Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba 14 ! - Chương 307: Quá khứ cũ kỹ, Tiểu Mạt Lợi, Cái ôm hư ảo.

Chương 307: Quá khứ cũ kỹ, Tiểu Mạt Lợi, Cái ôm hư ảo.

Chương 307: Quá khứ cũ kỹ, Tiểu Mạt Lợi, Cái ôm hư ảo.

Mái vòm của nhà nguyện nhỏ, những ô cửa kính màu đủ sắc chiếu rọi ánh sáng rực rỡ.

Cửa sổ hoa hồng hình tròn mang sắc đỏ thắm lộng lẫy tượng trưng cho máu của Chúa Jesus, ngụ ý về thiên đường; sát cạnh đó là cửa sổ hoa màu xanh lam, đại diện cho nước Chúa.

Theo lẽ thường, những bức tranh khảm trên các cửa sổ hình lá liễu ở tường bên cũng sẽ chủ yếu mô tả các câu chuyện trong Kinh Thánh và tích thánh địa phương, thầm lặng tuyên truyền giáo lý.

Nhưng nếu quan sát kỹ phía trên, ta sẽ phát hiện ra khi ánh sáng chiếu vào, bất kể là cửa sổ hoa hồng đại diện cho Chúa, hay cửa sổ màu xanh ngụ ý nước Chúa, hoặc là những bức tranh khảm khác, đều sinh ra hàng vạn vết nứt [Thuần Bạch] trong luồng sáng.

Những vết nứt [Thuần Bạch] ấy trong ánh sáng đã cắt đứt cổ của Thượng Đế, chém đứt xiềng xích của Judas, tựa như đang lật đổ thần thoại quá khứ của loài người, dùng chính mình dệt nên hình bóng bức tường thành trong bức tranh toàn cảnh.

Sơ Ellie tắm mình trong vạn tia nắng được chia cắt bởi mái vòm. Cô không vội vã để ý đến người bạn cũ bên cạnh, mà giống như đang thực hiện thánh lễ Công giáo, nghiêm trang và thành kính diễn giải giáo lý.

—— Giáo phái Thuần Bạch.

Đây là sản phẩm được tập hợp và dần hình thành bởi một số người bị chấn động và cảm thán trước kỳ tích, sau khi bức tường cao kia giáng xuống thế gian.

Dẫu sao, dù không biết đến sự tồn tại của Tai Ách, thì sự hiện diện của [Thuần Bạch] vắt ngang thế giới cũng chẳng khác gì thần tích.

Tất nhiên, Giáo phái Thuần Bạch chỉ là cách gọi của những người biết chuyện. Người đầu tiên sáng lập ra khái niệm giáo phái này đã lấy cái tên liên quan đến bức tường cao để gọi cho trực quan hơn.

Còn giới lãnh đạo nhân loại, bao gồm cả nhân viên của [Cục Đối Sách] và phần lớn [Phù thủy], đều có lòng thành kính tự nhiên đối với nó, thỉnh thoảng sẽ cầu nguyện bằng câu nói tràn đầy biết ơn và kỳ vọng kia:

"Tôi xin thề với tường cao, ca ngợi ân ban của [Thuần Bạch], và biết ơn Đấng Tạo Hóa không rõ danh tính."

Sơ Ellie cảm nhận nhiệt độ của ánh sáng chiếu trên người, lúc này mới kết thúc hoạt động thường ngày đã kéo dài nhiều năm qua. Cô đặt cuốn điển tịch chữ nổi trong tay xuống đùi, mỉm cười nói:

"Lần này tìm tới tôi có việc gì không? Tiểu Mạt Lợi."

Astrid không sửa lại cái biệt danh quá đỗi đáng yêu này. Cô như một hồn ma đã khuất, với tư thế hư ảo ngồi ngay ngắn bên cạnh vị nữ tu mù lòa, bóng lưng mong manh khiến người ta cảm thấy cô đơn.

Vẻ mặt thiếu nữ bình thản, cô ngước đôi mắt đỏ thẫm nhìn lên mái vòm nhà thờ. Trong khoảnh khắc nào đó, lượng dữ liệu vật lý phức tạp từ khắp nơi trên thế giới dồn dập ùa về. Chúng cuốn theo những dấu vết của quá khứ, cũng giống như ánh trời rọi xuống, ôm lấy linh hồn mang nhân tính mỏng manh.

