Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng thức dậy tôi đã biến thành một mỹ thiếu nữ tuyệt trần, nhưng đứa em gái độc mồm độc miệng vốn ghét đàn ông của tôi lại có biểu hiện kỳ lạ, trinh tiết của tôi gặp nguy hiểm

(Đang ra)

Sáng thức dậy tôi đã biến thành một mỹ thiếu nữ tuyệt trần, nhưng đứa em gái độc mồm độc miệng vốn ghét đàn ông của tôi lại có biểu hiện kỳ lạ, trinh tiết của tôi gặp nguy hiểm

たまやん

【TS (Chuyển giới) × Hiểu lầm × Em gái Yandere】Một bộ rom-com (hài tình cảm) chuyển giới học đường đầy sóng gió, xoay quanh người anh trai từng là "siêu nhân hoàn hảo" nay hóa thành mỹ thiếu nữ hậu đậu

58 290

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

127 2623

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

410 1676

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 580: Đi thôi, đến thế giới tiếp theo! (Mười ba)

Chương 580: Đi thôi, đến thế giới tiếp theo! (Mười ba)

Âm thanh của đoạn phim tạm dừng do sự xuất hiện của các lựa chọn. Khiến cả căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Đạo diễn hình ảnh nhìn cận cảnh khuôn mặt của Hạ Thiên Nhiên qua ống ngắm. Đợi vài giây vẫn thấy đối phương chưa đưa ra quyết định. Không nhịn được mở miệng hỏi:

"Đối với anh mà nói, đây là một sự lựa chọn rất khó khăn sao?"

Nghe vậy Hạ Thiên Nhiên hoàn hồn. Trên mặt lộ ra vẻ bất lực của người bị tổ chương trình đem ra đùa giỡn. Anh ta khẽ gật đầu, nói một câu:

"Ngoài đời chưa từng gặp phải. Cho nên, cảnh tượng này quả thực nên suy nghĩ kỹ càng..."

Miệng anh ta nói phải suy nghĩ. Nhưng tay lại nhấn nút màu đỏ. Bởi vì thời gian suy nghĩ cũng được tính giờ. Cho nên sự im lặng chính là câu trả lời. Dù sao thì ngoài đời thực cũng không thể nào nhảy ra một giao diện lựa chọn có thể ngưng đọng thời gian thế giới ngay lập tức được.

Quả nhiên, lựa chọn của Hạ Thiên Nhiên khiến độ ăn ý giữa anh ta và Ôn Lương lại tụt thêm một vạch nữa. Đoạn phim lại bắt đầu chạy. Sự im lặng của chú rể khiến cô dâu ngấm ngầm nổi giận. Nhưng vì đang ở đám cưới nên không tiện phát tác. Nụ cười trên mặt trở nên gượng gạo hơn rất nhiều. Kết hợp với khuôn mặt do AI tạo ra của Ôn Lương. Trông càng thêm phần kỳ quặc.

"Anh chọn cách im lặng. Là anh cho rằng bạn đồng hành của anh sẽ rộng lượng bao dung quá khứ của anh sao? Nhưng bây giờ dường như mọi chuyện lại đi ngược lại với mong muốn của anh rồi."

Câu hỏi được thiết lập sẵn của tổ chương trình lại một lần nữa được đặt ra. Nhưng lần này Hạ Thiên Nhiên không do dự quá nhiều. Anh ta nhìn cảnh tượng đám cưới dần trở nên căng thẳng trong đoạn phim được chiếu trên tường. Thản nhiên đáp:

"Tôi không nghĩ bạn đồng hành của tôi sẽ bao dung những chuyện này. Ngược lại... cô ấy, thực ra cô ấy là một người có tính chiếm hữu rất cao. Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra nếu cảnh tượng này thực sự xảy ra. Phản ứng của cô ấy chắc chắn sẽ sinh động hơn trong phim nhiều. Và những cơn thịnh nộ cần phải phát tác, cũng sẽ chỉ có nhiều hơn chứ không có ít đi."

"Vậy anh biết chắc độ ăn ý của hai người sẽ giảm xuống, mà anh vẫn chọn như vậy?"

Hạ Thiên Nhiên sững người. Quay đầu nhìn vào ống kính. Hỏi ngược lại: "Đây là kiểm tra độ ăn ý, hay là kiểm tra sự lấy lòng?"

