Beast Tamer Who Got Kicked Out From the Hero’s Party

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

72 218

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

35 118

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

46 225

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

10 41

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

24 65

Web novel - Chương 100: Giải thoát ký ức đau thương

Chương 100: Giải thoát ký ức đau thương

"Unyanyanyaaa!!!"

"Tránh ra!!!"

Cuộc tiến công thần tốc của Kanade và Tanya vẫn tiếp tục. Dù lính canh liên tục xuất hiện, nhưng không ai có thể ngăn cản được hai đứa. Xé xác rồi quăng đi, xé xác rồi quăng đi... Cứ như thế, bọn lính bị đánh bại trong chớp mắt.

"G-Ghê thật..."

Tina đứng phía sau chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt lộ vẻ phức tạp, vừa như ngán ngẩm, vừa như thán phục. Đây là lần đầu tiên cô ấy được tận mắt chứng kiến sức mạnh của hai người họ mà. Chắc hẳn cô ấy đang ngạc nhiên theo nhiều nghĩa trước sức mạnh phi thường này.

"Đây là sức mạnh của Chủng tộc Tối thượng sao. Kinh khủng thật. Em thì chịu, không làm được như thế này đâu."

"Chà, một phần là do thực lực của hai người họ... nhưng hiện tại, họ đang hăng hái hơn bình thường đấy."

"Thế á? Tại sao vậy?"

"Vì Tina đấy."

"Vì em?"

"Nghe chuyện của Tina, cả hai đều đang rất tức giận. Hai đứa đều không thể tha thứ cho kẻ đã làm hại Tina được... nên tức giận như thể đó là chuyện của chính mình vậy. Có lẽ vì thế mà cả hai mới phát huy được sức mạnh đến nhường này."

Không phải vì bản thân, mà là vì người khác. Hai em ấy có thể tức giận vì đồng đội. Kanade và Tanya có thể làm được điều đó. Tôi cảm thấy tự hào về hai đứa đấy như thể đó là niềm tự hào của chính mình.

"Vậy sao... là vì em..."

Tina làm vẻ mặt vừa vui mừng, nhưng cũng lại vừa bối rối.

Suốt ba mươi năm qua, cô ấy đã phải cô độc. Được thấy tấm lòng của Kanade và Tanya giành cho mình, có lẽ cổ vẫn chưa biết phải phản ứng thế nào cho phải.

Chuyện này thì tôi không thể can thiệp được. Đó là vấn đề của chính cổ. Nhưng nếu là Tina, tôi tin chắc cô ấy sẽ đón nhận được tình cảm của mọi người. Vì vậy, giờ hãy làm những gì chúng ta có thể làm đã.

"Rein, căn phòng này, trông khả nghi cực kỳ!"

Kanade đang dẫn đầu bỗng dừng lại trước một căn phòng. Cánh cửa có khóa và trông rất chắc chắn.

Đôi tai mèo của Kanade giật giật.

"Nya... Em nghe thấy tiếng động bên trong. Có ai đó đang trốn trong này."

"Chẳng phải là gã Zipek gì đó sao? Chúng ta đâu tìm thấy căn phòng nào khác đáng ngờ hơn... Em nghĩ xác suất hắn ở đây là cao nhất."

"Tanya nói đúng đấy. Chỗ này chắc hẳn là nơi trú ẩn khẩn cấp."

Cánh cửa làm bằng sắt và có nhiều ổ khóa. Nếu cố gắng phá cửa trực diện, có vẻ sẽ tốn không ít công sức đây.

"... Rein."

"Hửm?"

"Em... dùng Dịch chuyển, để vào trong... được không?"

"Hả? Dịch chuyển của Nina có thể đi xuyên qua tường hay cửa sao?"

"Một chút thôi, thì... không sao."

"Nina giỏi quá nhỉ... Nào nào, ngoan lắm ngoan lắm."

"Hafuu."

Mèo đang xoa đầu cáo.

"Cảm ơn ý tốt của em, nhưng để lần sau anh sẽ nhờ đến sức mạnh của Nina nhé."

"Em... không có ích sao...?"

"Không phải thế đâu. Chỉ là, cỡ này thì chưa cần phiền đến sức mạnh của Nina..."

Phá cửa bằng vũ lực sẽ gây sát thương tinh thần cho Zipek đang ở bên trong tốt hơn. Tôi đang nghĩ như vậy. Nhưng vì sợ Kanade hay Tanya sẽ lại buông lời trêu chọc kiểu "Tamer bụng đen", nên tôi quyết định không giải thích chi tiết.

"Để em đá bay nó nhé? Hay là dùng dao găm của Rein?"

"Không, sức mạnh của Kamui hình như không thể dùng liên tục được."

Đổi lại việc có thể phát huy uy lực to lớn, nó không thể được sử dụng bừa bãi. Nếu lạm dụng, lưỡi kiếm sẽ không chịu nổi sức mạnh từ Chủng tộc Tối thượng và có thể bị gãy. Tôi đã được Gantz giải thích trước như vậy.