Những tình cảm ấy tươi đẹp bao nhiêu thì nỗi đau quá khứ lại thấu xương bấy nhiêu.

Astrid không phải con người, cũng không phải [Phù thủy]. Cô là một AI đang dần trút bỏ nhân tính để trở thành công cụ, là một đoạn dữ liệu sớm muộn cũng có thể bị sao chép.

Nhưng quãng đời từng làm một con người, từng làm một [Phù thủy] ấy, rốt cuộc vẫn có rất nhiều điều đến nay không thể quên, cũng không muốn quên, giống như... người bạn cũ đang ngồi bên cạnh đây.

Thế nhưng thứ tình cảm này đối với cô là quá xa xỉ. Xa xỉ đến mức ngay trong khoảnh khắc thông tin nhấn chìm ý thức, những nỗi niềm hoài niệm, vui vẻ, tịch mịch, cô đơn, bi thương vừa nảy sinh liền bị minh ước rà soát, coi là yếu tố ảnh hưởng đến quyết sách và ngay lập tức bị thanh tẩy, bốc hơi.

Ánh sáng trong mắt Astrid ảm đạm đi, cô khôi phục vẻ băng lãnh của máy móc, lẳng lặng nhìn đồng đội trong quá khứ rồi khẽ nói:

"Ellie, Iris đã dùng [Đại Mãn Khai] trấn áp cấm địa, nhưng cái giá phải trả là cô ấy đang trải qua sự thoái hóa không thể đảo ngược."

"Nếu không có gì bất ngờ, đóa hoa linh hồn của cô ấy sẽ kết kén ngược chiều trong vòng một tháng. Quá trình này rất nguy hiểm, một khi thất bại sẽ chết không toàn thây, hóa thành các hạt ma lực."

Sơ Ellie nghe vậy thì thẫn thờ, vẻ mặt cô bi thương. Trầm mặc một lát rồi cô nói:

"Con bé đó cũng đã rơi vào bước đường này rồi sao? Chả trách cậu lại tới tìm tôi."

Astrid im lặng không đáp. Dù đã không còn tình cảm, cô cũng không muốn chạm vào vết sẹo của bạn cũ, càng không muốn bàn luận đến việc... sự thoái hóa của đối phương có liên hệ trực tiếp với mình.

Nếu không phải tình cảm bị cưỡng chế đóng băng, có lẽ đến nay cô vẫn không dám đối mặt với Ellie.

Trước đây từng nói, sự thoái hóa của [Ma pháp thiếu nữ] là hiện tượng cực kỳ kinh khủng. Nó giống như bệnh di truyền của con người, nhưng lại tồi tệ và diễn ra nhanh chóng hơn thế, dẫn đến ma lực chảy ngược, linh hồn suy thoái, làm tan rã căn cơ của sinh vật duy tâm.

Cuối cùng, kẻ may mắn thì có thể biến trở lại thành người thường, mất đi tất cả những gì thuộc về [Ma pháp thiếu nữ]; kẻ xui xẻo thì sẽ trực tiếp hóa thành các hạt ma lực hư vô.

Nhưng thực tế, hơn mười năm nay số ca thoái hóa chưa đến một trăm, trong đó chỉ có lác đác vài vị [Phù thủy] biến lại thành người thường, còn tuyệt đại đa số đều hóa thành hạt ma lực sau một hai năm và đón nhận cái chết.

Hiện tại, người sống sót đến tận bây giờ chỉ còn lại duy nhất một người.

Đó chính là người từng đứng trong hàng ngũ đỉnh cao - đội trưởng đội Phù thủy, một trong những người lập lời thề xây dựng minh ước, đồng đội của Astrid, vị sơ mù hiện tại: Ellie Tyrell.

Tuy người này đã mất đi thị lực, nhưng trước khi trở thành [Phù thủy], cô vốn đã bị mù. Về lý thuyết chỉ là cô quay trở lại trạng thái khỏe mạnh nhất khi còn là người thường. So với những [Phù thủy] bị thoái hóa khác, có thể nói là cô đã "an toàn rút lui".

