Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 07 Another side of the moon-first quater , Khía Cạnh Khác Của Mặt Trăng - Phần đầu - Nơi gửi gắm tâm tư - find my way home (tìm đường về nhà)

Nơi gửi gắm tâm tư - find my way home (tìm đường về nhà)

c728a0f3-2801-4eae-8ddd-55edec7bd849.jpg

Vùng Ise quả thật là thiên đường cho những tay lái. Vùng vịnh mà, đường ven biển cứ uốn lượn bên phải, bên trái, lại còn nhấp nhô cao thấp nữa chứ, đã thế, vùng quê này xe cộ cũng thưa thớt, thậm chí có khi chạy từ đầu đến cuối chẳng gặp ma nào. Vậy nên, đối với Tanizaki Akiko, Ise quả là một nơi chốn dễ sống.

Hôm nay là đường Ise-Shima Skyline. Dù thích đường Pearl hơn, nhưng đường này cũng không tệ, mấy khúc cua gắt liên tục nối tiếp nhau, đã vậy mặt đường còn xấu nữa chứ, không thể lơ là được.

Con đường núi buổi sớm mai phủ một làn sương mỏng, chẳng thấy bóng dáng xe nào ngược chiều. Akiko ghìm phanh động cơ, thuần thục điều khiển chân ga, vượt qua hết khúc cua này đến khúc cua khác, cảm giác kết nối thật sự với chiếc xe, như thể nắm tay, như thể duỗi chân, chiếc xe di chuyển theo ý cô. Độ bám của lốp, lực phanh, tiếng gầm rú của động cơ… tất cả đều có thể cảm nhận một cách rõ ràng.

"Shibaura, mới còn khỏe mạnh đó mà."

Cô khẽ thở dài, lời than như tan vào không khí.

"Hôm qua còn cười nói vui vẻ, vậy mà..."

Con đường uốn lượn hình chữ S mềm mại. Xe lao xuống dốc, rồi lại vút lên. Qua khỏi khúc cua đầu tiên, cô nhấn ga, tận hưởng chút cảm giác chao đảo bất ổn, rồi hướng đến khúc cua thứ hai. Lốp xe nghiến chặt mặt đường nhựa, bám riết lấy từng milimet. Cô cảm nhận sự chắc chắn ấy, và để nó thêm phần hoàn hảo, cô tăng vòng tua máy. Tuyệt vời, đường đua đã nằm trọn trong lòng bàn tay.

Khi đã chinh phục đỉnh đèo, cô quyết định giảm tốc độ, thả mình trôi theo cảnh vật. Ngọn núi mùa đông mang một vẻ tiêu điều lạnh lẽo, những hàng cây lá rộng trút bỏ hết xiêm y, để lộ thân mình trơ trụi. Màu xanh của mấy khu rừng tuyết tùng rải rác cũng trở nên xám xịt. "A... mệt quá." cô nghĩ, "Dù sao cũng vừa tan ca đêm mà, đáng lẽ nên về nhà ngủ ngay mới phải."

Thôi thì, kệ vậy đi.

Ừm, đành vậy thôi.

Chợt tỉnh giấc khỏi dòng suy nghĩ miên man, chân cô lại vô thức nhấn ga. Tiếng động cơ turbo gầm rú, chiếc xe lao thẳng vào khúc cua trước mặt, một góc cua gắt dần, gắt dần đến nghẹt thở. Lưng cô bị ép chặt vào ghế, vừa cố gắng chống chọi với áp lực của trọng lực và nỗi sợ hãi tột cùng, vừa dốc toàn lực để vượt qua. Ngay khi tầm nhìn mở ra, cô sững người, một vệt sáng đỏ rực chói lóa đập vào mắt, đèn hậu của xe phía trước! Quá gần! Ngay sát bên!

Nguy hiểm──!

Hoảng hốt, cô đạp phanh, đuôi xe trượt dài, lốp xe rít lên những âm thanh chói tai, xé toạc màn đêm. Tại sao đến giờ mình mới nhận ra? Lẽ ra mình phải thấy nó từ trước rồi chứ.

Chiếc xe phía trước là một chiếc Camry màu bạc, loại xe mà mấy ông chú hay đi. Sao giờ này còn chạy trên con đường này nhỉ? Hay mình vượt ở đoạn S sau kia, chỗ đường thoáng đãng hơn? Thôi thì cứ bám đuôi một đoạn đã. Mà khoan, sao thế nhỉ? Chiếc Camry kia chạy nhanh quá. Camry đâu phải là loại xe để chạy trên những con đường đèo thế này.

"Đang làm cái trò gì thế?"

Tôi lẩm bẩm một mình. Chiếc Camry kia, hình như đang cố gắng xé đèo* thì phải, cảm giác như gã đang ép xe chạy quá sức. Nhưng mà... chẳng thấy chút xé nào cả, thời điểm đạp phanh hoàn toàn lệch nhịp, tăng tốc thì lại thiếu quyết đoán, ngay cả những nguyên tắc cơ bản như "out-in-out" hình như gã cũng chẳng biết.

*cách nói dân dã dùng trong cộng đồng chơi xe chỉ việc ôm cua trên đèo

Kiểu chạy đó thật là nguy hiểm.

Mà nói thật, dùng một chiếc Camry để xé đèo ở đây là hoàn toàn sai lầm, đó là loại xe các ông chú dùng để thong dong dạo phố. Hệ thống treo thì quá mềm, độ cứng vững cũng chẳng cao. Ối, vừa rồi lảo đảo sang phải kìa, suýt chút nữa thì đâm vào lan can rồi, nhìn mà tôi toát mồ hôi hột.

Cuối cùng cũng đến khúc cua chữ S mà tôi định vượt, nhưng tôi không vượt, giữ một khoảng cách an toàn, tôi đi theo sau. Chiếc Camry màu bạc vẫn tiếp tục lạng lách, chao đảo trên đường.

Tôi lặng lẽ chạy theo cái cặp mông ngoại cỡ kia, khi nó khuất dần vào trong đài quan sát.

Gã trai trẻ ngồi sau vô lăng chiếc Camry, ý là trẻ thật ấy, chắc trạc tuổi tôi thôi, khoảng hai lăm, hai sáu gì đó, gã mặc một chiếc áo sơ mi có phần quê mùa. Xem ra cú sốc vừa rồi khiến gã xanh mặt, gã tựa hẳn vào xe, trông phờ phạc thấy rõ.

Sau khi đỗ xe ở bãi đỗ của đài quan sát, Akiko mua hai lon cà phê nóng từ máy bán hàng tự động, rồi tiến về phía chiếc Camry.

"Chào buổi sáng."

Vừa cất tiếng chào, tôi vừa ném nhẹ lon cà phê về phía gã.

"Hả? Ối!"

Gã Camry kia vụng về chụp hụt, "Bịch" một tiếng, lon cà phê rơi xuống đất. Haizz, xem ra gã không chỉ lái xe dở tệ mà thần kinh vận động cũng kém cỏi không kém. Tặc lưỡi, tôi đưa lon cà phê còn lại trong tay cho gã, còn mình thì nhặt lon dưới đất lên.

Gã Camry ngẩn người ra, tôi bèn nói:

"Coi như khao."

Vừa nói, tôi vừa bật nắp lon cà phê, uống một ngụm.

"À... cảm ơn."

Gã ta có vẻ hơi rụt rè. Đeo một cặp kính gọng mảnh, tóc cắt ngắn, đúng là kiểu người đi Camry thật, chẳng hợp chút nào với việc xé đèo vào cái giờ sớm tinh mơ thế này.

"Cảm ơn vì đã mời."

Gã nói một cách lễ phép rồi mở lon cà phê.

"Này, anh làm cái trò gì thế?"

"Hả? Cô hỏi tôi à?"

"Ở đây còn ai nữa đâu."

Thấy đối phương có vẻ căng thẳng, tôi bật cười.

"Chỉ có anh và tôi thôi mà."

Gã Camry gượng gạo cười.

"Thì đúng là vậy."

"Ừ."

"Tôi... tôi thử xé đèo nhưng khó quá. Chạy mãi mà chẳng ra gì..."

"Tôi thấy hết rồi, từ phía sau... phải nói là nguy hiểm vãi."

"Hả? Cô thấy á?"

"Không nhận ra sao?"

"V-vâng."

Ừm, cũng phải. Lạng lách đánh võng như thế, chắc chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn phía sau. Chà, nguy hiểm thật đấy.

"Tôi biết là hơi nhiều chuyện, nhưng..."

"Vâng."

"Nguy hiểm lắm, tốt hơn hết là anh nên bỏ đi. Anh gặp tai nạn thì không sao, nhưng lỡ liên lụy đến người khác thì sao?"

"Đúng thật..."

"Nếu muốn chạy, phải chạy phù hợp với sức mình chứ. Anh hoàn toàn không hiểu điều đó, đúng không?"

Một người đàn ông trưởng thành mà lại ủ rũ rũ vai, lon cà phê trong tay anh ta trông cô đơn đến lạ. Từ phía ngọn núi vọng lại tiếng chim hót líu lo. Ánh mắt tôi dời sang phải, nơi Vịnh Ise trải dài trước mắt, một phong cảnh tôi đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần. Sớm tinh mơ, giữa trưa, đêm khuya, tuổi mười chín, tuổi hai mươi ba, và bây giờ, tuổi hai mươi lăm, lúc nào nhìn cũng vậy, mà lúc nào cũng khác. Quay mặt lại, gã Camry vẫn còn đang ủ rũ, anh ta nhấp một ngụm cà phê, hơi thở phả ra như một tiếng thở dài não nề. Không, có lẽ đó chính là tiếng thở dài thật sự. Không hiểu sao, tôi thấy anh ta thật đáng thương.

abf29641-92fb-42ea-9d3b-7ee331905031.jpg

"Xin lỗi. Tôi hơi nặng lời quá."

"Không... không sao ạ..."

"Đó là tật xấu của tôi, ăn nói khó nghe, lúc nào cũng bị mắng vì chuyện đó, bảo là tôi thiếu tinh tế. Rõ ràng làm công việc cần sự tinh tế, mà chị lại chẳng làm được, thật là rắc rối."

