Bản Rhapsody của hình nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel (c1-308) - Chương 165: Kẻ tiếp cận

Chương 165: Kẻ tiếp cận

Trước đây tôi chưa từng mảy may nghĩ đến, nhưng cuộc sống ngủ giữa những tòa nhà đổ nát hóa ra lại mang đến một niềm vui khó tả.

Vì đã có quá nhiều lần phải ngủ ngoài trời, nên hành động được ngủ trong nhà đối với tôi là một sự hạnh phúc. Có lẽ vì "ngưỡng hạnh phúc" trong tôi đã hạ thấp xuống, nên chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy mãn nguyện. Nói thật lòng, tôi chẳng thể hình dung ra điều gì hạnh phúc hơn thế này nữa.

Tất nhiên, tôi luôn có khao khát muốn làm cho người mình yêu được hạnh phúc. Tôi rất muốn để Aya được sống một cuộc đời không thiếu thốn thứ gì, nhưng dường như chính bản thân cô ấy lại không mong muốn cuộc sống như vậy.

Tôi cảm nhận rõ điều đó nhất là mỗi khi thức dậy. Không phải ngày nào cũng vậy, nhưng thỉnh thoảng tôi thấy chiếc gối của mình mềm mại một cách kỳ lạ.

Những lúc đó, vừa mở mắt ra, tôi thường sẽ chạm ngay vào ánh mắt của Aya, và nhận ra cô ấy đã cho tôi gối đầu lên đùi mình suốt bấy lâu.

Vẻ mặt của cô ấy lúc đó trông thực sự hạnh phúc, khiến tôi cảm giác như diện mạo lạnh lùng khi đối đầu với kẻ thù chỉ là một lời nói dối.

Cứ thế, tôi thức dậy, ăn sáng, thực hiện một bài tập bắn súng nhẹ nhàng vào buổi sáng rồi hướng về phía nhóm của Kasuga. Khi đó, tôi sẽ hội quân với hai người còn lại và nghe kể về những chuyện đã xảy ra trong đêm khi đang tản bộ.

Đã một tuần trôi qua kể từ khi trở lại đây. Nguồn cung cấp thịt vẫn chưa ổn định, nên bữa ăn chủ yếu vẫn là rau củ và đồ hộp.

Thị trấn này không quá lớn, cũng chẳng quá nhỏ. Do đó dân số không nhiều, hơn nữa sau vụ việc ngày hôm đó, số lượng người chết quá lớn đã khiến dân số sụt giảm nghiêm trọng.

Dù có vùng vẫy thế nào đi nữa, nếu cứ để mặc như vậy, những người tị nạn chắc chắn đã kiệt sức mà chết.

Dân số chưa đầy năm trăm người là khá ít. So với quy mô hàng ngàn, hàng vạn người lẽ ra phải có, tôi lại cảm thấy an tâm sâu sắc trước thực tại này.

Khả năng cứu giúp con người là có hạn. Hầu hết, phần lớn vật tư thu thập được cho đến nay đều là từ những cửa hàng đã sụp đổ.

Số lượng không phải là vô hạn, rồi sẽ đến lúc những hộp đồ ăn kia cạn sạch. Dù công việc tìm kiếm từ những khu vực đổ nát vẫn đang tiếp tục, nhưng với những nơi quá dễ sập, tôi đều giao cho nhóm Aya xử lý.

Lượng vật tư thu thập được trong một ngày nếu nhiều thì đủ dùng cho vài tháng, nhưng nếu ít thì thậm chí không đủ chia cho tất cả mọi người. Việc phải mở rộng phạm vi tìm kiếm sang cả khu vực giữa những kẻ cô lập và người tị nạn là chuyện thường tình.

Những lúc như vậy, những kẻ cô lập lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt khinh miệt. Lũ trẻ lộ rõ vẻ tức giận trước những ánh mắt đó, nhưng nhờ những người lớn đã lý trí ngăn cản nên chưa có vụ xô xát nào xảy ra.

「Mà này, chuyện nguồn điện thế nào rồi?」

「Hửm, cũng khá khả quan đấy. Dù chẳng thể gọi thứ đó là nhà máy điện được.」

Vừa ăn bữa trưa gồm thịt nướng và cơm, tôi vừa trò chuyện với một người đàn ông lực lưỡng đang cùng đi tìm vật tư.