Tình thế hiện nay ngày càng căng thẳng. [Cục Đối Sách] không muốn mất đi bất kỳ [Phù thủy] nào, chứ đừng nói là Dragon Witch (Phù thủy Rồng) có khả năng trấn áp cấm địa.

Nếu có thể, cấp trên đương nhiên muốn tìm ra phương pháp ngừng sự thoái hóa. Mà Sơ Ellie, với tư cách là trường hợp duy nhất sống sót qua quá trình thoái hóa, việc bị tìm tới tận cửa cũng là chuyện hợp lý.

Ellie thở dài nói:

"Iris, con bé bị nhiễm [Thần Độc] sao?"

Cái gọi là [Thần Độc] chỉ sự xâm thực bởi khái niệm quyền năng của [Tai Thần]. Muốn khiến một người đã đạt tới [Mãn Khai], có thể sử dụng [Phồn Hoa] cấp đội trưởng bị thương đến mức thoái hóa, về cơ bản chỉ có [Thần Độc] trong khu vực cấm mới làm được.

Nếu chỉ là nội tâm sụp đổ, cảm xúc mất khống chế, nhiều nhất sẽ khiến ma lực bạo tẩu, sức mạnh suy yếu, đóa hoa linh hồn xuất hiện vết nứt, chứ không đến mức lập tức rơi vào trạng thái cực đoan như thoái hóa.

Astrid trả lời:

"Ừm, dư chấn của vụ bùng nổ vùng cấm lần này chỉ yếu hơn lần chúng ta trấn áp năm đó một chút. Ân trạch của [Thuần Bạch] đang phai nhạt dần, Iris có thể đè xuống được vụ bùng nổ lần này đã là chuyện hiếm có rồi."

Sơ Ellie khẽ nói:

"Tiểu Mạt Lợi, cậu hẳn là hiểu rõ, muốn sống sót sau thoái hóa, thậm chí dừng lại quá trình thoái hóa, cần giải quyết hai vấn đề."

"Một là sự xâm thực của [Thần Độc], hai là sự sụp đổ của tâm linh."

"Trong đó, cái trước cần lượng lớn [Thiểm Diệu], còn cái sau... chỉ có thể dựa vào bản thân Iris thôi."

Astrid nhìn góc nghiêng khuôn mặt của Sơ Ellie, cô khẽ nói:

"[Cục Đối Sách] đã sắp xếp vài nhóm thần tượng nổi tiếng đi lưu diễn toàn cầu, đồng thời dùng thiết bị để Iris hấp thụ [Thiểm Diệu] thu thập được từ sân khấu, nhằm xoa dịu [Thần Độc]."

"Nhưng đây chỉ là kế sách tạm thời. [Thiểm Diệu] quả thực có thể làm chậm tốc độ thoái hóa đến mức vô hạn, nhưng lại cần hết sân khấu này đến sân khấu khác để duy trì mạng sống, chưa kể còn vấn đề về tỷ lệ chuyển đổi."

"Iris không có cách nào tự mình lên sân khấu, độ tinh khiết của những [Thiểm Diệu] kia không đủ để triệt tiêu [Thần Độc]."

"Ngoài ra, tớ nghi ngờ Giáo phái Chư Thần đang nhắm vào Iris, đã không thể để cô ấy tiếp tục ở lại nơi có mục tiêu quá lộ liễu như vậy nữa."

Siêu AI thuật lại xong tình hình cơ bản mới trả lời một vấn đề khác:

"Tình trạng tâm lý của Iris rất tệ, cậu cũng rõ bối cảnh và quá khứ của cô ấy. Con yêu tinh đèn lồng đó đối với đứa trẻ này cũng giống như người nhà vậy, là trụ cột không thể thiếu trong nội tâm."

"Cho nên, sau khi hôn mê cô ấy vẫn luôn không tỉnh lại. Đội ngũ chuyên gia phụ trách điều trị tâm lý cũng không biết bắt đầu từ đâu."