"Vậy thì, rốt cuộc là đến lượt em à?"

"Không. Chỗ này cứ giao cho anh."

"Nyan?"

Tôi đang muốn thử nghiệm một thứ.

Khoảnh khắc lập khế ước với Nina, một kiến thức nào đó đã chảy vào cơ thể tôi. Nó liên quan đến sức mạnh tôi nhận được khi lập khế ước với Nina. Như thể tôi đã sử dụng sức mạnh đó từ rất lâu, tôi đã học được một năng lực mới. Tôi đã định lúc nào đó sẽ thử nghiệm nó... Và bây giờ là cơ hội thích hợp nhất.

“Sáng tạo."

Tôi hình dung một vật thể trong đầu và niệm phép. Ngay lập tức, ma lực bị tiêu hao, và một vật chất được tạo ra.

Sáng tạo Vật chất.

Đây là sức mạnh mới tôi vừa có được... sức mạnh từ mối liên kết với Nina.

"S-Sáng tạo Vật chất...? Đó là kỹ năng cực hiếm ngay cả trong Thần tộc đấy..."

"Rein lại tiến thêm một bước ra khỏi phạm vi con người rồi nhỉ."

"Này này. Đừng có nói mấy điều kỳ quặc thế chứ."

Tôi chỉ là một Thuần Thú Sư bình thường có thể tìm thấy ở bất cứ đâu thôi mà.

... Dù tự mình nói ra, nhưng tôi cũng tự thấy là hơi khó tin thật.

Mà thôi, chuyện đó tính sau. Tôi gắn thuốc nổ vừa tạo ra lên cánh cửa. Bảo mọi người tránh xa ra...

"Cầu lửa."

Tôi kích nổ bằng một phép thuật có uy lực được giảm xuống mức tối thiểu.

ĐÙNG!!! Với tiếng nổ lớn, cánh cửa sắt bị thổi bay. Chết dở. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là dùng thuốc nổ thổi bay nó là được, mà quên mất việc điều chỉnh liều lượng. Vụ nổ khá lớn đấy. Zipek ở bên trong có bình an vô sự không nhỉ? ... Mà thôi, nếu hắn có mệnh hệ gì thì cũng kệ xác hắn.

"H-Hiiiii, c-cái gì thế!? Rốt cuộc là chuyện gì vừa xảy ra!?"

Tiếng hét vọng ra từ bên trong căn phòng. Chắc là Zipek rồi. Hắn có vẻ may mắn, vẫn còn sống.

Tôi ra hiệu bằng mắt cho mọi người, rồi xông vào trong.

Cánh cửa sắt bị thổi bay đã đè bẹp cái bàn trong phòng. Ngay bên cạnh đó, một người đàn ông trung niên đang ngồi bệt xuống sàn, sợ đến mức không đứng dậy nổi. Khi nhìn thấy chúng tôi, hắn lộ vẻ nhẹ nhõm.

"C-Cái gì, các ngươi là ai...? Mà ai cũng được. B-Bảo vệ ta! Có kẻ gian đột nhập!"

"Kẻ gian mà ông nói, chính là bọn tôi đây."

"Cái... cái gì cơ!? Khốn kiếp... N-Này, ai đó! Ai đó đến đây mau, có kẻ gian ở đây!"

"Không ai đến đâu. Tất cả bọn chúng đang nằm ngủ ngoài kia cả rồi."

"Tiện thể nói luôn, ông cũng không chạy được đâu nhé? Lối sau cũng bị chặn hoàn toàn rồi."

"... Ưm."

"N-Ngu ngốc... Chuyện như thế, k-không thể nào! Không thể nào, ta không tin!"

Tôi đã thông báo cho hắn biết là kết thúc rồi, nhưng Zipek dường như không thể đối mặt với hiện thực. Hắn đỏ mặt tía tai gào thét.

"Bọn mày... bọn mày nghĩ ta là ai hả!? Ta là ngài Tran, thương nhân số một của thành phố này đấy!? Đừng nghĩ làm chuyện này mà được yên thân nhé."

"Đó là câu thoại của bọn tôi mới đúng."

"Hii."

Khi tôi ném những lời đầy giận dữ vào mặt hắn, Zipek run rẩy toàn thân. Lính canh đã bị hạ gục hết, không còn đường lui. Có lẽ cuối cùng hắn cũng nhận ra quyền sinh sát đang nằm trong tay chúng tôi.

"Bọn tôi là mạo hiểm giả của thành phố này. Tran Zipek. Ông bị bắt giữ và áp giải vì tội giao dịch trái phép động vật được bảo vệ."

"C-Cái, cái... ch-chờ đã. Các ngươi nói là mạo hiểm giả sao? Vậy thì, ta sẽ trả gấp đôi. K-Không... gấp ba! Cho nên, đừng làm trò ngu ngốc nữa. Bắt giữ ta sẽ là... tổn thất cho toàn bộ giới thương nhân của thành phố này đấy."

"Đe dọa xong rồi đến hối lộ sao... Thật tình, đúng là kiểu phản diện điển hình."

