Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Web Novel - Chương 5: Mệnh Lệnh Của Chủ Nhân

Chương 5: Mệnh Lệnh Của Chủ Nhân

Lương Nặc bị vứt vào chuồng ngựa.

Cô cũng không hiểu nổi, bảo là để dạy dỗ mình, thế mà lại ném mình vào đây rồi quay lưng đi thẳng, chẳng thèm đếm xỉa gì nữa. Chẳng lẽ định chơi trò bỏ rơi kiểu mới à?

Nghĩ không thông, mà cũng chẳng buồn nghĩ tiếp.

Lương Nặc tiện đà nằm vật ra đống cỏ khô, vô hồn nhìn lên mái che. Không hổ là nhà tiểu thư Freya, ngay cả chuồng ngựa cũng không có mùi hôi, cũng chẳng bẩn thỉu gì... Cảm thấy hơi lạnh, cô vơ một nắm cỏ khô phủ lên người cho ấm.

Đói quá.

Cô nhặt một cọng cỏ bỏ vào miệng nhai nhóp nhép, tưởng tượng mình là một con ngựa già. Cỏ cứng quá, nuốt không trôi nên cô đành nhổ toẹt ra.

“Phi, đúng là khó nuốt.”

Còn tệ hơn cả khoai lang nguội ngắt.

Trong lòng cô vẫn thấy ấm ức. Trước đây toàn cô đi sỉ nhục người khác, giờ vị thế đảo ngược, mất mặt đã đành, lại còn phải chịu khổ vô ích.

Thật tình, rõ ràng đã tự dặn lòng là phải nhẫn nhịn, nhưng cái bụng đói cồn cào làm cô hoa mắt chóng mặt, chẳng còn hơi sức đâu mà nhẫn với chả nhịn... Thế nên mới ra nông nỗi này.

Nghĩ lại thì ngày xưa cô cũng đâu có hành hạ Freya đến mức này... Cùng lắm là kề kiếm vào cổ dọa dẫm, nhìn ả sợ đến phát khóc cho vui thôi... Chậc, cái con mụ đáng ghét, cô không giết ả mà ả lại dám lấy oán báo ân thế này!

Lương Nặc suy nghĩ lung tung, cái dạ dày bắt đầu đau thắt lại. Vốn đã khó chịu, giờ lại càng tệ hơn.

Cô đưa tay lên áp vào bụng, hơi ấm lan tỏa làm cơn đau dịu đi đôi chút.

Nhưng ngay giây sau, một bóng đen bao trùm lấy cô.

Ai thế?

Khuôn mặt vô cảm của Nicole hiện ra trong tầm mắt, thay thế cho cái mái nhà chán ngắt kia. Khóe miệng Lương Nặc giật giật, cuối cùng cũng có người nhớ đến cô rồi đấy à?

“Cô đói không?” Nicole hỏi.

Lương Nặc không biết trả lời sao, thấy nực cười quá đỗi. Cô sắp chết đói đến nơi, mắt thì mờ đi rồi mà còn bị hỏi câu đó... Bộ mắt cô ta để trưng à? Má cô hóp hết lại rồi đây này.

“...Đói, rồi sao?”

Môi Nicole hơi mấp máy.

“Là nô lệ, khi chủ nhân hỏi thì chỉ được trả lời trực tiếp, không được nói leo.”

Dứt lời, ngọn roi trong tay cô ta vung lên cao.

“Chát!”

Cú quất giáng thẳng vào vùng eo mềm mại của Lương Nặc.

“Sss~”

Mồ hôi lạnh lập tức vã ra.

Đau quá...

Lương Nặc rất muốn cuộn người lại, nhưng nghĩ thế thì mất mặt quá, nên cô chỉ hơi khom lưng, ánh mắt sắc lẹm như dao nhìn chằm chằm vào mặt Nicole.

“Cô có đói không?” Nicole lại hỏi.

Lương Nặc định không chịu khuất phục, nhưng lời định nói ra lại biến thành tiếng cười tự giễu.

Hà tất gì chứ?

Lúc ở thị trường nô lệ bị người đàn bà kia hành hạ, cô đã chịu đủ đắng cay rồi, đến lúc tưởng chết mới chịu phục cơ mà? Giờ giữ cái lòng tự trọng hão huyền này làm gì?

Môi cô mấp máy, khó khăn lắm mới nặn ra được hai chữ.

“Đói rồi.”

Ánh mắt Nicole vẫn không chút gợn sóng.

“Chát!”

Lại một roi nữa quất mạnh vào bắp đùi trắng ngần của Lương Nặc.

