Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba 14 ! - Chương 313: Cột sáng Tai Khí, Người hùng vô danh, Nhân loại chắc chắn sẽ chiến thắng tai ương!

Chương 313: Cột sáng Tai Khí, Người hùng vô danh, Nhân loại chắc chắn sẽ chiến thắng tai ương!

Chương 313: Cột sáng Tai Khí, Người hùng vô danh, Nhân loại chắc chắn sẽ chiến thắng tai ương!

Con phố Kamagasaki thật hoang tàn.

Trời u ám, dọc đường luôn bắt gặp những bà cụ nhặt rác, những người lang thang ngủ vật vạ trên đất, trong công viên có rất nhiều người già với ánh mắt vô hồn.

Đây là khu ổ chuột của Dongryu (Đông Lưu). Dù cách khu vực thành thị không xa, nhưng nơi này lại chật ních những người trung niên và cao tuổi chờ chính phủ cứu trợ. Những sạp hàng nhỏ ven đường bày bán đủ loại hàng hóa, kể cả thuốc men, với cái giá rẻ mạt đến không tưởng, và dĩ nhiên chúng không nằm trong hệ thống bảo đảm của chính phủ.

Tội phạm nảy sinh trong đó. Phố đèn đỏ và xã hội đen bị cấm đoán nhưng vẫn cứ ngang nhiên tồn tại.

Tuổi tác và ngoại hình của Kurami Hitomi hoàn toàn lạc lõng ở Kamagasaki. Cô từng đi học ở Tokyo, nhưng vì lý do gia đình nên mới tạm thời chuyển trường về đây.

Kể từ khi mẹ bị bệnh, cộng thêm việc phải đi lại xa xôi, cô đang trong tình trạng bán nghỉ học, mỗi ngày đều phải đi làm thêm để kiếm tiền phụ giúp gia đình.

Lý do Kurami Hitomi nghĩ đến cách kiếm tiền "đó", ngoài việc do bầu không khí xã hội không tốt ở đảo Dongryu ra, còn bởi môi trường ở đây quá tệ. Hồi mới tới, cô không ít lần bị đám xã hội đen quấy rối.

Vì vậy, dạo gần đây ra đường cô không mặc váy nữa, mà giữa mùa hè lại mặc quần jean, áo hoodie xám nhạt, đeo khẩu trang và đội mũ trùm đầu che đi dung mạo và vóc dáng xinh đẹp, thay thêm một đôi giày thể thao, nhìn từ xa trông như một cậu con trai.

Gần Kamagasaki không có bệnh viện nào tốt, nên phải mất một tiếng rưỡi mới đến được nơi mẹ cô đang nằm viện.

Hiện tại trời đã sập tối. Nếu đi tàu điện hay tàu điện ngầm qua đó, xong xuôi về nhà chưa chắc đã kịp chuyến xe cuối cùng. Đành ngủ tạm một đêm ở bệnh viện hoặc quán nét gần đó, sáng mai đi làm cũng tiện hơn một chút.

Thiếu nữ không hề phiền lòng vì sự túng thiếu này. Cô chen chúc trong toa tàu điện ngầm chật ních như hộp cá mòi, đôi mắt sáng ngời nhìn những quảng cáo "Sân Khấu Lấp Lánh" lướt nhanh qua cửa kính. Trong lòng cô đong đầy một tương lai đang dần tươi sáng.

Goods (đồ lưu niệm) của "Tiểu Anh Đào" đắt khách hơn dự đoán. Lẽ ra công ty cũ của đối phương có thể nhân cơ hội này kiếm một món hời, bán hết đống goods tồn kho với giá cao.

Nhưng sau khi giải thể mảng idol, công ty đó đã thẳng tay vứt hết những thứ vô dụng này, khiến nguồn hàng khan hiếm đến mức trên mạng chẳng mấy ai chịu bán.

Hiện giờ giá sàn một tấm ảnh có chữ ký là 20 vạn yên, đổi sang tiền Đại Hạ là một vạn tệ (khoảng 35 triệu VND), mà còn chưa chắc là hàng thật, quả là quá đáng.

Ừm, người ta thường nói càng "ngược" càng fan cứng (ý nói fan trải qua càng nhiều sóng gió cùng idol thì càng trung thành). Những fan lâu năm đã cùng "Tiểu Anh Đào" trải qua bao thăng trầm như này thường rất nặng tình, giá bị đẩy lên cao thì cao thật, nhưng trừ khi cuộc sống khó khăn quá, còn lại ít ai chịu bán đi.

Còn đối với những fan mới lọt hố, mua được goods của thời kỳ này cũng giống như bù đắp cho việc đã bỏ lỡ những năm tháng gian nan nhất của idol nhà mình, thuộc về giá trị cảm xúc thuần túy, luôn có đại gia phú bà sẵn sàng chi tiền.

Trên nền tảng quốc tế của Donghuang (Đông Hoàng), Kurami Hitomi đăng một bài bán trọn gói goods, đính kèm ảnh chụp chung với "Tiểu Anh Đào" và vé xem các buổi biểu diễn cô từng tham gia. Vì không biết cụ thể bán được bao nhiêu, cô điền đại giá khởi điểm là 80 vạn yên rồi gửi đi đấu giá.

Có lẽ vì tiếc nuối, cộng thêm sự phiền muộn tích tụ lâu ngày không có chỗ trút bỏ, trong lúc viết lời giới thiệu và nguồn gốc goods, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại viết như viết nhật ký, kể về rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Cuộc đời bạn được tạo nên từ những gì?

Là chiếc bàn học bị nhét đầy đinh ghim? Là những gáo nước lạnh tạt vào người khi bị lôi vào nhà vệ sinh? Hay là khoảnh khắc đứng bên mép sân thượng rồi đột ngột lùi lại, nằm dài trên đất, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời?

Những khoảnh khắc Kirimi Yayoi tỏa sáng trên sân khấu, trong cuộc đời cô không phải là từng phút từng giây, mà là những vì sao lấp lánh.

