Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 582: Đi thôi, đến thế giới tiếp theo! (Mười lăm)

Chương 582: Đi thôi, đến thế giới tiếp theo! (Mười lăm)

"Yo? Ghen tuông a?"

Những người ngồi đây đều là những diễn viên lão làng. Kỹ năng diễn xuất tốt hay không khoan hãy nói đến. Nhưng lên chương trình lúc nào nên đưa ra phản ứng như thế nào thì họ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Bái Linh Da dùng một câu nói đa nghĩa. Ôn Lương đối diện đáp trả lại cũng mang theo ý mỉa mai.

"Ghen tuông gì chứ a. Chỉ là không ngờ. Học tỷ vì một người nào đó. Lại nỡ bỏ ra đến thế. Chỉ là đạo cụ này đâu phải của một mình chị. Chị không bàn bạc với bạn đồng hành của chị sao? Người ta còn rất Ỷ lại vào chị đấy nha."

Lời này vừa nói ra. Bên phía Tùy Sơ Lãng cũng rất bắt nhịp. Lập tức hiểu ra lúc này mình mà làm loạn lên, tỏ vẻ ghen tuông. Chắc chắn sẽ có lên hình. Anh ta liền nói:

"Đúng thế a. Đừng mà Mặt trăng. Chẳng phải đã nói để tôi luôn bảo vệ chị sao? Chị bây giờ vứt bỏ tôi mà đi rồi. Thật là vô tình vô nghĩa a. Là do vừa nãy tôi chọn không tốt? Tôi sửa lại không được sao?"

"Tôi có nói dùng đạo cụ này. Là để ở bên một người nào đó sao? Tôi có nói muốn vứt bỏ người bạn đồng hành cũ của mình sao? Trái lại là em đấy. Học muội. Sao cứ một mực nghĩ về người khác vậy?"

Cái gọi là quan tâm ắt sinh loạn. Ôn Lương bị cắn ngược lại một cái. Cũng phát hiện ra trong lời nói của mình quả thực có sơ hở. Lập tức đỏ bừng cả mặt. Đang suy nghĩ xem làm thế nào để rút lui.

Ngược lại bên phía Bái Linh Da. Lập tức khơi gợi cảm xúc lên. Kỹ năng diễn xuất điên cuồng thăm dò trên ranh giới giữa sự khoa trương và chân thực. Cô giả vờ thâm trầm nói:

"Nhưng em nói cũng đúng. Chị quả thực là muốn ở bên một người nào đó..."

Cô lại ngoảnh đầu nhìn Tùy Sơ Lãng:

"Không phải vấn đề của cậu đâu Kỵ sĩ. Chủ yếu là Mặt trăng tôi đây nè. Cũng có người muốn theo đuổi a... Cũng không biết, người đó có bằng lòng không."

Nói xong. Cô ném một ánh mắt đầy quyến rũ về phía nhóm Hạ, Ôn. Hạ Thiên Nhiên ngay lập tức không kìm nén nổi. Một loại hư vinh của đàn ông phụt một cái xông thẳng lên não. Anh ta vội vàng chắp hai tay lại che mặt. Giấu đi nụ cười trộm sắp không nhịn nổi nữa. Chỉ sợ nụ cười này phơi bày trước ống kính sẽ trông quá bỉ ổi.

"Oa—— Hahaha——"

La Tước và Tô Tiểu Đồng ở một bên xem kịch vui đến mức nghiện rồi.

Ôn Lương nghiến răng nghiến lợi. Liếc nhìn Hạ Thiên Nhiên bên cạnh vẫn đang mang vẻ mặt xấu hổ không dám gặp ai. Bực mình vì anh ta không có tiền đồ. Lại chập hai ngón tay lại. Chọc mạnh vào sườn anh ta một cái.

"Ây da ây da ây da..."

Cú chọc này. Khiến Hạ Thiên Nhiên vừa đau vừa ngứa lại vừa buồn cười. Biểu cảm trên mặt vừa đau đớn vừa sung sướng. Vô cùng buồn cười. Khiến cho những người khác ngoài Ôn Lương đều cười ồ lên.

"Người ta chọn anh rồi kìa. Muốn theo đuổi anh nha. Anh không cho người ta chút phản hồi nào a?"

Hạ Thiên Nhiên vừa xoa chỗ ngứa vừa nhe răng trợn mắt. Vì có đạo cụ chiếc đồng hồ. Nên bây giờ anh ta định sẵn là không thể lập đội với Ôn Lương. Chỉ là vừa định mở miệng trả lời. Lại nghe thấy một câu:

"Không. Không phải cậu ấy..."