"Cô làm nghề gì vậy?"

"Y tá. Không giống hả?"

"Không phải đâu."

"Không cần khách sáo đâu. Tôi hay bị nói là không hợp với nghề này mà."

"Không, tôi thật sự không nghĩ vậy."

Gã Camry khẳng định một cách dứt khoát và nghiêm túc.

"Tôi thấy cô hợp với nghề đó. Thật đấy."

"Thật sao?"

"Vâng."

Lại một lần nữa, anh ta gật đầu dứt khoát, không phải kiểu gật đầu cho qua chuyện, cũng không phải an ủi, hay bị cuốn theo bầu không khí. Trông có vẻ yếu đuối, nhưng thực ra anh ta rất vững vàng thì phải. Tôi cũng muốn nói cảm ơn, nhưng cảm thấy việc cố tình nói cảm ơn lại có gì đó kỳ lạ, vì vậy, Akiko tạm thời nhấp một ngụm cà phê, có lẽ do mệt mỏi mà lon cà phê vốn ngọt quá mức lại trở nên ngon đến lạ.

"Cô có vẻ mệt mỏi nhỉ."

"Ừ."

"Có phải cô vừa tan ca không?"

"Ừ."

Lại một ngụm nữa.

"Tôi vừa làm ca đêm."

"Cô vất vả rồi."

"Cảm ơn anh."

"Công việc của các cô y tá thật vất vả nhỉ. Bà tôi trước kia có nằm viện, mà nói là nằm viện, chứ gần như bà ở luôn trong bệnh viện ấy, chắc phải bốn, năm năm gì đó. Bà tôi tính tình khó chịu, hay cằn nhằn lắm, thế mà các cô y tá vẫn chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, vẫn chăm sóc bà chu đáo đến tận phút cuối cùng. Tôi thấy điều đó thật sự đáng nể."

"Bà mất rồi à?"

"Vâng, cuối cùng thì cũng là do tuổi già sức yếu thôi."

"…………"

"Sao vậy?"

"Bà ấy mất rồi..."

"Hả?"

"Bệnh nhân Shibaura, tối qua, bà ấy đã trút hơi thở cuối cùng. Giống như bà của anh, bà ấy cũng ở bệnh viện gần năm năm rồi, bệnh viện chẳng khác gì nhà của bà ấy. Có rất nhiều người như vậy, anh biết không, nhập viện rồi coi bệnh viện là nhà. Bệnh viện chỗ tôi chẳng khác gì khu nhà trọ ấy, người bệnh cạnh giường còn trao đổi quýt với bánh kẹo cho nhau nữa kìa."

"À, tôi hiểu. Bà tôi cũng vậy."

"Bệnh tình của bà ấy đã trở nặng từ lâu rồi, gia đình cũng đã chuẩn bị tinh thần. Bà ấy cũng đã sống một cuộc đời đủ đầy rồi. Tất nhiên, chúng tôi, những người làm ở đấy cũng hiểu điều đó. Mà dù sao cũng là bệnh viện, chuyện có người qua đời xảy ra như cơm bữa ấy mà. Chẳng có gì to tát cả."

Từ lon cà phê bốc lên một làn khói mỏng.

"Người cuối cùng nói chuyện với bà Shibaura là tôi đấy. Chiều hôm qua, bà ấy còn hỏi tôi là 'Akiko, cháu không định kết hôn à?'. Tôi thì vẫn như mọi khi, tếu táo đáp lại 'Cháu thích xe hơn thích đàn ông, nên còn lâu lắm ạ'. Bà ấy lại bảo 'Hay là đi xem mắt đi? Để bà giới thiệu cho người tốt'. Tôi còn nói 'Không giàu thì cháu không chịu đâu'. Cứ thế mà cười đùa. Mà thôi, cũng chỉ là những chuyện bình thường như mọi ngày thôi mà."

Đúng vậy, tôi đã quen rồi, quen với việc người ta chết đi, nếu cứ ôm lấy những chuyện đó, thì làm sao mà làm y tá được chứ, phải nhanh chóng gạt nó đi, dù có suy nghĩ nhiều thì cũng chẳng giải quyết được gì. Bà Shibaura đã ra đi thanh thản như đang ngủ, gia đình bà ấy cũng đã kịp đến. Có những người gọi điện cũng chẳng thấy ai đến, nhưng gia đình bà Shibaura thì không như vậy. Sau khi bà mất, con trai bà ấy đã khóc. Một cái chết đủ đầy và hạnh phúc.

Akiko cứ thao thao bất tuyệt những chuyện chẳng đâu vào đâu. Gã Camry thì cứ gật gù lắng nghe.

Khi nhận ra thì lon cà phê trong tay đã nguội lạnh từ bao giờ.

"Rồi sao nữa?"

"Chỉ vậy thôi."

Tôi cố gắng mỉm cười, tôi biết rõ mình không cười được thật lòng. Haizz, tại sao mình lại kể những chuyện này chứ?

"Thật sự chỉ có vậy thôi. Một câu chuyện nhạt nhẽo, nhỉ. Xin lỗi nhé."

"Không nhạt nhẽo chút nào."

"Thật không?"

"Vâng."

Khi nhìn kỹ, ánh mắt của anh ta kiên định lạ thường. Cứ tưởng anh ta yếu đuối, ai ngờ lại không phải vậy, cũng ra dáng đàn ông đấy chứ.

Chẳng hiểu sao, khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng cảm thấy xấu hổ.

Khoan đã, cậu ta đang nhìn đồng hồ à?

"Có khi nào... trễ giờ lắm rồi không?"

"Ừm, thì... cũng hơi trễ."

Không biết anh chàng này nhút nhát hay tốt bụng quá. Rõ ràng mình đang lải nhải như than vãn, đáng lẽ anh ta nên cắt ngang từ sớm mới phải.

"Không sao đâu, tôi nghĩ chỉ cần đi nhanh một chút là kịp giờ thôi."

"Vậy thì tốt, nhưng đừng có phóng nhanh quá đấy nhé."

"Tôi biết rồi."

Anh ta gật đầu chắc nịch, khiến tôi cũng yên tâm phần nào.

"Tôi cũng về đây. Tôi đi theo sau anh nhé."

"Vâng."

Quả là tôi đã lầm khi yên tâm. Mười lăm phút sau, chiếc Camry của anh ta đã xoay một vòng điệu nghệ giữa con đường đèo và lao thẳng vào hàng rào chắn.

2

Tên của cái gã Camry kia là Nakahara Yoshiharu, cái tên ấy giờ đây được ghi rõ ràng trên tấm bảng trước phòng 506 của bệnh viện Wakaba. Tức là xe cứu thương đã đưa anh ta đến đây sau vụ tai nạn. Cũng không phải là bị thương nặng gì, chỉ là sau tai nạn anh ta có dấu hiệu lơ mơ nhẹ, nên phải làm vài xét nghiệm cho chắc.

Nakahara Yoshiharu...

Akiko chăm chú nhìn cái bảng tên viết bằng nét chữ vụng về kia. Yoshiharu... Một cái tên nghe như samurai thời xưa, ai mà ngờ anh ta lại phải nhập viện của mình cơ chứ. Vừa ái ngại, vừa... khó nói, vừa thấy có lỗi, vừa thấy... căng thẳng. Akiko thừa nhận mình là một người vô tâm, chuyện nhỏ nhặt thì chẳng để ý, dù có nhận ra cũng kệ, nhưng nếu nguyên nhân tai nạn, dù chỉ là một phần, có thể là do mình gây ra, thì không thể làm ngơ được. Hơn nữa, cô đặc biệt nhạy cảm với những rắc rối liên quan đến xe cộ.

Chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn anh ta nữa...

Dù đã giúp sơ cứu ban đầu sau khi anh ta được đưa đến, nhưng từ đó đến giờ Akiko vẫn chưa gặp lại Nakahara. Thật ra, cô cũng không hẳn là muốn gặp lại anh ta, nhưng với tư cách là một y tá, Tanizaki Akiko không thể trốn tránh được. Vả lại, trốn tránh khi muốn trốn mới là phong cách của Tanizaki Akiko. Nếu trốn tránh lần này, thì cô sẽ thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn ai nữa.

"Phù..." Hít một hơi thật sâu, cô gõ cửa phòng đang hé mở.

"Anh Nakahara, truyền dịch ạ."

"À, vâng."

Nakahara đang nằm trên giường vội ngồi dậy. Anh ta cẩn thận đặt cuốn sách đang cầm trên tay xuống đầu giường.

"Lượng thuốc hơi nhiều, nên sẽ mất chút thời gian đấy ạ. Anh có cần đi vệ sinh không ạ?"

A, sao mình lại dùng kính ngữ thế này? Nhưng mình là y tá mà. Nakahara lại là bệnh nhân nữa. Không thể ăn nói tùy tiện như lúc trước được...

"Không sao đâu ạ."

"Vậy anh đưa tay ra đi ạ."

Cánh tay anh đưa ra gầy đến nỗi không tin được là tay của một người đàn ông. Nếu mà đấu vật tay, chắc chắn tôi, một người phụ nữ, cũng có thể dễ dàng chiến thắng.

"Sẽ hơi nhói một chút nhé."

"Vâng ạ."

"A..."

Thất bại rồi.

Đầu kim tiêm không vào được mạch máu.

"Xin lỗi, tôi tiêm không trúng, để tôi thử lại lần nữa nhé."

"V... vâng ạ."

"A..."

Lại thất bại nữa rồi.

Kỳ lạ thật, sao cái mạch máu to đùng này mà mình tiêm mãi không được thế nhỉ?

"Tôi xin phép thử lại lần nữa được không ạ?"

Từ phía trên vọng xuống tiếng cười khúc khích khe khẽ.

"Cứ tự nhiên."

Liếc nhìn thoáng qua, Nakahara đang mỉm cười hiền hòa, hoàn toàn không có vẻ gì là khó chịu cả, chính nụ cười ấy lại khiến tôi bỗng dưng căng thẳng, và thế là tôi lại thất bại thêm một lần nữa. Cuối cùng, đến lần thứ năm tôi mới thành công. Quái lạ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Bình thường chỉ đến lần thứ hai là tôi đã tiêm trúng rồi cơ mà.