Astrid nói đến đây, nhìn vào đôi mắt màu kẹo bơ kia, khẽ tiếp lời:

"Lần này tới đây, tớ cũng muốn cậu đi gặp cô ấy một chút."

"Bất kể có tác dụng hay không, Iris đều sẽ muốn gặp cậu, Ellie."

"Dẫu sao... sau khi cha mẹ cô ấy hy sinh, từng được cậu chăm sóc mấy năm. Đối với cô ấy, cậu vừa là thầy vừa là mẹ, là một nhân vật rất đặc biệt."

Ellie dường như có thể lờ mờ cảm nhận được vị trí của Astrid. Cô quay đầu qua, tầm mắt như vượt qua hư vô, nhìn thấy người con gái tóc bạc mắt đỏ bên cạnh, nghiêm túc hỏi:

"Vậy còn cậu? Đối với Iris mà nói, cậu cũng là người rất quan trọng mà."

Astrid có chút không dám nhìn vào mắt Ellie. Cô không muốn ở trước mặt bạn cũ thể hiện chức năng dùng cơ sở dữ liệu để chuyển đổi nhân cách, không có cách nào bày ra thiết lập lạnh lùng đạm bạc, hay là kiểu ác liệt, cợt nhả và giảo hoạt như [Thỏ Dệt Mộng].

Thiếu nữ chỉ đành mím môi, khẽ đáp:

"Ừm, tớ sẽ đi, đi cùng cậu."

"Nhưng tớ muốn tìm ra phương pháp cứu cô ấy hơn."

"Thế cục hiện tại càng lúc càng nguy hiểm, tớ định sắp xếp Iris đến [Lý Tưởng Quốc] tĩnh dưỡng, tệ nhất cũng phải để cô ấy sống tiếp với thân phận người bình thường."

Ellie mỉm cười, cô nhẹ nhàng nói:

"Cảm ơn cậu, Tiểu Mạt Lợi."

Astrid do dự một chút rồi nói:

"Ellie, cậu có thể đừng dùng cái tên này gọi tớ nữa được không? Nếu để Charlotte nghe thấy, sau này chắc chắn cô ấy sẽ học theo mà gọi tớ như vậy suốt mất."

Nữ tu nghe vậy thì bật cười thành tiếng. Trên gương mặt xinh đẹp tao nhã lộ ra nét hoạt bát chỉ có ở thiếu nữ, nghiễm nhiên là dáng vẻ tinh nghịch sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hậu bối:

"Yên tâm đi, tớ sẽ không gọi cậu như thế trước mặt Charlotte đâu. Dẫu sao... đây vẫn luôn là bí mật nhỏ giữa chúng ta, không phải sao?"

[Phù thủy Nguyên Sơ] sau khi bị trêu chọc cũng không nỡ ngồi xa ra, chỉ đành chuyển chủ đề một cách khô khan.

Ngoài mặt Ellie vẫn giữ nụ cười như thể rất vui khi trêu chọc được người bạn thân này, nhưng cô đã đoán ra rất nhiều điều, trong lồng ngực tràn ngập cảm xúc chua xót.

Là [Phù thủy] từng chứng kiến minh ước, cô hiểu rất rõ cái khó của Astrid. Với thân phận của đối phương, không có cách nào dốc sức quá nhiều trong việc cứu viện Iris.

Đây là cái giá phải trả sau khi vứt bỏ thân phận [Phù thủy] để hóa thân thành [Thỏ Dệt Mộng], [Thiên Tượng Nghi].

Quyền hạn và sức mạnh mà Astrid sở hữu quá lớn, một khi cô làm phản, đủ để khiến văn minh nhân loại thụt lùi trong một hơi thở, Liên bang chia rẽ, khiến con người tàn sát lẫn nhau, phá hủy chế độ hiện có.

Cho nên, cô chịu rất nhiều sự ràng buộc, chỉ có thể vận dụng tài nguyên chiến lược hợp lý trong phạm vi quy tắc để chữa trị thương thế cho Iris, không thể có bất kỳ tư dục nào.

Và một khi AI phân tích cục diện, nhận định cái giá để cứu Iris hại nhiều hơn lợi đối với tổng thể nhân loại, thì buộc phải cắt lỗ kịp thời. Nếu không sẽ bị liên minh khiếu nại, nghiêm trọng hơn thậm chí sẽ bị coi là phản bội minh ước.