Chúng thường ngày vẫn luôn ảm đạm, như không muốn làm phiền cuộc sống của cô, nhưng lại luôn bừng sáng trong linh hồn ngay tại khoảnh khắc cô muốn từ bỏ cuộc đời, tựa như dải ngân hà rực rỡ.

Đêm tối nặng nề, nhưng những vì sao vẫn luôn ở đó.

Bài đăng dài đến mấy ngàn chữ. Câu chuyện về mỗi món goods đều rất chi tiết, cụ thể đến ngày tháng năm, kèm theo ảnh chụp ngày hôm đó, đan xen những chuyện vụn vặt như nhật ký, nỗi nhớ nhung phức tạp dành cho cha và sự lo lắng dành cho mẹ.

Bản thân Kurami Hitomi đã trở nên chai lì mất cảm giác, nhưng người ngoài đọc xong lại có thể cảm nhận được nỗi bi thương chôn giấu trong đó và cả nỗi tuyệt vọng mảnh như kim châm.

Ngoài cửa sổ xe, ánh đèn neon đường phố nhấp nháy. Có lẽ thần linh rủ lòng thương, vừa xuống tàu điện chưa bao lâu, từ xa nhìn thấy tòa nhà bệnh viện thì điện thoại cô rung lên, thông báo phiên đấu giá đã kết thúc.

Kurami Hitomi hít sâu một hơi, vẻ mặt căng thẳng, tim đập thình thịch. Cô bước những bước nhỏ về phía bệnh viện, mang theo tâm trạng hồi hộp và phức tạp, mở điện thoại lên.

—— 778 vạn yên (khoảng 1.3 tỷ VND).

Ngoài mức giá chốt cao vượt xa dự tính này, người mua còn để lại một lời nhắn:

[Tôi sẽ giúp bạn bảo quản kho báu này thật tốt. Đợi khi mẹ bạn khỏi bệnh, khi bạn lớn lên và kiếm đủ tiền, hãy đến chỗ tôi để "chuộc" lại nhé, cô tiểu thư "Xuân Nê" (Bùn Xuân) kiên cường và đáng yêu.]

Cuối dòng nhắn là một biểu tượng cảm xúc (kaomoji) chữa lành tâm hồn.

Kurami Hitomi đứng ở cổng bệnh viện, ngây người nhìn dòng chữ ấy. Cô xem lại lịch sử đấu giá, người mua đó trong những giây phút cuối cùng khi không còn ai cạnh tranh, đã dứt khoát tăng thêm ba triệu yên.

"Xuân Nê."

Đó là tên fandom của Kirimi Yayoi.

Nhưng tại sao một người bán đi goods của thần tượng như cô lại được gọi bằng cái tên ấy chứ?

Kurami Hitomi không hiểu, nhưng nước mắt đã tràn mi. Lồng ngực cô nóng hổi dữ dội, sự ấm áp mà người lạ mang đến khiến nỗi chua xót giấu kín nơi đáy lòng không còn chỗ ẩn nấp. Cảm xúc trào dâng khó kiểm soát, miệng lẩm bẩm cảm ơn không thành lời.

Cô gái sụt sùi mũi. Phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại, quệt nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định, xách hộp cơm giữ nhiệt trong tay bước vào trong.

Mặc dù sẽ bị nền tảng trừ một phần phí, nhưng số tiền này cũng đủ chi trả cho một mũi thuốc đặc trị. Mẹ cô sẽ không phải chịu đựng nỗi đau hóa trị lặp đi lặp lại nữa.

Nếu tiến triển thuận lợi, vài tháng sau là có thể xuất viện.

Đến lúc đó, cô sẽ cùng người mẹ đã khỏe mạnh đứng dưới ánh mặt trời chụp một tấm ảnh chung. Cô dùng nó để nói với người tốt bụng kia rằng số phận của cô đã được xoay chuyển nhờ thiện niệm của họ.

Kurami Hitomi mỉm cười, bước chân ngày càng nhanh hơn, nóng lòng muốn chia sẻ tin vui này với mẹ.

Tầng một, rẽ, lướt qua y tá, bước vào thang máy.

Đôi mắt cô gái lấp lánh, ngọn lửa hy vọng càng lúc càng bùng cháy mạnh mẽ, lung lay đến độ làm sôi sục cả [Tai Khí]. Cuối cùng cô cũng đến tầng mẹ nằm. Khóe môi dưới lớp khẩu trang đã cong lên.

Nhưng khi cửa thang máy mở ra, ùa vào mặt là những tiếng ồn ào hỗn loạn. Các bác sĩ và y tá đi lại như mắc cửi, một bóng người quen thuộc nằm trên cáng cứu thương, lướt nhanh qua tầm mắt, được đẩy vội vào phòng phẫu thuật.

"Bà Kurami rút ống truyền, dùng chìa khóa rạch động mạch tự sát, bây giờ máu không cầm được, các chỉ số đều đang suy kiệt."

"Còn cứu được không?"

"Hy vọng không lớn lắm."

Ý chí đen tối ấy cuốn lấy suy nghĩ của mọi người, nhét một cách ác ý vào ý thức cô, dấy lên những cảm xúc hỗn loạn tột cùng, ầm ầm như tuyết lở.

Đầu óc Kurami Hitomi trống rỗng. Cô như tượng gỗ nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại rồi đột nhiên như kẻ điên cuồng đập vào nút mở cửa, chạy về phía chiếc cáng cứu thương. Nhưng đôi chân như bị [Tai Khí] níu lại nặng trĩu. Trên sàn vương vãi đầy những vệt máu đỏ tươi.

Cô gái như con rối đứt dây bị số phận điều khiển, giẫm phải vũng máu mẹ để lại, ngã nhào xuống đất thật mạnh. Hộp cơm giữ nhiệt trong tay văng ra, thịt bò hầm và canh sườn đổ tung tóe, vương vào vài vệt máu tươi, bắn ra những đóa hoa trên sàn.

Tiếng ong ong như tiếng chuông vang vọng bên tai không dứt, mang theo cảm giác tê dại ngăn cản suy nghĩ. Mọi thứ xung quanh bắt đầu chậm lại, ngay cả nỗi đau khi ngã xuống đất cũng trở nên nhạt nhòa.

