Beast Tamer Who Got Kicked Out From the Hero’s Party

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

277 1582

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

16 23

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

19 34

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

258 1705

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

140 507

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

62 386

Web novel - Chương 108:...Của Kanade

Chương 108:...Của Kanade

Chúng tôi ghé qua vài cửa tiệm nữa và mua sắm đủ những nguyên liệu nấu ăn còn thiếu. Phần còn lại là đồ dùng hàng ngày. Tôi và Kanade chia nhau xách chỗ thức ăn rồi rảo bước trên phố.

"Tung tích của người Miêu Linh Tộc khác á?"

Vừa đi, tôi vừa hỏi Kanade chuyện đó. Theo lời ông chủ tiệm lúc nãy, có vẻ như một người Miêu Linh Tộc khác đã đến Horizon này. Tôi định bụng hỏi thử xem Kanade có biết gì không, nhưng...

"Ưm... em không biết nữa." 

"Không biết tí gì luôn sao?" 

"Dạ không. Nhưng sao anh lại hỏi vậy?" 

"Cũng chưa chắc chắn lắm, nhưng có vẻ như có một người Miêu Linh Tộc khác em đang ở trong thị trấn." 

"Thế ạ? Ồ, liệu có phải là người quen của em không nhỉ? Em muốn gặp thử quá."

"Anh đã bảo là chưa chắc chắn mà? Anh chỉ mới nghe người ta đồn vậy thôi..." 

"..." 

"Kanade? Em sao thế?"

Chợt, Kanade nhìn xa xăm, khuôn mặt thoáng nét u buồn. Một biểu cảm chẳng giống với Kanade hoạt bát thường ngày chút nào.

"Ưm... tự nhiên, em hơi nhớ quê nhà một chút."

Nhớ nhà... sao? Kanade trông có vẻ đơn độc. 

"Kanade. Nhìn kìa, đằng kia." 

"Nyan?" 

"Có bán bánh hình con cá kìa. Em có muốn mua không?" 

"Cá á!?" 

"Xin lỗi, cho tôi lấy một cái."

Trước cả khi kịp nghe câu trả lời, tôi đã mua cái bánh. Và rồi, đặt vào tay Kanade.

"Đây, của em nhé." 

"Em xin nhé, ngoạm!"

Kanade mỉm cười rạng rỡ và cắn thử miếng bánh. Có vẻ lớp vỏ rất giòn, phát ra âm thanh rôm rốp.

"Ưm, ưm ưm ưm~♪" 

"Ngon không?"

"Vâng! Dù hoàn toàn khác với cá thật... nhưng nó vừa ngọt vừa giòn, kiểu này cũng ngon lắm, nyafuu♪"

Nụ cười đã trở lại trên gương mặt Kanade. Quả nhiên, Kanade cứ cười là tốt nhất.

Chợt nhận ra, Kanade đang nhìn tôi chằm chằm.

"..." 

"Kanade?" 

"Cảm ơn anh nhé, Rein."

"Hửm? Chuyện gì cơ?" 

"Rein lúc nào cũng làm em cười. Em thực sự rất biết ơn anh đấy."

 "Anh có làm gì to tát đâu..."

 "Không, không phải vậy đâu. Anh đã làm một việc rất tuyệt vời đó." 

"Cách nói đó nghe hơi kỳ nhỉ?"

"Ưm... nói chung là, em muốn gửi lời cảm ơn. Nên Rein cứ ngoan ngoãn nhận lấy đi." 

"Nếu em đã nói vậy." 

"Cảm ơn anh nhé, Rein♪"

Kanade nở nụ cười tươi như bầu trời xanh trong vắt.

Trong thâm tâm, tôi cũng thầm nói lời cảm ơn đến Kanade. Tôi đã được nụ cười này cứu rỗi không biết bao nhiêu lần. Những lúc tưởng chừng như gục ngã, nụ cười của Kanade lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi.

Từ nay về sau cũng...

"Ơ kìa, Kanade?" 

"Nyan?"