"Hợp với cô lắm đó."

Tôi đang điều chỉnh tốc độ truyền dịch thì anh ta đột nhiên lên tiếng.

"Hả? Hợp cái gì cơ ạ?"

"Bộ đồng phục y tá đó. Trông cô ra dáng y tá lắm."

À, ra vậy. Lúc đó chúng tôi đã nói về chuyện này.

"Thật sự hợp với tôi ạ?"

"Vâng."

Anh ấy gật đầu, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy ngại ngùng, bèn hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời mùa đông, một màu xanh nhạt hơi trắng. Những cành cây khẳng khiu đung đưa trong gió, chiếc Cedric rời khỏi bãi đậu xe. Hình như gầm xe hơi thấp. Xa quá, tôi không đọc được dòng chữ trên tấm sticker dán ở cửa sổ sau.

"Anh Nakahara, tôi xin lỗi."

"Hả?"

"Lúc đó, tại tôi nói chuyện lâu quá nên chắc anh vội, rồi anh mới gặp tai nạn, lỗi là tại tôi đúng không? Tôi xin lỗi."

Akiko cất tiếng, những lời chất chứa cuối cùng cũng tuôn trào. Cô cúi gằm mặt, một hành động mà thời trung học chưa từng có. Đến khi bước chân vào xã hội, động tác này lại trở nên quen thuộc. Vẫn là cái đầu ấy, nhưng mục đích sử dụng đã hoàn toàn khác biệt.

"Không, không phải lỗi của cô Tanizaki đâu."

Giọng của Nakahara có chút hoảng hốt vang lên.

"Xin cô đừng cúi đầu như vậy. Tôi thấy khó xử lắm."

"Nhưng mà..."

"Không, thật sự không liên quan đâu. Lúc đó tôi không hề vội, chỉ là đang suy nghĩ miên man nên phản ứng chậm một chút thôi."

"Suy nghĩ... ạ?"

Trên gương mặt Nakahara thoáng hiện vẻ bối rối.

"À, cô Tanizaki..."

"Vâng?"

"Nếu là cô Tanizaki, có lẽ cô sẽ hiểu... Ừm, thì là..."

Đúng lúc ấy, từ phía ngoài cửa, giọng của Okazaki Eiko, một đồng nghiệp của cô, vọng vào.

"Akiko ơi! Có thể giúp tớ một tay được không!?"

"À, ừ..."

Nhưng câu chuyện vẫn còn dang dở.

Akiko phân vân, quay mặt về phía Nakahara.

"Xin lỗi. Tôi đã làm phiền cô trong lúc bận rộn."

Anh nói.

Ôi chao, đúng là một người hiền lành quá mức. Trái ngược hoàn toàn với Eiko, con nhỏ nóng nảy, nó đang trừng mắt nhìn cô, như muốn giục cô nhanh chóng đến giúp đỡ.

Bất đắc dĩ, Akiko nói với Nakahara:

"Vậy, khi nào truyền dịch xong, anh hãy bấm chuông gọi y tá nhé."

Nói rồi, cô rời khỏi phòng bệnh.

Chuyện gì vậy, anh, Nakahara? Anh ta định nói gì vậy nhỉ?

Hình ảnh Nakahara cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô. Anh ấy nói không phải lỗi của cô, nhưng làm sao cô biết được đó có phải sự thật không? Hay chỉ là anh ấy đang cố gắng an ủi cô thôi? Lúc đó, cô chạy ngay sau xe của Nakahara, cô đã cố gắng chạy chậm rồi, nhưng có lẽ lại vô tình tạo áp lực cho anh ấy, mà anh ấy lái xe cũng không giỏi nữa. Cô nghĩ mình đã chạy chậm, nhưng có lẽ đối với Nakahara, tốc độ đó vẫn là quá nhanh. Aish, những suy nghĩ cứ xoay vòng trong đầu cô, thật khó chịu, không giống cô chút nào. Đúng vậy, Akiko Tanizaki không phải là người hay lo lắng vẩn vơ như thế này.

Chính vì mải suy nghĩ vẩn vơ, cô đã mất tập trung.

"Hừm..."

Tiếng lẩm bẩm vang lên sau lưng, và cùng lúc đó, một bàn tay ranh mãnh đang vuốt ve vòng ba của cô. Không phải kiểu chạm khẽ, mà là xoa nắn một cách chậm rãi, đầy chủ ý.

Kẻ dám giở trò này với cô, chỉ có thể là một người duy nhất.

"Lão già khốn kiếp... Chết đi!!!"

Cô gào lên, vung một cú trái tay về phía sau.

Như mọi lần, lão ta dễ dàng né được.

"Akiko, có chuyện gì vậy?"

Lão già với những bước chân nhanh nhẹn không ai nghĩ là của một người đã ngoài bảy mươi, lùi lại khoảng một mét, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cái đầu hói bóng lưỡng. Bộ râu cằm trắng phau. Không ai khác ngoài Tada Yoshizo.

"Có gì đâu, sao tự nhiên lại hỏi thế?"

Chắc lão ta nhận ra tôi đang buồn bực. Lão già này đôi khi cũng nhạy bén phết đấy, chắc không phải tự dưng mà sống dai đến thế đâu.

Nhưng những lời thoát ra từ miệng ông Tada lại là thế này:

"Ta thấy độ căng của vòng ba của cháu dường như không được tốt lắm thì phải?"

"Đừng có lo lắng về chuyện đó!!!"

Tôi xông tới định giáng cho cái đầu hói kia một đòn, nhưng lão ta lại dễ dàng né được.

Ugh!

Lão già lụ khụ này, sao lại nhanh nhẹn đến thế cơ chứ?

"Mà sao ông biết là nó không còn căng nữa hả!?"

"Ngày nào ta chả sờ, đương nhiên là biết chứ."

"Đừng có sờ mó hàng ngày! Đừng có tự quyết định như thế!"

"Akiko cũng đã hai mươi lăm rồi nhỉ? Chẳng lẽ sắp đến lúc nó mất đi độ căng rồi sao? Buồn quá đi mất."

Lão ta đang làm vẻ mặt buồn bã thật sự.

"Đừng có nhắc đến cái tuổi hai mươi lăm của tôi! Với lại nó vẫn còn căng! Vẫn còn căng chán!"

"Vậy sao? Ta nhầm lẫn à?"

"Chắc chắn là nhầm lẫn rồi!"

"Vậy để ta kiểm tra lại xem sao."

Lại định giở trò sàm sỡ nữa hả? Chậc, cái kiểu tán tỉnh rẻ tiền này. Lần này thì tôi né được, tiện tay vỗ bốp vào cái bàn tay vừa vươn tới.

"Mà này, Akiko…"

Xoa xoa bàn tay vừa bị đánh, ông Tada cười nham nhở.

"Ai ngờ cô lại thích mấy gã đàn ông yếu đuối như sên thế cơ đấy."

"Hả?"

"Chà, có lẽ cũng không lạ..."

Ông Tada vừa cười đầy ẩn ý, vừa lững thững bước đi. Nhìn từ phía sau, cái lưng còng còng của ông chẳng khác gì một ông lão thực thụ. Mà thật ra ông cũng đã ngoài bảy mươi rồi còn gì. Một cái lưng già nua, cũ kỹ, đúng với cái tuổi của ông.

Mãi đến khi bóng dáng ông khuất hẳn, tôi mới chợt hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của ông.

"Thích… kiểu người như vậy sao?"

Đúng là có những điều, người ta phải nói ra mình mới nhận ra.

887aebe1-1448-48a0-9c68-f0ad94187f5e.jpg

3

Tanizaki Akiko sinh ra ở một thị trấn chài nhỏ nằm phía nam Ise. Một vùng quê heo hút đến nỗi, mười năm trước khi Akiko chào đời, người ta vẫn dùng thuyền thay vì ô tô mỗi khi rời khỏi thị trấn, đường xá thì khỏi phải bàn. Giờ thì, nhờ công lao của một vị tỉnh ủy viên nào đó, con đường khang trang đã được xây dựng (mà công ty xây con đường đó lại là của em trai vị tỉnh ủy viên kia mới đau chứ!).

Thị trấn nhỏ bé đến đáng thương, đứng trên đê chắn sóng nhìn xuống, thị trấn nhỏ gọn như nằm trọn trong lòng bàn tay. Trường học được xây trên một hòn đảo nằm phía bên kia đê, và một chiếc cầu ọp ẹp nối liền đảo với đất liền. Bởi vì thị trấn quá nhỏ, nên một nửa dân số là người quen, còn nửa còn lại là họ hàng.

Cha của Akiko là một ngư dân, ông thường ra khơi từ rất sớm trên một chiếc thuyền câu nhỏ. Khi Akiko thức dậy, ông đã xong việc và trở về nhà. Mỗi khi ăn sáng cùng nhau, cô đều ngửi thấy mùi biển cả mặn mòi từ cơ thể ông.

Không biết đó là năm nào nữa, hình như hồi đó thầy Hirata là giáo viên chủ nhiệm, chắc là năm lớp bốn hoặc lớp năm. Cái thời mà cô vẫn còn là một đứa trẻ hồn nhiên, vẫn còn được nô đùa cùng lũ con trai.

Tan học về, tôi bị mẹ gọi giật lại.

"Cầm cái này đưa cho ba con."

Mẹ đưa cho tôi một gói đồ.

Tôi lập tức cất tiếng than vãn.

"Ơ, con hẹn đi chơi với bạn rồi mà!"

"Có chút xíu thôi mà, hội ngư nghiệp thì có năm phút là tới chứ mấy. Không có cái này ba con sẽ khó xử đó."

Người lớn lúc nào cũng vô lý.

Tôi bĩu môi, chạy dọc theo con đê. Bỗng dưng tôi muốn ngắm biển, nên giữa đường, tôi trèo lên đê bằng chiếc thang gỗ ọp ẹp. Trên đê cũng có một con đường nhỏ, rộng chừng một mét. Vừa vịn vào lan can rỉ sét, tôi vừa bước đi trên con đường hẹp.

Bên phải là biển cả xanh thẳm.

