Chương 647: Người đàn ông không biết nói lời xin lỗi (Trung)
Hạ Thiên Nhiên một tay bưng ly rượu. Một tay cầm chai Chambolle-Musigny đó. Đi ra khỏi nhà.
Anh không mặc áo khoác. Trong sân, hơi lạnh của đêm đông giống như nước đá ngay lập tức ngấm qua lớp áo mỏng manh. Điều này khiến Hạ Thiên Nhiên cảm nhận được một lớp mồ hôi lạnh mỏng trên lưng. Đó là lớp mồ hôi bị ép túa ra sau khi xem xong ba ly rượu kính của Tào Ngải Thanh. Những giọt mồ hôi lạnh đó lúc này dính sát vào lưng. Càng thêm buốt giá.
Hạ Phán Sơn đi đến đình hóng mát bên hồ cá. Ngồi quay nửa người về phía sự phồn hoa của Cảng Thành ở đằng xa. Bóng dáng ông gần như hòa làm một với bóng đêm. Chỉ có đốm lửa thuốc lá trên đầu ngón tay. Giống như những ngọn đèn của thành phố đang nhấp nháy thở trong những nếp gấp của núi non và màn đêm.
Hạ Thiên Nhiên lặng lẽ đi theo. Đặt chai rượu và ly rượu lên bàn đá.
Hạ Phán Sơn không nhìn cậu con trai bên cạnh. Mà rít một hơi thuốc. Tập trung và im lặng.
"Còn nhớ không." Hạ Phán Sơn cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói bị gió thổi có chút phân tán. "Hồi nhỏ mẹ con... Bạch Văn Ngọc. Năm đó sau khi biết chuyện của bố và Đào Vi. Còn làm ầm ĩ hơn cả Tiểu Tào bây giờ nhiều."
Hạ Thiên Nhiên gật đầu. Sau đó...
Lại lắc đầu.
"Hồi nhỏ không hiểu. Nghe thấy hai người cãi nhau đa số thời gian con đều khóc. Sau đó bị má Vương kéo ra ngoài. Sau này lên trung học. Dần dần tê liệt cũng không khóc không làm loạn nữa. Nhưng chỉ cảm thấy hai người rất phiền phức. Cảm thấy hai người chia cũng chia không nổi. Bỏ... Cũng bỏ không xong. Hơ~ Thực ra..."
Anh cầm ly rượu của mình lên. Uống một ngụm.
"Năm đó mẹ xông vào phòng con. Đập vỡ cây đàn guitar của con. Sau đó bắt đầu dọn dẹp hành lý. Lúc đó con bị dọa sợ rồi. Cầu xin bà ấy đừng rời bỏ con. Đừng đi. Nhưng bây giờ nghĩ lại. Nước mắt của con lúc đó. Là xót xa cho cây đàn của con nhiều hơn. Hay là muốn bà ấy đừng đi nhiều hơn nhỉ?"
Hạ Phán Sơn có chút bất ngờ ngoảnh đầu lại: "Thật sao?"
Có lẽ, đối với chân tướng của đáp án này. Bản thân Hạ Thiên Nhiên cũng không mấy chắc chắn. Anh lại lắc đầu. Ánh mắt mất tiêu cự:
"Đã nói rồi. Chỉ là bây giờ nhìn lại thôi... Con của năm mười lăm mười sáu tuổi. Đương nhiên sẽ cảm thấy mẹ quan trọng. Nhưng con của hiện tại. Quả thực cảm thấy cây đàn đó quan trọng hơn."
"Bởi vì thế giới của con lớn hơn rồi. Không phải chỉ có bố mẹ nữa."
Hạ Phán Sơn cầm ly rượu của mình lên. Cũng nhấp một ngụm nhỏ:
"Cũng giống như việc ban đầu bố bỏ rơi Đào Vi. Tiếp cận Bạch Văn Ngọc. Lừa được tiền đầu tư của ông nội. Mở công ty. Làm lớn sự nghiệp. Mới có ngày hôm nay. Nhưng vẫn sẽ có những lúc rảnh rỗi lóe lên một suy nghĩ. Nếu như ban đầu bố không giải tán ban nhạc. Không chấp nhận cuộc xem mắt với Tiểu Bạch. Tiếp tục giữ vững cái tôi. Tiếp tục đi lang bạt giang hồ. Thì bố của ngày hôm nay sẽ có bộ dạng như thế nào..."
Ông ngừng lại một chút. Con trai không khỏi gặng hỏi:
"Cho nên thì sao bố? Bố là... Thích dì Đào hơn hay là... Mẹ con?"