"Hơi thở bắt đầu biến mất rồi, người nhà bệnh nhân đâu?"

"Là một cô bé, trong nhà hình như không còn người lớn nào nữa, lần nào cũng chỉ có cô bé ấy đến đưa cơm, con bé nói sẽ gom đủ tiền viện phí, tội nghiệp lắm."

"... Vậy sao? Bà Kurami làm như vậy, có lẽ là vì không muốn trở thành gánh nặng cho con bé thêm nữa."

Kurami Hitomi đã không còn phân biệt được những âm thanh này là ảo giác hay siêu năng lực. Trái tim cô bị hối hận và bi thương gặm nhấm, những cảm xúc ấy như ác quỷ ăn mòn bản ngã, dập tắt ngọn lửa hy vọng.

[Tai Khí] xâm nhập vào linh hồn, lặp đi lặp lại "sự thật" tàn khốc nhất một cách đẫm máu trong tâm trí cô, cho cô biết rằng mẹ cô đã tự sát.

—— Tự sát vì không muốn liên lụy đến cô.

Thật kỳ lạ, rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, rõ ràng chỉ cần vài ngày nữa thôi, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Cô có tiền mua thuốc đặc trị cho mẹ, hai mẹ con có thể bắt đầu lại từ đầu, thoát khỏi số phận bùn lầy này.

Nhưng tất cả đều dừng lại đột ngột, chỉ còn lại tàn tích của ước mơ.

Kurami Hitomi bỏ qua ánh mắt của những người xung quanh và những lời hỏi han lo lắng, cô thẫn thờ đứng dậy, nhìn hộp cơm giữ nhiệt in hình hoa anh đào, bỗng nhiên nghĩ:

Nếu cứ thế này mà chết đi, có lẽ sẽ hạnh phúc hơn nhỉ?

Và đột nhiên, thứ âm thanh ồn ào gây khó chịu như sóng tín hiệu kia vang lên bên tai cô một cách vô cùng đúng lúc, như lời thì thầm của ác ma:

"Ngươi có thấy hối hận không?"

"Ngươi... có nguyện vọng muốn thực hiện không?"

Đồng tử cô gái bị sương đen nhấn chìm, cứ thế bị dụ dỗ nói ra nguyện vọng sâu kín trong lòng:

"Tôi muốn... mẹ có thể sống sót khỏe mạnh nguyên vẹn."

Ngay tại đây, khế ước được xác lập.

Thứ tình cảm bóc tách từ linh hồn tươi đẹp ấy hóa thành nguồn dưỡng chất thượng hạng nhất, khiến bầu trời phía trên bệnh viện nứt toác ra khe hở. [Tai Khí] như rồng giận cuồn cuộn gầm thét, lập tức đổ ập xuống nhấn chìm tòa nhà nơi Kurami Hitomi đang đứng, chuẩn bị thai nghén...

Một nỗi tuyệt vọng to lớn hơn.

......

Đại Hạ, Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Hải Đô (Thượng Hải).

Bùi Hiểu Đồng nằm trên giường bệnh, nhìn bố mẹ đang gượng cười vui vẻ và người chị họ ngồi thẫn thờ bên cạnh, tinh thần hoảng loạn.

[Tai Khí] trong linh hồn lại đong đầy một lần nữa. Ý chí tràn đầy ác ý đó nhắm chuẩn thời điểm tâm hồn yếu đuối nhất, dụ dỗ cảm xúc và dục vọng, thúc đẩy cô bé nói ra điều ước:

"Em muốn đôi chân hồi phục lại bình thường."

"Như vậy, bố mẹ sẽ không buồn nữa, chị Linh cũng sẽ không tự trách nữa."

Dứt lời.

Chỉ trong vài nhịp thở, cơn thủy triều [Tai Khí] kinh khủng hơn cả thành phố Osaka đã tái hiện.

Tai ương ngự trị trong hư vô kia gặt hái những phần lấp lánh trong nhân tính con người, chờ đợi bóng tối bùng nổ sau khi chúng lụi tàn, thế mà lại khiến trung tâm của siêu đô thị bậc nhất này xuất hiện một cột sáng cấu thành từ [Tai Khí] chọc thẳng lên trời.

Cùng lúc đó, tình trạng tương tự bắt đầu xuất hiện rải rác khắp nơi trên thế giới. [Cục Đối Sách] khẩn cấp đình chỉ chiến dịch vây quét Giáo phái Chư Thần, phái các [Phù thủy] đến chi viện cho các khu vực tương ứng.

Vì quá thiếu nhân lực, các [Phù thủy] cấp đội trưởng có chiến lực mạnh mẽ đều tách ra làm nhiệm vụ riêng biệt với các [Ma pháp thiếu nữ] khác trong đội, lấy cổng dịch chuyển của [Cục Đối Sách] làm trạm trung chuyển, đóng vai trò như những người lính cứu hỏa đi khắp thế giới.

Hội nghị thượng tầng.

Hình chiếu ba chiều của hành tinh nằm ở trung tâm, những điểm đỏ được đánh dấu là [Tai Nguyện] (Nguyện vọng Tai ương) dày đặc như châu chấu. Các số liệu và báo cáo nối đuôi nhau gửi về, khiến bầu không khí ngày càng lo âu ảm đạm.

"Khu vực Đông Hoàng xuất hiện 19 cột sáng [Tai Khí]."

"Hợp Chủng Quốc Thần Thánh và các khu vực còn lại, tổng cộng xuất hiện 27 cột sáng [Tai Khí]."

"Theo thống kê, tổng cộng có 5.819.698 người dân bị bao vây trong đó. [Tai Nguyện] còn lấy cột sáng làm trung tâm, đúc nên bức tường đen kiên cố bên ngoài."

"Khu vực Hải Đô đã có chi viện đến chiến trường. [Phù thủy] mang mật danh [Kim Chúc] sau khi trinh sát dự đoán một khi phá vỡ bức tường bên ngoài sẽ xảy ra chuỗi vụ nổ cực mạnh, cần phải sơ tán người dân trước, đồng thời chuẩn bị phương án đối phó với dòng chảy ngược của [Tai Khí], ngăn chặn cả thành phố gặp tai ương."