Chỉ thấy Bái Linh Da đối diện dùng hai tay chống cằm. Ngắt lời phản hồi sắp được thốt ra của người đàn ông. Một đôi mắt quyến rũ ướt át. Nhìn Ôn Lương như mòn mỏi ngóng trông:

"Người chị muốn theo đuổi. Là em nha. Học~ muội~"

...

"Oa—— Gao hahaha——"

Lời này vừa nói ra. Giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ làm dấy lên hàng ngàn lớp sóng. Toàn bộ hiện trường không còn ai có thể giữ được bình tĩnh nữa. Tùy Sơ Lãng trực tiếp ngửa người ra sau. Chân đạp một cái. Chiếc ghế lùi ra sau một mét. Cũng chẳng thèm diễn cái trò ghen tuông gì nữa. Giơ cao cánh tay. Hào phóng kêu lên:

"Tôi tự nguyện rút lui! Hoàn toàn tự nguyện. Tôi tác thành cho hai người. Tôi rút lui! Tôi ủng hộ hai người đến với nhau!"

"Hú hu hu~ Oa ô——"

La Tước ở bên cạnh càng trực tiếp nhảy cẫng lên. Giống như vừa chứng kiến một cảnh tượng gì đó vô cùng lớn lao. Phấn khích phát ra tiếng hú như khỉ ngay tại hiện trường. Hai tay vung vẩy học theo LeBron James. Đi những bước đi đầy bá đạo.

"Thế mới nói phải là diễn viên gạo cội cơ. Biết khán giả muốn xem cái gì. Và lúc phát sóng chắc chắn có thể xem được."

Hạ Thiên Nhiên khẽ lầm bầm một câu trong lòng. Sau đó nghĩ Bái Linh Da này có khi lại thực sự giúp anh ta và Ôn Lương một ân huệ lớn. Bây giờ mã lưu lượng của chương trình không chỉ có rồi. Mà giữa anh ta và Ôn Lương cũng có thể né tránh được một số chi tiết trong ống kính.

Show hẹn hò mà. Có thể là nam với nữ. Vậy thì đương nhiên cũng có thể là nam với nam, nữ với nữ.

Ôn Lương nhất thời quả thực có chút bất ngờ. "Chị... chị nói là em?"

"Đúng a. Em xem em là Ghen tuông. Còn chị là Chiếm hữu. Em ghen tuông khi chị ở bên người khác. Nhưng chị chỉ muốn chiếm hữu em. Một màn dạo đầu đẹp đôi biết bao..."

Bái Linh Da, người rất am hiểu nghệ thuật xào couple có những lời đường mật đạt điểm tuyệt đối. Những lời như thế này cô không thể nói thẳng mặt nam khách mời trên chương trình. Nhưng đối với Ôn Lương cũng là nữ thì có thể không chút kiêng dè.

Các chương trình tạp kỹ hiện nay. Không. Hay nói đúng hơn là bất kỳ tác phẩm điện ảnh truyền hình nào. Yếu tố xào couple bách hợp này. Tuyệt đối là mã lưu lượng. Bởi vì dưới sự săm soi của công chúng. Sự tương tác giữa người khác giới có quá nhiều điều cấm kỵ. Ngược lại, hành vi giữa những người cùng giới lại có thể đội lốt tình anh em, tình chị em để điên cuồng tạo nhiệt.

Tất cả mọi người đều biết họ đang diễn. Tất cả mọi người cũng biết họ chỉ làm vậy để tạo hiệu ứng chương trình. Nhưng chính cái cảm giác thật giả lẫn lộn này. Lại khiến cho khán giả mê mẩn.

Và điểm đáng tiếc trong tình huống hiện tại là. Chị Lương vẫn luôn chỉ thích diễn thật. Một giây trước còn đang chàng chàng thiếp thiếp với Hạ Thiên Nhiên. Giây tiếp theo lại nghe thấy một cô gái nói với mình những lời mờ ám kiểu "Chị muốn chiếm hữu em, chị muốn theo đuổi em". Điều này lập tức khiến cô có cảm giác lúng túng như bị người khác tỏ tình ngay trước mặt người mình thích...

Mặc dù do nhan sắc và tính cách. Ôn Lương cũng từng có vài lần bị người cùng giới tỏ tình. Đặc biệt là sau khi đóng Tình Yêu Khi Đóa Hồng Tàn Phai đã giúp cô có danh tiếng khá lớn trong giới bách hợp. Nhưng biết tạo nhiệt. Không có nghĩa cô thực sự là đồng tính nữ...

Hơn nữa tục ngữ có câu. Suy nghĩ kỹ càng không bằng nảy ra ý tưởng bất chợt. Dĩ hòa vi quý không bằng đổ thêm dầu vào lửa. Ôn Lương định sẵn không phải là kiểu người đứng đực ra đó sau khi bị người khác trêu ghẹo mà không biết phản kích. Cô từ chối mã lưu lượng mà đối phương ném về phía mình. Bái Linh Da muốn diễn trò thâm tình, tạo nhiệt bách hợp với cô ở đây. Vậy Ôn Lương cô cũng có thể làm nũng, diễn kịch tình yêu thuần khiết.