Ngay từ ngày hôm sau khi trở về, tôi đã bắt tay vào việc xử lý vấn đề nguồn điện. Thị trấn này có một nhà máy điện nhỏ, nhưng hiện tại nó đang bị những kẻ cô lập chiếm giữ và sử dụng.

Những kẻ nắm quyền quyết định việc phân phối điện cũng chính là nhóm cô lập đó, nghĩa là chúng tôi rất khó để cưỡng đoạt.

Hơn nữa, dù có thay đổi được đối tượng phân phối, chúng tôi cũng không có phương tiện để dẫn điện về đây. Hệ thống dây điện đã bị cắt đứt hàng loạt, và ở đây không có kỹ thuật lẫn vật liệu để sửa chữa.

Do đó, chúng tôi phải tìm cách tự tạo ra điện bằng phương pháp riêng.

「Tự động hóa máy phát điện quay tay à... cách phát điện này nghe cũng chẳng bình thường chút nào nhỉ.」

「Đó là cách đơn giản nhất mà tôi tìm thấy đấy. Sau đó là dùng mô-tơ và bánh răng tìm được trong các cửa hàng để tạo ra máy phát điện tự động tức thời. Mà, lượng điện đó vẫn chưa thấm tháp gì so với nhu cầu của tất cả mọi người đâu.」

「Nhưng vốn dĩ ở đây làm gì có chút điện nào. Nghĩ vậy thì có một chút thôi cũng đã tốt lắm rồi.」

「Cũng đúng... Mục tiêu là cung cấp ổn định cho tất cả mọi người. Tôi đang thử vài phương pháp khác nữa, nếu thành công thì sẽ xây dựng các cơ sở quanh đây.」

「Cứ giao cho tôi!」

Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi cười sảng khoái, tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười.

Cơ chế của nó rất đơn giản. Tôi nhờ Aya tạo ra các bộ phận kết nối chuyên dụng, sau đó nối mô-tơ và bánh răng vào máy phát điện quay tay.

Vì là quá trình phát điện có tiêu tốn điện năng (để chạy mô-tơ), nên cuối cùng lượng điện thu được rất ít ỏi. Dù có muốn phân phát cũng không đủ cho tất cả, kết quả là vẫn luôn trong tình trạng thiếu hụt.

Tôi nghiêm cấm Aya sử dụng khả năng của mình trừ những trường hợp thực sự bị dồn vào đường cùng. Lần này vì không có sẵn các bộ phận kết nối nên tôi mới nhờ cô ấy, còn ngoài ra nếu có sẵn linh kiện, tôi tuyệt đối không dựa dẫm vào năng lượng của cô ấy.

Nếu không đối xử với cô ấy như một con người, tôi đã có thể dùng cô ấy như một xưởng sản xuất vạn năng. Thế nhưng, đời nào tôi lại chọn cách làm phớt lờ nhân quyền như vậy.

Ai muốn cười nhạo tôi là kẻ ngu ngốc thì cứ việc. Những kẻ chỉ biết nghĩ đến hiệu suất mà vứt bỏ nhân tính, tôi không coi đó là con người.

Hiện tại chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Nhiệt điện hay điện gió tôi đều đã tính đến, nhưng rõ ràng việc thu thập vật liệu ngay từ đầu đã gặp khó khăn chồng chất.

Phương án còn lại là điện mặt trời. Và thật may mắn, ở đây có vô số chiếc xe bị bỏ lại.

Tận dụng tối đa kiến thức của Aya và thiết bị cầm tay của tôi, chúng tôi sẽ dùng các tấm pin của xe hơi để phát điện đồng loạt. Làm như vậy có thể sạc được pin, giúp chúng tôi sử dụng được đèn pin hoặc đèn lồng chạy pin.

Tạm thời, tôi nhờ nhóm phụ nữ và những người đàn ông đang rảnh rỗi kiểm tra xem thứ gì dùng được, thứ gì không. Hiện tại, các thiết bị dùng ổ cắm điện xoay chiều hoàn toàn không thể sử dụng, chúng tôi chỉ mới vận hành được các loại máy móc sạc điện.