"Astrid đưa ra báo cáo. Theo thống kê, các khu vực xuất hiện [Tai Nguyện] đều là những nơi gần đây từng xảy ra sự kiện tai ương, từ đó suy đoán quy tắc của [Tai Nguyện] cần thông qua [Tai Khí] mới có thể lan truyền."

Bộ trưởng [Cục Đối Sách] Đông Hoàng bình tĩnh nói:

"Rất khó giải quyết. Điều này có nghĩa là chúng ta cần sơ tán khẩn cấp toàn bộ người dân trong điều kiện không được mở bức tường bên ngoài, sau đó tiến hành cách ly thống nhất, nếu không quy tắc của [Tai Nguyện] sẽ lây lan lần hai, lần ba, thậm chí nhiều hơn nữa."

Có người lắc đầu nói:

"Nếu tuân theo luật chơi do nó đặt ra, nhân loại chắc chắn thua."

"Đừng quên, [Tai Nguyện] là loại Tai Thú quy tắc mới hồi phục mấy ngày gần đây. Nó chỉ cần vài ngày là có thể bắt giữ gần sáu triệu người dân như hiện tại."

"Vậy nếu để nó thêm một tuần, thậm chí một tháng nữa mới bùng phát thì sao? [Tai Nguyện] sở dĩ không làm như vậy là vì [Hải Đăng] đã phát hiện ra sự tồn tại của nó, biết được quy tắc của nó!"

"Cho nên [Tai Nguyện] mới buộc phải chọn thời điểm này để bùng phát."

"Nói cách khác, nó chắc chắn có trí tuệ. Kết quả mà [Kim Chúc] thăm dò được chính là kết quả mà nó cố tình cho chúng ta biết, mục tiêu của nó là muốn chúng ta ném chuột sợ vỡ đồ, từ đó tranh thủ thêm thời gian!"

Astrid tán đồng:

"[Tai Nguyện] hoàn toàn có thể không dựng bức tường bên ngoài, mở rộng cột sáng hơn nữa để số người ước nguyện tiềm năng tăng gấp chục lần. Nó không làm vậy là vì một khi làm thế, chúng ta sẽ công khai tác hại của việc ước nguyện."

"Một khi không ước nguyện, chúng ta sẽ có thời gian dùng nhiều cách khác nhau để thanh tẩy người dân, ngăn cản quy tắc của [Tai Nguyện] xâm nhập. Đối với nó mà nói, ngược lại còn bị thiệt."

"Tôi đoán, mục tiêu hiện tại của [Tai Nguyện] là đám đông bên trong bức tường đen kịt kia. Nó cố tình gây ra động tĩnh lớn như vậy để tạo sự hoảng loạn, rất có thể là muốn dùng mối đe dọa đến tính mạng để dụ dỗ người dân bên trong ước nguyện quy mô lớn."

Astrid không nói tiếp nữa, nhưng mọi người có mặt đều hiểu ý tứ trong đó.

Trong thời điểm hiện tại, số người thực sự ước với [Tai Nguyện] và được hoàn thành ước nguyện tối đa không quá một vạn. Nếu không thì quá nhiều trường hợp cái chết đặc biệt đã sớm gây chú ý rồi.

Nhưng...

[Tai Nguyện] hiện đang giam giữ tổng cộng gần sáu triệu người dân. Trừ đi một số ít người đã ước nguyện bị coi như điểm neo, những người còn lại là những "cây hẹ" dễ thu hoạch nhất.

Hãy tưởng tượng xem.

Bình thường, ước muốn của mỗi người đều kỳ lạ quái đản, một Tai Thú quy tắc còn yếu muốn hoàn thành một "đơn hàng" chắc chắn sẽ tiêu tốn rất nhiều sức mạnh và thời gian.

Ví dụ như ước mơ của Luna là được gặp Charlotte và xin chữ ký. Chỉ tốn một ngày rưỡi, thông qua nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên đã hoàn thành.

Mà mấu chốt để ước mơ này đơn giản là bản thân cô ấy đang ở Áo, lại trùng hợp gặp đúng dịp sinh nhật của Charlotte.

Nhưng nếu Luna không ở Áo thì sao? Liệu có phải ngồi máy bay tới đó không? Nếu không có visa, có phải làm visa không? Sửa đổi dữ liệu, làm giả visa lại có nguy cơ bị [Thỏ Dệt Mộng] phát hiện.

Tóm lại, hoàn thành điều ước là một việc rất phiền phức, tin rằng phần lớn "đơn hàng" của con Tai Thú này đều phải trả "phí vi phạm hợp đồng", chưa ăn trọn được lợi ích.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Cách làm của [Tai Nguyện] giống hệt như kẻ bắt cóc kề dao vào cổ bạn, hỏi bạn có nguyện vọng gì không.

Trong trường hợp này, bạn không ước thì chết, còn bạn ước được sống tiếp. Nó chỉ cần cất con dao đi là coi như hoàn thành, có thể gọi là cách cày kinh nghiệm siêu tốc (speedrun).

Vì vậy, hiện tại mỗi giây trôi qua, [Tai Nguyện] sẽ mạnh thêm một phần. Nếu để nó thực sự thu hoạch ước nguyện của mấy triệu người một lần, hoàn toàn có thể đạt đến trạng thái hoàn chỉnh cấp A ngay lập tức, thậm chí là cấp S, trở thành tai ương cấp diệt thế thực sự.

Đến lúc đó, bị bao phủ trong cột sáng [Tai Khí] không phải là vài triệu người, mà là vài tỷ, vài chục tỷ, thậm chí vài trăm tỷ người.

Có người thở dài nói:

"Hiện tại chỉ có hai cách. Một là dùng vệ tinh Aether — [Phục Hy] — neo vào các khu vực, đồng thời bắn vũ khí động năng chứa vật chất Aether, dùng tốc độ mà con người không kịp phản ứng để phá hủy toàn bộ 46 cột sáng [Tai Khí]."