Đạo diễn hình ảnh không nói gì nữa. Nhưng Hạ Thiên Nhiên lại tự mình mở lời, tiếp tục nói như chốn không người:

"Tôi biết cô ấy sẽ tức giận. Cũng biết cô ấy muốn tôi phải làm gì. Nhưng suy cho cùng tôi vẫn là một cá thể độc lập. Đối mặt với cảnh tượng như thế này. Nội tâm của tôi, sẽ không cho phép tôi phủ nhận quá khứ của chính mình. Nhưng tôi cũng... thực sự không biết, phải đối mặt như thế nào..."

Thực ra, hiện tại anh ta vẫn còn một vài suy nghĩ không thể nói ra. Trong thế giới tinh thần của nhân cách Người hát chính này. Anh ta chỉ có thể nhìn thấy Ôn Lương. Khi đối mặt với những người khác anh ta thậm chí còn không xuất hiện. Cho nên khi ở trong đoạn phim, anh ta nhìn thấy cô gái tóc dài đó. Chỉ là một bóng lưng, một giọng điệu quen thuộc. Cũng đủ khiến trái tim anh ta quặn thắt dữ dội.

Nỗi đau này từ đâu mà có?

Là của Tác giả, kẻ vẫn luôn bối rối không biết làm sao khi đối mặt với Tào Ngải Thanh? Hay là của Thiếu niên, kẻ luôn coi đối phương như thần minh?

Không còn nghi ngờ gì nữa. Ba nhân cách được sinh ra do thuật thôi miên của Hạ Thiên Nhiên này. Không có một ai, là có thể đối mặt với hoàn cảnh như thế này. Đáp án của họ chỉ có thể là sự im lặng, là sự trốn tránh, là cố gắng hết sức để ngăn chặn tình huống như vậy xảy ra.

Đồng thời, đây cũng là một lời cảnh cáo mà Tác giả dành cho Người hát chính. Ngụ ý rằng nếu người sau không kiềm chế tình cảm mà chỉ quan tâm đến Ôn Lương. Thì đoạn phim này rất có khả năng sẽ trở thành hiện thực. Đến lúc đó, Tào Ngải Thanh, người bạn gái chính thức của cơ thể Hạ Thiên Nhiên này, sẽ phải đối mặt ra sao?

Hạ Thiên Nhiên, có chịu đựng nổi một hoàn cảnh như thế không?

Rõ ràng. Đây là một bài toán vô nghiệm mà cả ba nhân cách phụ đều không thể giải được.

Tuy nhiên, ở căn phòng ngay sát vách. Ôn Lương cũng được hỏi một câu hỏi tương tự. Nhưng câu trả lời lại có chút khác biệt...

...

...

"Tôi biết ngay anh ấy chắc chắn sẽ không chọn những câu tuyệt tình kiểu như 'đây chỉ là một người bạn của tôi'. Theo tôi thấy, những lựa chọn mà tổ chương trình các anh đưa ra quá ít, chưa đủ táo bạo. Đáng lẽ nên có thêm một câu kiểu như 'đây là mối tình đầu của tôi' hay đại loại thế. Có câu đó anh ấy chắc chắn sẽ chọn câu đó."

Ôn Lương nhìn chằm chằm vào cô dâu mang khuôn mặt giống hệt mình trong đoạn phim chiếu trên tường đang mỉa mai hai người. Trên mặt vừa lộ vẻ hờn dỗi vừa bất lực. Miệng liên tục nói:

"Ây da còn nữa, biên kịch của các anh vẫn chưa hiểu tôi đủ rồi. Những chuyện như thế này, giận thì giận thật. Nhưng nếu tôi cứ nói bóng nói gió mỉa mai thì chẳng phải là tôi thua rồi sao. Gặp tình huống này tôi trực tiếp kéo Hạ Thiên... phi... tôi trực tiếp kéo chú rể vào lòng hôn một cái. Xong xuôi bồi thêm một nhát dao 'cảm ơn cô nha, đã dạy cho chồng tôi biết trân trọng, càng hiểu thế nào là sự lựa chọn'. Đến lúc đó thì bạch nguyệt quang cái gì, mối tình đầu cái gì. Trực tiếp out luôn được chứ!"