Bên trái là thị trấn xám xịt.

Biển cả bao la đến vô cùng, thị trấn lại nhỏ bé đến nao lòng, biển chỉ cần nổi giận một chút thôi, thị trấn này sẽ tan biến trong nháy mắt. Thật ra, trước khi có đê chắn sóng này, nơi đây thường xuyên hứng chịu những đợt triều cường kinh hoàng. Chính con đê, khối bê tông vững chãi dưới chân, đang bảo vệ cả thị trấn.

Suy nghĩ ấy khiến tôi bỗng thấy con đê thật vĩ đại. Khụy gối xuống, tôi đặt tay lên mặt đê, bê tông nóng hầm hập, như muốn thiêu đốt da thịt. Con đê kiên cường chống chọi với gió bão, sóng dữ và cả cái nóng thiêu đốt. Sống như thế cũng không tệ, nhỉ? Luôn ở một nơi, luôn như thế, luôn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ đơn giản là sống.

Cha tôi đang ở văn phòng của hợp tác xã ngư nghiệp.

Khăn buộc đầu kiểu xoắn, làn da rám nắng màu đồng đỏ, cánh tay cuồn cuộn như khúc gỗ… Một ngư dân như bước ra từ tranh vẽ. Tính tình thì nóng nảy, ngư dân vốn dĩ ai cũng vậy, nhưng cha tôi thì còn hơn thế nữa, người ta gọi ông là Quỷ Kuragoro. Với Tanizaki Akiko, trên đời này chỉ có rận biển và cha là đáng sợ. Một lần lỡ miệng than thở, tôi đã bị ăn tát vì câu "Đừng có đem cha mày so với rận biển!". Thật là vô lý. Rõ ràng là tôi sợ cả hai vì những lý do khác nhau mà.

Trước khi bước vào tòa nhà, tôi cẩn thận quan sát sắc mặt của cha.

Ừm, có vẻ tâm trạng ông không tệ lắm...

Tiếp cận người cha đang nổi giận là một việc vô cùng nguy hiểm.

Vừa mở cửa, một luồng khí lạnh phả vào sau sau gáy tôi. Bên trong hợp tác xã ngư nghiệp, điều hòa phả ra hơi lạnh đến thấu xương.

Cha tôi nhận ra tôi.

"Ô!"

Ông vui vẻ gọi và vẫy tay ra hiệu.

Đến gần, tôi thấy trên chiếc ghế sofa cha đang ngồi chất đầy giấy tờ, đâu đâu cũng là chữ, có cả những tờ giấy mỏng tang, gần như trong suốt. Mỏng đến mức có thể nhìn xuyên thấu, giống như giấy gói kẹo caramel Morinaga* vậy.

*Kẹo caramel muối Morinaga là loại kẹo mềm dẻo nổi tiếng của Nhật Bản, kết hợp vị ngọt béo của caramel với vị mặn tinh tế của muối, tạo nên hương vị hấp dẫn, kích thích vị giác. Kẹo được làm từ sữa bò hảo hạng và kem tươi từ Hokkaido, sản xuất trên quy trình hiện đại, không chất bảo quản, và có thêm khoáng chất bổ sung cho cơ thể.

Sau khi tôi đưa bọc đồ, cha tôi lấy ra một con dấu. Một con dấu to ngoại cỡ. Tôi chưa bao giờ biết trong nhà lại có một con dấu to đến thế.

Cha tôi cầm tờ giấy mỏng đầy chữ lên.

"Shige, chỗ này được chứ?"

Ông hỏi một nhân viên của hợp tác xã ngư nghiệp.

Shige mà cha tôi gọi là con trai thứ ba của anh trai ông, nói cách khác, là anh họ của tôi.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh làm việc tại hợp tác xã ngư nghiệp.

"À, chỗ đó với chỗ này ạ. Cả chỗ kia nữa."

"Nhiều chỗ phải đóng dấu vậy sao."

"Vì đây là hợp đồng ạ."

"Hơi hồi hộp à nha."

"Vâng ạ."

Cha tôi và anh Shige vừa nói chuyện vừa cộp cộp đóng dấu. Tôi nghĩ bụng mình cũng muốn thử đóng dấu một cái, nên tò mò nhìn vào tay cha. Đúng lúc đó, cha tôi nhìn lên.

Chắc chắn là mình sắp bị mắng rồi!

Gần như theo phản xạ, Akiko rụt người lại, nhưng ngay sau đó, cha nở một nụ cười tươi rói, trên khuôn mặt rám nắng, hàm răng trắng bóng nổi bật.

"Akiko, con gái, đóng con dấu cuối cùng nhé?"

"Thật ạ?"

"Ừ, đóng đi, đóng đi!"

Cha hớn hở ra mặt. Không hiểu sao, tôi cũng cảm thấy vui lây. Sao cứ mỗi khi cha vui, tôi lại thấy hạnh phúc theo nhỉ? Con dấu trên tay tôi to thật. Ở đầu con dấu còn khắc những hình thù kỳ lạ, ngoằn ngoèo khó hiểu.

"Akiko này, trên đó khắc chữ 'Tanizaki' đấy."

Cha nói với giọng điệu như sắp tiết lộ một điều gì đó vô cùng quan trọng.

Cô bé nhìn chăm chú, nhưng chẳng thấy giống chút nào.

"Thật không ạ?"

"Đây này, chỗ này là chữ 'Tani', còn đây là chữ 'Zaki'."

"Tiếng Anh ạ?"

Vừa dứt lời, cha phá lên cười, anh Shige cũng cười theo. Mấy người trong hợp tác xã cũng cười ồ cả lên. Giữa tiếng cười rộn rã, Akiko cố nhìn kỹ con dấu, nhưng vẫn không tài nào nhận ra chữ 'Tanizaki'.

"Này, đóng vào đây này."

Tên của cha, viết bằng nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc, hiện ra trước mắt.

Tanizaki Sougorou.

Akiko dồn hết sức ấn mạnh con dấu xuống phía sau cái tên ấy.

Tôi lo lắng không biết mình đóng dấu có đẹp không, nhưng khi nhấc con dấu lên, những hình thù ngoằn ngoèo lúc nãy đã in lên giấy một cách rõ ràng, đỏ rực.

Cha đưa tờ giấy cho anh Shige.

"Thế này được chưa, Shige?"

"Chắc là được ạ. Để cháu mang lên trình tổ trưởng xem sao."

Khi anh Shige vừa đi khỏi, cha ghé sát mặt vào Akiko.

"Akiko này, cha sắp mua thuyền đấy!"

"Thuyền ạ?"

Tôi chẳng hiểu gì cả.

"Ừ, thuyền đấy con."

Con tàu xám xịt neo đậu trong bến cảng là của cha. Thỉnh thoảng cha cũng cho tôi đi cùng.

Cha cười, vẻ mặt đắc ý.

"Không phải, không phải. Cha sắp mua một chiếc lớn hơn nhiều cơ."

"Lớn hơn ạ?"

"Ừ, to gấp đôi chiếc này ấy chứ!"

Ra là vậy, thảo nào cha vui đến thế, Akiko cũng thấy vui lây. Một con thuyền mới, lớn gấp đôi, chắc chắn nó sẽ vượt qua những con sóng lớn một cách dễ dàng. Và chắc chắn sẽ bắt được rất nhiều cá.

"Chú cứ yên tâm."

Anh Shige vừa trở về nói vậy, cha liền thở phào nhẹ nhõm, hóa ra cha đã căng thẳng nãy giờ. Có lẽ vì sự căng thẳng đó đã tan biến mà cha trở nên hoạt bát hơn thường ngày, bắt đầu trò chuyện đủ thứ chuyện với anh Shige, trông cha như vừa hoàn thành xong một công việc quan trọng. Akiko còn nhỏ nên chẳng hiểu được một nửa những gì hai người nói. Thấy chán Akiko đung đưa chân, nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy bóng dáng mấy bạn cùng lớp.

A, Takashi, Masakiyo và Ussan kìa…

Ussan là biệt danh, tên thật của cậu ấy là Uchida. Uchida nên gọi là Ussan, với cả, gọi là Ussan vì cậu ấy yếu đuối. Ở đây, người ta gọi những con cá nhỏ xíu bơi lội lăng xăng ở vùng nước nông là Ussan, một từ dùng để chỉ những thứ tạp nham, yếu ớt, nhỏ bé hoặc vô vị. Ussan chuyển đến từ học kỳ hai, cậu ấy sinh ra và lớn lên ở Tokyo, đương nhiên là nói giọng chuẩn rồi. Mỗi khi cậu ấy nói bằng cái giọng điệu kiểu cách đó – chắc Ussan cũng không cố tình đâu – là mọi người lại trêu chọc cậu ấy.

Takashi cười với Masakiyo rồi vòng ra sau lưng Ussan, trông cậu ta tập trung ghê. Hình như đang canh thời cơ. Akiko nhíu mày nhìn thì thấy Takashi giẫm vào gót giày của Ussan, Ussan loạng choạng, chiếc giày bị giẫm vẫn còn nằm trên mặt đất, chiếc giày bên phải. Masakiyo cúi xuống nhặt chiếc giày lên, giơ cao. Ussan một chân đi giày, một chân đi tất, đứng sững trước mặt Takashi và Masakiyo đang cười ha hả. Masakiyo giơ cao chiếc giày, cố tình nhấc chân lên một cách lố bịch, như một vận động viên ném bóng chày vậy. Masakiyo quay mặt về phía biển, chắc là định ném xuống biển, định vứt chiếc giày đi. Cánh tay của Masakiyo vung lên với một lực mạnh đến nỗi Akiko dường như nghe thấy cả tiếng "vút". Akiko tìm kiếm chiếc giày vừa bị ném đi, Ussan cũng vậy, nhưng họ không tìm thấy nó.

Không, có rồi.

Chiếc giày vẫn còn trên tay Masakiyo, cậu ta chỉ giả vờ ném thôi. Takashi và Masakiyo cười khoái trá vì đã lừa được Ussan, tiếng cười ha hả vang vọng. Masakiyo đưa chiếc giày cho Takashi, Takashi nhận lấy, rồi cũng làm động tác giả vờ ném giày như Masakiyo vừa nãy, cậu ta lặp đi lặp lại động tác đó nhiều lần.