"Làm như vậy, vật chất Aether đậm đặc có thể quét sạch [Tai Khí], [Tai Nguyện] cũng vì người chết hết, mất đi nguồn dinh dưỡng, không thể đạt được kế hoạch ban đầu."

"Nhưng cái giá phải trả là uy tín của chính phủ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, hơn nữa chỉ trị ngọn không trị gốc, tên lửa không giết được [Tai Nguyện], sớm muộn gì nó cũng sẽ quay trở lại."

Astrid bình tĩnh nói:

"Không chỉ vậy, cơ chế ước nguyện của [Tai Nguyện] dựa trên linh hồn. Tên lửa cố nhiên có thể giết chết mấy triệu người bị bắt cóc, nhưng lại không có cách nào tiêu diệt linh hồn họ ngay lập tức."

"Nên làm như vậy, ngược lại có khả năng tổng hợp nguyện vọng của tất cả mọi người, trúng ngay ý đồ của [Tai Nguyện]."

Người nọ nghe vậy bèn tán thành:

"Đúng là có khả năng này, chúng ta không thể mạo hiểm như vậy được."

"Vậy chọn hạ sách, trực tiếp dùng bạo lực phá vỡ tường ngoài, bỏ qua thiệt hại do [Tai Khí] chảy ngược, tiến hành cưỡng chế giải cứu thì sao?"

Astrid điềm tĩnh nói:

"Quá chậm. Thông qua thông tin hiện có, chúng ta có thể biết rằng, cho dù không ước nguyện, chỉ cần dính phải [Tai Nguyện], nó sẽ có cách gây ra bi kịch."

"Nếu tôi là nó, chỉ cần tạo ra ảo giác, biến nhân viên cứu hộ thành quái vật, kết hợp với môi trường bên trong cột sáng cũng có thể đạt được cơ chế ước nguyện, hoàn thành nguyện vọng, tiến hành thu hoạch."

"Mà việc vận chuyển gần sáu triệu người dân ra ngoài, rồi thanh tẩy lượng [Tai Khí] vi lượng trên người họ cần tiêu tốn quá nhiều thời gian, khoảng thời gian đó đủ để nó đạt được thứ mình muốn, cho nên chỉ có thể đánh nhanh thắng nhanh."

Bộ trưởng [Cục Đối Sách] Đông Hoàng vỗ bàn nói:

"Vậy thì chỉ còn lại phương án thứ hai thôi. Cử 46 đội [Ma pháp thiếu nữ] đến bên cạnh 46 cột sáng [Tai Khí], khẩn cấp dựng sân khấu và phim trường."

"Sau đó, để họ giải trừ [Ma Trang], thay trang phục biểu diễn, livestream cho các nhóm fan hâm mộ tương ứng, đốt cháy linh hồn thần tượng, dùng sân khấu tạo ra ma pháp [Thiểm Diệu] (Lấp Lánh)! Cũng đã đến lúc để cái gọi là tai ương chứng kiến hào quang của dự án 'Sân Khấu Lấp Lánh' rồi!"

Dứt lời.

Phương án này được nhất trí thông qua trong vòng mười giây.

Sân khấu tạo ra kỳ tích, thần tượng cứu rỗi thế giới.

Đây là con đường mà Hội nghị thượng tầng sau vô số lần kiểm chứng và tìm tòi, vẫn lựa chọn tán thành và quyết tâm thực hiện chân lý của nó.

[Tai Nguyện]?

Nhân loại chưa yếu đuối đến mức dễ dàng bại dưới tay một con Tai Thú chưa phát triển hoàn chỉnh.

Mục tiêu của "Sân Khấu Lấp Lánh" là trấn áp mười ba cấm địa, đúc nên Thành Phố Hào Quang sánh ngang với [Thuần Bạch] để thay thế người nhiệm kỳ cũ. Đối phó với [Tai Nguyện] hiện tại, còn chưa cần dùng đến lứa dự bị chưa trưởng thành, các [Phù thủy] tại chức cũng sở hữu đủ lực thần tượng (Idol power)!

Chỉ là... nếu chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, cấp trên thực sự không muốn gây ra động tĩnh lớn như vậy, để Giáo phái Chư Thần biết sân khấu của thần tượng sở hữu sức mạnh kinh khủng đến thế.

Điều này đồng nghĩa với việc vạch trần động cơ thực sự của dự án "Sân Khấu Lấp Lánh", hoàn toàn không phù hợp với sách lược ban đầu là để [Ma pháp thiếu nữ] lên sân khấu chịu áp lực trước, che giấu cho các tiểu thần tượng của "Sân Khấu Lấp Lánh", chắc chắn sẽ khiến dự án cứu thế cuối cùng nảy sinh nhiều yếu tố không ổn định.

Hơn nữa, 46 đội [Phù thủy] lên sân khấu cũng đồng nghĩa với việc tự vạch trần thân phận với kẻ thù. Sau này gia đình và bạn bè của họ sẽ trở thành điểm yếu để kẻ địch nắm thóp, rủi ro phải gánh chịu quá lớn, sơ sẩy một chút là sẽ gây ra bi kịch.

Nếu có thể, cấp trên thực sự thà hy sinh năm triệu tám trăm ngàn người này cũng muốn kéo dài thời điểm ma pháp [Thiểm Diệu] xuất hiện trên thế giới thêm vài tháng nữa. Nhưng tai ương loại quy tắc quá "BUG" (lỗi game/bá đạo), để mặc nó trưởng thành chỉ gây ra nhiều tổn thất hơn.

Thế là, từng mệnh lệnh điều động nhanh chóng được ban bố.

Đông Hoàng, Hải Đô, quận Hồng Khẩu.

Màn đêm rực rỡ, [Tai Khí] đen kịt như cái lồng úp ngược, chia cắt bên trong và bên ngoài thành hai thế giới.