Chỉ thấy đôi mắt Ôn Lương đảo quanh. Giậm chân một cái. Dùng giọng nũng nịu oán trách Hạ Thiên Nhiên:

"Em sắp bị người ta cướp đi mất rồi. Hạ Thiên Nhiên anh nói một câu đi chứ~! Anh cứ trơ mắt nhìn em rời xa anh sao?"

"Ờ... hả?"

"Anh hả cái gì mà hả. Anh nói đi! Chỉ cần anh đồng ý. Em sẽ thực sự ở bên chị ấy đấy!"

Nói xong. Ôn Lương khoanh tay trước ngực. Vặn vẹo người. Hạ Thiên Nhiên ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cô. Lúc này mới nhận ra. Mình hình như đã...

Bị kéo xuống nước rồi?

Nhưng chỉ khựng lại một chút như vậy. Nụ cười trên mặt anh ta không thể kìm nén được nữa. Suýt chút nữa thì sướng đến mức phồng cả mũi...

Dù sao thì làm gì có gã đàn ông nào. Có thể cưỡng lại được cảnh tượng này. Cưỡng lại được những lời thoại quá mức thẳng thắn này chứ?

Được được được. Đều là những hồ ly tinh đã thành tinh. Đấu pháp hãm hại một kẻ phàm nhân như ta đúng không?!

So với những động tĩnh náo nhiệt mà Bái Linh Da gây ra trước đó. Phản ứng của mọi người tại hiện trường đối với màn ứng biến này của Ôn Lương dành cho Hạ Thiên Nhiên lại tĩnh lặng hơn nhiều. Không phải họ không muốn ồn ào. Mà là sợ làm ồn sẽ ảnh hưởng đến màn thể hiện của nhân vật chính. Đổi lại. Biểu cảm trên khuôn mặt họ càng thêm phần đặc sắc. Ngọn lửa hóng hớt trong mắt càng thêm rực rỡ. So với lúc trước chỉ có hơn chứ không có kém.

Mê mẩn cái trò ghép cặp tà đạo mãi. Bỗng nhiên mới nhớ ra. Tình yêu thuần khiết khác giới mới là chân lý của xã hội này nha. Điều này quả thực khiến người ta không thể ngừng lại được. Dù sao thì cái trước không cần nghĩ cũng biết là gãi không đúng chỗ ngứa. Còn cái sau. Đó là thực sự có thể cướp cò nha!

Đương nhiên. Những nhân viên công tác đã từng chứng kiến cảnh Ôn Lương và Hạ Thiên Nhiên hôn nhau trước đó. Lại càng có sự nhập tâm hơn hẳn vài vị khách mời vẫn chưa biết chuyện tại hiện trường. Đây mới chính là cảnh giới cao nhất của sự thật giả lẫn lộn này. Bạn biết họ đang diễn. Nhưng trớ trêu thay bạn lại biết họ đều là thật lòng...

Vài giây trôi qua. Quản gia thấy Hạ Thiên Nhiên vẫn chưa có phản ứng gì. Vốn định nói xen vào để kiểm soát tình hình. Nào ngờ ông ta vừa liếc mắt đã thấy đạo diễn Hướng Quỳ ở trong góc tối đang nhịn cười. Làm động tác ra hiệu im lặng. Quản gia hiểu ý. Lập tức ngậm miệng lại. Để mặc cho sự việc trước mắt diễn biến.

"Ừm..."

Mọi người đều rất mong đợi phản ứng của Hạ Thiên Nhiên. Còn người đàn ông này vừa xoa cằm. Vừa ấp ủ một hồi. Dưới ánh mắt chực chờ xem kịch hay của Bái Linh Da. Anh ta chậm rãi mở miệng. Chỉ nghe anh ta không đi thẳng vào vấn đề chính. Mà nói về định vị nguyên tội của mình:

"Mọi người bây giờ đều biết rồi. Hiện tại tôi đại diện cho sự dối trá trong một mối quan hệ. Nhưng dối trá đôi khi cũng phải phân biệt lớn nhỏ. Phân biệt thiện ác. Khi một người bạn thích hỏi bạn có thích xem phim nghệ thuật không. Bạn nói có. Hơn nữa vừa nói chuyện. Vừa điên cuồng lên mạng tìm kiếm thông tin liên quan. Đối phương đưa ra cái tên của một vị đạo diễn không mấy nổi tiếng. Bạn có thể điều tra ra cả ba đời nhà người ta. Chẳng phải là vì muốn có thêm một chút chủ đề để nói chuyện với người mình thích sao?

