Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Web Novel - Chương 2: Bị Đối Thủ Truyền Kiếp Mua Về

Chương 2: Bị Đối Thủ Truyền Kiếp Mua Về

Kết... hôn rồi?

Lương Nặc nhấm nháp từng chữ một trong miệng.

Khi nhìn thấy sự đắc thắng không chút che đậy trong mắt Freya, mọi thứ dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa. Lương Nặc khẽ nhếch khóe môi đã rách da và đóng vảy của mình.

“Chúc mừng cô nhé, lại tìm được một gã đàn ông không yêu mình để liên hôn thương mại. Cô vẫn chẳng thay đổi gì cả, vẫn trơ trẽn hơn tôi nhiều.”

Sắc mặt Freya vốn đang rạng rỡ bỗng chốc sa sầm xuống. Ả im lặng nhìn chằm chằm Lương Nặc hồi lâu, rồi đột ngột cười lạnh một tiếng.

“Hà~ Dù có trơ trẽn đến đâu, ta vẫn là phu nhân Công tước tôn quý. Còn cô, Lương Nặc.” Ả vươn tay, bóp mạnh lấy chiếc cằm gầy đến xương xẩu của cô, áp sát vào mặt đối phương. “Cô là tù nhân, là nô lệ, là kẻ phản bội vương quốc, là đứa mất cha...”

Lời nói đến đó bỗng tắt ngấm. Đôi lông mày của Freya khẽ nhíu lại, sau đó ả hất mạnh Lương Nặc ra. Do lâu ngày không được ăn uống, cơ thể Lương Nặc vô cùng suy kiệt. Bị cú hất mạnh ấy, cô lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã ngồi bệt xuống đất.

“Giả vờ cái gì?”

Freya ghét bỏ bịt mũi miệng lại.

“Trên người hôi chết đi được, bao lâu rồi chưa tắm hả? Mau đi tắm ngay cho ta!”

Nói đoạn, ả giật mạnh sợi xích, lôi Lương Nặc đi xềnh xệch như lôi một con chó chết.

Lương Nặc ngồi trên mặt đất, mặc kệ đối phương lôi kéo sợi xích trên người mình, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vị đại tiểu thư đối thủ trước mặt.

“Lời ban nãy, sao cô không nói hết đi?”

Bước chân đang lơ lửng giữa không trung của Freya khựng lại. Hai giây trôi qua, ả chậm rãi thu chân về, quay đầu nhìn xuống Lương Nặc với vẻ khinh miệt.

“Ta không giống cô, độc ác xảo quyệt, không có trái tim.”

Độc ác xảo quyệt sao?

Lương Nặc cười.

Ả nói đúng thật.

Từ một đứa con riêng không được ai đoái hoài trở thành đứa con trai được Công tước yêu quý nhất; từ một thiếu gia phế vật trở thành chiến thần bất bại, chưa bao giờ là nhờ thông minh tài trí hay lòng nhân ái, mà là nhờ sự kiên trì, âm hiểm xảo quyệt và ra tay tàn độc.

Nếu không phải vì hai lần bại trận làm mất lòng Đức vua, cha lại bị người ta hãm hại, bị gán cho cái mác “phản tặc”, thì giờ này cô vẫn đang ở trong dinh thự huy hoàng, nằm trong vòng tay ấm êm, nhìn những đường cong mềm mại quyến rũ ngay trước mắt, bên cạnh là mỹ nhân tóc vàng thoát y đang đút cho mình những quả nho đã bóc vỏ. Cuộc sống đó xa hoa và thoải mái biết bao.

Thế mà giờ đây, cha cô bị chém đầu, mẹ bị treo cổ, còn những anh chị em rẻ rách kia kẻ chết người tàn. Riêng cô, bị vị Vua cao cao tại thượng nhìn xuống thật lâu, cuối cùng bị ép uống một lọ thuốc “chuyển đổi giới tính” do Đại tế sư bào chế.

Vua nói “Nghĩ tình xưa nghĩa cũ.”

Đó đã được xem là ân điển trời ban.

Sau khi biến thành con gái, cô bị ném không thương tiếc vào thị trường mua bán nô lệ, chịu đòn roi, ngủ chuồng ngựa, còn bị một người đàn bà đẹp đẽ tự xưng là “nữ chủ nhân” huấn luyện cách hầu hạ chủ nhân sau này. Nếu không khuất phục sẽ bị đánh...

Hồi ức dừng lại tại đó, cơ thể Lương Nặc hơi run rẩy. Nhưng cái lòng tự tôn thâm căn cố đế không cho phép cô khom lưng trước người phụ nữ vốn là thanh mai trúc mã, lại còn từng bị cô hủy hôn này.

“Cô nói đúng, tôi độc ác, cô xảo quyệt, chúng ta đúng là một cặp trời sinh.” Cô nhướng mày, lời lẽ thô tục thốt ra ngay lập tức. “Cô mua tôi về, thực chất là muốn tôi n...”

Lời còn chưa dứt.

“Chát!”

