Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 2: Âm Dương Sư mạnh nhất tạo thức thần

Chương 2: Âm Dương Sư mạnh nhất tạo thức thần

Đã mười ngày trôi qua kể từ khi tôi chuyển sinh.

"Hây dô. Hây dô."

Một ngày trời quang mây tạnh, tại khoảng sân vườn của dinh thự. Tôi giang rộng vạt áo, nhặt nhạnh đống lá cây rơi vãi rải rác xung quanh.

Dù nhìn kiểu gì thì đây cũng là hành động của một đứa trẻ lên ba.

Vừa làm vậy, trong đầu tôi lại đang mải mê toan tính những chuyện khác.

Kết luận.

Quả nhiên nơi này là một dị giới.

Vào đêm diễn ra nghi thức ấy. Sau khi được đưa từ tầng hầm lên căn dinh thự lộng lẫy phía trên, tôi đã ngước nhìn bầu trời để kiểm tra các chòm sao.

Thế rồi tôi thấy có tận hai mặt trăng. Đến nước này thì tôi cũng phần nào đoán ra được rồi.

Theo trí tuệ của Hy Lạp cổ đại, mặt đất này là một hình cầu và bản thân nó đang tự xoay tròn.

Bởi vậy, từ nửa bán cầu đối diện với Nhật Bản hẳn sẽ nhìn thấy một bầu trời sao khác... nhưng xét riêng về mặt trăng, nếu dựa trên quỹ đạo thì đáng lẽ ở đâu cũng phải thấy được mới đúng. Huống hồ làm gì có chuyện số lượng lại tăng lên.

Những ngày sau đó, tôi đã dỏng tai lắng nghe các cuộc trò chuyện của người nhà, nhưng chưa một lần nghe thấy bất kỳ địa danh hay tên quốc gia nào quen thuộc.

Đã đến nước này thì chỉ còn cách chấp nhận rằng tôi đã đến một thế giới khác.

Điều kiện của nơi chuyển sinh chỉ là một cơ thể có thể tái tạo lại cấu trúc linh hồn của tôi. Chỉ có vậy thôi.

Bởi vậy nên tôi hoàn toàn mù tịt về việc mình sẽ được sinh ra ở đâu... nhưng không ngờ lại là một dị giới.

Có lẽ vì tìm kiếm cho đến tận ngày tàn của thế giới cũ vẫn không ra ứng cử viên chuyển sinh nào phù hợp, nên phạm vi tìm kiếm đã mở rộng ra tận địa chỉ bên ngoài cũng nên. Dù hoàn toàn nằm ngoài dự tính, nhưng mà thôi, sự đã rồi thì cũng đành chịu.

Sau khi xốc lại tinh thần, tôi tiếp tục thu thập thêm thông tin.

Tên của tôi ở kiếp này là Seika Lamprogue.

Lamprogue là một gia tộc Bá tước, tức là thuộc tầng lớp quý tộc.

Dù chỉ là con trai thứ ba, nhưng đây quả là một vận may.

Chứ nếu sinh ra làm thường dân như kiếp trước, rồi lỡ chết yểu vì dịch bệnh thì đúng là hết bề cứu chữa.

Mặc dù vậy, có vẻ như đây vốn dĩ là một quốc gia trù phú và phát triển.

Ít nhất là hơn Nhật Bản rất nhiều. Có lẽ sánh ngang với nhà Tống, thế giới Hồi giáo, Đế quốc Đông La Mã hay thậm chí là hơn thế nữa.

Vẫn còn quá nhiều điều mà tôi chưa biết rõ.

Phải thu thập thêm thông tin mới được.

"Hây dô. Hây dô."

Tôi mang đống lá cây vừa nhặt được đến một bóng râm.

Vừa buông vạt áo ra, đám lá cây rơi lả tả xuống mặt đất.

Ừm, tạm thời chừng này chắc là đủ rồi nhỉ.