“Vẫn sai rồi.”

“?”

Lương Nặc không hiểu gì cả.

Nicole hơi nhíu mày. “Chẳng lẽ ở chỗ cũ người ta không dạy cô sao? Hay là lúc đó cô không thèm nghe?”

Ờ...

Bị đoán đúng rồi đấy.

Nicole đưa bàn tay đeo găng đen lên day thái dương.

“Phù~ không sao, tôi sẽ dạy lại cô cho tử tế, để cô nhớ kỹ rằng bây giờ cô chỉ là nô lệ của phu nhân Enoch thôi!”

Cô ta lại giơ roi lên.

“Chát!”

Lần này là bắp đùi bên kia.

Nói thật, Lương Nặc rất muốn vùng lên bật lại. Cái tôi cô xây dựng bao năm không cho phép mình bị nhục mạ thế này. Nhưng nhìn cái thân thể gầy gò đang đói lả đi... cô lấy gì mà chống đối? Cô chỉ có thể cố gắng cuộn mình lại sao cho đỡ thảm hại nhất để né đòn.

Nhìn Lương Nặc co rúm lại như con chim cút, Nicole quỳ một gối xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Sau này, trước khi trả lời câu hỏi của phu nhân Enoch, phải thêm từ——Thưa chủ nhân, nghe rõ chưa?”

Cô ta vỗ nhẹ vào mặt Lương Nặc.

Khóe miệng Lương Nặc giật giật.

“Lắm chuyện thật đấy.”

Tất nhiên là cô không ngu gì mà nói ra. Anh hùng không chịu thiệt trước mắt, có chửi thì chửi trước mặt Freya cho bõ, chứ với Nicole thì chẳng có thù oán gì sâu đậm. Ừ thì... có khi sau vài roi nữa là có thù ngay ấy mà.

Vùng da bị quất đã sưng đỏ lên nhanh chóng, nhưng Nicole có vẻ chưa muốn dừng lại. Cô ta túm cổ áo xách Lương Nặc đứng dậy.

“Cô không phục à?”

Bàn tay cô ta bóp chặt lấy vòng eo mảnh dẻ của Lương Nặc.

“Làm gì có?” Lương Nặc đáp.

Ánh mắt Nicole tối sầm lại, bàn tay đang đặt ở eo như một cái kìm, nghiến chặt vào da thịt. Cơn đau thấu xương xông thẳng lên đại não, Lương Nặc cảm thấy eo mình chắc phải bầm tím một mảng lớn rồi.

“Trả lời chủ nhân thì không được hỏi ngược lại.”

Lương Nặc hít một hơi thật sâu. “Nicole, cô đúng là con chó ngoan của Freya đấy.”

Câu nói làm Nicole khựng lại, khuôn mặt vốn không cảm xúc cuối cùng cũng lộ ra một nét rạn nứt.

Lương Nặc nhướng mày. Chậc chậc, cô chỉ định khích đểu một câu thôi, ai dè trúng ngay tim đen... Ha ha~ sướng thật~

Giây sau đó.

“Chát!”

Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Lương Nặc làm đầu cô lệch hẳn sang bên, gò má sưng vù lên ngay tức khắc. Lương Nặc dùng lưỡi đẩy vào vách má, thấy vị máu tanh nồng, chắc là thịt mềm bị đập vào răng nên rách rồi.

“Hỗn láo với chủ nhân là phải bị phạt.”

Nicole nắm lấy sợi xích trên người Lương Nặc, lôi cô đi vào trong nhà.

“Cô hết thuốc chữa rồi, Lương Nặc.”

Cô ta định mang mình đi đâu đây? Lương Nặc không biết, nhưng cô đoán là chẳng có gì tốt đẹp chờ mình phía trước. Cô lảo đảo bước theo sau Nicole.

Cô không để ý rằng, bên cửa sổ tầng ba, có một bóng người đang đứng đó quan sát toàn bộ sự việc ở chuồng ngựa.

“Chậc~”

Freya nhấp một ngụm trà.

“Kịch hay thật đấy.”

Ả mỉm cười, khẽ vỗ tay.

Làm sao ả có thể bỏ qua cảnh Nicole dạy dỗ Lương Nặc mà không đứng xem cho được? Ả thấy mình, với tư cách là người hận Lương Nặc thấu xương, nhất định phải tận mắt nhìn cô bị hành hạ bởi mệnh lệnh của mình mới hả dạ.

“Nhưng mà... tí nữa phải dặn Nicole với Mina một câu, đừng làm quá tay quá, kẻo con chó mình mới mua về lại lăn ra chết mất.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!