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Lương Nặc, cắt ngang lời nói thô thiển, cũng khiến đầu cô lệch sang một bên. Lương Nặc sững sờ một chút rồi bật cười khẩy, giơ tay quệt khóe môi. Vết thương vừa mới đóng vảy lại một lần nữa rách ra, máu tươi rỉ xuống.

Biểu cảm trên mặt Freya vẫn lạnh lùng cứng nhắc, nhưng bàn tay khẽ run rẩy đã chứng minh nội tâm ả thực chất không hề bình thản như vẻ bề ngoài.

“Tại sao ta mua cô, cô là kẻ rõ nhất.”

Freya không nhìn Lương Nặc nữa mà nắm chặt sợi xích, kéo cô bước đi một cách khó khăn. Có người hầu định tiến lên cầm giúp sợi xích nhưng bị ả xua tay ra hiệu lui xuống.

“Từ nhỏ đã luôn muốn đè đầu cưỡi cổ ta, lớn lên thì mấy lần định giết ta, cuối cùng...” Ả khựng lại một chút, giọng điệu lạnh lùng đến cực điểm. “Còn hủy bỏ hôn ước với ta, đổ rượu lên đầu ta, sỉ nhục ta giữa chốn đông người.”

Freya siết chặt sợi xích trong tay, hơi nghiêng đầu dùng dư quang liếc nhìn Lương Nặc đang ngồi dưới đất, khóe miệng nhếch lên một đường cong tàn nhẫn.

“Ta mua cô về để từ nay về sau, mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm, mỗi thời mỗi khắc, cô đừng hòng được sống yên ổn. Đó chính là sự báo thù của ta.”

Ả khẽ mỉm cười, quay đầu lại, tiếp tục kéo Lương Nặc đi tới.

Lòng báo thù của phụ nữ đúng là đáng sợ thật. Lương Nặc thầm cảm thán trong lòng.

Chẳng phải là lúc nhỏ thường xuyên thắng ả, lớn lên suýt nữa thì tiễn ả đi vài lần, rồi mới đây thôi thì hủy hôn trước mặt bàn dân thiên hạ sao? Đó chỉ là một cuộc liên hôn thương mại do cha mẹ hai bên định đoạt từ lâu thôi mà, giữa hai người làm gì có tình cảm, chỉ có sự chán ghét và thù hận dành cho nhau. Việc hủy hôn đối với cả hai lẽ ra phải là chuyện tốt, ả còn nên cảm ơn cô mới phải chứ!

Freya lôi Lương Nặc vào đại sảnh như lôi một con chó chết, ả thở hổn hển, vẫy tay gọi hai nữ hầu tới.

“Tắm rửa thật kỹ cho con nô lệ này, đừng để mùi hôi trên người nó làm ta khó chịu. Tắm xong thì... đưa nó đến phòng ngủ của ta.”

Freya quay người đi thẳng không thèm nhìn lại.

Lương Nặc bị hai nữ hầu vực dậy, đưa đến phòng tắm. Mùi hương an thần trong phòng tắm rất nồng, Lương Nặc hít hà một chút, cảm thấy tinh thần và cơ thể thoải mái hơn nhiều.

“Ào ào...”

Bộ quần áo đầy lỗ hổng và những mảnh vá rơi xuống, Lương Nặc ngồi vào trong nước.

“Lạch cạch~”

Vòng cổ và xiềng xích trên người va vào thành bồn tắm, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh.

Lương Nặc đã quen với sự kiềm tỏa của những thứ này trên cơ thể mình. Cô cúi đầu, nhìn ngắm cơ thể phụ nữ của chính mình.

Vết sẹo còn cực kỳ ít, vì người được gọi là “nữ chủ nhân” kia từng nói, có một bộ phận người mua không thích nô lệ mình mua về có sẹo trên người. Cho nên dù là những trận đòn roi khi cô không nghe lời, chúng cũng không để lại quá nhiều dấu vết không thể xóa nhòa trên cơ thể, nhiều nhất là sưng vù lên vài ngày rồi lặn đi, để lại một vệt trắng mờ nhạt.

Nhưng những vết thương hở vẫn đau âm ỉ, đặc biệt là khoảnh khắc chạm vào nước ấm, cảm giác đau li ti như kim châm ập đến, khiến cơ thể Lương Nặc bắt đầu run rẩy dữ dội.

Đau quá…

Cô rất muốn ngâm mình trong bồn tắm lâu thêm một chút, nhưng hai nữ hầu kia giống như những cỗ máy đã được lập trình sẵn, im lặng giúp Lương Nặc tẩy rửa những vết bẩn trên người. Rửa sạch xong, họ lập tức lôi cô ra khỏi bồn, dùng khăn lông mềm mại lau khô cơ thể, không cho cô lấy một giây phút tận hưởng nào thêm.

Trong phòng tắm, đối diện với bồn tắm là một tấm gương lớn chiếm nửa bức tường. Lương Nặc khoác hờ chiếc khăn tắm, khẽ xoay người nhìn vào gương. Đây là lần đầu tiên kể từ khi biến thành con gái, cô nhìn rõ diện mạo của chính mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!