"――――ओम्पाञ्चालिकाविधिस्वाहा"

(Om Pancalika Vidhi Svaha / Om – nghi thức hình nhân – Svaha)

Tôi khẽ cất tiếng tụng niệm chân ngôn.

Ngay tức khắc, đám lá rụng trên mặt đất đồng loạt lơ lửng bay lên, phơi bày những đường gân lá ra trước mặt tôi. Tôi gom chúng lại và dùng chú lực để viết chữ lên.

"...Xong rồi."

Tôi đưa ra vài chỉ thị đơn giản, rồi nhìn những chiếc lá bay lượn dọc ngang để kiểm tra thành quả. Cũng tạm được.

Dù đơn sơ, nhưng thức thần đã hoàn thiện.

Chúng sẽ là những con cờ thay cho tai mắt và tay chân của tôi. Thật ra thì dùng Hình nhân để tạo là tốt nhất, nhưng có vẻ như ở thế giới này giấy cũng là một vật phẩm khá xa xỉ nên tôi không thể đòi hỏi quá nhiều được.

Cứ từ từ chuẩn bị sau cũng được.

Tôi ban cho một phần ba số lá hình hài của quạ rồi thả lên bầu trời.

Một phần ba tiếp theo mang hình dáng chuột và được thả ra đồng nội.

Phần còn lại tôi quyết định để chúng ở trạng thái tàng hình và giữ bên mình. Thức thần có thể dùng thay cho bùa chú làm môi giới thi triển thuật pháp, tóm lại là có rất nhiều tiện ích.

"Này Seika! Mày đang làm cái quái gì ở đó thế hả!"

Giọng nói ồn ào vang lên khiến tôi giật thót mình ngoái lại nhìn.

Đứng phía sau là một đứa trẻ mang khuôn mặt trông đầy ác ý.

Đó là anh trai lớn hơn tôi ba tuổi, Gly.

"Tao thấy hết rồi đấy. Mày vừa mới gom lá cây lại đúng không. Đồ tởm lợm! Gom mấy thứ đó lại để làm trò trống gì chứ. Hử? Này, đống lá cây đâu mất tiêu rồi?"

Nhìn Gly dáo dác ngó nghiêng xung quanh, tôi thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như anh ta không nhìn thấy những việc tôi vừa làm.

Dù thế nào đi chăng nữa, tôi nhất định phải giữ bí mật về kiếp trước của mình.

"Nói gì đi chứ, cái đồ phế vật này!"

Có lẽ vì bực tức trước sự im lặng của tôi, Gly đá tung đám đất về phía này.

Tôi chẳng nói chẳng rằng phủi sạch đất cát. Cơ mà, đúng là một thằng nhãi ranh xấc xược. Các đệ tử của tôi trước đây toàn là những đứa trẻ ngoan ngoãn nên tôi lại càng cảm thấy như vậy.

Người cha thì chẳng mấy khi quan tâm đến con cái, còn người mẹ lại có phần nuông chiều quá mức. Chắc do mọi việc sinh hoạt đều có hầu gái lo liệu nên tính cách mới sinh ra ích kỷ đến mức khó tin thế này. Mặc dù anh cả thì vẫn còn đàng hoàng chán.

"...Dừng lại đi, anh Gly."

Nghe tôi nói vậy, Gly nở một nụ cười nhếch mép vặn vẹo.

"Xin hãy dừng lại, phải vậy không? Mày ăn nói kiểu gì thế hả. Đừng có nói là mày nghĩ mình có cùng thân phận với tao và anh Luft đấy nhé."

"Không phải sao?"

"Tất nhiên là không rồi. Bởi vì, mày đâu phải là người của gia đình dòng chính!"

Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Nghĩa là sao cơ?

"Mấy hầu gái bảo thế đấy. Mày chỉ là con lẽ thôi! Vì thế nên mày mới là cái đồ phế vật không có lấy một giọt ma lực nào!"

Ra là vậy. Cuối cùng thì tôi cũng vỡ lẽ.

Cứ tưởng là do bị mẹ phớt lờ, hóa ra lý do là thế này. Hầu gái thì đối xử như thể tôi là gánh nặng, còn cha và anh trai thì lúc nào cũng tỏ ra xa cách, thảo nào.