Anh chàng quay phim đi theo cô nghe mà toát mồ hôi hột. Thầm nghĩ không hổ danh là Hắc nguyệt quang, Nữ phản diện có thể giết sạch cả nam nữ chính trong phim truyền hình. Đạo diễn Hạ nào có phải đang chọn diễn viên a. Đây rõ ràng là bưng luôn nhân vật trong phim ra ngoài đời thực rồi...

Chậc chậc, đúng là giết người còn phải tru tâm. Chị gái này ác thật...

Đạo diễn hình ảnh lập tức hỏi:

"Chủ động giới thiệu mối tình đầu của mình với cô dâu ngay trong đám cưới. EQ của bạn đồng hành của cô chắc không thấp đến mức đó đâu nhỉ? Nhưng cô có vẻ rất chắc chắn rằng anh ấy sẽ làm vậy. Tại sao?"

Ôn Lương vừa nãy còn liên tục phàn nàn Hạ Thiên Nhiên. Lúc này lại phản ứng bất thường không tiếp tục đi sâu vào vấn đề. Thậm chí còn giải thích thay cho đối phương:

"Chuyện này chẳng liên quan gì đến EQ cao hay thấp cả. Hay là cái bài kiểm tra độ ăn ý mà các anh gọi, điều muốn thể hiện chỉ là việc hai người vắt óc suy nghĩ làm sao để lấy lòng đối phương? Sợ hãi chỉ cần đi sai một bước, đối phương sẽ bắt đầu lên mặt với anh? Cứ như vậy không mệt sao..."

Vừa nói, Ôn Lương vừa từ từ ngả người tựa vào một bên ghế sô pha. Một tay thả lỏng trên tay vịn, một tay chống cằm. Hai chân dài thon thả vắt chéo lên nhau. Mũi chân của chân bên trên khẽ đung đưa theo biên độ nhỏ. Vừa xem đoạn phim, vừa giống như đang hồi tưởng lại điều gì đó. Miệng chậm rãi nói:

"Anh hỏi tôi tại sao lại chắc chắn như vậy... Tôi chỉ có thể nói rằng đối với những tranh chấp tình cảm kiểu này. Đôi khi bạn đồng hành của tôi... cũng khá quả quyết... Những lúc cần phải thẳng thắn. Anh cũng chẳng biết tại sao anh ấy lại dám dũng cảm đến vậy. Nhưng... đó suy cho cùng cũng là một... ưu điểm nhỉ."

Cô gái lại nhớ về đêm ở bờ biển đó. Người đàn ông tự chùm túi nilon rác lên người, nói yêu cô thì chẳng khác nào cùng đẳng cấp với rác rưởi. Hành động ép một cô gái như Ôn Lương cũng phải tự biết khó mà lui này. Trên đời này có lẽ chỉ có duy nhất một người là Hạ Thiên Nhiên mới có thể làm ra được.

Cái tên Hạ Thiên Nhiên đó, quả thực...

Rất biết cách xử lý những tình huống như vậy a...

"..."

Nhưng mà, dạo này cái tên khốn kiếp này đang giở trò quỷ gì vậy?

Lúc thì bảo anh ta xuyên không. Lúc lại bảo mình giám sát anh ta. Rõ ràng là đã bị từ chối rồi. Bây giờ dường như lại bắt đầu quan tâm đến người đàn ông của mình. E là đầu óc thực sự có vấn đề rồi phải không?

Dù sao thì nếu là người bình thường, cũng không thể nào vừa nói từng thích mình, nhưng hai chúng ta chỉ có thể dừng lại ở đây. Sau đó liền quay người nhảy vào đống rác a...

Ôn Lương càng nghĩ càng thấy hợp lý. Bên tai lại nghe thấy đạo diễn hình ảnh tiếp tục hỏi:

"Cho nên, người bạn đồng hành trong lòng cô. Có thể được coi là một người đàn ông dám làm dám chịu?"

"Hehe~"

Vị nữ phản diện Hắc nguyệt quang vừa bước ra từ phim truyền hình này nghiến răng nghiến lợi:

"Chuyện nào ra chuyện đó. Dám làm dám chịu là có thật. Nhưng bàn về việc làm tra nam như thế nào. Người bạn đồng hành này của tôi vẫn rất có trình độ đấy. Hơn nữa người này có một thói xấu..."

"Thói xấu gì?"