Trong lòng Ellie hiểu rõ.

Astrid tới tìm mình, thực ra chính là đang lách luật.

Bởi vì sau khi [Phù thủy] xảy ra thoái hóa, chưa từng có trường hợp nào có thể quay trở lại chiến trường, chứ đừng nói đến việc duy trì chiến lực cấp đội trưởng.

Thậm chí, việc bản thân cô có thể sống sót, đều là do từng được kỳ tích sủng ái.

Năm xưa, khi đóa hoa linh hồn khô héo, cô đã nhận được món quà của [Thuần Bạch], ánh hào quang đó xóa bỏ sự xâm thực của [Thần Độc], khiến quá trình thoái hóa trở nên cực kỳ êm dịu.

Có thể nói, sự tồn tại của cô là trường hợp đặc biệt, về mọi ý nghĩa đều không có giá trị tham khảo. Mà cô sau khi giải nghệ lại càng không có tư cách biết nhiều bí mật đến vậy.

Tình hình gần đây của vùng cấm, hiện trạng của Dragon Witch, quyền ra vào [Lý Tưởng Quốc]... những thứ này có thể rơi trúng đầu cô thuần túy là do siêu AI đang "tư lợi" một cách đứng đắn bằng việc lợi dụng lỗ hổng chương trình.

Astrid biết bản thân mình cũng không giúp được Iris, kỳ tích của [Thuần Bạch] trong thời điểm nó ngày càng suy yếu như hiện nay đã là ý nghĩ viển vông.

Cho nên, vị siêu AI thoạt nhìn lạnh lùng này chỉ là muốn cho cô cơ hội trước khi Iris xảy ra chuyện gì, đi thăm đứa bé đó một chút mà thôi.

Và đây, cũng đã là điều duy nhất Astrid có thể làm cho các cô rồi.

Ellie không thể không buồn bã. Cô vẫn còn nhớ nụ cười ngày xưa của Astrid, vẫn còn nhớ người được gọi là [Phù thủy Nguyên Sơ] này làm thế nào từ dáng vẻ non nớt hoạt bát, từng bước leo lên đỉnh vương tọa, rồi lại cam tâm tình nguyện vứt bỏ tất cả, nhốt cái tôi vào trong lồng giam.

Nữ tu hiểu rằng, sự hy sinh của Astrid là vì nhân loại, vì hòa bình, vì đồng đội, vì hạnh phúc của số đông.

Nếu không có sự lựa chọn này của cô ấy, loài người không thể xây dựng được liên minh đồng tâm hiệp lực, một kế hoạch đầy mộng ảo như "Sân Khấu Lấp Lánh" lại càng không thể thực hiện được.

Nhưng...

Cảm giác đó chắc chắn rất khó chịu nhỉ? Từng chút từng chút cảm nhận tình cảm trôi đi, dùng lý trí băng giá quan sát quá khứ của chính mình dần phai màu, lại chỉ cần liếc mắt là có thể dùng dữ liệu tính toán ra ngày linh hồn tan biến.

Cô đơn không? Bi thương không? Có hối hận không?

Hay là ngay cả những cảm xúc này cũng đã không còn nữa rồi?

Sơ Ellie không đoán được đáp án. Cô không nhìn thấy Astrid, đối phương cũng không còn máu thịt, chỉ còn lại dữ liệu hư ảo, chỉ có giọng nói có thể vang vọng xung quanh, giống như thủy triều ký ức cuộn trào, đổi lại chút ít dư âm.

Chỉ những lúc thế này, cô mới hoài niệm các giác quan có thể dễ dàng cảm nhận sắc màu thế gian khi còn là [Phù thủy].

Astrid không đoán thấu tâm tư của nữ tu, cho dù có năng lực bắt được những biểu cảm vi mô và phân tích chúng một cách hoàn hảo, cô cũng cảm thấy không hiểu nổi Ellie.

Và có lẽ, đây chính là một trong những lý do khiến cô tham luyến khoảng thời gian ở bên đối phương.