Akiko thấy bực mình, bực vì Takashi và Masakiyo bắt nạt kẻ yếu, bực vì Ussan cứ đứng ngây ra đó.

Akiko giật mình nhận ra mình đã đứng dậy.

Mắt Akiko chạm mắt cha.

Khuôn mặt cha, người vừa nãy còn đang vui vẻ, giờ trở nên nghiêm nghị. Có vẻ như cha cũng đã chứng kiến cảnh tượng vừa rồi.

Cha nói.

"Đi đi, Akiko."

"Vâng ạ."

Akiko gật đầu và lao đi.

Ừm, Akiko cũng không làm gì to tát cả. Ừm, chỉ là tung một cú drop kick bất ngờ thôi mà. Masakiyo bị hất văng đi, trầy cả đầu gối trên mặt đất, rên rỉ "mày làm cái gì vậy hả", rồi đột nhiên khóc òa lên. Còn Takashi thì hoàn toàn cứng đờ, Akiko liếc xéo cậu ta một cái, cậu ta liền nở một nụ cười gượng gạo phát khiếp. Akiko lườm thêm cái nữa, cậu ta vừa cười vừa mếu.

Akiko bắt hai người quỳ gối ngay ngắn trước mặt Ussan.

"Xin lỗi đi!"

Akiko nói.

Có vẻ lòng tự trọng của chúng nó vẫn còn chút đỉnh, Takashi và Masakiyo ngượng nghịu nhìn nhau, mãi chẳng chịu mở miệng xin lỗi.

Thế nên, Akiko cất tiếng.

"Xin lỗi Ussan đi!"

Tôi sẽ chỉ nói thêm một lần nữa thôi.

Nếu vẫn không ăn thua, trước tiên tôi sẽ cho Takashi ăn đấm, nhẹ nhàng thôi, nhẹ nhàng thôi mà, chỉ là cốc yêu vào đầu nó một cái thôi.

Đang mải suy tính thì bất ngờ Ussan lên tiếng.

"Tanizaki, không sao đâu."

Cậu ta nói.

Tôi chẳng hiểu gì cả.

"Không sao? Ý cậu là sao?"

"Không sao thật mà."

Ussan bỗng dưng nổi giận.

"Thật sự không sao đâu mà."

"Sao lại không sao? Bọn này vừa đối xử tệ với cậu đấy. Tớ đang bắt chúng nó xin lỗi cậu đấy thôi. Bọn ngốc này, cứ để yên là chúng nó được nước lấn tới ngay."

"Không sao đâu, Tanizaki."

"Không được."

"Không sao mà."

"Không được chút nào."

"Đã bảo là không sao mà!"

Ussan bướng bỉnh đến mức tôi không thể tin được. Thật khó tin! Takashi và Masakiyo tuy tỏ vẻ cứng đầu, nhưng chỉ cần tôi liếc xéo một cái là chúng nó run rẩy ngay. Mấy đàn chị còn kiếm cớ gây sự, nói tôi láo toét các kiểu, nhưng sau khi bị tôi cho ăn đòn thì cứ thấy bóng dáng tôi là chuồn mất dép. Vậy mà... Ussan, kẻ đứng chót bảng trong lớp, lại dám phản kháng tôi, kẻ đứng đầu, đến mức này.

Không được. Không sao đâu. Không được. Không sao đâu. Những lời đó cứ lặp đi lặp lại. Takashi và Masakiyo thì run rẩy nhìn diễn biến. Cái gì thế này? Sao Ussan lại cố chấp đến vậy? Cái thằng nhát gan này, một kẻ như Ussan, tại sao lại dám phản kháng mình đến mức này?

Ban đầu tôi thấy hoang mang, dần dần chuyển sang ngạc nhiên, và cuối cùng là tức giận.

"Không được là không được. Tớ đã bảo không được rồi mà!"

"Nhưng mà..."

"Không được!"

Đó là tối hậu thư của tôi. Tôi gằn giọng, trợn mắt nhìn cậu ta. Chưa ai mà không run sợ trước cái điệu bộ này, đến thằng nhóc lớp sáu còn mếu máo. Nhưng lạ thay, Ussan chẳng hề nao núng.

"Tanizaki"

A, giọng hắn run rẩy kìa...

"Như vậy còn tệ hơn nữa."

Vừa dứt lời, Ussan bật khóc, nước mắt tuôn rơi từ đôi mắt to tròn. Akiko chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao Ussan lại dám cãi lời mình, tại sao cậu ta không sợ, tại sao giọng cậu ta lại run rẩy, rồi tại sao cậu ta lại khóc? Cô chẳng hiểu gì cả.

Như vậy còn khổ sở hơn ư? Ý cậu ta là gì?

Dù đang khóc, Ussan vẫn bước đi với dáng vẻ kiên nghị lạ thường. Cậu ta không thèm xỏ đôi giày phải được trả lại, mà cứ thế cầm nó trên tay, rồi lững thững bước đi.

Thật sự... chẳng hiểu gì cả.

Ngước mắt lên, tôi thấy Takashi và Masakiyo đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng. Chắc là chúng không hài lòng vì bị bắt quỳ ngồi.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa...

"Gì chứ?"

Tôi bực bội hỏi.

"Akiko sai rồi."

"Đúng vậy."

Cả hai đồng thanh nói.

"Ussan cũng là đàn ông mà."

4

Mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ muốn hét lên.

Đã hơn mười năm trôi qua, nhưng ký ức về ngày hôm ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Bóng lưng Ussan khi rời đi, ánh mắt lạnh lùng của Takashi và Masakiyo.

Thật sự, mình quá đỗi vô tâm.

Sau này trải qua nhiều chuyện, giờ đây tôi đã hiểu vì sao Ussan lại cố tỏ ra mạnh mẽ đến vậy, vì sao ánh mắt của Takashi và Masakiyo lại lạnh lùng đến thế. Đối với cậu ta, việc được con gái giúp đỡ còn khổ sở hơn cả việc bị bắt nạt. Lúc đó mình thật ngốc nghếch, sao mình có thể chà đạp lên lòng tự trọng của một người con trai như vậy? Đó là thứ quý giá nhất của họ mà.

Nhưng rốt cuộc, giữa con người mình lúc đó và con người mình bây giờ, có bao nhiêu khác biệt?

Chắc chắn là mình đã khôn ngoan hơn một chút, trưởng thành hơn một chút, nhưng vẫn còn thiếu sót rất nhiều. Chắc chắn mình vẫn đang mắc phải những sai lầm tương tự, và có lẽ sẽ còn mắc phải trong tương lai. Mình biết rằng mình chỉ có thể trưởng thành từng chút một. Ừ thì, cũng chẳng còn cách nào khác, mình là con người mà, mình đâu có khôn ngoan gì đâu,, chỉ là, mình vẫn chưa đủ trưởng thành để có thể nhận ra sự ngu ngốc của bản thân.

"Haizz..."

Và thế là, Tanizaki Akiko thở dài, bước đi dọc theo hành lang bệnh viện.

"Haizz..."

Chỉ toàn là tiếng thở dài.

Aaa, những lúc thế này, phải phóng xe lên Pearl Road thôi. Đoạn đường đó khá nguy hiểm, nên mình chẳng cần phải nghĩ ngợi gì cả, suy nghĩ linh tinh là tai nạn ngay. Phải đạp ga, đạp nữa, đạp hết cỡ, phóng hết tốc lực!

Ngay lúc đó, một bóng người đổ ập xuống ngay trước mặt.

"Rikaaaaaa...!"

Thì ra là Ezaki Yuichi, thằng nhóc chết tiệt đang nằm viện vì viêm gan cấp tính. Vừa la hét vừa lăn lộn trên sàn, nhưng Ezaki Yuichi nhanh chóng đứng dậy và vươn tay về phía cánh cửa vừa đóng sầm lại. Quả nhiên là tuổi vị thành niên, phục hồi nhanh thật. Ngay khi tay Ezaki Yuichi chạm vào nắm cửa, cánh cửa đột ngột mở ra. Một tiếng "Rầm!" kinh khủng vang vọng. Cạnh cửa phang thẳng vào mặt Ezaki Yuichi.

"Đồ ngốc! Đừng có bén mảng đến đây nữa!"

Một giọng nói trong trẻo cất lên, kèm theo một tràng mắng nhiếc thậm tệ, sau đó là tiếng cửa đóng sầm lại. Ezaki Yuichi ôm đầu, run rẩy vì đau đớn, co rúm lại. Chà, ngày nào cũng như ngày nào, không biết chán hay sao. Mà nói thật, thằng nhóc này, chắc chẳng sống được bao lâu đâu.

"Yuichi, cậu lại gây ra chuyện gì nữa đấy?"

"A, chị Akiko..."

Thằng nhóc chết tiệt ngước nhìn với vẻ mặt đáng thương.

"Em mua nhầm nước ép."

"Nước ép?"

"Vì cô ấy bảo muốn uống nước cam, nên em đã mua đúng nước cam rồi, nhưng mà, nó lại có tép cam."

Trên lon nước ép mà Ezaki Yuichi đưa ra, quả nhiên có ghi "Có tép cam".

"Cô ấy ghét tép cam, nên mắng em thậm tệ vì không suy nghĩ. Nhưng mà em có biết đâu. Nếu không thích thì phải nói ngay từ đầu chứ. Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cô ấy nổi giận đùng đùng."

"Chị lại thích nước ép có tép cam đấy."

"Em cũng thích ạ... Mà, đầu em có bị chảy máu không vậy, đau quá trời luôn..."

"Để chị xem nào."

Đầu cậu nhóc sưng đỏ lên, nhưng không bị rách.

"Không sao đâu."

Tôi vỗ bốp một cái, Ezaki Yuichi la lên một tiếng rõ to rồi lại ôm đầu. Chết rồi, lỡ tay mạnh quá. Ha ha ha, xin lỗi, xin lỗi nha, Yuichi.

"Đã là đàn ông con trai mà yếu đuối quá vậy. Thật đáng xấu hổ."

Nhưng từ miệng lại thốt ra những lời như vậy.