Ôn Lương không trả lời. Trong đoạn phim. Cô gái mối tình đầu khiến chú rể hồn xiêu phách lạc đó đã biết ý rời đi. Cô gái chưa từng lộ mặt chính diện trong đoạn phim đó. Lại khiến cho cặp đôi sắp bước vào lễ đường này bỗng chốc trở nên xa lạ vô cùng.

[Anh vẫn không thể quên được cô ấy sao? Nếu có cơ hội làm lại một lần nữa. Anh chắc chắn sẽ kiên định lựa chọn cô ấy, chứ không phải tôi, đúng không?]

Cùng với sự bùng nổ của cô dâu, khung hình lại một lần nữa dừng lại. Dưới góc nhìn của Ôn Lương bên này. Cô không hề thấy có lựa chọn mới nào hiện ra. Chắc hẳn là phải đợi bên Hạ Thiên Nhiên đưa ra lựa chọn trước. Sau đó dựa vào phản ứng của anh ta. Mới đến lượt mình lựa chọn. Có điều cô để ý thấy nhịp tim của Hạ Thiên Nhiên ở góc trên bên trái lập tức tăng vọt lên một trăm sáu mươi. Đây là kỷ lục nhịp tim cao nhất của người đàn ông này trong buổi ghi hình hôm nay.

"Những lúc như thế này. Anh ấy chắc sẽ đưa ra cái đạo lý kiểu như 'Vận mệnh không có nếu như, tôi cũng không thể quay về quá khứ'. Cái kiểu không có đúng sai. Khiến người ta muốn phản bác cũng không phản bác lại được. Nếu còn tiếp tục nổi nóng. Ngược lại lại khiến tôi trở thành kẻ hẹp hòi."

Ôn Lương lạnh lùng chờ đợi quyết định của đối phương. Lúc này đạo diễn hình ảnh cẩn thận nhắc nhở một câu:

"Trong kịch bản không có lựa chọn mơ hồ như vậy đâu."

Giống như để làm chứng cho câu nói này. Chú rể trong đoạn phim cũng đã có phản ứng:

[Anh sẽ chọn em.]

Câu trả lời này, khiến Ôn Lương ngoài đời cũng phải sững sờ. Và lựa chọn của cô cuối cùng cũng hiện ra:

[Bạn luôn để bụng về quá khứ của anh ấy. Bạn trân trọng khoảng thời gian hai người ở bên nhau. Nhưng bạn cũng rất hiểu rõ con người anh ấy. Cho nên đối với câu trả lời lúc này của anh ấy. Bạn chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu. Câu nói này của anh ấy là ——

Đỏ: Lời nói thật.

Xanh: Lời nói dối.]

Khi nhìn thấy lựa chọn này. Ôn Lương thở hắt ra một hơi. Tiếp tục câu nói chưa hoàn thành lúc nãy:

"Đạo diễn Hạ nhà chúng ta có một thói xấu. Có thể ngay cả anh ấy cũng không biết. Trước đây khi quay phim cùng anh ấy. Một cảnh quay đêm kéo dài đến tận ba giờ sáng. Sau đó sáu giờ sáng lại phải bắt đầu quay cảnh tiếp theo. Hôm đó anh ấy cùng các diễn viên chúng tôi đợi chuyển cảnh trên xe chuyên dụng. Anh ấy ngủ mơ màng. Đến giờ, nhà sản xuất hiện trường gọi một cú điện thoại giục anh ấy. Anh đoán xem anh ấy làm gì?"

"Ngủ chết luôn rồi? Không bắt máy?"

Ôn Lương lắc đầu:

"Không có. Hôm đó anh ấy thực sự rất buồn ngủ. Nhưng nhạc chuông điện thoại vừa reo một tiếng. Anh ấy lập tức tỉnh dậy bắt máy. Sau đó dùng cái giọng nói vô cùng trầm thấp, vô cùng tỉnh táo đó. Sắp xếp ổn thỏa mọi công việc. Giống hệt như người này đã thức từ rất lâu rồi. Tinh thần rất sung mãn vậy.

Lúc đó các nhân viên công tác đi cùng xe với chúng tôi đều rất tò mò. Hỏi anh ấy, đạo diễn Hạ, anh không buồn ngủ sao? Hay là nãy giờ anh vẫn chưa ngủ?