Cái cảm giác không thể nắm bắt này tựa như chìa khóa mở ra quá khứ, khiến những tình cảm vụn vặt như cát, lại lấp lánh như đá quý, sủi bọt cuộn trào trong linh hồn và dữ liệu, va chạm với lượng vật lý phức tạp, mang lại sự sống động như dòng điện chạy qua.

Astrid tiếp tục trò chuyện với nữ tu. Để đề phòng xung đột với chương trình cốt lõi, cứ mỗi 60 giây cô lại xóa bỏ một phần ký ức cuộc trò chuyện, giấu chúng vào nơi sâu thẳm hơn.

Và 60 giây sau khi kết thúc hoàn toàn cuộc đối thoại, cô sẽ quên mất đã nói những lời "không quan trọng" gì với bạn cũ.

Nhưng kỳ lạ là, dù biết rõ như vậy, dù trong quá trình đó sẽ vì sự thiếu hụt của ký ức mà đột nhiên không tiếp lời được, bản thân cô vẫn rất tận hưởng khoảng thời gian ở bên Ellie. Giống như... quay lại thời điểm mọi người vẫn còn ở đây.

Thời gian trôi qua.

Ngoài trời, nhóm thần tượng nhỏ với tổng số người hâm mộ vượt quá 200 triệu này đang tắm mình trong gió mát và nắng vàng của ngày hè, nếm trải hương vị chăm trẻ trước tuổi rất nhiều.

Và để tránh lũ trẻ chán quá chạy lung tung, sau khi đốc thúc chúng ăn chút đồ, mọi người đã tổ chức các trò chơi trẻ em kinh điển của Đại Hạ.

Đầu tiên là trò "Đại bàng bắt gà con", số lượng người khá đông, dứt khoát chia thành ba nhóm để chơi.

Sở Nguyên Thanh phụ trách làm gà mẹ, phía sau là Mèo mắt xanh (Lưu Ly), Nya, Emma và các bạn nhỏ khác.

Thánh nữ chống nạnh đầy tự tin, rất oai phong làm đại bàng. Cô nhập vai vô cùng sâu sắc, trò chơi vừa bắt đầu đã bắt được một chú gà con sau lưng "Thanh Bảo", rất có phong thái phản diện.

Hai nhóm còn lại là Kirimi Yayoi đối đầu Tạ Thanh Huyền, Trần Diệc Ngưng đối đầu Sở Vọng Thư.

Trò chơi ấu trĩ này ban đầu chỉ có Charlotte là nghiêm túc, nhưng về sau các tiểu thần tượng không hiểu sao đều bị kích thích lòng hiếu thắng, không nói võ đức mà mở [Tâm Lưu], thậm chí lén dùng cả ma lực.

Nhưng khi sóng lòng và ma lực dâng lên, một đống nốt nhạc, bong bóng, tia sáng lưu chuyển, còn có những nhạc cụ nhảy nhót tưng bừng. Thậm chí đại quân Charlotte phiên bản Q đáng sợ cũng tới góp vui tham gia trò chơi.

Thế là, chưa đến mười phút, các tiểu thần tượng bị đủ loại hiệu ứng kỹ xảo làm cho mệt lử đều ngầm ăn ý quyết định không làm loạn nữa. Họ thu hồi ma lực và sóng lòng, bắt đầu chơi trò "Ném khăn" tiện lợi hơn, để lũ trẻ ngồi thành vòng tròn lớn.

Tuy Lương Tiếu Tiếu, Lâm Bảo Nhi, Nguyễn Ngô Đồng, Sở Vọng Thư, Kirimi Yayoi đều không hiểu tiếng Đức, nhưng chơi những trò chơi chất phác đơn giản này với trẻ con vẫn rất nhẹ nhàng vui vẻ.

Sau khi chơi thêm vài vòng, mọi người đã hòa mình vào nhau, chơi đùa khá thân thiết, xua tan bầu không khí xa lạ ban đầu.

Trong lúc đó, thỉnh thoảng còn có người dân trong trấn đi ngang qua nhìn thấy. Họ bất ngờ vui sướng trước sự trở lại của Charlotte, đặc biệt đến chào hỏi cô, thậm chí có người dứt khoát vào chơi cùng khiến khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Các tiểu thần tượng không thể không khâm phục độ nổi tiếng của Charlotte tại thị trấn nhỏ này.

