Bản Rhapsody của hình nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Web Novel (c1-308) - Chương 197: Những ngày bay lượn

Chương 197: Những ngày bay lượn

Những ngày bay vòng quanh các căn cứ thực sự rất mệt mỏi.

Tôi phải đối mặt với các Deus tại căn cứ, đôi khi là cả binh sĩ và chỉ huy, để liên tục vận động sự hợp tác từ họ.

Mỗi khi đạt được thỏa thuận, tôi lại quay về thị trấn để báo cáo, rồi lại lập tức cất cánh trên chiếc trực thăng. Cuối cùng, theo yêu cầu của tôi, Chỉ huy Kishinami đã đồng ý để lại một chiếc trực thăng túc trực riêng.

Người điều khiển là Shimizu, và theo ý của Aya, màu của chiếc trực thăng đã được đổi từ đen sang xanh rêu. Màu này thoạt nhìn có vẻ giản dị, nhưng vì chúng tôi không bay để khoe khoang hay gây chú ý nên màu sắc này cũng chẳng thành vấn đề.

Trong máy tính xách tay của tôi, các bản báo cáo tích tụ qua từng ngày, hiện tại con số đã vượt quá năm mươi. Dù không phải ngày nào cũng đi, nhưng việc liên tục ngồi trực thăng bay đi đâu đó đã khiến số lượng báo cáo lớn như vậy trở nên dễ hiểu.

Trong số đó, cũng có những căn cứ nằm trong xấp báo cáo vì không đạt được sự hợp tác. Phần lớn nguyên nhân vẫn là do sự mất lòng tin vào con người, và dù tôi có trực tiếp đứng ra thuyết phục, tình hình vẫn không hề chuyển biến.

Tôi không ngạo mạn đến mức nghĩ rằng chỉ một mình mình có thể thay đổi được mọi thứ. Thế nhưng, nhìn dáng vẻ họ kiên quyết khước từ, tôi cảm nhận được một ý chí mãnh liệt có thể lấn át cả bản năng.

Nếu đã vậy, tôi không thể ép buộc. Các chỉ huy ở đó đều tỏ ra tức giận, nhưng tại sao họ không hiểu rằng chính thái độ đó lại càng làm trầm trọng thêm sự mất lòng tin?

Tôi đã sử dụng thiết bị liên lạc cá nhân để báo cáo với Chỉ huy Kishinami về những chỉ huy có vấn đề trong hành xử và yêu cầu giám sát họ.

Nếu họ để lộ cảm xúc một cách thô thiển như vậy trước mặt một người mới gặp lần đầu, thì không sớm thì muộn họ cũng sẽ bị cách chức. Không, với hệ thống quân đội hiện tại, có khi còn bị sa thải cũng nên.

Tôi không có ý định thương hại. Kẻ có lỗi chính là những con người đã không thể đối xử với họ như một con người.

Không biết ơn mà chỉ mang lòng thù hận. Tôi cũng bắt đầu chạm tới một phần của cái gọi là "mặt tối của quân đội", và khi gặp gỡ vô số chỉ huy lẫn binh sĩ như thế này, tôi hiểu tại sao lại có những người rao giảng lý thuyết rằng bản chất con người là xấu xa lại được sinh ra.

Cảm xúc gốc rễ của con người tuyệt nhiên không phải là thiện. Thực trạng số lượng người tin vào điều đó ngày càng tăng là thứ mà chúng ta không nên vui mừng đón nhận.

Việc tranh luận xem con người vốn dĩ xấu xa hay tốt đẹp là vô ích.

Chẳng có cách nào để biết cảm xúc đầu tiên ngự trị trong lòng là gì, và suy cho cùng, con người rất dễ bị méo mó bởi môi trường sống.

Tôi tin rằng mình là người bình thường. Và tôi cũng muốn tin rằng mọi người trong thị trấn đều bình thường. Tôi cho rằng việc đầu tiên cần làm là tin tưởng, và nếu không thiết lập được quan hệ hữu nghị với ai đó, ta sẽ không thể mở ra tương lai.

「Trông ngài như đang suy nghĩ điều gì đó rất khó khăn, ngài ổn chứ?」

Bất chợt một giọng nói vang lên khiến tôi bừng tỉnh.

Bên cạnh là đôi mắt xanh lục của X195 đang dao động đầy vẻ lo lắng. Trên tay cô ấy là hai chai nước, rõ ràng một chai là dành cho tôi.