Việc vận hành các thiết bị lớn lúc này vẫn là quá sức. Dù có sạc liên tục vào ắc quy thì cũng không đủ để chạy một chiếc máy xúc đời mới.

Sau khi ăn xong, chúng tôi lại bắt đầu công việc thu gom các tấm pin mặt trời.

Tìm kiếm xe hơi, nhờ nhóm ba người Aya kiểm tra tình trạng, nếu không có vấn đề gì thì chuyển thẳng về kho chứa.

Để cung cấp đủ cho mọi người, cần khoảng một trăm tấm pin. Đây là con số dự tính cho trường hợp không sử dụng các thiết bị điện gia dụng lớn; nếu muốn phục hồi hoàn toàn các tòa nhà, số lượng cần thiết sẽ còn lớn hơn nhiều.

Công việc đòi hỏi sự cẩn thận này rất vất vả. Vì chúng có trọng lượng đáng kể nên ngoại trừ những người phụ nữ cực kỳ khỏe mạnh, việc vận chuyển chủ yếu do nam giới đảm nhận. Đồng thời, chúng tôi cũng cần chuẩn bị hệ thống dây dẫn và địa điểm lắp đặt.

Việc xây dựng một cơ sở hạ tầng là cực kỳ gian nan. Một cá nhân không thể làm nổi, mà cần hàng trăm người bỏ ra rất nhiều thời gian.

Vì vậy, có lẽ phải một thời gian dài nữa hệ thống phát điện này mới thực sự đi vào hoạt động trơn tru.

Trong tình hình hiện tại, phương pháp dùng máy phát điện quay tay tuy kém hiệu quả nhưng vẫn tạm đủ. Vì không có mục đích nào khác ngoài việc dùng điện vào ban đêm, nên nếu cứ thong thả sạc pin vào ban ngày thì việc chuẩn bị đủ số lượng không phải là quá khó.

Chúng tôi vẫn còn nhiều mô-tơ và bánh răng. Nhóm phụ nữ cứ lắp ráp và vận hành được bao nhiêu thì tổng lượng điện dự trữ sẽ tăng lên bấy nhiêu.

「―― Shinji-san, em phát hiện có phản ứng từ bên ngoài thị trấn.」

「Loại gì vậy?」

Một tuần đã trôi qua. Việc hòa bình được duy trì suốt thời gian đó đã là một phép màu.

Washizu chạy hết tốc lực về phía tôi, thông báo một nội dung mà tôi chẳng thấy bất ngờ. Dự tính rằng chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra, tôi đã chuẩn bị tâm lý và cứ thế hành động như bình thường cho đến nay.

Kẻ mới đến là bạn hay thù? Hay họ sẽ giữ vai trò trung lập?

Điều chắc chắn duy nhất là họ không thuộc nhóm của ba vị chỉ huy mà chúng tôi quen biết. Không chỉ vì họ không liên lạc trước, mà ngay từ câu đầu tiên Washizu không gọi đó là Deus, tôi không nghĩ họ thuộc quân đội.

Trong mắt cô ấy khi dừng lại cũng không có vẻ gì là hoảng loạn. Cô ấy chỉ chạy nhanh để kịp báo tin cho tôi, nghĩa là bản chất của phản ứng đó không phải là vấn đề quá nghiêm trọng.

「Em bắt được cả phản ứng sinh học lẫn phản ứng kim loại. Khả năng cao là con người có mang theo vũ khí.」

「Vẫn chưa nhìn thấy bằng mắt thường đúng không?」

「Vâng. Đối phương đang di chuyển khá chậm, chắc phải mất khoảng một ngày nữa mới tới được đây.」

「Được rồi, vậy nhờ em gọi Shimizu và Kasuga ra quảng trường giúp anh. Anh cũng sẽ liên lạc cho Aya rồi ra đó ngay.」

「Được rồi! Em đi đây!!」

Tôi gạt bỏ những suy nghĩ lúc nãy vào một góc tâm trí và lấy thiết bị cầm tay ra.

Thế nhưng, trước khi tôi kịp liên lạc cho Aya thì máy đã đổ chuông. Rõ ràng đó là cuộc gọi đến từ Aya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!