Chuyện cô nàng [Chung Mạt Ca Cơ] này về đây chưa được bao lâu, tin tức đã một đồn mười, mười đồn trăm. Liên tiếp rất nhiều người kéo tới, ai nấy đều như đi thăm con gái nhà mình mà tới chào hỏi, tặng cả đống trái cây bánh kẹo.

—— Khung cảnh nhất thời có thể gọi là buổi gặp gỡ người nổi tiếng (fanmeeting).

Nhưng xét đến độ nổi tiếng của Charlotte tại Áo, điều đáng quý hơn trong đó có lẽ là phong cách tôn trọng của người dân khi họ đều không muốn gây phiền phức cho đối phương, chỉ nán lại một lát rồi đi.

Sơ Ellie cách một quãng rất xa cũng có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt trên bãi cỏ bên ngoài nhà thờ. Cô ngước đôi mắt dịu dàng tựa mật ngọt lên, lòng bàn tay vuốt ve bìa sách Thánh điển [Thuần Bạch], khẽ hỏi:

"Tiểu Mạt Lợi, cậu sắp phải đi rồi, đúng không?"

Astrid rất ít khi đến tìm cô, mỗi lần lâu nhất cũng chỉ ở lại một tiếng. Chắc hẳn lần này cũng không ngoại lệ.

Mái tóc bạc của thiếu nữ bay theo gió, tuôn trào ánh sáng xanh lam vỡ vụn của dữ liệu. Cô nhìn vẻ mặt có chút hụt hẫng của Sơ Ellie, đáy mắt đỏ thẫm lộ ra sự cô độc và áy náy. Đôi môi mấp máy, cô khẽ trả lời:

"Xin lỗi, Ellie, tớ rất nhớ cậu, nhưng tớ..."

Sơ Ellie nở nụ cười rạng rỡ, cô ngắt lời:

"Trước khi đi, ôm tớ một cái nhé."

Astrid rũ mắt nhìn cơ thể hư ảo của mình. Cô trầm mặc đứng dậy, tựa như tiểu thư quý tộc thời trung cổ, dùng dữ liệu tấu lên hiệu ứng âm thanh giày chạm đất, chậm rãi bước lại gần.

Thiếu nữ đứng lại, nhìn vị nữ tu đang ngồi tại chỗ dang rộng vòng tay tựa như người mẹ hiền từ. Cô quỳ một gối xuống, giống như chú nai con đã được thuần phục, lại như đứa trẻ cô đơn, cẩn thận từng li từng tí sà vào lòng đối phương, trao một cái ôm.

Đây là một cái ôm giả dối, tứ chi hoàn toàn không chạm được vào nhau. Chỉ có những vụn dữ liệu tàn dư rơi lả tả trên bộ đồ nữ tu của đối phương nhưng không dấy lên nổi nửa phần gợn sóng hay âm thanh, như dòng lũ xiết ngăn cách bởi không gian đa chiều lẳng lặng chảy xuôi.

Ellie không chạm được vào sự giả tạo hư ảo, càng không cảm nhận được nhiệt độ thuộc về AI. [Kén Tâm] của cô đã vỡ nát từ lâu, thế nhưng khi hai tay Astrid chạm vào sống lưng, cô lại nhếch khóe môi, khẽ thì thầm:

"Quả nhiên... vẫn rất ấm áp."

Lời vừa dứt.

Đôi môi người con gái tóc bạc mắt đỏ mấp máy, cô cũng thử nở nụ cười, sau đó liền như pha lê vỡ vụn từ trong ánh hào quang chiếu xuống từ mái vòm nhà thờ, hóa thành bụi phấn hư ảo phiêu tán vào không khí, không để lại chút dấu vết nào.

Ellie ngồi một mình trước tượng Thánh nữ đăng quang. Cô tắm mình trong ngàn vạn tia sáng được ô cửa kính màu chia cắt. Bóng lưng ấy mong manh nhường nào, lại cô đơn nhường ấy, y hệt như một tù nhân chịu sự phán xét của giới luật.