Chương 585: Đi thôi, đến thế giới tiếp theo! (Mười tám)
"Xem ra cậu rất hài lòng với câu trả lời của cô ấy nhỉ. Còn cộng thêm thời gian cho cô ấy nữa."
Ở một nơi cách bốt điện thoại một con phố. Nhìn Hạ Thiên Nhiên áp sát tai nghe đoạn ghi âm của Ôn Lương do tổ chương trình gửi tới. Bái Linh Da mỉm cười trêu chọc một câu.
"Tôi là một người rất lương thiện và công bằng. Thường chơi game sẽ không dùng mưu mô gì. Đáng thế nào thì làm thế nấy..."
Hạ Thiên Nhiên dang hai tay ra. Dùng giọng điệu oán thán phàn nàn:
"Nhưng kỹ năng Chiếm hữu của ai đó cũng lợi hại thật đấy. Có thể ép buộc một NPC hoặc khách mời hành động cùng mình. Mọi lợi ích thu được trong thời gian đó đều thuộc về chị...
Chậc. Thảo nào lần đầu tiên gặp chị. Chị lại đi một mình. Chắc hẳn lúc đó. Chị đã trói buộc một người áo đen rồi. Cho nên lúc đó chị mới không hề e sợ đám NPC đang đuổi theo tôi. Lúc đầu chị nói kỹ năng của chị là Giải cứu tôi còn tin là thật đấy. Diễn xuất giỏi nha~ Cũng không biết hai chúng ta ai mới giống Dối trá hơn."
"Đương nhiên là cậu rồi. Cậu Dối trá. Bí mật của tôi đã nói cho cậu biết rồi. Bây giờ có thể nói về của cậu được chưa?"
"Của tôi sao? Kỹ năng của tôi chỉ khiến NPC phối hợp cùng tôi đi lừa những khách mời khác. Bây giờ thì chẳng còn chút tác dụng nào nữa. Dù sao thì các thành viên trong nhóm cộng sinh có thể phán định nói dối vô điều kiện. Coi như là phế rồi."
Nhắc đến chuyện này. Hạ Thiên Nhiên có phần dè dặt, và cũng quả thực rất bất lực. Lúc đầu anh ta còn cảm thấy kỹ năng này khá là siêu việt. Không ngờ từ đầu đến cuối chỉ dùng được một lần rồi chẳng còn đất dụng võ.
Bái Linh Da không mảy may nghi ngờ, tiếp tục gặng hỏi: "Biết đâu lát nữa lại có đất dụng võ cho cậu chứng minh thì sao... Vậy còn Ghen tuông của Ôn Lương thì sao? Có tác dụng gì?"
Hạ Thiên Nhiên gãi gãi sau đầu. Trong miệng lẩm bẩm vài giây rồi bật ra một câu:
"Ờ... Cái này tôi không biết a."
Bái Linh Da sững người. Sau đó nheo mắt lại. Giơ cổ tay lên. Ngón tay bấm bấm vài cái. Người đàn ông lập tức lại bị trừ ba mươi phút.
"Không phải chứ..."
"Cậu cũng biết rồi đấy. Bây giờ nói dối là có thể tùy ý trừ thời gian mà."
Vị mỹ nhân ngoại quốc này khá tự tin vào phán đoán của mình. Hạ Thiên Nhiên bên cạnh thì khóc không ra nước mắt. Suýt chút nữa thì khóc lóc om sòm kêu oan:
"Không, tôi, haizz, tôi thực sự đang nói thật mà! Bây giờ cho dù chị có trừ hết sạch thời gian của tôi. Tôi cũng không biết hiệu ứng kỹ năng của cô ấy là gì a! Chỉ là một cái tên Ghen tuông thôi!"
Bái Linh Da vẫn mang vẻ mặt không thể tin nổi. Nhưng bây giờ thời gian sinh tồn cũng đã trừ rồi. Biểu cảm tủi thân của người đàn ông quả thực không nhìn ra chút sơ hở nào. Điều này ngược lại lại khiến cô vô cùng khó hiểu:
"Trước đó hai người không hề để lộ hay thảo luận về kỹ năng của nhau sao?"