Tôi biết ơn nhận lấy chai nước từ tay cô ấy, vừa dụi mắt để xua đi cơn buồn ngủ vừa uống một ngụm trà xanh. Chất lỏng mát lạnh giúp tôi tỉnh táo hơn, tôi lại đưa mắt nhìn vào chiếc máy tính vẫn đặt trên đùi.

Điểm đến tiếp theo là Aomori, tỉnh gần Hokkaido nhất. Để tập trung hoàn toàn cho cuộc thương thảo đó, tôi cần phải hoàn thành nốt tất cả các bản báo cáo đang tồn đọng.

Tiếng động cơ trực thăng ồn ào bên tai. Qua cửa sổ, tôi thấy những cụm nhà cửa nhỏ xíu, phóng tầm mắt ra xa một chút là biển cả.

Có lẽ do đã quen với việc di chuyển bằng trực thăng nên tôi đã ngủ quên mất. ……Không, có lẽ chỉ đơn giản là vì mệt mỏi tích tụ quá nhiều mà thôi.

Khi bị dồn đến giới hạn, con người có thể ngủ ở bất cứ đâu. Cái chuyện có thể ngủ ngay cả khi đang ngồi dù máy bay rung lắc, nếu là trước đây thì đúng là không thể tưởng tượng nổi.

「Anh thực sự ổn chứ? Nếu cần, em sẽ báo với phía bên kia rồi chúng ta quay về thị trấn.」

Ngồi ở phía đối diện với cô gái mắt xanh lục là Aya.

Cô ấy cũng nhìn tôi với đôi mắt xanh lam đầy lo lắng, và tôi có thể thấy rõ ý chí mạnh mẽ của cô ấy là sẵn sàng cưỡng ép thay đổi điểm đến tiếp theo tùy theo tình hình sức khỏe của tôi.

Dù tôi có nói mình ổn, thì đối với cô ấy, lời đó chắc cũng vô tác dụng.

Kể từ khi chúng tôi bắt đầu chung sống, thời gian trôi qua cũng đã kha khá. Thật khó để tìm thấy điểm nào ở tôi mà cô ấy không biết, vì thế tôi biết cô ấy sẽ nhìn thấu những điều tôi giấu giếm chỉ trong nháy mắt.

「Anh ổn. Với lại, vẫn chưa biết khi nào việc tái chiếm Okinawa mới được chính thức công bố với thế giới. Anh muốn thực hiện mọi biện pháp có thể ngay từ bây giờ.」

「Chuyện đó…… nhưng, nếu vì thế mà anh ngã bệnh thì chúng em còn tâm trí đâu mà chiến đấu nữa. Xin anh hãy tự chăm sóc bản thân, em cầu xin đấy.」

「Anh biết rồi, Aya. Sau khi đợt viếng thăm này kết thúc, anh sẽ nghỉ ngơi ở thị trấn khoảng hai ngày. X195 thấy thế có được không?」

「Dạ không có gì là không được ạ. Em không muốn ngài phải gắng gượng dù chỉ là một khoảnh khắc. Đây cũng là ý chí chung của các Deus ở Nagasaki.」

「Haha, vậy thì anh càng phải nghỉ ngơi thôi. Mọi người cứ tạm chấp nhận như vậy đi nhé.」

Trước phương án tôi đưa ra đột ngột, có vẻ mọi người đã tạm thời đồng ý, dù vẫn còn chút miễn cưỡng nhưng họ đã gật đầu.

Nghỉ ngơi trong hai ngày. Nếu xét đến những ngày bay liên miên vừa qua, phải nói rằng khoảng thời gian nghỉ ngơi đó là quá ít ỏi.

Chắc hẳn lúc này các cô gái đang dùng kênh liên lạc nhóm để bàn mưu tính kế nhằm kéo dài thời gian nghỉ ngơi của tôi đây. Không rõ họ sẽ làm gì, nhưng chắc chắn họ sẽ không dùng đến biện pháp cưỡng ép bằng vũ lực.

Bởi đó là phương pháp mà tôi ghét nhất. Nếu bị ngăn cản bằng bạo lực và nếu tôi khước từ, họ sẽ không bao giờ chọn con đường đó.

Tôi thấy có lỗi với các cô gái, nhưng thực tế là tôi vẫn cần phải tiến về phía trước. Nếu sự nỗ lực của một ai đó có thể thay đổi thế giới, tôi sẽ nỗ lực cho họ thấy.

