Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23088

Arc 5: Chỉ Khi Tâm Đổi Ý Dời, Đó Mới Gọi Là (Phản) NTR [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 147: Hẹn Hò Cắm Trại Với Yuka (3)

Chương 147: Hẹn Hò Cắm Trại Với Yuka (3)

[Yuka POV]

Đó là chuyện xảy ra vào một ngày nọ, khi tôi đang ôn thi cuối kỳ.

Tôi nhận được một cuộc điện thoại từ "nhà cha mẹ đẻ"... nói thế thì hơi gượng gạo, chính xác hơn là từ ông bố nhà Saito.

Lý do của cuộc gọi là vì cha tôi đã đứng ra bảo lãnh liên đới cho khoản vay mua nhà của gia đình Nagaoka, nhưng nhà Nagaoka giờ không trả nổi nợ nữa nên bên chủ nợ đã tìm đến nhà tôi để đòi tiền.

Vốn dĩ khi hai bác nhà Nagaoka ly hôn, bác trai đã nhận trách nhiệm gánh khoản nợ đó và vẫn chi trả đều đặn. Thế nhưng, vì muốn cải tạo tên Shuuji—cái gã rác rưởi hết thuốc chữa đó—nên bác trai đã đưa hắn về quê. Ai ngờ tên phế vật Shuuji lại bỏ trốn, khiến bác trai phải chạy đôn chạy đáo tìm kiếm, bận rộn đến mức lâm vào tình cảnh không còn khả năng trả nợ.

Nhân tiện thì bác trai nhà Nagaoka cũng đã đến nhà tôi dập đầu tạ lỗi từ lâu rồi. Nghe đâu cha tôi cũng cho rằng đó là lỗi của tên phế vật kia nên đành miễn cưỡng tha thứ.

Chà, tôi nghĩ bác trai cũng có một phần trách nhiệm vì đã thất bại trong việc giáo dục tên rác rưởi đó. Nhưng vì tôi, Rina-chan và gã phế vật ấy gần như lớn lên cùng nhau, nên tôi cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu bác trai được.

Dù chẳng muốn nhớ lại chút nào, nhưng ngày xưa tôi đã từng... thích... hự... cái tên rác rưởi đó... và còn định... ặc... kết... hôn với hắn nữa chứ. Cả cha mẹ tôi lẫn nhà Nagaoka cũng vun vào và nuôi dạy chúng tôi theo hướng đó mà.

Nhưng từ khoảng thời gian này năm ngoái, tên rác rưởi ấy bắt đầu dở chứng, gây ra quá nhiều chuyện động trời nên tất cả dự định đều tan thành mây khói.

Tóm lại là vì lẽ đó, nhà Saito chúng tôi bỗng nhiên phải gánh một khoản nợ từ trên trời rơi xuống.

May mắn là hiện tại họ chưa dùng đến mấy biện pháp đòi nợ kiểu xã hội đen, nhưng chuyện đó cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Nếu cứ kéo dài quá lâu, e rằng bọn họ sẽ mất kiên nhẫn và bán món nợ đó cho mấy tổ chức tín dụng đen cũng nên.

Tôi đã tự hỏi cha báo cho tôi biết chuyện này để làm gì, hóa ra là vì cha biết tôi đang sống chung với bạn trai giàu có và những người bạn khá giả, nên muốn nhờ tôi hỏi xem nhóm Kyoichi có thể hỗ trợ được không.

Khoảnh khắc nghe thấy điều đó, sống lưng tôi lạnh toát.

Đúng là tôi cũng từng thoáng nghĩ đến việc nhờ cậy nhóm Kyoichi.

Nhưng khi nghe điều đó thốt ra từ miệng người khác, tôi mới thực sự hiểu nó mang ý nghĩa gì.

Nếu làm vậy, tôi sẽ trở thành loại con gái chỉ biết ăn bám vào Kyoichi, chẳng khác gì những đứa con gái khác đang nhăm nhe anh ấy.

Đúng là chi phí sinh hoạt ở đây tôi được Aria hỗ trợ, và cũng có phần dựa dẫm vào Kyoichi hay những cô gái chia sẻ Kyoichi về mặt tài chính.

Nhưng bù lại, tôi đã tự thuyết phục bản thân rằng việc tôi gánh vác phần lớn việc nhà chính là vai trò của mình để cùng mọi người san sẻ cuộc sống.

Việc không đơn phương dựa dẫm vào nhóm Kyoichi chính là lòng tự trọng của tôi với tư cách là người yêu của anh ấy.

Nếu bây giờ tôi ngửa tay xin tiền, tôi sẽ đánh mất lòng tự trọng đó, và chắc chắn sau này tôi sẽ không thể đứng ngang hàng với Kyoichi và mọi người được nữa.

Đặc biệt là Aria, chắc chắn cô ấy sẽ lấy cớ đó để lên mặt với tôi cả đời cho mà xem.

Tôi không muốn tự hạ thấp mình như thế.

Tôi là người yêu của Kyoichi, chứ không phải là loại đàn bà sống ký sinh.