Chỉ một thoáng lơ đãng, Kanade đã bị dòng người nuốt chửng. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Kanade đã dần xa khuất.

"Nya, Nyaaaa!? Anh, Rein---!?" 

"A, này!? Kanade! Xin lỗi, xin nhường đường một chút... ơ, không được rồi."

Bóng dáng Kanade mờ dần phía xa... Và rồi tôi hoàn toàn mất dấu em ấy.

――――――――――

"...Không tìm thấy rồi."

Chắc cũng phải ba mươi phút kể từ lúc tôi lạc mất Kanade rồi nhỉ? 

Dù đã dạo quanh phố một lúc nhưng tôi vẫn chẳng thấy bóng dáng Kanade đâu. Em ấy bị dòng người cuốn trôi đi quá xa rồi, hay do chúng tôi vô tình đi lướt qua nhau vào sai thời điểm đây. Dù là trường hợp nào, việc tốn chừng ấy thời gian mà vẫn chưa thể gặp lại nhau đúng là xui xẻo thật.

Mà, nói là đi lạc, nhưng cứ về nhà thì kiểu gì cũng gặp lại thôi. Vì vậy, tôi cũng không quá lo lắng, thế nhưng...

"Mình vẫn đang mua sắm giữa chừng mà... Đành chịu vậy. Đến lúc cần thì tự đi một mình thôi."

Chẳng rõ mình có xách nổi đống đồ này một mình hay không, hơi nghi ngờ bản thân đấy... Mà, chắc sẽ ổn thôi. Có nghĩ ngợi nhiều cũng chẳng ích gì.

"Nào... vậy thì, đi mua đồ dùng hàng ngày thôi."

Từ bỏ việc tìm kiếm Kanade, tôi tiến về phía cửa hàng vẫn thường lui tới. Ngay lúc đó.

"Hửm?"

Giữa đám đông, tôi thấp thoáng thấy một đôi tai mèo nhấp nhô. Không sai được, là Kanade!

"Kanade!"

Tôi vội vàng lao vào đám đông, vừa nói "Xin lỗi" vừa chen lên phía trước. Sau đó, tôi nắm lấy tay của cô gái có đôi tai mèo và...

"Mya?" 

"...Ơ kìa?"

Bị nắm tay, cô gái tai mèo quay lại nhìn tôi.

Một cô gái vô cùng xinh đẹp. Đường nét khuôn mặt thanh tú, cứ như nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích vậy. Dù vậy, ở cô ấy vẫn phảng phất nét gì đó giống với Kanade. Lại mang một dáng vẻ có phần trẻ con, chắc cô bé này nhỏ hơn Kanade một hai tuổi chăng?

Tóc cô ấy cắt ngắn. Đôi mắt to tròn, toát lên vẻ đáng yêu. Cô ấy mặc chiếc quần dài hở rốn, một bộ trang phục có phần hơi mát mẻ.

“Cậu gì ơi, cậu là ai vậy?" 

"Không phải... Kanade sao?"

Cô ấy là người Miêu Linh Tộc thứ hai mà tôi từng gặp.

"Kanade? Cậu vừa nhắc tới từ Kanade sao? Lẽ nào, cậu là người quen của bé Kanade à?" 

"Hả? À, ừm, thì... vâng." 

"Vậy sao! Chà chà chà, con bé đó mà cũng có bạn là con người cơ đấy. Lúc nó rời làng, tôi đã rất lo không biết nó có xoay xở ổn thỏa không... nhưng xem ra, nó cũng đang sống tốt đấy nhỉ." 

"À ừm..."

Người này... là ai thế? Qua cách nói chuyện thì chắc chắn đây là người quen của Kanade rồi, nhưng...

Hay nói đúng hơn là, người nhà chăng? Trông cô ấy có vẻ hiểu rất rõ về Kanade... Hơn hết, là khuôn mặt đó. Không đến mức giống y như đúc, nhưng lại có nét giống Kanade.

"Thưa chị... cho tôi hỏi một chút được không?" 