"Vì em không mạnh mẽ lên, nên Rika càng nổi giận đấy."

"Vậy là, cứ phải tỏ ra mạnh mẽ là được, phải không ạ?"

"Chị nghĩ đó cũng là một cách hay."

"Thật á?"

"Thật mà."

Tôi khẳng định chắc nịch. *Ực*, Ezaki Yuichi nuốt khan một tiếng, cậu ta dường như đã hạ quyết tâm. Dù vậy, đôi mắt cậu vẫn ánh lên vẻ sợ sệt khi nhìn về phía tôi. Để tiếp thêm dũng khí cho cậu, tôi gật đầu.

"Cố lên nhé, Yuichi."

"V...vâng."

Cậu ta lập tức bước đi dọc hành lang. Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng Ezaki Yuichi xông thẳng vào phòng bệnh của Akiba Rika. Cậu ta đã mở toang cửa và lao vào như một cơn gió.

"Rika, đủ rồi đấy! Anh đã cất công mua về rồi mà, chịu khó uống nước cam ép tép đi! Ngon lắm đấy, nước cam ép tép! Uống thử đi, nước cam ép tép! Biết đâu em lại thích thì sao, nước cam ép tép!"

Ồ, cậu đang cố gắng đấy chứ, Yuichi. Tiến lên, đừng bỏ cuộc.

"Ai cho phép anh vào đây hả?"

"Không phải vậy mà là..."

"Nếu như em đang thay đồ thì sao? Nếu em đang khỏa thân thì sao? Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra mà, đúng không? Với lại, em ghét cay ghét đắng nước cam ép tép, em đã nói rồi mà, phải không? Nếu em uống cái thứ đó rồi bị khó chịu thì sao? Anh chịu trách nhiệm được hả? Anh nói câu đó với thái độ quyết tâm đấy à?"

"Đ...đâu đến mức nghiêm trọng như vậy..."

Này này, sao lại nhụt chí ở đây chứ.

"Cút ra ngoài!"

"Rika, nhưng mà..."

"Im đi! Với lại, đừng có để cái thứ này ở đây! Em ghét nó cực kỳ!"

"Chờ...chờ đã! Đừng ném mà! Trúng là đau đấy! Chờ đã! Làm ơn chờ anh một chút đi, Rika! Ơ...ơ kìa, đừng mà! Xin em đấy!"

A, mọi chuyện rối tung cả lên rồi.

"Nên em mới bảo là im đi! Cút ra ngoài! Đồ ngốc!"

"Uwaaaaaaaa...!"

Ừm, xem ra vẫn không được rồi, chắc là do người diễn không hợp vai. Akiko làm ngơ trước tiếng la hét giận dữ và tiếng kêu thảm thiết vang vọng phía sau lưng, cùng với tiếng đổ vỡ của thứ gì đó, và tiếp tục bước đi. Chính vì cậu chùn bước ở đó nên mới thất bại, Yuichi ạ. Nếu cậu cứ mạnh mẽ đến cùng thì mọi chuyện đã khác rồi. Mà thôi, nếu cậu ta là kiểu người đó thì chắc cũng không thể hòa hợp với Rika được. Chuyện này, theo một nghĩa nào đó, có lẽ cũng ổn đấy chứ.

"Rikaaaaaaaa...!"

Nhưng đừng khóc, đừng khóc, cậu là con trai mà, Yuichi.

Bỏ lại sự ồn ào phía sau, Akiko hướng về phía sân thượng, hút một điếu thuốc cho thư thái, dù sao cũng là giờ nghỉ hiếm hoi mà. Vừa đẩy cánh cửa sắt nặng nề của sân thượng ra, cô đã thấy một bóng người. "Chặc, lại là bệnh nhân mặc pyjama." Đương nhiên, không thể nào một y tá lại hút thuốc trước mặt bệnh nhân được, dù sao cũng phải giữ hình tượng chứ, thôi vậy, trốn vào nhà vệ sinh nhân viên vậy. Vừa định khép cửa lại, cô chợt nhận ra.

Nakahara?

Bộ pyjama sọc xanh, vóc dáng quá mảnh khảnh so với một người đàn ông, không thể nhầm lẫn được, là Nakahara. Cô lại đẩy cánh cửa đang khép ra, bước chân lên sân thượng. Haizz, đúng là cái ông già lẩm cẩm kia cứ nói linh tinh, khiến mình càng để ý hơn. Chẳng có gì đặc biệt cả mà.

"Chào buổi trưa."

Vậy mà, khi cất tiếng chào, cô có chút... à không, là rất căng thẳng.

Nakahara đang tựa vào lan can.

"À, chào!"

Nói rồi khẽ cúi đầu chào cô.

"Anh đang làm gì vậy?"

"Không, không có gì cả."

Nói dối, anh đang suy nghĩ gì đó, dù tôi có hơi ngốc nghếch, nhưng chuyện đó thì tôi vẫn nhận ra được. Mà nói thật, anh ấy giống Ussan ghê, mặt thì hoàn toàn khác, nhưng... cái khí chất ấy, chỉ một chút thôi, nhưng, ừm, có gì đó giống lắm.

"Này, cô Tanizaki."

"Gì vậy?"

"Cô Tanizaki có phải là dân đua xe không?"

"Đã từng, chắc vậy."

"Đã từng?"

"Tôi thích đua xe, nhưng giờ không còn nhiệt huyết như trước nữa, nói tệ thì là dần dần nguội lạnh, nói hay thì là đã biết buông bỏ. Trước đây mà bị ai ép xe là tôi điên tiết lên ấy chứ, nhưng giờ thì không còn như vậy nữa, cứ 'vâng vâng mời anh đi trước' rồi nhường đường thôi, cũng không thấy tiếc nuối gì cả. Một con người như vậy, tôi không biết phải nói thế nào, có chút... chán nản. Buồn thì cũng có buồn, nhưng chắc đây là trưởng thành hơn rồi nhỉ, tôi nghĩ vậy."

Khi nhận ra thì tôi đã nói khá nhiều rồi.

Đột nhiên thấy xấu hổ.

"A ha ha. Xin lỗi, tôi lỡ lời nói nhiều quá."

Sao vậy nhỉ?

Với những người như anh ấy, tôi luôn nói quá nhiều.

"Không sao đâu. Tôi không ghét nghe chuyện của cô Tanizaki đâu."

"Thật sao?"

"Vâng. Nói chuyện với cô Tanizaki tôi thấy rất vui."

Anh ấy gật đầu, dứt khoát đến lạ. Ánh mắt không hề rời đi, chính tôi lại cảm thấy ngượng ngùng trước, vội vàng lảng tránh. Ôi, mặt tôi hơi nóng lên rồi, mong là anh ấy không nhận ra. Mà thật ra, tôi cũng muốn anh ấy nhận ra một chút...

"Anh Nakahara cũng nói gì đi chứ."

Thật ra, tôi rất muốn nghe anh nói đấy.

"Tôi sao?"

"Ừ."

"Tôi thì có gì để nói đâu, một nhân viên văn phòng bình thường, tẻ nhạt thôi mà. Chẳng có tài cán gì đặc biệt, ăn nói cũng không giỏi giang gì."

"Vậy... anh thích gì?"

Anh Nakahara ậm ừ suy nghĩ.

"Chắc là đọc sách thôi."

"Sách á? Anh đọc thể loại gì?"

"Đọc tạp nham đủ thứ. Tôi là kiểu người đọc đủ thứ hết."

Những cái tên anh ấy nhắc đến, Akiko chẳng biết một ai. Salinger, Spinelli, Millhauser... Dù sao thì cô cũng biết họ là người nước ngoài.

"À, nhắc mới nhớ, tôi cũng có lẽ giống như cô Tanizaki."

Anh Nakahara nói, như thể vừa chợt nảy ra ý gì đó.

"Giống cái gì cơ?"

"Ngày xưa tôi đọc rất nhiều, mỗi tháng hai mươi, ba mươi cuốn là chuyện thường, lúc nào cũng kè kè sách bên mình, hầu như không có ngày nào là không đọc. Nhưng bây giờ thì khác rồi, không còn đọc nhiều như trước nữa, sách hay cũng ít đi hẳn."

Hình như chúng tôi đang nói về cùng một chuyện thì phải.

"Hay là... chúng ta đã trưởng thành rồi?"

"Tôi ghét cái từ 'trưởng thành' ghê."

"Nghe chán thật nhỉ."

Chúng tôi cùng nhau bật cười trong gió, cùng nhau than thở về sự tẻ nhạt, nhưng giờ phút này, chẳng thấy tẻ nhạt chút nào, tiếng cười cứ thế bật ra một cách tự nhiên, mỗi khi tiếng cười hòa quyện vào nhau, tim tôi lại rộn ràng.

"Nhưng mà này, anh Nakahara, tôi thấy tôi thích chạy xe hơn trước kia đấy. Tôi thấy được giới hạn của mình, mà cũng còn hơi cố chấp, tôi hiểu cả hai điều đó, không gồng ép bản thân, nhưng cũng không bỏ cuộc. Cứ như là tôi đang chạy với cả hai điều đó trong tay vậy. À, tôi thật sự thích chạy xe."

"A, tôi hiểu, tôi hiểu!" Nakahara nói nhanh, có vẻ rất vui. "Tôi hiểu mà." Anh ấy lặp lại những lời tôi vừa nói.

"Tôi cũng vậy, có lẽ hơi mâu thuẫn, nhưng tôi lại thích việc đọc sách hơn trước. Dù số lượng có giảm đi, nhưng tôi trân trọng từng cuốn sách hơn. Dù than thở là chán ngắt, nhưng kìa, chẳng phải tôi vẫn cứ tiếp tục đọc hay sao? Rõ ràng là tôi vẫn thích đọc mà."

"A ha ha, hóa ra là chúng ta vẫn chẳng thay đổi gì cả."

"Có lẽ vậy nhỉ."

"Có thể tôi đã thay đổi một chút rồi."

"Nhưng có lẽ, sự thay đổi ấy nhỏ hơn những gì chúng ta cảm nhận đấy."

"Thật sao?"

"Thật đấy."