Anh ấy ngáp một cái. Đeo hai quầng thâm mắt. Mắt cứ nhắm hờ nửa mở nửa nhắm như thế này..."

Cô gái dùng ngón tay chống mí mắt của mình lên. Tái hiện lại dáng vẻ mệt mỏi của Hạ Thiên Nhiên lúc đó. Học theo giọng điệu của anh ta, nói:

"Buồn ngủ chứ a. Tôi buồn ngủ lắm rồi. Nhưng tôi không muốn vì sự mệt mỏi của mình. Ảnh hưởng đến những người khác a. Như vậy không tốt..."

Nói xong. Ôn Lương bỏ tay xuống, tiếp lời:

"Lúc đó tôi liền phát hiện ra hai điều. Thứ nhất, trên người người đàn ông này có một tinh thần trách nhiệm cứng đầu cứng cổ. Đôi khi thực sự rất khó hiểu. Căng thẳng quá mức. Chẳng biết buông lỏng là gì..."

Nói đến đây. Cô chợt dừng lại một chút.

"Vậy điều thứ hai là gì?"

Đột nhiên, cô gái nở một nụ cười. Không biết là cô đang đau lòng. Hay là đang tự giễu cợt bản thân. Nói ra một kết luận khác:

"Những người tiếp xúc lâu với đạo diễn Hạ đều biết. Anh ấy uống say rồi thì rất thích rượu vào lời ra. Nhưng chắc hẳn rất ít người biết. Đạo diễn Hạ của chúng ta thực ra càng thích...

Giả vờ tỉnh táo để nói dối. Càng tỉnh táo thì càng mệt mỏi. Càng mệt mỏi thì lời nói ra càng giả dối!"

Ôn Lương lập tức ấn nút màu xanh dương tượng trưng cho lời nói dối. Đồng thời dặn dò anh thợ quay phim đang ngẩn người đứng bên cạnh:

"Đúng rồi. Đoạn này đừng phát sóng nha. Chuyện này khả năng cao là chỉ có một mình tôi biết thôi. Nếu các anh phát sóng để anh ấy nhận ra, bắt đầu có sự đề phòng. Vậy thì tôi thực sự không thể phân biệt được lời anh ấy nói là thật hay giả nữa đâu."

Đạo diễn hình ảnh đờ đẫn nhìn độ ăn ý của hai người giảm xuống chạm đáy hiển thị trên màn hình máy chiếu. Thầm nghĩ, đoạn này nếu mà phát sóng. Chắc chắn chẳng có ai cảm thấy hai người này không ăn ý đâu nhỉ? Bọn tôi rốt cuộc là đang kiểm tra cái quái gì vậy...

...

...

Bên kia. Trong phòng của Hạ Thiên Nhiên.

Đoạn phim đã tiến đến phần nghi thức kết hôn của hai người. Nói xong lời thề. Lựa chọn bên phía chú rể là có đeo nhẫn cưới cho cô dâu hay không. Đương nhiên anh ta đã chọn có. Nhưng màn hình vẫn đứng im. Chờ đợi sự lựa chọn từ phía Ôn Lương.

"Anh nghĩ cô ấy sẽ chấp nhận chứ?"

"Chắc... sẽ... thôi..."

"Trông anh có vẻ không chắc chắn lắm?"

"Đại ca à. Giảm nữa là độ ăn ý bên phía chúng tôi về số không luôn đấy! Tổ hợp tự động giải tán rồi còn gì! Cô ấy... không thể nào chọn bừa vào lúc này được chứ?"

Rõ ràng. Hạ Thiên Nhiên cũng chẳng có chút tự tin nào về chuyện này. Dù sao thì đây cũng là một chương trình tạp kỹ. Việc Ôn Lương muốn mượn chuyện này để tạo hiệu ứng cũng không phải là không thể.

Ngay lúc anh ta đang rối rắm. Hình ảnh trên máy chiếu chợt tối sầm lại. Cảnh hôn lễ lãng mạn vốn có bị thay thế bởi một màn hình đen kịt. Một dòng chữ trắng tượng trưng cho việc kết thúc đoạn phim hiện lên trước mắt người đàn ông ——

[Dục vọng xuyên tạc quá khứ. Chiếm hữu giam cầm hiện tại. Dối trá đầu độc tương lai.]