"...Không a. Chẳng phải do ông quản gia kia mới lật bài ngửa với mấy người chúng ta đó sao. Bọn tôi vẫn luôn giấu rất kỹ. Sau khi ra khỏi Dinh thự thì lại quên béng mất chuyện này. Chúng ta chẳng phải cùng nhau đi tới đây sao. Cũng đâu có cơ hội thảo luận về việc này."
"Vậy mấy tiếng đồng hồ hai người ở cùng nhau trước đó. Đã làm những gì?"
"Thì... chơi a. Trải nghiệm cốt truyện thôi."
Hạ Thiên Nhiên gãi gãi mặt. Ngượng ngùng cười gượng một cái.
Thấy phản ứng của anh ta. Bái Linh Da không nhịn được đâm chọt:
"Sếp à. Cậu đến tham gia chương trình tạp kỹ. Sẽ không thực sự nghĩ là đến để nghỉ dưỡng đấy chứ?"
Cậu cũng biết là đến chạy show mà. Cậu chơi nghiêm túc như vậy. Sẽ không thực sự muốn thắng đấy chứ?
Hạ Thiên Nhiên lập tức hiểu rõ được khao khát chiến thắng của cô gái Bái Linh Da này. Âm thầm đáp trả trong lòng một câu như vậy. Trên mặt không dám để lộ nửa phần cảm xúc. Tiếp tục giả ngốc đánh trống lảng:
"Nhưng có một điều tôi không hiểu. Lúc trước chị muốn lập đội với đàn em của chị như thế. Bây giờ lại mang theo tôi, hất cẳng cô ấy ra một mình. Là ý gì a?"
"Sếp à. Cậu đang giả hồ đồ đấy à? Cậu và cô ấy quan hệ tốt như vậy. Nếu cuối cùng chương trình chỉ có một người có thể trốn thoát thành công. Tôi mà ở cùng hai người. Thì người đó chắc chắn không phải là tôi."
Bái Linh Da đối với chuyện này lại rất có giác ngộ. Cố ý châm chọc mỉa mai. Nói khiến Hạ Thiên Nhiên có chút xấu hổ. Trong miệng cười ha hả:
"Haizz. Một đại mỹ nữ tốt nhường này. Phải có chút tự tin vào bản thân chứ. Tôi là người không được chung thủy cho lắm. Tôi thích nói dối. Mọi người đều biết mà."
"Hơ. Câu này của cậu quả thực là lời nói thật đấy."
"Cho nên. Chị cảm thấy chị ở một mình với tôi thì tỷ lệ thắng sẽ cao hơn một chút?"
"Sếp à, cậu nói dối liên miên như vậy. Tôi đâu dám nghĩ thế. Nhưng nếu đổi cục diện tôi đối đầu với cậu và Ôn Lương. Thành cậu đối đầu với hai người chúng tôi. Thì tôi cảm thấy mình vẫn có chút phần thắng."
"Hai người bọn chị?"
Hạ Thiên Nhiên đang khó hiểu về hàm ý trong lời nói của đối phương. Liền thấy ở góc phố cách đó không xa. Có hai bóng người đang chạy tới. Đi đầu là Tùy Sơ Lãng đang chạy chậm. Phía sau là đạo diễn hình ảnh của anh ta đang thở hồng hộc bám theo.
Sự xuất hiện của anh ta khiến Hạ Thiên Nhiên cũng phải bất ngờ. Miệng thán phục:
"Vãi. Hai người chơi giỏi thật đấy. Tách nhau ra rồi mà vẫn có thể ở cùng nhau sao?"
"Không thể nào không thể nào. Sếp à, chẳng lẽ cậu không biết. Người đáng lẽ thuộc về cậu. Cho dù có tách nhau ra thì cũng có thể tìm đường quay lại với cậu sao~"
Đừng nói chứ. Cái cô ả này một khi đã mỉa mai lên là chua ngoa lắm. Hạ Thiên Nhiên trong một chốc một lát cũng không biết phải đáp lại thế nào.
