Beast Tamer Who Got Kicked Out From the Hero’s Party

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

277 1582

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

16 23

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

19 34

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

258 1705

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

140 507

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

62 386

Web novel - Chương 107: Đã có được cá hằng mong ước

Chương 107: Đã có được cá hằng mong ước

"A..."

Tôi bước đi một cách chậm chạp, tay ôm chặt lấy bụng. Kanade đi bên cạnh nhìn tôi với vẻ đầy lo lắng.

“Rein, anh không sao đấy chứ...?" 

"Không sao... anh mong là như vậy."

Tôi đã cố gắng ăn cho bằng hết đồ ăn do Sora nấu... Nhưng kết quả là tôi bị một cơn đau bụng kinh khủng tấn công. Khoảng một tiếng đồng hồ sau khi ăn, tôi gần như không thể nhúc nhích.

Tài nấu nướng của Sora đúng là đáng sợ thật... Nó nguy hiểm theo rất nhiều nghĩa. Ngay cả kỹ năng vô hiệu hóa hoàn toàn trạng thái bất thường của tôi dường như cũng chẳng có tác dụng gì cả.

"Đồ ăn Sora nấu kinh khủng đến thế cơ à... Này này, mùi vị của nó như thế nào vậy? Em thấy mùi hương thì cũng có gì lạ đâu..."

"Khó mà diễn tả bằng lời được... Nếu bắt buộc phải nói, thì anh thà lao vào đánh nhau tay không với rồng còn tốt hơn gấp nhiều lần so với việc phải ăn thứ đó thêm một lần nữa." 

"Nyaa...Rein, anh nói nghe nặng nề quá đó..."

Bản thân tôi cũng không muốn nói ra những lời như thế này đâu... Nhưng món ăn đó gây sốc đến mức khiến tôi cứ thế buột miệng thốt ra. Nghĩ lại thôi mà vùng dạ dày của tôi lại bắt đầu có cảm giác kỳ lạ rồi.

"Nếu mệt quá thì để em đi một mình cũng được mà? Chỉ là đi mua sắm thôi, em làm được."

 "Dù em có khỏe đến đâu đi nữa, nhưng nếu đồ đạc cồng kềnh thì em cũng đâu thể mang hết được đúng không? Anh sẽ giúp một tay. Nằm nãy giờ cũng cả tiếng rồi nên anh cũng đỡ đôi chút rồi."

Tôi cùng Kanade đi mua nguyên liệu nấu ăn và đồ dùng hàng ngày. Tổng cộng là đồ cho sáu người. Để một mình Kanade xách thì chắc sẽ vất vả lắm, nên tôi quyết định đi theo giúp.

"Ehehe~♪"

Chợt, Kanade mỉm cười tươi rói.

"Sao thế?" 

"Ưm... đi ra ngoài cùng Rein, vui quá đi mất."

"Chúng ta đâu phải đi chơi đâu?" 

"Ừm. Nhưng được đi cùng anh mới là quan trọng."

Ra là vậy sao? Đi cùng tôi thì cũng đâu có kể chuyện gì thú vị được đâu... hừm?

Kanade vừa ngâm nga hát, Đuôi vẩy vẩy vui vẻ. Dù không hiểu lắm nhưng... Thấy Kanade vui vẻ như vậy, thế là được rồi.

"Nya!?"

Đột nhiên, Kanade dừng bước.

"Kanade?"

 "...Khịt, khịt khịt khịt."

Không hề để ý đến vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, mũi Kanade cứ chun chun lại. Có vẻ như em ấy đang ngửi thấy mùi gì đó... Cái gì vậy nhỉ?

“Rein, đằng này anh ơi!"

 "Ơ, ừ?"

Tôi bị Kanade với vẻ mặt nghiêm túc kéo tay, cứ thế mà chạy theo. Em ấy tìm thấy thứ gì sao? Thôi, tạm thời cứ đi theo cái đã, và rồi...

"Mại dô, mại dô! Cá tươi vừa mới nhập về sáng nay đây! Chỉ còn lại đúng một con duy nhất! Nào, ai nhanh tay thì được nha!"

 "Nyaa, là cá♪"

...Ra là vậy. Em ấy bị mùi cá thu hút mà chạy đến đây.