"Kết... kết thúc rồi?"

"Ờ, ừm!"

Hạ Thiên Nhiên liếc nhìn thanh tiến độ độ ăn ý đã bị vỡ vụn hoàn toàn. Rảo bước nhanh ra khỏi phòng. Anh ta vốn định sang phòng Ôn Lương hỏi rõ xem có chuyện gì xảy ra. Không ngờ cửa phòng đối phương đã mở toang. Người cũng đã đi được một đoạn.

Anh ta chạy chậm đuổi theo. Gặng hỏi:

"Không phải, chuyện này là sao. Cuối cùng cô chọn gì vậy?"

Bước chân Ôn Lương không dừng lại. Không thèm nhìn Hạ Thiên Nhiên đang từ phía sau vòng lên đi song song với mình. Chỉ nói:

"Con người anh nói dối quá nhiều. Hết chọn tôi, rồi lại đeo nhẫn cưới cho tôi. Hỏi anh một câu về bạn gái cũ lại ấp a ấp úng không chịu thừa nhận. Đợi chương trình phát sóng. Đảm bảo bình luận trên màn hình sẽ ngập tràn 'Tên đàn ông tồi tệ này có thể lấy được sao?'."

Hạ Thiên Nhiên cuống lên, "Không phải. Mỗi sự lựa chọn của tôi đều xuất phát từ sự chân thành a!"

"Hơ. Tôi tin anh mới là lạ."

Cô gái cố tình chọn như vậy. Làm cho tổ hợp tan vỡ. Cũng là vì cảm thấy nếu quá hùa theo cái không khí ghép cặp của chương trình. Đến lúc đó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh. Chỉ là trùng hợp thay mỗi sự lựa chọn của cô cũng đều xuất phát từ tận đáy lòng. Nhưng cô chắc chắn rằng những lựa chọn của Hạ Thiên Nhiên sau khi người bạn gái cũ xuất hiện. Đều chỉ là những lựa chọn giả dối để hùa theo chương trình mà thôi.

"Vậy... Vậy lựa chọn cuối cùng của cô là gì?"

Người đàn ông không chịu bỏ qua. Khiến cô gái có chút bực mình. Buột miệng nói:

"Hai lựa chọn. Màu đỏ, đeo nhẫn cưới của anh vào, chấp nhận hiện tại; Màu xanh, bảo anh cút đi cho khuất mắt. Anh đoán xem tôi đã chọn cái gì!"

Cô cũng nói dối.

Lựa chọn màu xanh, thực ra là chọn quay trở lại quá khứ. Chẳng qua là Ôn Lương không muốn nói ra điều này. Bởi vì cảm giác như muốn quay về quá khứ để chia rẽ người khác vậy. Sự kiêu hãnh của cô không cho phép cô đường hoàng nói ra những lời như vậy. Nhưng nếu thực sự có thể quay về quá khứ. Phải làm những gì. Chính cô cũng không rõ.

"Không phải chứ. Chẳng lẽ giữa chúng ta không có lấy một chút sự tin tưởng nào sao? Những lựa chọn phía sau của tôi không hề làm trái với lương tâm đâu nhé."

Hai người vừa đi vừa nói đã quay trở lại phòng khách. Hạ Thiên Nhiên vẫn luôn lải nhải không ngừng. Nhóm của họ chắc là nhóm đầu tiên quay trở lại. Tiếng cãi vã dọc đường vang vọng khắp cả Dinh thự.

"Được a! Vậy anh chứng minh cho tôi xem! Nói cái gì mà không hề làm trái với lương tâm. Toàn nói hươu nói vượn! Anh dám không!"

Ôn Lương cũng rất tủi thân. Vô cùng tủi thân. Đến mức sự bám riết lấy không biết điều của đối phương khiến cô lập tức dừng bước. Nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên Nhiên. Ánh mắt không xê dịch nửa tấc. Những cảm xúc kìm nén trong lòng thậm chí đã lên đến mức có chút hùng hổ dọa người.

"Sao cô lại... Cô giận cái gì chứ... Phối hợp một chút đi mà"

"Lẽ nào tôi tức giận cũng không được sao?! Anh nói anh chân thành lựa chọn như vậy. Anh nghĩ tôi không chân thành sao?"

"Cô..."