Tuy nhiên, nếu không nhờ nhóm Kyoichi mà cứ để mặc cha mẹ tôi gánh khoản nợ của nhà đẻ thì cũng không được.

Chừng nào tôi còn ở đây, nhà Saito sẽ đỡ được một khoản chi phí sinh hoạt của tôi nên có chút dư dả, nhưng tính ra thì cũng chẳng khác gì tôi đang được nhóm Kyoichi bao nuôi cả.

Như thế thì chẳng hợp lý chút nào.

Nếu tôi đã kết hôn với Kyoichi thì không nói, đằng này chúng tôi vẫn chỉ là người yêu.

Vì thế, tôi đã quyết định.

Sau khi tạo nên những kỷ niệm cuối cùng với Kyoichi, tôi sẽ rời khỏi căn nhà chung này, quay về nhà Saito và bắt đầu đi làm thêm để giúp gia đình trả nợ.

Đáng lẽ tôi cứ bình thường rủ anh đi chơi cũng được, thế mà tôi lại lấy cớ là phần thưởng cho sự cố gắng ở đại hội thể thao để được đi cắm trại riêng hai người, vậy mà...

“Chính những người này đã phá hỏng lều của tôi!”

Sáng hôm sau, sau khi chúng tôi nghỉ một đêm tại nhà gỗ.

Không biết có phải do ghi hận vì bị từ chối cho ngủ nhờ hay không, mà ả đàn bà khốn kiếp ngày hôm qua lại đổ vạ cho bọn tôi.

“À ừm. Trước mắt tôi muốn nghe chuyện từ cả hai phía, nên phiền hai vị cùng đi đến văn phòng một chút được không?”

Nhân viên quản lý bị ả đàn bà kia lôi đến, với thái độ nửa phiền phức nửa ái ngại, yêu cầu tụi tôi đi cùng.

“...Tôi hiểu rồi. Đi thôi, Yuka.”

“Vâng.”

Nếu từ chối thì chỉ càng làm họ thêm nghi ngờ, nên cả hai ngoan ngoãn đi theo về văn phòng.

Bị mất thời gian vào việc mình không làm thì bực thật đấy, nhưng nếu để bị oan ức thì còn đáng giận hơn.

Ở đại hội thể thao thì tôi bị cái tên Matsu-gì-đó quấy rầy, đến khi đi cắm trại thì Kyoichi lại bị mụ đàn bà dở hơi này kiếm chuyện.

Cái này người ta gọi là cái giá của sự nổi tiếng đấy hả?

Sau đó, cuộc thẩm vấn diễn ra tại văn phòng khu cắm trại.

“Chắc chắn là cặp đôi trẻ trâu này nghĩ sẽ không bị lộ nên đã phá lều của tôi cho vui chứ gì!”

“Nhầm to. Người này tối qua bảo lều bị hỏng nên đòi vào ngủ nhờ trong nhà gỗ, nhưng vì chúng tôi đang đi hẹn hò nên đã từ chối. Chắc là do ghen ăn tức ở nên mới dựng chuyện vu khống đấy.”

Tại đó, ý kiến của tôi và ả đàn bà kia va chạm gay gắt.

“Chà, gay go nhỉ. Vì không có bằng chứng ngay lập tức để biết ai đúng ai sai...”

Phiền phức ở chỗ, camera giám sát có ghi lại cảnh cả ba tranh cãi trước cửa nhà gỗ, nhưng vì không có âm thanh nên mụ ta cứ lấp liếm rằng chúng tôi “cãi nhau về việc phá lều”.

Hơn nữa, chỗ mụ ta dựng lều lại là điểm mù không có camera, nên không thể chứng minh được việc chúng tôi có phá hoại hay không.

Phía ban quản lý khu cắm trại cũng không biết phải tin ai nên câu chuyện cứ kéo dài lê thê.

“À, cái lều của cô này hả? Hôm qua tôi thấy cô ta tự dựng lều thất bại nên làm hỏng nó mà.”

Cuối cùng, nhờ lời khai của những người cắm trại gần chỗ mụ ta, sự trong sạch của bọn tôi đã được chứng minh.

Trong số những người làm chứng, có cả người đã được tụi tôi biếu cá, đúng là làm việc tốt thì không bao giờ thiệt thòi.

Nhưng khi mọi chuyện xong xuôi thì trời đã quá trưa, đến giờ phải về rồi, ngày cắm trại thứ hai của hai đứa coi như đi tong.

Phía khu cắm trại có tặng phiếu giảm giá cho lần sau coi như lời xin lỗi vì không giải quyết vụ việc nhanh chóng, nhưng chắc tôi sẽ chẳng bao giờ quay lại đây lần nữa đâu.

“Haa…”

Đã là chuyến đi tạo kỷ niệm cuối cùng rồi mà lại gặp chuyện xui xẻo thế này.

Phải chăng Thần linh đang muốn nói rằng mình và Kyoichi vốn không xứng đôi?

Hay là Ngài muốn bảo rằng nếu thấy kết thúc thế này vẫn còn ấm ức thì hãy ở bên cạnh Kyoichi thêm chút nữa?

Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu tôi cứ để điện thoại mở nguồn, thì ứng dụng nghe lén của Ichigo đã ghi âm lại cuộc hội thoại lúc mụ đàn bà đó kiếm chuyện rồi, và chúng tôi đã có thể chứng minh sự trong sạch ngay lập tức.

Có lẽ đây là quả báo cho việc tôi tham lam muốn độc chiếm Kyoichi trong suốt buổi cắm trại này cũng nên.

“Phù... Ủa?”

Đang ngồi trong thùng xe sidecar do Kyoichi lái và chìm đắm trong suy tư, tôi chợt nhận ra anh đang đi đường vòng một cách lộ liễu.

“Kyoichi. Anh có nhầm đường không đấy?”

“Không đâu. Xin lỗi vì đã tự tiện quyết định nhé, nhưng anh muốn tạt qua chỗ này một chút.”

“Tạt qua? Đi đâu cơ?”

“Nghe nói gần đây có nơi tổ chức bắn pháo hoa nên anh định đi xem. Sẽ phải ở lại thêm một đêm nữa, em có sao không?”

Gì chứ, anh tự quyết định ở lại thêm một đêm sao.

Trước giờ anh đâu có làm mấy chuyện cưỡng ép thế này, tại sao đúng vào lần này lại...

Nhưng cảm giác được Kyoichi khao khát khiến tôi thấy vui.

“...Đành chịu vậy. Em sẽ chiều anh.”

“Cảm ơn em.”

Đằng nào cũng đang nghỉ hè nên tôi chẳng có kế hoạch gì.

Tham lam thêm một ngày nữa thôi... chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Chúng tôi cứ thế rẽ vào đường khác và đến một công viên gần địa điểm bắn pháo hoa.

“Ở đây có vẻ cũng tổ chức lễ hội nhỉ.”

“Ừm. Chắc là tổ chức kết hợp với lễ hội pháo hoa. Đã cất công đến đây rồi, hay là mình đi dạo quanh lễ hội một chút nhé?”

“Vâng. Dù sao cũng chưa đến giờ bắn pháo hoa mà.”

Có vẻ như họ tổ chức lễ hội ăn theo sự kiện bắn pháo hoa, nên cả hai quyết định đi xem thử.

Rồi bọn tôi chơi bắn súng, vớt bóng nảy, cùng nhau ăn kẹo dâu tây, bánh bạch tuộc và mì xào, tận hưởng hết mình không khí lễ hội.

Tuy cũng có vài kẻ định trêu ghẹo tôi và Kyoichi, nhưng hai đứa đều nhẹ nhàng cho qua hết.

Mải mê vui chơi, chẳng mấy chốc thời gian bắn pháo hoa đã đến gần, mọi người bắt đầu di chuyển tìm chỗ đẹp để ngắm.

Trong lúc đó, tụi tôi được dẫn đến một khu vực chỗ ngồi tách biệt hẳn với bên ngoài, trông cực kỳ cao cấp.

“Chỗ ngồi này, sao anh kiếm được hay vậy? Chưa nói đến tiền nong, cái này chắc chắn phải đặt trước chứ?”

“...Anh đã cố nài nỉ và được nhượng lại chỗ của một người hủy đặt vé đấy.”

“Ra là vậy.”

Theo kinh nghiệm của tôi thì Kyoichi không thể nào lên được một kế hoạch hẹn hò chi tiết đến mức này.

Chắc chắn là nhờ sự mách nước và các mối quan hệ của Ichigo hay Aria rồi.

Nhưng có lẽ Kyoichi đã cố gắng để không nhắc tên các cô gái khác trong lúc hẹn hò vì muốn giữ ý tứ với tôi.

Nếu đúng là vậy, thì rốt cuộc tôi vẫn như đang hưởng ké ân huệ của nhóm Aria, nghĩ mà thấy tức thật.

Thế nhưng khi màn pháo hoa bắt đầu, vẻ đẹp rực rỡ bung nở trên bầu trời đêm đã choáng ngợp tâm trí tôi, thổi bay mọi suy nghĩ thừa thãi.

Trong lúc ngẩn ngơ ngước nhìn pháo hoa, tay tôi tự nhiên tìm đến và đan vào tay Kyoichi bên cạnh.

Cảm giác như tâm ý tương thông với Kyoichi khiến tôi hạnh phúc vô cùng, nhưng nghĩ đến việc đây là buổi hẹn hò cuối cùng lại khiến lòng tôi quặn thắt, nước mắt cứ thế trào ra.

Ghét thật... mình không muốn chia tay Kyoichi chút nào...

Đã quyết định đây là buổi hẹn hò cuối cùng rồi mà giờ lại hối hận, đúng là yếu đuối quá, nhưng cảm xúc muốn được ở bên Kyoichi mãi mãi cứ tuôn trào không kìm lại được.

“...Yuka? Em sao thế?”

Nhận ra sự khác lạ của tôi, Kyoichi lo lắng cất tiếng hỏi.

Đến lúc này mà anh vẫn dịu dàng như thế... à không, lúc nào anh chẳng như vậy.

Và rồi, thứ gì đó kìm nén trong lòng tôi bỗng vỡ òa.

“Kyoichi, thực ra là...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!