Trên nền trời đông quang đãng, những đám mây nhạt màu lững lờ trôi. Dường như trên cao gió thổi mạnh, khiến chúng vội vã di chuyển, cảm giác như thời tiết sắp chuyển xấu. Hồi nhỏ, mỗi khi thấy mây trôi như vậy, tôi lại cảm thấy bồn chồn khó chịu. Hình ảnh người cha cùng con thuyền nhỏ bé ra khơi trong biển động lại hiện về.

ee1a9921-dd84-48b9-90ed-ac9535abdc87.jpg

"À, phải rồi!"

Bỗng dưng tôi nhớ ra.

"Anh Nakahara, anh định hỏi tôi điều gì đó phải không? Lúc ở trong phòng bệnh ấy."

"À, vâng."

"Là gì vậy?"

Tôi sẽ trả lời mọi điều.' Vừa nói, tôi vừa mỉm cười thật tươi.

Anh Nakahara nhìn tôi chăm chú một hồi rồi cúi gằm mặt xuống.

"Thôi, không cần nữa đâu."

Anh ấy nói như vậy.

"Tôi hiểu rồi."

"Hả? Thật sao?"

"Tôi vừa mới nghe đó thôi."

Tôi chẳng hiểu gì cả, mình đã nói gì nhỉ? Vừa nói xong mà đã quên mất, cảm giác như tôi chỉ toàn nói những chuyện vô nghĩa. Hơn nữa, tại sao giọng của anh Nakahara lại nghe nặng trĩu đến vậy? Vì anh cúi mặt nên tôi không thấy được biểu cảm của anh. A, lưng anh khom nhiều quá. Chẳng lẽ anh đang khóc sao? Một lúc sau, anh Nakahara ngẩng mặt lên. Anh không hề khóc. Phải rồi, có gì đâu mà khóc. Chúng tôi cũng đâu có nói chuyện buồn bã gì.

"Tôi có một người bạn là dân đua xe."

"Vâng."

"Cậu ta bỗng dưng bán xe đi. Tôi hỏi tại sao thì cậu ta bảo không cần nữa, bảo là không còn tuổi để làm những chuyện đó nữa rồi. Tôi biết cậu ta rất đam mê nên bảo tiếc quá, thế là cậu ta nổi giận. Lúc say xỉn, cậu ta quát vào mặt tôi, cậu ta bảo những thằng chưa từng đua xe thì không hiểu được đâu, bảo tôi không bao giờ hiểu được. Ừ thì, đúng là như vậy thật, tôi có thử rồi, nhưng chẳng hiểu gì cả."

"À, thì ra đó là lý do anh liều lĩnh chạy xe như vậy?"

Anh khẽ cười khổ. 'Vâng, tôi đã quá sức.'

"Nhưng mà, tôi đâu cần phải chạy xe làm gì. Đua xe quan trọng với cậu ta, nhưng tôi thì khác, tôi có những thứ quan trọng của riêng mình, nên tôi phải suy nghĩ theo cách của mình. Tôi nhận ra rồi, sau khi nói chuyện với cô Tanizaki, tôi nhận ra là cậu ta đã sai, đâu phải cứ già đi là phải từ bỏ đâu."

Trưởng thành, nghĩa là đánh mất đi nhiều thứ. Gọi đó là sự trưởng thành nghe có vẻ hay ho, nhưng đâu phải chỉ có được, ta đánh rơi kha khá đấy, ngang bằng với những gì ta có được… không, có lẽ còn nhiều hơn thế nữa.

Chắc chắn, điều đó không phải đến tận tuổi hai mươi lăm mới bắt đầu, mà là từ rất lâu trước đó, ngay từ khi ta cất tiếng khóc chào đời. Vậy nên, năm mười hai tuổi, mười lăm, mười bảy hay hai mươi, hẳn là ta cũng đã từng có và mất, hệt như vậy.

Giờ tôi mới nhận ra.

Về những điều đó.

Hay nên nói là, tôi đã học được cách nhận ra thì đúng hơn?

“Xin lỗi, hình như tôi nói hơi nhiều rồi.”

Anh ấy cười ngượng ngùng.

Thật kỳ lạ.

Anh ấy đang nói chính những lời lẽ của tôi.

“Không, không hề gì đâu.”

Tôi thích nghe cô kể chuyện.' Anh buột miệng nói một câu đơn giản như vậy, nhưng tôi lại không thể trả lời, vì tôi không thể thành thật như anh.

Sau đó, cả hai chúng tôi không nói gì nhiều, nhưng không hề gượng gạo, mà ngược lại, lòng cảm thấy vô cùng bình yên, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời trong xanh. Anh phát hiện ra một chiếc máy bay, chỉ cho tôi và bảo, “Kìa, máy bay kìa.” đúng là máy bay thật. Tôi bỗng dưng trở nên phấn khích lạ thường. “Không biết nó đi đâu nhỉ? Ước gì là hướng về phương Nam. Ở đó chắc ấm áp lắm.” “Ừ, về phương Nam thì tốt.” Chiếc máy bay ánh bạc bé xíu, trông hệt như một món đồ chơi.

Thật đáng tiếc, thời gian nghỉ ngơi trôi qua nhanh chóng.

“Tôi phải quay lại làm việc đây.”

“Chúc cô may mắn.”

“Vâng.”

“Lần sau mình lại nói chuyện nhé.”

“Vâng.”

Tôi gật đầu như một đứa trẻ. Chẳng hiểu sao, tôi bỗng muốn ngoéo tay thề. Thật kỳ quặc. Có lẽ tôi đã thực sự trở lại thành một đứa trẻ…

Vừa bước xuống cầu thang, tôi vừa nhớ về Ussan. Cuối cùng, tôi và cậu ấy đã không thể làm lành. Không hiểu vì sao, cả hai cứ mãi gượng gạo, thời gian cứ thế trôi đi, mỗi khi chạm mặt, người này hoặc người kia lại lảng tránh, thỉnh thoảng chung tổ thì lại trao đổi vài câu chuyện xã giao cứng nhắc… Cứ như vậy khoảng hai tháng, đột nhiên thầy chủ nhiệm thông báo.

“Em Uchida sẽ chuyển đi nơi khác.”

Đó là một tin bất ngờ, chỉ ba ngày sau khi nghe tin, hình bóng cậu ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi thị trấn nhỏ bé. Cuối cùng, tôi đã không thể nói lời xin lỗi, đúng hơn là, vào thời điểm đó, tôi vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của mình. Tất nhiên, tôi biết mình đã làm tổn thương Ussan, nhưng tại sao thì một cô gái vô tâm và vụng về như tôi lại chẳng thể nào hiểu được.

Kể từ đó, tôi trở nên yếu đuối, mỗi khi nhìn thấy những người giống như Ussan, lòng tôi lại hơi dao động, rồi lại vô thức đuổi theo bóng hình ấy, tự nhủ lần này nhất định không được mắc sai lầm, cứ ý thức như vậy, rồi dần dần tôi lại bị thu hút.

Tình cảm của con gái ư?

Tôi cũng chẳng hiểu nữa, mấy chuyện đó ấy…

5

Một người họ hàng qua đời. Mà cũng không hẳn là thân thích ruột rà gì, kiểu như chồng của con gái chú bác bên ngoại ấy mà, mặt mũi cũng chẳng nhớ rõ nữa. Nhưng mà, làng quê mình bé tí teo, chuyện hiếu hỉ không thể lơ là được, không có mặt thì xác định ba năm sau vẫn còn bị cằn nhằn cho coi, thế nên tôi đành nhờ vả chị trưởng khoa, xin nghỉ phép ba ngày. Thị trấn ven biển sau bao ngày xa cách trở nên hiu quạnh hơn hẳn. Người già thì càng lúc càng nhiều, thanh niên trai tráng thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Con cái mấy ông ngư phủ lũ lượt kéo nhau ra thành phố. Nhà cửa cũng dần dà mục nát, số tàu thuyền neo đậu ở bến cảng cũng thưa thớt dần. Mấy ông chú thì chỉ biết than vãn "Thời buổi này làm nghề chài lưới sống không nổi nữa rồi."

Vừa về đến nhà, tôi đã cãi nhau với cha, bất ngờ ghê gớm. Bên nào cũng nóng nảy cả. Dù vậy, hai cha con vẫn ngồi uống rượu ồn ào náo nhiệt, ngay trước bàn thờ người mất ấy chứ, đó là truyền thống của làng mà. Để người đã khuất không cảm thấy cô đơn, mọi người cùng nhau ăn uống, vui vẻ. Hồi nhỏ tôi thấy lạ lùng lắm, nhưng khi lớn lên, nhất là khi trở thành một y tá, tôi lại thấy đây là một phong tục tuyệt vời. Thế nên tôi uống, tôi náo loạn. "Akiko này, khi nào thì lấy chồng hả con? Có ai để ý chưa?" Tôi búng vào trán ông chú vừa hỏi câu đó. Ha ha, biết là con gái ế nên cứ hỏi xoáy vào nỗi đau hả ông chú hói kia.

Ai đó chợt nhớ ra năm nay là giỗ thứ 50 của cụ cố.

Nhà mình đâu có thuộc hàng gia thế hiển hách gì mà làm giỗ lớn như vậy. Không, cụ là người vĩ đại đấy chứ, nhớ hồi xưa cụ một mình hô hoán là có triều cường sắp đến, rồi cụ còng lưng chở hết đồ đạc lên núi bằng xe kéo đó thôi. À, đúng đúng. Mấy người khác thì cười nhạo cụ, nhưng đúng là triều cường ập đến thật, rồi từ đó ai cũng bảo cụ là một người vĩ đại. Ra là giỗ thứ 50 rồi à. Hay là mời sư thầy đến tụng kinh cho cụ, nhân dịp đám tang luôn nhỉ.

Thế là, ngày hôm sau đám tang, tôi quyết định đi tảo mộ cho cụ cố.