"Vâng? Chuyện gì vậy?" 

"Có phải chị là người nhà của Kanade không? Chẳng hạn như... em gái?" 

"Trời đất. Cậu bé này giỏi nịnh hót gớm nhỉ."

Nịnh hót? Sao câu nói vừa rồi lại thành nịnh hót được nhỉ?

"Hỏi ngược lại thế này thì hơi thất lễ nhưng... cậu là ai?" 

"Tôi là Rein Shroud. Là đồng đội của Kanade." 

"Đồng đội?" 

"Kanade hiện đang làm mạo hiểm giả cùng với tôi." 

"Hê~ Hô~. Ra là vậy ra là vậy, con bé đó làm mạo hiểm giả sao... Nó vẫn khỏe chứ?" 

"Vâng. Chúng tôi còn vài người đồng đội khác nữa, mọi người sống rất hòa thuận. Kanade lúc nào cũng tươi cười, điều đó giúp đỡ chúng tôi rất nhiều." 

"Ra là vậy, ra là vậy."

Cô gái Miêu Linh Tộc gật gù liên tục như đang suy xét điều gì đó.

Có phải tôi lỡ lời tiết lộ hơi nhiều thông tin cá nhân rồi không nhỉ? Nhưng có vẻ là người nhà của Kanade... nên chắc không sao đâu.

"À này." 

"A, vâng. Sao thế cậu?" 

"Nếu được, cậu có thể kể thêm cho tôi nghe về con bé được không?" 

"À, vâng. Chuyện đó thì không vấn đề gì. Chỉ là, hiện tại tôi đang đi mua sắm dở, để lát nữa có được không? Tôi cũng đang bị lạc mất Kanade nữa..." 

"Con bé ở gần đây sao?" 

"Bọn tôi đang đi mua sắm cùng nhau, nhưng lại lạc mất nhau tầm mươi phút trước rồi." 

"Con bé đó có mấy lúc ngốc nghếch lạ lùng lắm. Chắc mẩm lại đang nghĩ đến đồ ăn rồi thẩn thơ đi đâu chứ gì." 

"Hahaha... A, đúng rồi. Nếu không phiền, chị có muốn tới nhà chúng tôi không? Đứng nói chuyện ở đây cũng kỳ... Với cả, tôi nghĩ cứ đợi ở nhà thì thể nào Kanade cũng về thôi." 

"Cảm ơn cậu nhé. Vậy, tôi xin phép không khách sáo nha." 

"Vâng. Vậy, mời cô đi lối này..."

Ngay lúc định dẫn đường về nhà, tôi sực nhớ ra mình vẫn chưa hỏi tên cô gái này.

"Mà này... tôi có thể biết tên cô được không?" 

"Ấy chết. Xin lỗi cậu, tôi đãng trí quá... Tôi tên là Suzu. Là... của bé Kanade..." 

"Mẹ á!?"

Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên. Ngoảnh lại, tôi thấy Kanade đang đứng đó... nhìn về phía này với vẻ mặt đầy sửng sốt.

...Khoan đã, em ấy vừa nói cái gì cơ?

"Ây da, chẳng phải bé Kanade đây sao. Nghe nói con bị lạc làm ta lo quá cơ." 

"Đ-Đừng có lo lắng vì mấy chuyện như thế. Con không còn là trẻ con nữa đâu! Cơ mà, khoan, ơ kìa? Tại sao mẹ lại ở đây...?"

Một lần nữa, Kanade lại thốt ra từ đó. Khả năng nghe nhầm hay ảo giác gần như bằng không rồi. Điều đó có nghĩa là...

"À ừm... cô Suzu là, mẹ của Kanade sao...?" 

"Vâng, đúng vậy đấy. Con gái nhà tôi lúc nào cũng nhờ cậu chăm sóc rồi."

Cô Suzu mỉm cười tươi rói, thốt ra một sự thật kinh thiên động địa.6c028b6b-dd91-4c06-a453-a15fda5529b4.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!