[Kim Chúc] ngước mắt nhìn về phía xa, cột sáng [Tai Khí] chọc thủng trời xanh, tường ngoài như một lớp kính lọc dày đặc khiến ánh đèn neon bên trong nhấp nháy mờ ảo. Cô cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng, thu hồi ma pháp trinh sát, kìm nén sự bất an trong lòng, thở dài nói:

"Đúng là thiết kế vừa phiền phức vừa kinh tởm, đập vỡ một góc sẽ dẫn đến sụp đổ toàn diện, y hệt như kính cường lực vậy. Tai Thú sau này sẽ không đều có trình độ trí tuệ cỡ này chứ?"

Cô gái có khuôn mặt hơi gầy, sở hữu chiếc mũi cực phẩm và đôi môi trái tim, là những đường nét rất nổi bật trong giới thần tượng. Đôi mắt màu cam khi nheo lại trông như mèo con đang giận dữ, tông màu của [Ma Trang] là màu vàng tươi hoạt bát, toát lên khí chất đáng yêu nhưng rất trưởng thành.

Vị [Phù thủy] này ngồi ở mép cầu, bên cạnh là dòng sông in bóng đèn neon của Hải Đô, dập dềnh sóng nước lấp lánh. Quây quần quanh cô là vài đồng đội có nhan sắc cũng cực phẩm không kém.

"Vậy thì chỉ có thể mong đợi đàn em xuất hiện thêm vài quái vật, cho chúng ta sớm được nghỉ hưu thôi."

Người vừa lên tiếng là một cô gái có giọng điệu lười biếng, nói chuyện mà không kìm được ngáp dài. Cô đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ mang theo, đầu ngón tay cách lớp tay áo vân vê cây cọ vẽ, tô tô vẽ vẽ lên giá vẽ dựng trước mặt.

Mái tóc của vị [Phù thủy] này được tết thành bím tóc hai bên, trên sống mũi cao thẳng đeo một chiếc kính gọng bạc bán khung, bên ngoài [Ma Trang] còn khoác một lớp áo choàng trắng chống dính màu, trông có vẻ đẹp trí thức nhưng lại pha chút chán chường của một nghệ sĩ.

[Kim Chúc] quay đầu hỏi:

"[Tam Sắc Cẩn], khoảng bao lâu nữa thì cậu vẽ xong?"

[Tam Sắc Cẩn] buông lời than thở như dân văn phòng:

"Chắc đợi đội trưởng đến hiện trường là vẽ xong thôi."

"Nhưng mà 'Tiểu Quất' này, tớ mệt lắm rồi đấy. Dù chỉ là vẽ cái khung để bao phủ toàn bộ bức tường [Tai Khí] bên ngoài, cũng tốn ma lực quá đi."

"Nghe cô giáo [Thỏ Dệt Mộng] nói, hôn hít giữa các [Phù thủy] có thể hồi ma lực, 'Tiểu Quất' có thể qua đây hy sinh một chút, hồi chút ma lực cho tớ không?"

Trên trán [Kim Chúc] suýt thì nổi lên dấu thăng #. Cô thẹn quá hóa giận bước tới, gõ mạnh vào đầu [Tam Sắc Cẩn], lờ đi tiếng thút thít của đối phương và ánh mắt xem kịch vui của những đồng đội khác, nói:

"Đồ ngốc, đã bảo là trong trạng thái biến thân chỉ được gọi mật danh thôi mà!"

"Hơn nữa cái gì mà hôn môi hồi ma lực chứ, cho dù cô giáo [Thỏ Dệt Mộng] không nói dối thì theo lời cô ấy nói, cũng phải là lưỡng tình tương dâu mới có tác dụng chứ."

Cây cọ vẽ trên tay [Tam Sắc Cẩn] vẫn không ngừng nghỉ, vẻ mặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn lười biếng của cô không hề thay đổi, cứ như vẻ đau đớn ban nãy chỉ là giả vờ, giọng điệu uể oải lầm bầm:

"Haizz, tiếc thật đấy, rõ ràng gọi nickname (biệt danh) cũng giống nhau mà, còn nghe hay hơn [Kim Chúc] nữa chứ. 'Tiểu Quất' thật là, rõ ràng có đôi khi mềm mỏng dễ thương một chút sẽ được yêu thích hơn, fan cũng rất thích kiểu này đó nha."

"Hơn nữa, sau sân khấu này, thân phận của chúng ta coi như công khai trước bàn dân thiên hạ rồi, ý nghĩa của việc gọi mật danh chỉ còn lại mỗi tác dụng cosplay thôi."

Dứt lời, tất cả mọi người đều rơi vào im lặng.

[Diên Vĩ] (Hoa Diên Vĩ) mím môi, cô buộc tóc hai bên bằng dải ruy băng màu tím, gương mặt ngây thơ đáng yêu lộ ra nụ cười ngốc nghếch, khuấy động bầu không khí:

"Không sao đâu mà, như vậy chẳng phải chúng ta sẽ trở thành người hùng trong mắt quốc dân sao? Bố mẹ và những người thân khác cũng sẽ coi chúng ta là niềm tự hào!"

[Bồ Công Anh] là một cô em xinh đẹp rất có khí chất mọt sách, tao nhã lại thành thục. Cô cũng cười động viên:

"Đã đọc truyện mạng bao giờ chưa? Mọi người thường gọi loại tình tiết này là 'người hùng vô danh bị bại lộ thân phận', là 'sảng điểm' (chi tiết gây phấn khích) mà độc giả đều thích xem đấy. Chúng ta coi như nắm được cơ hội làm nhân vật chính rồi, không được ủ rũ đâu!"

[Mê Điệt Hương] (Hương Thảo) khá trầm tính. Vẻ đẹp của cô mang nét lạnh lùng, như lưỡi dao sắc bén vừa tuốt khỏi vỏ, rất hợp với mái tóc ngắn layer (tỉa tầng) như sứa, tổng thể toát lên khí chất soái tỷ, gật đầu nói:

"Đây là chuyện sớm muộn gì [Ma pháp thiếu nữ] cũng phải đối mặt. Từ sau khi thông qua đợt tập huấn, lựa chọn ký hợp đồng, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi."

"Sau này [Cục Đối Sách] sẽ lần lượt công khai sự tồn tại của [Ma pháp thiếu nữ]. Những người bạn đã hy sinh trong thầm lặng của chúng ta cũng có thể lấy lại danh dự vốn có."