Hạ Phán Sơn cười cười: "Bố đều là người năm mươi sắp sáu mươi tuổi rồi. Bây giờ con hỏi bố thích ai hơn. Con cảm thấy có hợp lý không?"
Ông đi hai bước. Ngồi xuống trong đình. Hạ Thiên Nhiên cũng chầm chậm ngồi xuống bàn đá. Liền nghe lão già cảm thán nói:
"Tuy nhiên sống càng lâu ấy mà. Thì đối với hai chữ 'Số mệnh' lại càng có nhiều cảm xúc. Cũng càng ngày càng cảm thấy hai chữ 'Số mệnh' này. Chính là ý nghĩa việc cuối cùng con sẽ trở thành cái người mà con đáng lẽ ra phải trở thành đó."
Người đàn ông trẻ sững người, "Tại sao?"
Lão già chậm rãi nói:
"Bởi vì tổng hòa của rất nhiều hành vi trong cuộc đời con. Xác suất cao chính là nguyên nhân chính hình thành nên con là một người như thế nào. Những chuyện thường thoạt nhìn giống như vận may. Thực chất lại chẳng có liên quan gì đến vận may cả. Bởi vì thời gian sẽ san bằng tất cả những yếu tố này đến một mức độ cực kỳ nhỏ. Và gạt đi những sự việc ngoài ý muốn hoặc bất hạnh đó. Hết lần này đến lần khác đưa ra sự lựa chọn. Sẽ khiến con trở thành cái người mà con đáng lẽ ra phải trở thành."
"Ý của bố là... Cho dù làm lại từ đầu. Bố cũng sẽ lựa chọn... Ở bên mẹ con?"
"Là sẽ chọn bố của hiện tại. Hạ Phán Sơn của hiện tại. Nếu có thể chọn giàu có. Không ai cam tâm nghèo khó; Nếu có thể chọn hạnh phúc. Không ai muốn trải qua bi kịch."
"Nhưng... Thôi bỏ đi."
Hạ Thiên Nhiên ấp úng muốn nói lại thôi. Cuối cùng vẫn hóa thành một tiếng thở dài trầm thấp. Cúi đầu uống cạn số rượu còn lại trong ly.
Cồn trôi qua cổ họng. Giống như nuốt một tảng băng.
"Nhưng cái gì?" Giọng Hạ Phán Sơn không buông tha cho anh: "Con muốn hỏi bố. Bố chọn như vậy rồi. Nhưng bố có hạnh phúc không?"
Người cha đâm trúng tim đen. Vạch trần sự nghi vấn ngây thơ chưa kịp thốt ra khỏi miệng của người con trai.
"..."
Hạ Thiên Nhiên không trả lời. Nhưng sự im lặng của anh. Đã được coi như một sự bày tỏ thái độ rồi.
Đêm nay. Anh đã chứng kiến màn "Bỏ bài" dứt khoát của Tào Ngải Thanh. Đã chứng kiến "Khổ nhục kế" của mẹ con Đào Vi. Đã chứng kiến sự phẫn nộ của Bạch Văn Ngọc và sự toan tính của Dư Náo Thu...
Dường như trong căn biệt thự xa hoa này. Không có một ai là "Hạnh phúc" cả. Nhưng Hạ Thiên Nhiên lại là người không có tư cách nhất để nói điều này. Bởi vì tất cả những chuyện này xảy ra. Chẳng lẽ lại không phải do "Sự lựa chọn" của chính anh sao?
"Thiên Nhiên..."
Hạ Phán Sơn dập tắt điếu thuốc. Chút tia lửa đỏ đó trên lan can đá đen "Xèo" một tiếng phụt tắt. Để lại một vết cháy sém khó lòng nhận ra.
"'Hạnh phúc' là một loại trạng thái, là cảm xúc. Giống như hỉ nộ ái ố của con người. Nó không thể nào tồn tại mãi mãi được. Giống như hôm nay con có thể khóc vì người cũ, thì ngày mai con có thể cười vì người mới. Con chỉ có thể cố gắng hết sức làm cho trạng thái này tiến gần đến con hơn một chút. Dễ dàng xảy ra hơn một chút..."
Ông dừng lại. Dùng đôi mắt đã nhìn thấu sự đời đó nhìn con trai. Từng chữ từng chữ nói:
"Nhưng hạnh phúc không phải là nhân sinh. Là nhân sinh kiến tạo nên hạnh phúc. Mà sự khác biệt cá nhân, trải nghiệm, tầng lớp, giá trị quan và thế giới quan của con người. Đã định sẵn rằng rất nhiều lúc thứ mà bố cho là hạnh phúc. Lại không phải là thứ mà con có thể công nhận mà thôi. Ví dụ như...
