ phải là người trả tiền chứ, đúng không?”
Tôi đưa tay ngăn Jyuujouji khi cô ấy định lấy tiền, dứt khoát từ chối. Nếu nhận tiền ở đây thì chẳng còn ý nghĩa là quà cảm ơn dành cho cô ấy nữa.
Cô ấy mỉm cười có chút bối rối rồi cất ví vào.
“He he. Nhắc mới nhớ, đúng là như vậy thật. Dù sao thì, cảm ơn cậu nhé.”
“Không, người phải cảm ơn là tớ mới đúng. Jyuujouji đã vất vả chăm sóc tớ nhiều rồi. ...Mà, cứ đứng đây nói mãi cũng kỳ, ăn thôi chứ?”
“Ừm.”
Tôi mở hộp bánh đã được đóng gói, lấy bánh su kem ra. Tôi đưa một cái cho Jyuujouji, còn một cái đặt trước mặt mình.
“...Trông ngon thật đấy.”
“Ừm. Nhìn thôi đã thấy thèm rồi.”
Bánh su kem của Rokkado hơi khác so với loại thông thường, phần vỏ bánh được làm từ bột bánh quy.
Người ta cắt bỏ khoảng một phần ba lớp vỏ bánh quy phía trên, nhồi đầy kem custard vào bên trong, rồi lại đặt lớp vỏ đã cắt lên trên lớp kem như một cái nắp đậy.
Lượng kem custard nhiều đến mức kinh ngạc, chỉ cần cắn một miếng là cảm giác kem sẽ tràn ra khỏi miệng ngay. Kích thước của nó cũng lớn hơn bánh su kem bình thường khoảng 1,5 lần.
Lúc nhìn giá 300 yên một cái, tôi đã nghĩ là “hơi đắt”, nhưng với kích cỡ này thì hoàn toàn xứng đáng.
““Mời cả nhà ăn cơm!””
Cả hai chúng tôi cùng lúc cắn vào chiếc bánh su kem. Lớp vỏ bánh quy giòn tan vỡ ra trong miệng, hòa quyện cùng lớp kem custard béo ngậy.
Ngon thật. Bảo sao tiệm lại đông khách đến thế.
Tiếp đó, tôi nhấp một ngụm cà phê để trung hòa vị ngọt lịm trong miệng.
Đúng như lời nhân viên giới thiệu, vị cà phê hơi đắng cực kỳ hợp với vị ngọt của bánh su kem.
“Ngon nhỉ.”
“Đúng vậy♡”
Jyuujouji vừa áp tay lên má vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Có vẻ cô ấy cực kỳ mãn nguyện khi được ăn món khoái khẩu.
Nhìn biểu cảm đó của cô ấy, tôi thấy công sức đưa cô ấy đến đây thật xứng đáng. Quả nhiên con gái cứ mỉm cười là tuyệt nhất.
...Giờ thì, tôi đã mua tổng cộng sáu cái bánh su kem, tôi ăn một cái, Jyuujouji ăn một cái. Trong hộp vẫn còn lại bốn cái nữa.
Câu hỏi là, bốn cái còn lại sẽ xử lý thế nào?
Dĩ nhiên không phải tôi sẽ ăn hết. Tất cả số đó đều được mua dành cho Jyuujouji.
...Nói cho cùng, lý do tôi rủ Jyuujouji đến đây là để bày tỏ lòng biết ơn vì sự chăm sóc của cô ấy. Tuy nhiên, nếu cứ tặng bình thường, chắc chắn cô ấy sẽ khách sáo mà không nhận.
Vì thế, tôi đã bày ra một kế.
“À... bánh của tiệm này to thật đấy. Ăn một cái mà tớ đã no căng bụng rồi. Chết thật, vẫn còn tận bốn cái bánh su kem nữa này. Khó xử quá đi~”
Jyuujouji nhìn tôi, kẻ bỗng nhiên bắt đầu độc thoại, bằng ánh mắt đầy hoang mang.
“Nhắc mới nhớ, Jyuujouji thích bánh su kem lắm đúng không? Bỏ đi thì phí quá, thôi cậu cầm hết chỗ này đi. Cứ cho vào tủ lạnh chắc cũng để được vài ngày đấy. Lúc nào thích thì ăn.”
Nói đoạn, tôi đưa hộp bánh su kem cho Jyuujouji.
...Vì nếu không làm theo cách rắc rối này, cô ấy sẽ chẳng chịu nhận đâu.
Lúc đầu, cô ấy nhìn chằm chằm vào hộp bánh su kem với vẻ ngẩn ngơ.
Nhưng rồi chẳng mấy chốc, cô ấy bật cười khúc khích.
“He he, he he he. ...Ra là vậy, cậu rủ tớ đến đây là vì mục đích này ngay từ đầu sao.”
“...Này Jyuujouji, cậu đã vất vả chăm sóc tớ nhiều thứ... và lúc nào cũng bảo là ‘không cần để ý đâu’, nhưng con người mà, đã nhận được ơn nghĩa thì ai cũng muốn trả lại. Tớ đón nhận sự chăm sóc của cậu, và tớ đáp lễ lại cho cậu. Tớ nghĩ đó mới là một mối quan hệ lành mạnh. Vậy nên... cậu nhận lấy nhé?”
Cô ấy vẫn lấy tay che miệng cười không dứt.
“He he, he he... Thật là một người vụng về... nhưng lại rất dịu dàng. Tớ lại càng thích… cậu hơn rồi đấy♡”
“Hả, cậu vừa nói gì vậy?”
Vì mấy từ cuối cô ấy nói quá nhỏ nên tôi không nghe rõ, bèn hỏi lại. Nhưng cô ấy không trả lời câu hỏi đó.
“Không có gì đâu♡ Đúng là bỏ phí bánh su kem ngon thế này thì thật đáng tiếc. Tớ xin trân trọng nhận lấy. Tớ sẽ ăn thật ngon lành nhé♪”
“Ừ, cậu làm thế thì tớ cũng thấy nhẹ lòng.”
Có vẻ như lòng thành của tôi đã được cô ấy đón nhận.
Dẫu có bị bảo chỉ là sự thỏa mãn của bản thân đi chăng nữa, tôi vẫn thấy vui vì đã có thể bày tỏ lòng biết ơn tới cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