Một thông tin rất hữu ích. Cảm ơn nhé, Gly.

Nhưng mà một khi đã được nuôi dưỡng trong gia đình này thì trên thực tế vẫn được coi là người của dòng chính chứ nhỉ.

"Hiểu chưa hả? Mày ở cái vị trí phải nghe lời tao và anh trai đấy! ...Đúng rồi, tao đang tập luyện võ thuật. Mày ra đây làm bao cát thí nghiệm chút coi."

Nói đoạn, Gly cười nhăn nhở, lùi dần từng bước như để lấy đà.

"Nghe rõ chưa? Cấm có nhúc nhích đấy!"

Vừa hét dứt lời, Gly đã lao rầm rầm về phía tôi.

Định tung cước đá bay tôi luôn sao? Trên chiến trường tôi chưa thấy gã nào chơi trò đó bao giờ, nhưng mà thôi, xin kiếu.

Tôi điều khiển một thức thần đang tàng hình bay thẳng vào chân anh ta.

Thế là Gly vấp phải nó và ngã sấp mặt một cú rõ đau.

Oa, trông đau thật đấy.

"Bụp! T-Thằng này...!"

Thấy anh ta có vẻ vẫn muốn lao tới tiếp, tôi liền gọi hai con quạ thức thần vừa thả đi lúc nãy quay về.

Lũ quạ vừa kêu quang quác vừa bổ nhào xuống chỗ Gly, dùng chiếc mỏ to khỏe của chúng mổ liên tiếp vào đầu anh ta.

"Oái, c-cái, mấy con này là sao đây!"

Gly vung vẩy hai cánh tay chống cự một lúc, nhưng rồi cũng đành ôm đầu ngồi xổm xuống và bắt đầu khóc rống lên.

Tôi có hơi hối hận một chút. Trẻ con với nhau mà làm thế thì hơi quá tay thật.

Vừa nghĩ vậy và định thu lũ quạ thức thần về thì,

"Gly!!"

Lại là giọng của một đứa trẻ.

Nhìn ra thì thấy anh cả Luft đang cầm một khúc gậy chạy vội về phía Gly.

"Dừng lại, dừng lại, cái lũ này!"

Luft vung gậy loạn xạ để xua đuổi bầy quạ.

Lũ quạ có vẻ như bị dọa sợ, hai con cùng lúc bay vụt đi mất.

Mà thật ra là do tôi điều khiển chúng làm thế.

"Không sao chứ, Gly. Có bị thương ở đâu không?"

Anh ấy lo lắng hỏi han đứa em đang khóc tức tưởi. So với cậu con trai thứ hai, Luft có tính cách đàng hoàng hơn hẳn, và cũng vì lớn hơn tôi tận năm tuổi nên trông anh ấy chững chạc hơn nhiều. Mặc dù mới có tám tuổi thôi.

"Sao tự nhiên lại có quạ... Seika không sao chứ?"

"Vâng. Em không sao đâu, anh Luft."

Nghe tôi trả lời kèm theo một nụ cười, Luft liền nhìn tôi bằng ánh mắt có vẻ rờn rợn.

Cũng không trách được. Chỉ có mỗi mình tôi là không bị tấn công thì đúng là kỳ lạ thật mà.

Nhưng chỉ đến thế mà thôi.

Để chữa trị vết thương, Luft đưa Gly - người vẫn chưa nín khóc - trở vào trong dinh thự.

Để lại một mình tôi đứng đó.

Tuy kỳ đà cản mũi, nhưng tôi đã thả được thức thần rồi. Nhờ vậy mà việc thu thập thông tin sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Có quá nhiều việc phải làm.

Chỉ là với cơ thể ba tuổi này thì khả năng cũng có giới hạn, nên có lẽ tôi sẽ dành vài năm tới để thong thả chuẩn bị vậy.

Dù sao thì kiếp này của tôi vẫn còn dài lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!