Thiên Nhiên. Bố tự nhận mình cũng được coi là một người cha tốt. Con thấy sao?"
Hạ Thiên Nhiên không ngờ ví dụ của Hạ Phán Sơn lại thẳng thừng đến vậy. Anh hé miệng. Trong đầu là cả mớ bòng bong hàng ngàn hàng vạn điều. Nhưng trong chốc lát lại không biết bắt đầu từ đâu.
Nhìn lại tuổi thơ của mình. Đứa trẻ không có ai bầu bạn đó. Những lớp năng khiếu ngày đêm không nghỉ. Một gia đình ồn ào cãi vã. Nền giáo dục áp bức. Bố mẹ cứ mười ngày nửa tháng lại mất hút.
Nếu tính như vậy. Bất kể là Bạch Văn Ngọc hay Hạ Phán Sơn. Đều không thể coi là đạt tiêu chuẩn.
Nhưng đó cũng chỉ là thời thơ ấu. Còn sau khi lớn lên thì sao?
Cái người Hạ Thiên Nhiên đang đứng ở đây hiện tại. Mở công ty, làm phim, đi thảm đỏ, chơi đầu tư. Chưa từng bị tiền bạc vật chất làm phiền não một ngày nào. Càng không có cái quá trình gian nan tích lũy tư bản từ 0 đến 1. Anh chỉ cần tập trung vào việc bố cho anh một khoản đầu tư. Phải tiêu tiền sao cho ra ngô ra khoai. Kiếm được tiền thì là thành công. Lỗ rồi cũng không sợ...
Chỉ với cuộc sống hiện tại của anh. Còn nghĩ đến việc tuổi thơ không được bố mẹ yêu thương thì sẽ ra sao. Thì đó là điều mà đổi lại là một người bình thường đều sẽ cảm thấy đạo đức giả. Và một người như vậy. Chắc chắn cũng sẽ cảm thấy một phú nhị đại như thế. Sống vô cùng 'Hạnh phúc'...
Cái này. Chính là sự khác biệt cá nhân mà Hạ Phán Sơn vừa nói. Cho nên. Ngay cả "Tác giả", người đã từng trải nghiệm cuộc sống hiện tại. Cũng không có cách nào làm trái lương tâm mà đánh giá Hạ Phán Sơn một câu "Không đạt tiêu chuẩn".
Nhưng. Để nói ra một chữ "Tốt". Hạ Thiên Nhiên cũng thực sự không thể nào nói ra miệng được.
Thế là. Đứa con trai trẻ tuổi đành cầm chai rượu lên. Tự rót thêm chút rượu cho mình và bố. Lấy khổ làm vui mà trêu chọc:
"Bố. Câu hỏi này bố đi hỏi Nguyên Xung. Thì nó chắc chắn sẽ cho bố một đáp án hài lòng."
Hạ Phán Sơn cười:
"Sao. Con cảm thấy tủi thân? Cảm thấy bố đối xử với con nuôi của mình. Còn tốt hơn cả con ruột?"
Hạ Thiên Nhiên lắc đầu:
"Nếu bố thực sự đối xử không tốt với con. Cũng sẽ không gọi riêng con ra uống rượu rồi."
Có lẽ là do từ nhỏ đã quen bị Hạ Phán Sơn áp bức. Hạ Thiên Nhiên chưa bao giờ nghĩ việc Hạ Phán Sơn lúc nãy trong phòng. Trước mặt mẹ con Đào Vi gây khó dễ cho mình là sai trái. Bây giờ nghe xong luận điệu "Số mệnh chính là tổng tập của những sự lựa chọn" của ông. Lờ mờ còn suy ngẫm ra được chút đạo lý.
"Ô hay, độ lượng rộng rãi thế cơ à? Với cái tính ngỗ ngược luôn đối đầu với bố hồi cấp ba của con. Bố còn chuẩn bị sẵn tinh thần bị con mỉa mai một câu 'Lão Hạ Phán Sơn sao lại thích đi nuôi con cho người khác thế' rồi đấy."
Sự đùa giỡn không giữ kẽ của Hạ Phán Sơn. Khiến Hạ Thiên Nhiên cũng bật cười theo:
"Lúc đó không hiểu chuyện. Nhìn thấy cái gì không vừa mắt. Không vui là lại thích phản nghịch một chút. Chống đối khắp nơi."
"Không không không không không. Con đừng có lấy thời kỳ phản nghịch của người khác áp vào người mình. Lúc đó con vừa hướng nội vừa nhát gan. Nếu con thực sự dám nói ra một câu như vậy trước mặt bố. Bố còn phải nhìn con với cặp mắt khác đấy."