[Kim Chúc] im lặng không nói. Mọi người nói đều đúng, nhưng đều né tránh trọng điểm.

Dù [Cục Đối Sách] sẽ công khai sự tồn tại của [Ma pháp thiếu nữ], nhưng sẽ không chủ động công khai thân phận của [Ma pháp thiếu nữ].

Điểm này có thể thấy được từ việc [Ma Trang] được cải tiến tích hợp sẵn [Chướng Ngại Nhận Thức].

Bởi vì công khai chẳng có bất kỳ lợi ích nào.

Anh hùng? Nếu cái giá phải trả để làm anh hùng là người thân gia đình phải sống trong nơm nớp lo sợ cả ngày, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Tai Thú và giáo đồ nhắm vào tấn công, thì chắc hẳn chẳng có bao nhiêu người có đủ sự giác ngộ để làm đâu.

Tuy [Cục Đối Sách] sẽ đảm bảo an toàn cho gia đình họ, nhưng cứ nhìn [Tai Nguyện] là biết, muốn lợi dụng sức mạnh của Tai Thú để giết một người thường, quả thực dễ như trở bàn tay.

Đồng thời, trước khi dự án "Sân Khấu Lấp Lánh" thành công, hoặc tổ chức có nhu cầu, họ rất khó tổ chức họp fan, chứ đừng nói đến việc hoạt động sôi nổi trên sân khấu có đông đảo khán giả, khía cạnh thần tượng chỉ có thể thể hiện trên mạng.

Nhưng dù vậy, trong lòng cô cũng không hề oán hận, giận dữ, bất bình hay sợ hãi.

Bởi vì...

"Luôn phải có người làm điều đó, vậy tại sao người đó không thể là chúng ta?"

[Kim Chúc] nhìn mọi người. Khóe môi cô cong lên tinh nghịch, đáy mắt màu cam lấp lánh rực rỡ, như đang ôm ấp lý tưởng nóng bỏng. Cô thản nhiên và tự tin nói:

"Tôi không quan tâm việc công khai thân phận lần này có công bằng hay không."

"Bởi vì tôi tin rằng, 45 đội được chọn còn lại cũng sẽ không lùi bước."

"Vì vậy, điều chúng ta nên nghĩ bây giờ là làm thế nào để phát huy trình độ tốt hơn trên sân khấu sắp tới."

[Mê Điệt Hương] mỉm cười, cô gật đầu nói:

"Cô giáo [Thỏ Dệt Mộng] đã đang triệu tập khán giả hiện trường ở Hải Đô rồi. Livestream cũng sẽ bắt đầu trong vòng nửa tiếng nữa. Chúng ta hãy giống như trước đây, thể hiện phong thái của [Seraphim] đi nào?"

Dứt lời, container được thả dù từ xa chậm rãi tiếp đất. Sau khi tự động mở ra, nó nghiễm nhiên trở thành một phòng thay đồ nhỏ.

Thế là, ngoại trừ [Tam Sắc Cẩn] vẫn đang xệ mặt vẽ tranh, những [Phù thủy] còn lại đều bước vào trong, lần lượt giải trừ [Ma Trang], thay trang phục biểu diễn, hóa thân thành những thần tượng hàng đầu với lượng fan trung bình trên mạng vượt quá 100 triệu.

Cùng lúc đó, bên cạnh các cột sáng [Tai Khí] khác trên khắp thế giới, những chuyện tương tự cũng đang diễn ra.

Hiện tại các [Ma pháp thiếu nữ] đang lần lượt vào vị trí.

Khán giả và sân khấu cũng dưới sự vận hành của Liên Minh Nhân Loại, dùng sức mạnh đồng tiền và công nghệ đen giải quyết từng cái một, dự kiến sẽ hoàn thành toàn bộ trong vòng nửa giờ. Họ chuẩn bị để bốn mươi sáu sân khấu cùng mở màn, dùng ma pháp [Thiểm Diệu] đánh bại [Tai Nguyện].

Mặt khác, Cộng hòa Áo, thị trấn St. Wolfgang.

Thị trấn nhỏ vẫn bao trùm trong bầu không khí vui tươi của lễ hội.

Bầu trời xanh thẳm trong veo, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống những dãy núi xanh ngắt. Chiếc tàu hơi nước màu đỏ vẫn chậm rãi chở khách du ngoạn ngắm cảnh đẹp St. Wolfgang, nhìn xuống cuộc đua thuyền buồm sôi động phía xa.

Tuy là tin tốt, nhưng hiện trạng này quả thực kỳ lạ.

Bởi vì thị trấn này là trường hợp duy nhất được biết đến trên toàn thế giới hiện nay, rõ ràng có không ít nạn nhân đã từng ước nguyện, thậm chí đã được hoàn thành ước nguyện, nhưng lại không bị giáng xuống cột sáng [Tai Khí].

Dưới Cây Gương (Mirror Tree), Astrid cau mày hỏi:

"[Tai Nguyện] cũng biết bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh?"

Sở Nguyên Thanh giải trừ [Nghiệp Chướng Giết Chóc], hủy bỏ tư thế phản chuyển ma lực. Cô liếc nhìn sợi [Tai Khí] đang nắm chặt trong tay với vẻ khinh bỉ, bình tĩnh đính chính:

"Không, nó chỉ biết cân nhắc lợi hại thôi."

"Người ở St. Wolfgang ít, lại có lời chúc phúc của Charlotte che chở. Đồng thời nó còn thông qua Luna ước lượng được một phần cường độ ma lực của tôi, rảnh rỗi sinh nông nổi mới lãng phí sức mạnh ở chỗ tôi."

Astrid rơi vào trầm mặc.

Quả thật, suy nghĩ từ góc độ lợi ích của con người, đến "gặm" St. Wolfgang chắc chắn là một hành động thiểu năng. Với mức độ dòng xoáy [Tai Khí] cỡ như ở Hải Đô, vừa giáng xuống sẽ bị Charlotte và Sở Nguyên Thanh liên thủ nghiền nát tống về khí quyển ngay.