Nghĩa trang nằm ở vùng ngoại ô, trên một ngọn núi nhỏ, vô số bia mộ san sát nhau trên sườn dốc. Vì là nghĩa địa của dòng họ qua nhiều đời, nên có cả những bia mộ khắc niên hiệu thời Edo, như là Kansei, Meiwa chẳng hạn. Leo lên con dốc dựng đứng, khi đến được khu mộ của gia tộc nằm ở phía trên, tôi đã thở dốc. Phù, tôi thở một hơi nóng hổi, rồi quay đầu lại. Ngay lập tức, một màu xanh bao trùm lấy tầm mắt, biển cả và bầu trời, a, quê hương tôi đây rồi.

"Sao thế, Akiko?"

Cha tôi hỏi bằng giọng trầm khàn. Ông vẫn còn nôn nao do hôm qua.

"À, con thấy biển nên…"

"Thì đúng rồi. Biển thì là biển chứ còn gì."

"Vâng."

Tôi lơ đãng ngắm nhìn, cha tôi cũng quay mặt về hướng đó. Tôi liếc nhìn bóng lưng của ông, vẫn là một thân hình to lớn như ngày nào, vai u thịt bắp, lưng cũng vững chãi. Bộ đồ tang may sẵn mua ngoài tiệm, bởi vậy trông chẳng hợp với ông chút nào. Vì cổ to nên chiếc cúc áo trên cùng của áo sơ mi vẫn chưa được cài. Dù vậy, sau một thời gian dài không gặp, tôi thấy cha đã già đi nhiều, tóc bạc đi đáng kể. Khi tôi dần lớn lên, cha cũng dần già đi.

"Cha à, đi biển có vất vả lắm không?"

"Sao tự nhiên lại hỏi thế?"

Cha tôi cười gượng gạo.

"Vất vả chứ sao không. Chuyện đương nhiên mà."

"Cha đừng làm việc quá sức đấy nhé. Cha cũng có tuổi rồi."

"Ừm."

Ông bĩu môi, có vẻ như ông không thích bị nhắc đến tuổi tác. Chậc, cha thật là bướng bỉnh, con gái cưng lo lắng cho cha như vậy, cha không cảm động đến rơi nước mắt thì thôi đi, ít ra cũng phải cảm thấy ấm lòng chứ.

"Còn con thì sao?"

"Sao là sao ạ? Ý cha là công việc á?"

"Nhiều thứ."

"À, cũng tàm tạm ạ."

Tôi ngửi thấy mùi vị của biển cả.

"Ra vậy..."

Cha gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm.

"Vậy thì tốt."

"Vâng."

Tiếng kinh cầu vang vọng trước mộ phần, cả dòng họ tề tựu đông đủ, ai nấy đều mang vẻ mặt trang nghiêm. Dân chài lưới vốn trọng tín ngưỡng, nếu không nương tựa vào thần linh, vào Phật tổ, thì khó mà sống nổi với biển cả. Họ gửi gắm nỗi bất an vào một thế lực siêu nhiên, bám víu vào đó để rồi dấn thân vào biển khơi bao la, vô định.

Đến khi về đến nhà, người tôi đã lạnh cóng.

Tôi thay bộ tang phục bằng bộ đồ thường trong phòng, rồi ra phòng khách. Cả cha và mẹ đều vẫn mặc nguyên bộ đồ tang. Cha tôi, vốn hảo ngọt, đang nhồm nhoàm nhai chiếc bánh manju* được cho trong đám tang.

*Manju (饅頭 ; まんじゅう) là một loại bánh truyền thống của Nhật Bản. Trong các loại manju, hầu hết đều có vỏ ngoài làm từ bột mì, bột gạo, sắn dây và kiều mạch, và nhân là anko (bột đậu đỏ), thường được làm từ đậu adzuki luộc và đường. Manju đôi khi được làm với các loại nhân khác như mứt hạt dẻ.

"Con về đây."

Tôi không thể nghỉ việc mãi được. Mẹ tiếc nuối nói: "Con mới về, ở lại hai ba hôm nữa đi." còn cha chỉ "ừ" một tiếng, thật là dứt khoát, vừa thấy biết ơn, vừa thấy cô đơn.

"Akiko."

Khi tôi đang xỏ giày ở hiên nhà, tiếng cha gọi vọng lại.

"Gì ạ?"

"Cầm lấy cái này."

Thứ mà cha tôi đang cầm trên bàn tay thô ráp, đầy những đốt chai sạn kia, là bánh Akafuku.

"Con bé Satchan nhà đối diện bảo là mua ở cửa hàng chính hãng Ise."

"Cha được cho ạ?"

"Ừ."

"Vậy thì cha ăn đi chứ. Dù sao cha cũng được cho mà."

"Cha mang về nhiều bánh manju ở đám tang quá rồi. Không ăn nổi Akafuku đâu. Nên con cầm lấy đi."

Cha dúi vào tay tôi. Chính vì sự vụng về ấy mà tôi không thể từ chối. Ngày xưa tôi ghét cái kiểu này lắm, cứ thấy bực mình vô cớ. Hồi đó tôi hay cãi bướng lắm. Mấy trận cãi nhau với cha, lần nào tôi cũng thua, trăm trận trăm bại. Có lần tôi còn bị cha dùng kéo cắt nát mái tóc nhuộm đỏ, rồi có lần bị tát mạnh đến sưng cả mặt. Nhưng bây giờ, tôi hiểu được sự vụng về của cha, hiểu được sự lóng ngóng trong cách sống của cha.

"Vâng, con cảm ơn."

Vì vậy tôi nhận lấy. Nhưng mà nghĩ lại thì cũng lạ thật, mình sống ở Ise, mà lại được cho đặc sản của Ise. Đúng là ông già chẳng biết ý tứ gì cả.

À, phải rồi.

Mình sẽ đem cho anh Nakahara. Anh Nakahara chắc chắn là thích đồ ngọt. Ai đó đã nói ấy nhỉ, hình như là chị y tá trưởng, hay là Eiko gì đó, đã từng nói. Đúng vậy. Mình sẽ đem cho anh Nakahara, rồi cùng nhau ăn. Ừ, quyết định vậy đi.

"Con chào cha."

"Ừ."

Chúng tôi đáp lời nhau gọn lỏn rồi tôi rời khỏi nhà.

Chẳng hiểu sao, lần này tôi không còn thấy cô đơn đến thế.

"Anh Nakahara!"

Hóa ra mình đã căng thẳng đến vậy, phải nói là căng thẳng đến mức muốn đạp ga hết cỡ trên con đường Pearl Road ấy. Thật sự không quen với kiểu này chút nào, diễn bộ dạng đáng yêu thì không làm được, chủ động tiến tới thì càng không thể. Còn tỏ tình ư? Không phải là phong cách của tôi rồi.

"Anh có muốn ăn Akufuku không? Tôi được cho đấy, nhưng tôi lại không hảo đồ ngọt lắm."

Bởi vậy mà tôi đành viện một lý do thật vụng về. Dồn hết can đảm để thốt ra, nhưng tất cả chỉ vang vọng một cách vô vọng trong căn phòng bệnh trống không, không hành lý, không một dấu vết, chỉ còn lại chiếc giường. Hốt hoảng, tôi vội vàng kiểm tra tấm bảng tên trước cửa phòng, nó đã trắng xóa, tên đã bị xóa mất rồi.

"Này, anh Nakahara đâu rồi?"

Tôi túm lấy một đồng nghiệp đi ngang qua để hỏi.

"Nakahara à? Cậu ấy xuất viện rồi."

Lời nói vô tình dội vào tai tôi.

"Mà này, Tanizaki, giúp tôi chuyển bệnh nhân đi được không?"

"À, được thôi. Nhưng anh ấy xuất viện khi nào vậy?"

"À, không biết nữa. Chắc là hôm qua hoặc hôm kia gì đó. Sao thế?"

"Không, chỉ là... bệnh tình của anh ấy nhẹ đến vậy sao?"

A ha ha... Tôi cố cười để che giấu. Không biết có cười nổi không nữa. Hôm qua hoặc hôm kia ư? Trùng hợp thay, đó là những ngày tôi nghỉ phép để đi đám tang.

"Nhẹ gì chứ, chẳng phải chỉ là nhập viện kiểm tra thôi sao?"

"Ừ, nhỉ. Phải rồi."

Anh ấy xuất viện, nghĩa là không có gì bất thường cả, không cần phải xác nhận lại. Tôi muốn xác nhận lắm chứ, đúng vậy, muốn xác nhận đủ thứ.

"Tanizaki, này, giữ bên kia đi."

"Vâng vâng."

Tiếng bánh xe đẩy chiếc cáng lăn lóc trên hành lang. Vô vàn hình ảnh chợt ùa về trong tâm trí, bóng lưng của Ussan, giọng nói "Thôi đủ rồi!" vang vọng, bầu trời quê hương, biển cả. Mùa này, ranh giới dường như nhòe đi, đến đâu là trời, đến đâu là biển, nhìn mãi cũng chẳng thể phân biệt. Uchida chuyển nhà rồi, một lời tuyên bố đột ngột, chiếc ghế trống không, chiếc áo sơ mi của cha, chiếc cúc áo đầu tiên chưa cài, chiếc máy bay tôi đã ngắm cùng anh Nakahara. Không biết nó sẽ đi đâu nhỉ? Giá mà là hướng nam thì tốt. Có vẻ ấm áp hơn. Ừ, hướng nam thì tốt.

"Hẹn gặp lại cô nhé."

Giọng nói ấy, tôi nghe rõ mồn một. 'Đồ dối trá.' Tôi thầm thì trong lòng, làm gì có "hẹn gặp lại" chứ. Anh ấy đã cười như thế, đã đối xử dịu dàng với tôi như thế, trái tim tôi đã rung động, rung động như cánh buồm đón gió vậy. Làm gì có "hẹn gặp lại" chứ. Tất nhiên, không ai có lỗi cả, kiểm tra xong thì xuất viện thôi, vốn dĩ chúng tôi cũng đâu phải là mối quan hệ đáng để kỳ vọng.

Ừ thì, tôi hiểu mà.

Khi trở lại trạm y tá, tôi đặt hộp Akafuku lên kệ. Phải ăn nhanh thôi, nếu không sẽ mất ngon mất. Nhưng tôi lại không muốn ăn. Tôi muốn cứ để nó ở đó mãi.

Cho đến khi tìm được một nơi để cất giữ những cảm xúc này…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!