Cho nên tôi cho rằng. Lời nói dối kiểu này. Chắc chắn không thể coi là tội lỗi cho lắm. Thực tế là. Bất kể là dối trá. Hay chiếm hữu. Ghen tuông. Hay mù quáng. Đó đều là bản tính của con người. Trong một mối quan hệ thân mật. Chắc chắn ít nhiều đều sẽ tồn tại. Dù sao thì nhân vô thập toàn. Mọi việc đều có hai mặt. Những nguyên tội này. Có thể hủy hoại một mối quan hệ. Nhưng cũng có thể là khởi đầu của một mối quan hệ. Huống hồ có câu nói thế nào ấy nhỉ..."

Anh ta liếc nhìn Ôn Lương đang quay lưng về phía mình. Thấy hai tai đối phương suýt dựng đứng lên như cột ăng-ten rồi. Mỉm cười nói tiếp:

"Ờ... đúng rồi. Gọi là Phản giả, Đạo chi động. Hiểu đơn giản thì là tuần hoàn lặp đi lặp lại. Vật cực tất phản..."

Anh ta vươn tay ra. Kéo chiếc ghế trống đang cản trở giữa anh và Ôn Lương ra. Chân ghế cọ xát với mặt đất. Phát ra tiếng cọt kẹt. Nhưng những tạp âm này. Hoàn toàn không cản trở được những lời tuôn ra từ miệng anh ta. Anh ta nhìn Bái Linh Da:

"Đúng rồi. Vừa nãy chị nói thế nào nhỉ? Ồ. Chị là Chiếm hữu. Còn cô ấy là Ghen tuông. Cô ấy ghen tuông khi chị ở bên người khác. Nhưng chị chỉ muốn chiếm hữu cô ấy. Quả thực. Nghe có vẻ rất đẹp đôi. Cũng rất hợp lý...

Nhưng chị có từng nghĩ tới. Nếu vẫn dùng thứ cảm xúc cực kỳ tiêu cực này để thiết lập một đoạn tình cảm. Thì kết cục gặt hái được. Cũng chắc chắn sẽ là tiêu cực. Mọi người không bằng hãy mở rộng góc nhìn. Chuyển hóa Chiếm hữu thành Tự do. Ghen tuông biến thành Tin tưởng. Đem Kiểm soát trao cho Tôn trọng. Để Mù quáng càng thêm Tỉnh táo..."

Bái Linh Da ở phía đối diện vô cùng hứng thú gặng hỏi:

"Đạo lý này không sai. Nhưng cậu nói nhiều như vậy. Cái Dối trá nhà cậu muốn bày tỏ điều gì?"

Hạ Thiên Nhiên trước tiên liếc nhìn một vòng. Thấy mọi người không có ý kiến gì với cách nói của mình. Anh ta trả lời:

"Muốn bày tỏ điều gì á? Hắc hắc. Điều muốn bày tỏ thực ra rất đơn giản. Mặt đối lập của dối trá. Cũng có thể là chân thành. Cho nên tôi chính là muốn vào thời khắc này chân thành một lần..."

Nói xong. Anh ta vươn người ra. Kéo chiếc ghế mà Ôn Lương đang ngồi ở xa hơn. Lần này chiếc ghế có người ngồi cọ xát trên mặt đất phát ra một âm thanh chói tai hơn. Ôn Lương đang ngồi trên ghế cũng không hiểu chuyện gì vội vàng xoay người lại. Nhìn Hạ Thiên Nhiên.

Sau đó. Bên tai cô gái. Vang lên một câu nói chắc nịch khiến người ta rung động:

"Tất cả mọi người đều nghĩ tôi nên nhường chỗ. Tất cả mọi người đều muốn tác thành cho hai người. Cảm thấy hai người ở bên nhau. Còn thích hợp hơn là cô ấy đi theo tôi. Muốn xem hai cô gái xinh đẹp thân mật bên nhau. Nhưng nếu một trong hai người là người tôi thích. Thì tôi sẽ không buông tay đâu..."

Lần này là khi Ôn Lương còn chưa kịp hoàn hồn. Đầu của cô. Dường như đã bị ngón tay của ai đó chạm vào. Ngón tay nhẹ nhàng đẩy một cái. Khiến đầu cô nghiêng sang hướng ngược lại. Cho đến khi tựa vào vai của người đó...

"Cho dù, chị là phụ nữ cũng không được. Rốt cuộc thì sự chân thành của tôi nói cho tôi biết. Người tôi thích chỉ có thể thân mật với tôi thôi. Nếu như không thể thân mật được...

Thì đừng trách tôi. Vừa tranh vừa đoạt rồi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!