"... Sau đó bị bố 'Bốp' một cái tát bay đi. Đúng không?"
"..."
"..."
"Hahahaha..."
Trong đình. Không hẹn mà cùng vang lên tiếng cười phóng túng của hai bố con. Bên ngoài phòng khách phụ. Má Vương vẫn luôn đứng trước cửa kính. Hướng mắt về phía hồ cá trong sân. Nghe thấy động tĩnh này cũng mỉm cười hiểu ý. Trái tim đã thao thức vì cái gia đình này quá nửa cuộc đời của bà. Dường như cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
Bà lặng lẽ đi đến chỗ công tắc ở một góc.
"Lách cách."
Một tiếng động nhẹ. Vang lên từ phía căn nhà. Yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió át đi. Ngay sau đó. Trong sân. Hết ngọn đèn đất này đến ngọn đèn đất khác. Giống như bị tiếng cười này đánh thức. Lần lượt sáng lên.
Thứ quầng sáng ấm áp ngả vàng đó. Từ dưới những bụi cây thấp được cắt tỉa cẩn thận. Từ mép bậc thềm đá. Từ góc mái hiên của đình nghỉ mát... Từng lớp từng lớp lan tỏa lên.
Hạ Thiên Nhiên bị thứ ánh sáng rực rỡ đột ngột này làm cho hơi nheo mắt lại. Anh giơ tay lên che một chút. Thích nghi một lát.
Hạ Phán Sơn ngược lại rất thản nhiên. Ông đón lấy ánh sáng. Ý cười trên mặt giống như những chủ đề về số mệnh, sự lựa chọn, hạnh phúc và mối quan hệ bố con vừa nãy. Vẫn còn lơ lửng trong quầng sáng đó. Không hề tiêu tán.
Má Vương ở xa xa không làm phiền. Chỉ qua tấm kính. Nhìn từ xa cặp bố con đang được ánh sáng ấm áp bao bọc trong đình một cái. Rồi lặng lẽ lui vào sâu trong dinh thự.
Đêm còn rất dài. Nhưng ít nhất trong khoảnh khắc này. Khoảng sân được thắp sáng này. Không còn lạnh lẽo thấu xương nữa.
Hạ Thiên Nhiên bỏ tay che ánh sáng xuống. Nhìn góc nghiêng của bố dưới ánh đèn có vẻ nhu hòa hơn ngày thường vài phần. Rất nhiều khối đá đè nặng trong lòng trước đó. Dường như trong trận cười lớn vừa nãy và vùng ánh sáng quang minh đột ngột hiện ra lúc này. Đã lặng lẽ nới lỏng ra vài phần. Anh lên tiếng:
"Con biết. Là bố không muốn trước mặt mẹ con, dì Đào và cả... Nguyên Xung. Biểu hiện quá thiên vị. Bố là chủ gia đình. Họ cũng là người nhà do bố chọn. Càng là cuộc sống do bố chọn. Vừa nãy con nói câu hỏi đó của bố nên đi hỏi Nguyên Xung. Không phải là một câu nói đùa. Bởi vì trong mắt nó bố quả thực là một người cha tốt. Ít nhất trong những dịp chính thức. Bố chưa từng bên trọng bên khinh..."
Hạ Phán Sơn nhìn đứa con trai đang rũ mắt. Uống một ngụm rượu. Nhớ lại biểu hiện của con trai trong nhà. Thở dài:
"Con có thể thấu hiểu cho ông già này. Bố rất an ủi. Tuy nhiên bố cũng nhìn ra rồi. Nếu ông già này ngày mai mà chết. Bố đoán con sẽ không đối xử tốt với hai mẹ con họ đâu."
"... Bởi vì họ không phải là người nhà do con chọn."
Về vấn đề này, Hạ Thiên Nhiên trả lời thẳng thừng không hề giấu giếm.
Cậu con trai gần như cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cơn thịnh nộ của người cha. Đúng như lời vừa nói. Thậm chí anh còn nhắm mắt lại. Chờ đợi cái tát trong dự tính...
"Lách cách~"
"..."
Bên tai anh. Quả thực vang lên một tiếng động. Nhưng không phải là tiếng bạt tai. Anh mở mắt ra nhìn. Là vị người cha này. Đánh lửa bật lửa. Lại châm một điếu thuốc.
"Khụ khụ khụ~"
Hạ Phán Sơn không kìm được ho hai tiếng. Giơ tay xua tan làn khói đang bay lơ lửng trước mặt. Trong miệng lẩm bẩm:
"Lớn rồi. Đánh không lại con nữa rồi... Đánh không lại rồi..."