"Khách hàng ơi, sao nào? Nếu bỏ lỡ cơ hội này thì không biết đến bao giờ mới được ăn lại đâu đấy."

 "Ưm... cơ mà sao chú lấy được cá hay vậy."

 "Thật ra thì đây là hàng định giao cho ngài quý tộc. Nhưng có vẻ ngài ấy đổi ý nên bảo hôm nay không cần nữa. Thế nên tôi mới bày bán ở đây đấy."

 "Thì ra là thế. Mà nhắc mới nhớ, cá à..."

Horizon nằm sâu trong đất liền nên cơ hội mua được cá là vô cùng hiếm hoi. Hầu hết đều sẽ bán hết ngay lập tức, và trước cả chuyện đó, bình thường là các quý tộc sẽ vơ vét hết sạch khiến cá không kịp tuồn ra thị trường cơ

Tôi liếc nhìn Kanade.

"Nyaa, nyaa...♪ Cá kìa, cá kìa... ực"

Em ấy đang chằm chằm nhìn con cá với vẻ mặt sắp chảy nước dãi đến nơi. À không, đúng hơn là chảy ra một chút rồi kìa.

"Khách ơi, sao rồi? Lúc nãy vừa có người mua xong nên con cuối cùng này cũng sẽ bán hết nhanh thôi đấy?"

 "Cũng phải nhỉ... Tiện thể, giá bao nhiêu vậy chú?"

 "5 đồng bạc!" 

"Cũng đắt phết đấy..." 

"Nguyên liệu cao cấp mà lị. Không lấy nữa thì cửa hàng tôi cũng... ủa? Nhìn kỹ lại thì, chẳng phải là Ngài Anh Hùng đây sao."

 "Hả?"

Cái danh xưng đao to búa lớn đó là sao vậy?

Thấy tôi bối rối, người thương nhân tiếp tục nói với vẻ khá phấn khích.

"Cậu là Ngài Anh Hùng phải không? Người đã đánh bại tên Ma tộc đột nhiên xuất hiện và cứu cả thị trấn này ấy. Lại còn đi cùng cô bé Miêu Linh Tộc nữa, chắc chắn không sai vào đâu được!"

 "À ừm... không biết có phải anh hùng hay không, nhưng Ma tộc thì đúng là tôi đã đánh bại..."

 "Biết ngay mà! Lúc đó thực sự cảm ơn ngài rất nhiều! Nhờ vậy mà giờ tôi mới khỏe re đứng đây nè." 

"Mọi người bình an là tốt rồi."

 "Nhưng mà, nếu đã là ngài thì, hừm... Quyết định vậy đi, con cá này, ngài cứ lấy miễn phí đi!"

 "Hả!? N-Như vậy có ổn không?"

 "Tôi không thể nhận tiền từ ân nhân của thị trấn được. Hãy xem đây như một chút lòng thành, ngài cứ nhận cho."

 "...Tôi hiểu rồi. Vậy, tôi xin nhận lời mời của chú."

"Nyaa! Được nhận cá luôn á!? Được ăn rồi sao!?"

"Ừ. Em phải cảm ơn đàng hoàng đấy nhé."

"Cảm ơn chú nhiều lắm!!!"

Đôi mắt Kanade lấp lánh, em ấy cất lời cảm ơn với vẻ nhiệt tình như đang bái lạy thần linh vậy. Sự nhiệt tình ấy khiến cả tôi và ông chủ tiệm đều phải cười trừ.

Nhưng thấy em ấy vui mừng đến thế, tôi cũng cảm thấy vui lây. Bình thường Kanade đã giúp đỡ tôi rất nhiều rồi... Kiếm được cá vào đúng thời điểm này tốt thật đấy.

"Cô bé, có muốn ăn luôn tại đây không?"

 "Được ăn luôn ạ!?"

 "Chỗ chú có sẵn đồ dùng để làm đồ ăn thử mà. Cỡ nướng cá thì nhằm nhò gì."

 "Cháu ăn!!!"

Trả lời ngay tắp lự luôn. Dù chúng tôi đang đi mua đồ giữa chừng... 

Thôi, sao cũng được.

Nhận được câu trả lời của Kanade, ông chủ tiệm liền lấy dụng cụ ra và làm cá với tay nghề điêu luyện. Sau đó, ông ấy nướng con cá. Mỡ từ thịt cá rỏ xuống, để lại vết xém vàng trên lớp da.

