Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Web Novel - Chương 6: “Chồng” Mới Của Vị Hôn Thê Cũ

Chương 6: “Chồng” Mới Của Vị Hôn Thê Cũ

“Mina, lát nữa xuống dưới, cô dặn Nicole một tiếng đừng làm quá tay quá. Thân thể con nô lệ kia nhìn có vẻ rất yếu, cẩn thận kẻo làm nó chết mất.” Freya do dự một chút rồi nói tiếp, “Và lại, chỉ cần chà đạp nhân cách, dạy nó cách hầu hạ chủ nhân cho tử tế là được, đừng làm mấy chuyện bẩn thỉu khác.”

“Tôi rõ rồi, thưa phu nhân.”

Nữ hầu trưởng Mina khẽ gật đầu.

Bên ngoài, Lương Nặc đang bị Nicole nắm xích lôi đi về phía cửa.

“Nicole.”

Một giọng nam trầm thấp vang lên sau lưng hai người. Nghe thấy giọng nói này, sống lưng vốn đã thẳng tắp của Nicole lại càng thêm cứng cỏi, cô ta quay người lại, hơi cúi chào người vừa lên tiếng.

“Thưa ngài, ngài đã về.”

Lương Nặc ngẩn người, nhìn về phía đó.

À... Trông quen mắt thật. Ồ, nhớ ra rồi, chẳng phải là thiếu niên trong bức tranh ở hành lang sao?

Thiếu niên tóc bạc trước mặt trông còn tuấn tú hơn cả trong tranh. Anh ta mặc lễ phục, bên hông đeo một thanh bảo kiếm, đang chau mày cúi xuống nhìn cô.

Lúc này, Lương Nặc cuối cùng cũng nhớ ra tên của thiếu niên này, Vi Lạc... gì đó nữa, cô quên mất phần sau rồi, chỉ nhớ cái tên Vi Lạc. Cô từng gặp anh ta vài lần trong các buổi tiệc tùng, sau đó thì... không có sau đó nữa. Hai bên chẳng có giao thiệp gì, cô nhớ được tên anh ta chẳng qua vì con người ta lúc nào cũng có xu hướng ưu ái những thiếu niên xinh đẹp hơn thôi.

“Nicole, cô đang làm gì vậy?”

Vi Lạc thu hồi tầm mắt, nhìn sang Nicole.

“Thưa ngài, đây là nô lệ mới mua về, không hiểu quy tắc nên phu nhân bảo tôi dạy dỗ lại một chút.” Nicole trả lời rành mạch, giống như một con robot được lập trình sẵn.

Vi Lạc lại liếc nhìn Lương Nặc một cái, ánh mắt dừng lại trong chốc lát nơi vết thương ở khóe miệng và gò má sưng đỏ của cô.

“Cô ta bị thương rồi, cứ bôi thuốc trước đã, không hiểu quy tắc thì có thể từ từ dạy. Nói với phu nhân là không cần thiết phải nổi trận lôi đình vì một nô lệ như thế.”

Vi Lạc tháo găng tay ra, tiện tay đưa cho nữ hầu bên cạnh.

“Thưa ngài, ngài đã về rồi.”

Giọng nói của Freya vang lên.

Vừa rồi ở trên lầu ả mải quan sát Lương Nặc quá kỹ nên không để ý một bóng dáng màu bạc đã lặng lẽ tiếp cận. Đến khi nhận ra thì anh chồng mới cưới của ả đã chạm mặt Lương Nặc và Nicole rồi. Chẳng hiểu sao linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, Freya lập tức nhấc váy, dẫn theo Mina xuống lầu.

Gặp Vi Lạc, Freya giơ tay vén lọn tóc con ra sau tai, chỉnh đùa lại trang phục một chút. Dù ả và Vi Lạc chỉ thuần túy là liên hôn thương mại, không có chút tình cảm nào, nhưng những sự tôn trọng cần thiết thì vẫn phải giữ.

“Ừm...” Vi Lạc khẽ gật đầu, dường như không biết nói gì, định mở miệng rồi lại thôi.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Lương Nặc cảm thấy hơi buồn cười, khóe môi khẽ nhếch lên. Hành động này lọt vào mắt Freya lại biến thành một sự khiêu khích. Ả thầm nghĩ, xem ra trừng phạt vẫn chưa đủ nặng, thế mà vẫn còn cười được.

Còn Vi Lạc, anh ta lại một lần nữa dời tầm mắt sang người Lương Nặc.

“Phu nhân, nô lệ này... để từ từ dạy dỗ cũng không muộn. Cô mới mua cô ta ở chợ nô lệ về sao?”

Freya nhìn Vi Lạc, rồi lại nhìn Lương Nặc, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái.

“Phải, nhưng tôi nghĩ nô lệ không nghe lời thì vẫn nên dạy bảo sớm, nếu không... mua về rồi để đấy không dùng thì chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Cuộc trò chuyện giữa hai người họ lại giữ lễ, khách sáo với nhau như khách với chủ.

Nhưng Lương Nặc lại nghe ra một sự xa cách rõ rệt.

Vi Lạc lại hờ hững liếc nhìn Lương Nặc một cái.