Cơ thể ông. Chậm rãi tựa vào lưng ghế. Hai bố con. Cứ thế lặng lẽ nhìn nhau một chốc. Trong mắt người con trai. Là sự đờ đẫn khi bị một thứ tình cảm nào đó làm cho chấn động. Còn người cha dường như đã nhận ra điều gì đó. Từ từ thẳng lưng lên. Nói một câu:
"Đừng nhúc nhích. Cúi đầu xuống."
Hạ Thiên Nhiên ngây người tại chỗ. Cúi gập đầu xuống. Bất động. Hạ Phán Sơn nghiêng người về phía trước. Ngậm điếu thuốc trong miệng. Thò cả hai tay vào trong tóc con trai vò vò. Ngay lập tức giật mạnh một cái...
"Ái chà~"
Cậu con trai hít một hơi khí lạnh. Khi ngẩng đầu lên lần nữa. Trong tay người cha đã có thêm một sợi tóc bạc.
"Ây da. Con nói con xem. Khó khăn lắm tóc mới đen lại được. Sao lại bắt đầu bạc rồi a. Nhà họ Hạ chúng ta cũng không có cái gen bạc tóc sớm này a."
Lời nói lúng búng của Hạ Phán Sơn lại truyền đến. Không hề biết rằng trong mắt Hạ Thiên Nhiên. Vị người cha này của mình. Mới thực sự là không biết từ bao giờ. Hai bên thái dương đã lấm tấm bạc...
Nhưng cậu con trai không muốn để cái sự thật này. Phơi bày ra một cách trực diện như vậy. Mà muốn quay trở lại giống như thời niên thiếu. Cái kiểu "Chống đối khắp nơi" với bố...
"Hay là bố đem đi xét nghiệm ADN một lần đi? Con nghi ngờ con cũng..."
"Lão tử đánh mày thật đấy nhé!"
Hạ Phán Sơn giơ tay chực đánh. Vẻ mặt giận dữ quen thuộc lại xuất hiện. Còn Hạ Thiên Nhiên giống hệt như một con đà điểu. Vùi luôn đầu xuống.
Đợi đến khi Hạ Thiên Nhiên ngẩng đầu lên lần nữa. Hạ Phán Sơn đã thong dong hút thuốc.
"Hai mươi triệu mà Nguyên Xung chuyển cho con. Một nửa chia cho cô nghệ sĩ đó coi như bồi thường. Một nửa để lại trong công ty môi giới của con làm vốn lưu động hoặc là con tự thiết kế một khoản tiền thưởng thành tích nội bộ gì đó. Con không phải là định cho cô nghệ sĩ đó cả tám mươi triệu đấy chứ?"
Lời dặn dò quen thuộc lại xuất hiện. Hạ Thiên Nhiên cũng bắt đầu trở nên nghiêm túc.
"Chắc chắn là không rồi. Thực ra số tiền con định cho cũng xấp xỉ mức này rồi."
"Còn quyền phát triển hai mảnh đất kia. Nếu con không chê phiền phức. Bố cũng có thể giúp con gộp vào dưới trướng công ty con."
Lời đề nghị này khiến Hạ Thiên Nhiên có chút bất ngờ.
"Có điều kiện gì ạ?"
"Có điều kiện." Hạ Phán Sơn gật đầu. Gẩy tàn thuốc: "Chuyện của con và Nguyên Xung lần này. Coi như lật sang trang mới. Hơn nữa..."
"Chỉ cần hai mẹ con họ không đến tìm con gây rắc rối nữa. Con đều không sao cả... Còn nữa bố à. Nếu bố hy vọng con đối xử tử tế với họ. Bản thân bố cứ sống lâu thêm chút đi. Không vấn đề gì chứ?"
"Hơ~ Bố sẽ cố gắng."
Chuyện chính đã bàn xong. Hạ Thiên Nhiên cầm lấy điếu thuốc bố để trên bàn đá. Tự mình cũng châm một điếu. Trong đình đá. Khói thuốc mịt mù.
"Bố~"
"Hửm?"
"Con vẫn luôn muốn biết một chuyện."
"Con hỏi đi."
"Chính là..."
Hạ Thiên Nhiên nhìn chằm chằm vào đầu điếu thuốc đang cháy. Lời nói trong miệng hòa cùng với làn khói phả ra:
"Con phát hiện bố có một thói quen. Hay nói cách khác là. Chưa bao giờ được nghe từ miệng bố. Đó là... Bố có phải chưa bao giờ nói lời xin lỗi với bất kỳ ai không? Cho dù là mẹ con, dì Đào hay là... Con."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