"Nyaaaaa..."

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Kanade bộc lộ một biểu cảm đầy đê mê. Em ấy vui sướng đến mức đó sao...? Nhìn như người mới phê thuốc vậy, hơi sợ rồi đấy.

"Đây, có ngay đây!" 

"Nyaa♪"

Kanade đỡ lấy con cá nướng. Rồi chuẩn bị chén với nụ cười tươi rói trên môi…

"...Rein cũng muốn ăn hả?"

Em ấy khẽ liếc nhìn phản ứng của tôi.

"Anh không cần đâu. Đừng bận tâm, em cứ ăn hết đi."

"Được chứ? Thật sự được chứ?" 

"Được mà."

 "Nyaa♪"

Kanade lộ vẻ mặt hạnh phúc từ tận đáy lòng, và lần này em ấy cắn ngập răng vào con cá.

"Ngoạm! Ngoạp ngoạp ngoạp, nhóp nhép... chóp chép chóp chép!!!"

Ăn kinh khủng thật. Chỉ trong nháy mắt, con cá chỉ còn trơ lại bộ xương.

"Phaaaa... hafuu... nyaa♪"

"Ngon không?"

"Tuyệt vời ông mặt trời... Á, mở miệng ra là dư vị của cá bay mất tiêu luôn, phí quá..."

Kanade trông vô cùng mãn nguyện. Em ấy vui thế này là tôi vui rồi..

"Cảm ơn chú vì con cá nhé."

 "Không có chi. Tôi cũng rất vui vì có thể báo đáp ngài được phần nào."

 "Với lại, ngoài cá ra thì tôi cũng muốn mua thêm vài thứ..."

 "Vâng, ngài muốn mua gì ạ?"

 "À thì..."

Vừa nhìn vào tờ ghi chú được Tina giao cho, tôi vừa đặt mua những thứ cần thiết. Nguyên liệu thức ăn có vẻ gom được kha khá ở cửa hàng này rồi. Giờ chỉ cần đi dạo vài cửa tiệm nữa, mua nốt nguyên liệu và đồ dùng hàng ngày còn thiếu là xong việc mua sắm.

"Chà, cơ mà hôm nay đúng là may mắn thật đấy."

"Có chuyện gì vui sao chú?"

"Đương nhiên là do được gặp Ngài Anh Hùng rồi. Lại còn báo đáp được ân huệ nữa, quả là một ngày tuyệt vời."

Nhận được nụ cười của ông chủ tiệm, tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng. Thật sự tôi chẳng phải anh hùng gì đâu...

Tôi chỉ làm những gì trong khả năng của mình. Hơn nữa, đó không phải là sức mạnh của một cá nhân. Nhờ có mọi người, tôi mới có thể đạt được thành quả như vậy.

Mà... để ý mấy chuyện vặt vãnh làm gì cơ chứ. Việc nụ cười đã trở lại với người dân trong thị trấn mới là điều quan trọng. Dù thị trấn vẫn chưa được khôi phục hoàn toàn... Nhưng mọi người đều đang nở nụ cười và tiếp tục sống vô cùng mạnh mẽ. Điều đó khiến tôi vui như thể chuyện của chính mình vậy.

"Hôm nay đúng là một ngày đầy may mắn. Được gặp Ngài Anh Hùng, rồi lại còn nhìn thấy cô nàng thuộc Miêu Linh Tộc nữa... Chắc tôi xài hết cả phần may mắn của đời mình mất rồi?"

"Haha, chú nói quá... hửm?"

Vừa rồi, chú ấy nói cái gì cơ...?

"Cô nàng thuộc Miêu Linh Tộc...?"

"Vâng, đúng rồi."

"Không phải là Kanade đây sao?"

"Không phải đâu. Này nhé, lúc nãy tôi có kể là đã có vị khách khác mua cá rồi đúng không? Vị khách đó chính là người của Miêu Linh Tộc đấy. Không chỉ Ngài Anh Hùng mà còn được gặp cả người của Miêu Linh Tộc, hôm nay đúng là có nhiều chuyện tốt thật."

Vậy có nghĩa là, một người thuộc Miêu Linh Tộc khác ngoài Kanade, đang ở trong thị trấn này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!