Thấy Tùy Sơ Lãng xuất hiện. Bái Linh Da tâm trạng rất tốt còn vẫy vẫy tay. Xem ra chương trình ghi hình đến hiện tại. Đội của họ. Cũng đã tạo đủ hiệu ứng cho chương trình rồi. Tự dưng có một loại cảm giác cặp đôi kiểu lén lút giở trò xấu xa sau lưng người khác vậy.
"Không bị phát hiện chứ?"
"Không có. Bên tôi có một nhiệm vụ. Ép ba chúng tôi phải tách nhau ra. Tôi đi một mình đến gặp chị. Bọn họ sẽ không biết đâu."
Nghe đoạn đối thoại của hai người. Hạ Thiên Nhiên không nhịn được nói:
"Hảo hán. Các người đóng Nhiệm vụ bất khả thi đấy à? Vừa nãy hai người ở trong Dinh thự. Chắc không phải cố ý tách ra đâu nhỉ?"
Tùy Sơ Lãng mỉm cười:
"Tách ra là chuyện chắc chắn rồi. Kỹ năng của tôi chẳng phải là Ỷ lại sao. Tác dụng của kỹ năng chính là phải trói buộc với một khách mời. Chị ấy chết thì tôi cũng chết. Chị ấy không chết thì tôi không chết. Nhưng nếu chỉ có chị ấy chết. Bên tôi sẽ hủy bỏ trói buộc. Bởi vì ngay từ đầu tôi đã sử dụng kỹ năng này với Linh Da. Cho nên kỹ năng Chiếm hữu của chị ấy không có tác dụng với tôi. Thế thì thà đi tóm một kẻ giúp sức khác còn hơn."
Hạ Thiên Nhiên đã hiểu ra:
"Ây da. Vậy bây giờ cậu trói buộc chị ấy. Chị ấy trói buộc tôi. Xong việc tôi biến thành một kẻ thế mạng đúng không. Còn gọi là kẻ giúp sức. Thật là cảm ơn cậu đã nói khách sáo như vậy rồi."
Mặc dù tổ chương trình trên danh nghĩa chia sáu người thành hai đội. Nhưng thiết lập cuối cùng chỉ có một người chiến thắng này. Đã định sẵn sẽ khiến mỗi người đều tự lập trận doanh riêng, đều có mưu đồ riêng. Huống hồ tổ hợp do chương trình sắp xếp. Làm sao so sánh được với cặp CP mối tình đầu do họ tự chọn ở vòng trước chứ?
Nghĩ như vậy. Việc Bái Linh Da đi cùng Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương cảm thấy nguy hiểm. Bèn bỏ lại một người để đi tìm Tùy Sơ Lãng cũng là chuyện rất bình thường. Hạ Thiên Nhiên cũng không phải cố tình giả hồ đồ để rồi phát hiện muộn màng. Bởi vì anh ta quả thực không hề để tâm đến việc thắng thua cuối cùng của chương trình này. Thậm chí còn chưa từng nghĩ đến chuyện này. Cho nên khi gặp phải những người chơi dùng não để chơi game như thế này. Tự nhiên đành chịu thua thôi.
"Thông tin tôi nhận được bên đó là cần tìm một NPC tài xế. Nói là có thể giúp chúng ta trốn thoát. Vị trí nằm ở phía Nam thành phố. Nhưng cụ thể ở đâu. Chỉ có Tô Tiểu Đồng mới biết. Hơn nữa dọc đường đến đây tôi cũng không thấy có phương tiện giao thông nào. Nếu là ô tô. Có lẽ chúng ta có thể cướp chìa khóa tự lái đi."
Tùy Sơ Lãng khi mọi người tụ tập lại thì nho nhã lịch sự. Nhưng khi bàn bạc công việc riêng lại rất quyết đoán. Xem ra quả thực đã hòa mình vào bối cảnh ghi hình tận thế giáng lâm, lòng người hiểm ác lần này.
"Không lái đi được đâu. Không phải là ô tô. Chắc là xe lửa. Đây là thông tin tôi nhận được bên này. Cho nên bắt buộc phải tìm được tài xế. Chúng ta cứ đi về phía Nam thành phố trước đã. Nhà ga cũng nằm ở bên đó."