Dù mạnh hơn gấp mười lần cũng không ngoại lệ.

Ừm, đây chính là sự tự tin sau khi chứng kiến Võ Thần Kỹ.

Siêu AI khiêm tốn thỉnh giáo:

"Nội dung cuộc họp cậu cũng biết rồi, cậu có đề xuất gì để đối phó với [Tai Nguyện] không?"

[Phù thủy Thuần Bạch] tiện tay cởi bỏ bộ lễ phục màu xám nhạt loang màu (gradient), thay lại bộ trang phục Charlotte đã phối cho cô. Cô nhìn Astrid, trong đôi mắt lưu kim tràn ngập ý cười. Cô nói một cách chắc chắn và nghiêm túc:

"Đừng lo lắng, nhân loại sẽ chiến thắng tai ương."

"Astrid, tôi có một việc muốn nhờ cậu. Còn 10 phút nữa là tôi lên sân khấu biểu diễn thương mại, cậu cố gắng đưa càng nhiều khán giả đến thị trấn càng tốt, không nhất thiết phải vào trong nhưng càng gần đây càng tốt."

"Đến lúc đó, sẽ dùng hình thức livestream bằng hình ảnh ba chiều (hologram), chiếu cho khán giả bên ngoài xem. Trên mạng cũng có thể mở livestream, chuyển tiếp trực tiếp các đoạn phim trên sân khấu ra ngoài."

"Còn về 46 đội [Phù thủy] kia, thân phận của họ bị bại lộ sẽ rất phiền phức phải không? Tốt nhất vẫn nên đợi thêm một chút thì hơn."

Astrid có chút mờ mịt. Cái đầu AI của cô sau khi tính toán cũng không nghĩ ra ý nghĩa việc làm này của Sở Nguyên Thanh.

[Tai Nguyện] không giáng cột sáng [Tai Khí] xuống đây. Cho dù hai [Hải Đăng] bắt tay nhau lên sân khấu, tạo ra ma pháp [Thiểm Diệu] bao phủ cả nước Áo, thậm chí là các quốc gia lân cận, cũng không có cách nào viện trợ cho các khu vực còn lại.

Nhiều nhất là chỉ có thể tạo ra một kỳ tích nhỏ, tẩy rửa triệt để cho vài nạn nhân đang ở St. Wolfgang, cưỡng chế cắt đứt liên hệ với [Tai Nguyện].

Nhưng xuất phát từ sự tin cậy không thể lý giải trong logic cốt lõi cũng như sự phục tùng đối với [Hải Đăng], cô vẫn truyền đạt lời của đối phương đến hội nghị cấp cao, đồng thời cúi đầu nhận lời, lập tức bắt đầu thực hiện nhiệm vụ lôi kéo khách.

Thực ra việc này nói khó thì không khó, nói dễ cũng không dễ.

Khó ở chỗ mười phút quá ngắn. Nhưng lại có Charlotte ở đây, việc thu hút người tới quả thực không khó chút nào, cực kỳ nhẹ nhàng.

Astrid trực tiếp hack nick ngay tại chỗ. Dùng tài khoản mạng xã hội của Thánh nữ, cô đăng một tấm ảnh tự sướng tồn kho kèm định vị St. Wolfgang, viết chú thích (caption) là hôm nay có thể sẽ đón sinh nhật và hát ở đây.

Trong phút chốc, toàn bộ cộng đồng mạng chấn động.

Nếu bây giờ Thánh nữ mở chuông điện thoại sẽ phát hiện điện thoại tự dưng bắt đầu rung bần bật không ngừng lại được.

Ừm, chẳng cần nói đây là nhà của Charlotte, cũng chẳng cần nói là chắc chắn, chỉ cần nói có khả năng, dữ liệu lớn (Big data) đã hiển thị người ở gần đó bắt đầu điên cuồng đổ về phía này.

Tiếc là, theo suy diễn từ mô hình dữ liệu, cuối cùng số người có thể đến St. Wolfgang trong vòng mười phút tối đa chỉ có 1397 người.

Dù danh tiếng trong nước là vô song, nhưng vị trí thời không vẫn hạn chế giới hạn, cuối cùng kéo được bao nhiêu khán giả đến gần thị trấn chỉ có thể xem ý trời.

Dù sao, cổng dịch chuyển trong [Cục Đối Sách] là thuật thức do [Phù thủy] hệ thời không thi triển, có thể dùng mãi là vì có Aether - loại vật chất nguyên sơ thích ứng với mọi thể loại dùng để bảo trì và nạp năng lượng cho nó.

Mà Aether lại chính là vật tư chiến lược quý giá.

Vì đá Diệu Thạch là có hạn, nó vừa phải dùng làm nguyên liệu chế tạo đèn cầm tay nhân tạo, vừa phải cung cấp liên tục cho các công nghệ đen của các bộ phận, hoàn toàn không chịu nổi sự lãng phí bừa bãi.

Sở Nguyên Thanh không biết hành động hack nick to gan lớn mật của [Thỏ Dệt Mộng]. Cô âm thầm dùng bản thể thay thế phân thân, đang ở trong phòng thay đồ thưởng thức màn trình diễn của đội Tiếu Tiếu.

Kirimi Yayoi rất tôn trọng đối thủ, xem vô cùng chăm chú, lẩm bẩm:

"Quả nhiên mọi người đều đang nỗ lực lột xác."

"[Giai Điệu Con Rối] của Cơ Thư Trúc lại tiến hóa rồi, như thể thêm vào nhịp điệu tự nhiên trong điệu nhảy, còn có [Tâm Lưu] của Tiếu Tiếu và Bảo Nhi đều bù đắp cho những khiếm khuyết của chính họ."

"Trần Diệc Ngưng lại càng là linh hồn của đội này. Em ấy bù đắp sự thiếu hụt về lực bùng nổ của đồng đội, nâng cao giới hạn thúc đẩy cảm xúc. Còn [Tâm Lưu] của Ngô Đồng đóng vai trò như người cản gió (trong đua xe đạp), phối hợp với nhau rất ăn ý."