Nếu Nhật Bản hoàn toàn được giải phóng khỏi các lỗ sâu, chắc chắn nơi đây sẽ được ưu tiên như là quốc gia an toàn duy nhất.

Tất nhiên, khi trở thành quốc gia an toàn, các mặt hàng xuất nhập khẩu chắc chắn sẽ bị điều chỉnh. Nhật Bản sẽ phải chấp nhận điều đó, và sau khi tái chiếm Okinawa thành công, nền kinh tế có thể sẽ chịu tổn thương.

Khủng hoảng kinh tế toàn cầu là tương lai mà ai cũng dự đoán được.

Đặc biệt là ở một đất nước phụ thuộc vào nhập khẩu như Nhật Bản, nếu nguồn viện trợ bị cắt đứt, đời sống của nhiều người sẽ lập tức rơi vào bế tắc. Tuy nhiên, tôi không cần phải lo lắng đến mức đó.

Đó là việc của chính phủ. Tôi có nghĩ cũng vô ích, mà dù có đưa ra ý kiến thì với một người có độ tin cậy thấp như tôi, chắc chắn cũng sẽ bị bác bỏ thôi.

Vừa gõ bàn phím, chiếc trực thăng vừa dần tiến gần đến Aomori.

Theo thông tin từ Chỉ huy Kishinami, các Deus ở căn cứ Aomori dường như không mấy nghe lời chỉ huy. Họ sẽ tiêu diệt những tàn quân từ Hokkaido để tự bảo vệ mình, nhưng ngoài việc đó ra, họ hầu như không tham gia hộ tống hay huấn luyện.

Căn cứ Aomori đóng vai trò quan trọng như một trạm lưu kho trung chuyển vật tư.

Nhiệm vụ của căn cứ Aomori là gửi hàng từ đó đến Hokkaido, và chừng nào Hokkaido vẫn chưa hoàn toàn an toàn, thì không được phép thiếu hụt dù chỉ một món đồ.

「Đây là nơi chúng ta cần phải lưu tâm hơn bất cứ nơi nào trước đây. Ngược lại, nếu nơi này ổn định, việc vận chuyển tới Hokkaido sẽ không còn vấn đề gì nữa. Trước khi binh lực giảm đi để chuẩn bị cho chiến dịch Okinawa, tôi muốn tiêu diệt hoàn toàn lũ quái vật còn sót lại.」

「Nhưng liệu lần này họ có hợp tác với chúng ta không? Việc tái chiếm được Hokkaido là nhờ công của Aya-sama, nhưng em không nghĩ là họ coi đó là một ơn huệ.」

「Nói một cách cực đoan thì người hưởng lợi nhiều nhất từ việc tái chiếm Hokkaido chính là nhân loại. Đối với các Deus, họ chẳng được lợi lộc gì, thậm chí có thể còn nảy sinh bất mãn vì phạm vi phòng thủ bị mở rộng ra.」

「Việc triển khai thêm Deus mới cũng cần thời gian. Trong thời gian tới, họ buộc phải phòng thủ chỉ với số lượng hiện có…… chà, việc họ tích tụ bất mãn cũng là lẽ thường tình.」

Căn cứ Aomori khác với những nơi khác.

Những căn cứ gần sân bay cũng được coi là cứ điểm quan trọng, nhưng việc phòng thủ ở những nơi vốn đã an toàn thì không gắt gao như ở Aomori.

Chính vì đã tái chiếm được một lần, nên để ngăn chặn lần thứ hai bị chiếm đóng, Tổng bộ chắc chắn đang cảnh giác cao độ. Tôi nghe nói họ đang gửi tất cả vật tư có thể tới Aomori và bắt đầu xây dựng các cơ sở tạm thời.

Hơn nữa, vì kẻ địch vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn nên lúc nào cũng phải trong trạng thái cảnh giác. Có thể nói là khá liều lĩnh khi định thực hiện chiến dịch Okinawa trong hoàn cảnh như thế này. Hoặc có lẽ, họ sẽ chờ đến khi Hokkaido thực sự ổn định mới tiến đánh Okinawa.

Dù thế nào đi nữa, chắc chắn căn cứ Aomori vẫn là mắt xích quan trọng cho cả phía Bắc lẫn phía Nam. Tôi không tin rằng các Deus ở một nơi như vậy lại không nhận thức được tình hình hiện tại, tôi khẽ đưa ngón tay chạm vào thiết bị liên lạc cá nhân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!