Bái Linh Da cũng không ngốc. Rất nhanh đã khớp được thông tin của hai nhóm lại với nhau.
Trong khoảng thời gian hai người trao đổi thông tin. Đầu óc Hạ Thiên Nhiên đã xoay chuyển mấy vòng rồi. Ngay khi ba người chuẩn bị hành động. Anh ta chen ngang một câu với Bái Linh Da:
"Chị có chắc chắn Kỵ sĩ của chị sẽ đi cùng chúng ta không?"
"Nếu không thì sao?"
"Chị chắc không quên lý do tại sao chị lại bỏ Ôn Lương lại một mình chứ? Quy định thứ hai. Trong vòng mười phút không tương tác với nhóm cộng sinh. Trừ 20 phút thời gian sinh tồn. Chị và cậu ấy mặc dù có kỹ năng trói buộc. Cùng hội cùng thuyền. Nhưng hiện tại hai người không thuộc một nhóm cộng sinh a. Bây giờ cậu ấy mà bị lộ. Ở cùng chúng ta. Bị bạn đồng hành của cậu ấy phát hiện. Nảy sinh nghi ngờ. Cố tình không để ý đến cậu ấy. Bất kể nói gì cũng chỉ định là nói dối. Thế là cậu ấy tiêu đời rồi. Cậu ấy mà tiêu đời chị chẳng phải cũng đi chầu ông bà luôn sao? Việc cấp bách nhất của cậu ấy bây giờ là từ đâu đến thì về lại đó. Rửa sạch hiềm nghi. Còn đòi đi cùng nhau nữa chứ. Hai người có biết chơi không vậy?"
Đoạn văn này của Hạ Thiên Nhiên nói cứ như tấu hài vậy. Lạo xạo nhưng lại vô cùng có lý có cứ. Lập tức khiến hai người này chết sững tại chỗ. Người chơi đơn lẻ rời khỏi nhóm cộng sinh. Mười phút bằng nửa tiếng. Mặc dù bây giờ thời gian của mọi người đều còn nhiều. Nhưng không ai biết được tiếp theo sẽ phải đối mặt với chuyện gì.
Thế là cuối cùng ngược lại lại là Hạ Thiên Nhiên tự mình bước lên trước vài bước. Xong xuôi ngoảnh đầu lại. Thúc giục hai người:
"Ây da đi trước đi trước. Hai người nếu có thời gian thì bồi đắp thêm chút tình cảm cũng được. Đợi đến nơi hai người lại lén lút tách ra. Tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì cả."
Thực ra những lời nói có vẻ tùy ý của người đàn ông này. Lại đánh trúng một vấn đề chí mạng giữa Tùy Sơ Lãng và Bái Linh Da. Đó là Bái Linh Da đã vứt bỏ Ôn Lương. Lại không thể hoàn toàn tin tưởng Hạ Thiên Nhiên. Trong sáu người này. Cô ta chỉ có thể đặt cược toàn bộ vào người bạn đồng hành ở vòng trước là Tùy Sơ Lãng. Nhưng bây giờ Tùy Sơ Lãng lại không thể đường đường chính chính đứng cùng một chiến tuyến với cô ta. Mặc dù hiện tại giữa hai đội không có dự án cạnh tranh trực tiếp nào. Nhưng với việc cuối cùng chỉ có một người có thể trốn thoát. Mọi người sớm muộn gì cũng phải lật bài ngửa. Dù sao thì đạo hữu chết bần đạo không chết. Đến lúc đó sự Ỷ lại của Tùy Sơ Lãng đối với cô ta. Sẽ thực sự biến thành một sợi dây siết cổ mất.
"Chị yên tâm. Đạo diễn Hạ đây là đang dùng chiến thuật tâm lý để ly gián chúng ta đấy. Liên minh của hai chúng ta kiên cố không thể phá vỡ. Em chắc chắn sẽ không phản bội chị đâu."