“Phu nhân nói có lý, nhưng nô lệ này trông có vẻ bị thương rất nặng, không cẩn thận làm chết thì lại phí tiền mua.”

Câu nói này vừa thốt ra, Freya lại cảm thấy một sự nực cười.

Ngài Công tước mà lại tiếc chút tiền này sao? Chỉ là một nô lệ thôi mà... thậm chí còn không bằng chi phí sinh hoạt một ngày của cả cái trang viên này. Vậy nên… chẳng lẽ tên Vi Lạc kia đã bị vẻ ngoài xinh đẹp của Lương Nặc thu hút rồi sao?

Hả?

Cứ nhìn cái ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua kia mà xem, mọi giả thuyết đều có khả năng cả.

Khoan đã, có một vấn đề mà trước đây ả chưa từng nghĩ tới... Sau khi Lương Nặc được dạy dỗ xong xuôi thì sẽ phải gọi ả là “chủ nhân”, nhưng “chủ nhân” của cái nhà này đâu phải chỉ có mình ả...

Freya nhìn sang Vi Lạc.

Vi Lạc cũng là chủ nhân của ngôi nhà này, nghĩa là ngoài ả ra, Lương Nặc cũng phải gọi Vi Lạc là “chủ nhân”...

Freya cảm thấy lồng ngực mình thắt lại mà không rõ lý do. Nghĩ kỹ lại, ả tự trấn an mình rằng “Đây là chồng mới cưới của mình, dù mình không thích anh ta thì anh ta cũng không được liếc mắt đưa tình với kẻ thù của mình”, và “Cái tên Lương Nặc đáng ghét này, dù đã biến thành đàn bà thì vẫn cứ muốn lấn át mình ở mọi phương diện sao? Ngay cả chuyện mê hoặc đàn ông cũng muốn so kè? Đúng là trơ trẽn”.

Càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng, Freya càng thêm rối bời. Thế là ả hất cằm lên, túm lấy váy, cố tình đâm sầm vào vai Lương Nặc khiến cô ngã sang một bên. Ả đứng hiên ngang bên cạnh Vi Lạc.

Thực lòng ả rất muốn diễn một màn ân ái mặn nồng với Vi Lạc ngay trước mặt Lương Nặc cho bõ ghét, để trả thù cái nhục bị hủy hôn giữa đám đông năm nào. Thế nhưng nhìn biểu cảm lạnh như tiền của Vi Lạc và sự lóng ngóng của anh ta, ả bỗng nhiên không biết phải diễn tiếp thế nào cho phải.

Chậc~

Cả đời đã kết hôn bao giờ đâu, càng chưa từng biết khoe mẽ tình cảm là cái gì, giờ phải làm sao đây?

Thấy ánh mắt dò xét của Lương Nặc hướng về phía mình, Freya nghiến răng hạ quyết tâm. Ả đưa tay choàng lấy cánh tay Vi Lạc, cố rặn ra một nụ cười cứng ngắc.

“Chúng ta... về phòng thôi, ngài Vi Lạc...” Ả cố tình ép giọng cho thật ngọt ngào.

Nói thật là cảm giác này cực kỳ khó chịu, Freya thấy mình chẳng khác nào đang chơi trò tự làm khổ mình để dằn mặt đối thủ…

Còn Vi Lạc thì cả người đã cứng đờ, mặt đầy vẻ ngơ ngác. Anh ta quay sang nhìn Freya, không hiểu nổi người đàn bà này đang định giở trò gì.

Nhìn lại Lương Nặc, mắt cô đã trợn tròn.

Freya rất đắc ý trước phản ứng đó. Ả thấy nước đi này của mình cũng ra trò đấy chứ, dù có hơi ghê tởm bản thân một chút nhưng làm cho Lương Nặc thấy khó chịu là ả mãn nguyện rồi. Nghĩ lại ngày xưa, khi ả còn là vị hôn thê của Lương Nặc, bên cạnh cô lúc nào cũng đầy rẫy những người phụ nữ khác. Cảm giác này giống như ả vừa trút được một gánh nặng tâm lý bấy lâu nay.

Nhìn xem, bên cạnh cô có thể có những người đàn bà khác, thì bên cạnh ta cũng có thể có những người đàn ông khác. Lương Nặc, ta chẳng thua kém gì cô đâu.

Nghĩ vậy, Freya mới nở được một nụ cười thực sự thoải mái. Ả khoác tay Vi Lạc, gần như là lôi kéo anh ta đi lên lầu, để lại cho Lương Nặc một bóng lưng đầy kiêu hãnh.

Lương Nặc chớp mắt liên hồi, hoàn toàn hiểu sai ý định của Freya.

Hóa ra Freya lại thích anh chồng này đến thế cơ à? Mà cũng phải thôi, cô gái nào chẳng mê trai đẹp.

Có điều, cái anh chàng Vi Lạc kia trông có vẻ chẳng mặn mà gì với Freya cả.

Cô xoa xoa cằm. Bỗng nhiên cô thấy tò mò, nếu Vi Lạc yêu một người phụ nữ khác, liệu Freya có đau đớn đến chết đi sống lại không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!