"Nya... Bắt đầu thấy phiền phức rồi đấy. Em đấm hắn được không?"

"Không được."

"Ể~"

"Đó là... quyền của Tina."

Tôi bước sang một bên... Nhường đường cho Tina.

Tina lơ lửng bay đến trước mặt Zipek.

"C-Cái gì... th-thứ này là... chẳng lẽ, là ma...?"

"Lâu rồi không gặp, Chủ nhân. Ông còn nhớ tôi không?"

"Cái gì? Ta làm gì có người quen là ma... k-khoan. Khoan khoan khoan... kh-khuôn mặt đó, ch-chẳng lẽ là..."

"Có vẻ như ông đã nhớ ra rồi nhỉ... Đúng vậy. Tôi là cô hầu gái bị ông giết 30 năm trước đây."

"Vô lý!? L-Làm gì có chuyện đó... Ngươi đã chết rồi mà! Ta đã giết ngươi rồi mà! Ngươi không thể ở đây được, không thể nào!!!"

"Thì, tôi đã bảo tôi là ma mà."

"Hii...!? Đ-Đừng lại đây, đừng lại đây đừng lại đây đừng lại đây aaaa!!!"

Đối mặt với tội lỗi quá khứ, Zipek rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Hắn lùi lại cố gắng chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi trước mắt, nhưng điểm kết lại là bức tường.

Ở đây không có lối thoát nào cả. Chúng tôi sẽ không cho phép hắn trốn thoát. Đã đến lúc phải chịu trừng phạt rồi.

"Tôi có rất nhiều điều muốn nói với Chủ nhân đấy? Ông sẽ nghe chứ?"

"Hii...!? L-Làm gì có chuyện như thế được... Ta không sai, ta không làm gì sai cả!"

"Đến nước này mà còn nói được câu đó, gan ông cũng to thật đấy. Nhưng ông nghĩ tôi sẽ chấp nhận điều đó sao?"

"T-Ta sai rồi! Là ta sai rồi...! Ta xin lỗi, ta xin lỗi mà. Nên làm ơn, tha cho ta đi! Cứu ta với!"

"Tôi cũng đã từng cầu xin như thế đúng không? Cứu tôi với, tôi đã nói thế... Nhưng ông chỉ cười và không hề dừng lại. Ông đã giết tôi một cách dễ dàng. Nè... ông nghĩ sao? Nếu là ông, ông có tha thứ không?"

"A, aaaaa...!?"

"Chuẩn bị giác ngộ đi. Ông đã làm bao nhiêu chuyện tùy thích rồi đúng không? Thỏa mãn rồi đúng không?"

"K-Khônggg, không chịu đâuzzz!!!"

"Cái đồ...!!!"

Tina giơ tay lên... Như đáp lại cử động đó, chiếc bình trang trí trên kệ lơ lửng bay lên. Như thể hiện tượng Poltergeist , Tina đang dùng ma lực để điều khiển nó. Chiếc bình bay trong không trung như một sinh vật sống, rồi đập mạnh vào thái dương của Zipek.

"Gack!?"

Chiếc bình vỡ tan... và cú va chạm khiến Zipek ngã gục xuống sàn. Hắn bị rách đầu do cú va đập và đang chảy máu. Tuy nhiên, hắn có vẻ vẫn còn sống dai lắm, chân tay vẫn còn co giật.

"Phùuuu."

Tina làm động tác như lau mồ hôi trên trán và thở ra một hơi thỏa mãn. Cảm giác như vừa hoàn thành xong một công việc vậy.

Nói cách khác... Sự trả thù của Tina đến đây là kết thúc.

"Thế là được rồi sao?"

"Hửm? Cái gì cơ?"

"Em có thể khiến hắn nếm trải nỗi đau tương tự mà? Bọn anh... sẽ không ngăn cản đâu."

"Hưm... Ban đầu em cũng định thế đấy."

Sau khi tỏ vẻ phân vân một chút... Tina mỉm cười rạng rỡ. Một nụ cười dễ chịu, không hề cảm thấy chút cảm xúc đen tối nào.

"Ở bên cạnh mọi người, em thấy chuyện đó sao cũng được. Nhìn mọi người cố gắng hết sức vì em, em cảm thấy trong lòng ấm áp... và em bắt đầu nghĩ là, thôi kệ đi. Hơn nữa, đấm hắn một cái em cũng thấy nhẹ nhõm rồi, nên em tha cho hắn, chỉ chừng này thôi."

"Vậy à."

"Em hiền quá nhỉ?"

"Mấy chuyện đó em không nên tự mình nói ra đâu."

"Haha, đúng ha."

Tôi cùng cười với Tina, người đang có khuôn mặt tươi tỉnh và nhẹ nhõm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

là thuật ngữ chỉ các hiện tượng siêu nhiên như tiếng động lạ, đồ vật tự di chuyển, hoặc gây rối trong nhà mà không có nguyên nhân vật lý rõ ràng, thường được cho là do một thực thể vô hình hoặc năng lượng mạnh mẽ Em hiền quá lun ấy :")