Tùy Sơ Lãng dù sao cũng là nam chính của Tâm Trung Dã. Ít nhiều cũng biết chút tính nết của Hạ Thiên Nhiên. Hơn nữa trước đây anh ta từng đóng vài bộ phim đề tài quân đội. Biết rõ nhất lúc này nên nói gì. Dùng từ ngữ bóng bẩy để bày tỏ lòng trung thành thì không hề hàm hồ chút nào. Đừng nói chứ. Biểu hiện như vậy vào những lúc thế này. Đối với con gái mà nói cũng khá là mang lại cảm giác an toàn.
"Tôi biết. Chút tâm tư đó của cậu ta đều viết hết lên mặt rồi."
Bái Linh Da cũng không tự làm rối tinh rối mù lên. Tự cho rằng sẽ không dễ dàng mắc mưu ly gián của Hạ Thiên Nhiên. Nào ngờ. Người đàn ông đang đợi chính là câu nói này của cô ta ——
"Chị, nói, dối~"
"Tôi nói dối lúc nào!"
Chỉ thấy người đàn ông không vội không vàng. Trên mặt đầy vẻ cười trộm. Mặc kệ sự phản đối của Bái Linh Da. Tự mình thao tác trên đồng hồ. Trừ đi ba mươi phút thời gian sinh tồn của người phụ nữ.
Và quả nhiên đúng như anh ta dự đoán. Sau khi đồng hồ của Bái Linh Da truyền đến một tiếng Đing thông báo tin nhắn. Đồng hồ của Tùy Sơ Lãng cũng theo đó rung rung hai cái.
Hạ Thiên Nhiên đầy hứng thú nhìn lướt qua hai người. Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người phụ nữ. Cười cợt:
"Cậu ta chết chị cũng chết. Nhưng chị bị trừ thời gian. Cậu ta hình như cũng bị trừ theo a?"
Đây vốn dĩ chỉ là một phỏng đoán sau khi nghe về kỹ năng Ỷ lại của Tùy Sơ Lãng. Những người hay chơi game đều biết. Những kỹ năng kiểu cùng chung số phận như thế này. Sát thương đều được chia sẻ cho nhau. Hoặc là mỗi người chịu một nửa. Hoặc là một người chịu tám mươi phần trăm người kia chịu hai mươi phần trăm. Không thể nào có chuyện đỡ đòn hoàn toàn cho người kia được. Nếu không thì kỹ năng này quá bá đạo rồi. Chỉ cần có người trói buộc. Sẽ mãi mãi không bao giờ chết.
Tuy nhiên Hạ Thiên Nhiên đang bị Bái Linh Da Chiếm hữu vừa nãy bị đối phương trừ thời gian. Đối phương lại không hề hấn gì. Từ đó có thể khẳng định những gì Bái Linh Da nói không hề sai. Sau này buff thì cô ta hưởng. Debuff thì Hạ Thiên Nhiên phải tự chịu.
Nhưng bây giờ thì sao. Lỗ hổng trong kỹ năng Ỷ lại của Tùy Sơ Lãng. Quả thực đã cho Hạ Thiên Nhiên một cơ hội để lợi dụng.
Chắc hẳn hai người này cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này. Dù sao thì trước đó mọi người đều hành động riêng rẽ, không ai can thiệp ai. Trên mặt Tùy Sơ Lãng hiện rõ một tia hoảng hốt. Bái Linh Da rũ cổ tay xuống, hỏi:
"Cậu bị trừ bao nhiêu?"
"...Một nửa của chị."
"Cũng tốt. Sớm phát hiện. Sớm phòng ngừa. Có trừ thời gian thì cũng là tôi bị trừ hết trước. Dù sao thì..." Bái Linh Da tiêm cho hai bên một liều thuốc dự phòng. Nhưng vừa nghĩ lại bị Hạ Thiên Nhiên âm thầm chơi xỏ một vố. Cô nghiến răng nghiến lợi: "Tiếp theo nếu có nhiệm vụ bị trừ thời gian. Tôi sẽ không làm nữa!"
"Không sao không sao. Để tôi làm cho. Có trừ thì cũng là trừ của tôi."
Hạ Thiên Nhiên cười sung sướng. Giơ tay lên đi đầu dẫn đường. Anh ta bây giờ cảm thấy thiết kế của chương trình này a. Quả thực là có chút thú vị rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