Hạ Thiên Nhiên muốn nói lại thôi. Chỉ vì ánh mắt bướng bỉnh của Ôn Lương lúc này đang nhìn anh ta. Khiến anh ta cứng họng.

Ôn Lương thực sự không hiểu nổi người đàn ông này rốt cuộc muốn diễn đến mức nào mới chịu dừng tay...

Anh không phải đã từ chối tôi rồi sao? Anh không phải đã có bạn gái rồi sao?

Tôi đang tìm bậc thang cho anh bước xuống anh không hiểu sao? Bây giờ anh chất vấn tôi tại sao không có sự ăn ý. Không phối hợp. Không phối hợp cái gì? Không phối hợp cùng anh diễn một màn kịch mờ ám sao?

Hạ Thiên Nhiên. Ôn Lương tôi trong lòng anh. Chính là một con hát mặc cho người ta tùy ý sắp đặt như vậy sao?

Tình cảm của tôi, trong mắt anh, lại thực sự rẻ mạt đến thế sao. Gọi thì đến đuổi thì đi sao?

Nhất thời. Muôn vàn cảm xúc và tâm trạng của Ôn Lương. Đã thiêu rụi người đàn ông đang phản chiếu trong mắt cô thành một màn hơi nước mờ ảo trong đôi con ngươi...

Nếu đổi một thời gian khác. Đổi một địa điểm khác. Nếu... Đổi một Hạ Thiên Nhiên khác...

Kết cục. Có lẽ đều sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Nhưng duy nhất chỉ có ngay lúc này, ngay tại đây. Duy nhất chỉ có người có thể thắp sáng đóa hồng này. Để cô có thể không cần che giấu. Có thể kiêu hãnh phóng túng. Có thể nhìn thấy Hạ Thiên Nhiên một cách rõ ràng trong tầm mắt của cô...

Là vì sự tồn tại của cô. Mà tồn tại.

Anh ta quả thực mỗi sự lựa chọn. Đều là thật lòng...

Một luồng ánh sáng đỏ. Giống như một ngọn lửa. Bắt đầu lan tỏa từ trên đỉnh đầu hai người. Lan rộng. Cuối cùng nuốt chửng cả hai.

Hạ Thiên Nhiên đối mặt với ánh mắt bướng bỉnh đến mức khiến người ta run rẩy của Ôn Lương, không hề do dự. Anh ta biết phải làm gì. Anh ta bước đi. Cô gái có chút thất vọng. Chỉ là ánh mắt cứ dõi theo bóng lưng của anh ta đến trước bức chân dung treo trong phòng khách. Rồi không thể dời mắt được nữa...

Tiếng tim đập. Lấp đầy màng nhĩ của cô. Khiến cô trong giây lát không thể nghe rõ bất cứ âm thanh nào. Một cảm giác khó tả bằng lời. Mỗi lỗ chân lông trên cơ thể dường như sắp nhảy nhót reo hò. Cứ chạy loạn trong cơ thể cô. Là cái kiểu nửa mừng nửa lo vừa mong đợi điều đó xảy ra, lại vừa sợ cuối cùng chỉ là công dã tràng.

Nhưng may mà. Người đàn ông lấy tấm thẻ màu đỏ sau khung tranh xuống rồi quay trở lại...

Sau đó. Anh ta ôm chầm lấy cô gái vẫn còn đang ngơ ngác vào lòng.

Người đàn ông cao lớn cúi đầu xuống. Thân mật trán kề trán. Đầu mũi chạm đầu mũi. Ngọn lửa trong tim nóng bỏng và đầy mờ ám...

Anh ta hình như đang nói điều gì đó...

Ôn Lương nghe không rõ nữa. Hình như là...

Anh thích đôi mắt của em khi em nhìn anh một cách bướng bỉnh?

Haizz, những thứ này đều không quan trọng.

Cô gái chỉ thấy anh ta thật phiền phức. Cái dáng vẻ lải nhải mãi không đi vào chủ đề chính thật khiến người ta sốt ruột...

Thế là. Đóa hồng dại luôn thích làm theo ý mình này. Ngửa đầu lên. Dùng đôi môi mềm mại nhất. Dùng hết sức bình sinh...

Cắn thật mạnh vào miệng người cô yêu nhất.

"Như thế này. Mới coi là chứng minh!"

Cô gái thầm nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!