Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Arc 5: Chỉ Khi Tâm Đổi Ý Dời, Đó Mới Gọi Là (Phản) NTR [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 151: Gánh Vác Tất Cả

Chương 151: Gánh Vác Tất Cả

Dạo gần đây, có vẻ như Ichigo và Aria-san rất thân thiết với nhau.

Mà, vốn dĩ họ đã là bạn bè từ trước, lại còn sắp trở thành chị em trên danh nghĩa trong tương lai, nên chuyện thân thiết thì chẳng có vấn đề gì cả.

Chỉ là, cảm giác họ thân thiết quá mức bình thường.

Cứ như đang lén lút ngoại tình sau lưng tôi vậy, họ cứ thì thụt tránh mặt tôi.

Thế nên, tôi quyết định bắt lại và hỏi cho ra lẽ.

"Vô cùng xin lỗi anh, Kyoichi-san. Em... đã lỡ ngoại tình mất rồi..."

Và sự thật mà tôi nghe được từ Aria-san quả là một nội dung khá chấn động.

Không ngờ Ichigo và Aria-san lại làm cái chuyện vượt rào đó...

Nhưng gọi là ngoại tình thì... cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.

Nếu đối phương là đàn ông thì chắc chắn là có tội không cần bàn cãi, nhưng Aria-san và Ichigo đều là con gái, với lại lúc làm chuyện 3P cũng từng làm mấy trò tương tự rồi.

Với suy nghĩ đó, tôi quyết định tạm thời tha thứ.

"...Được rồi. Vốn dĩ anh cũng chẳng có tư cách gì để trách cứ chuyện Aria-san ngoại tình, hơn nữa đối phương lại là Ichigo. Nếu em biết giữ chừng mực thì anh sẽ không trách phạt gì đâu. Từ nay về sau hãy cứ hòa thuận với Ichigo nhé."

"Cảm ơn anh nhiều lắm, Kyoichi-san!"

Aria-san cúi đầu thật sâu.

Nhân tiện thì, tôi không thấy mặt mũi Yuka và Ichigo đâu cả.

Dù không muốn nghĩ đến trường hợp đó, nhưng chẳng lẽ Ichigo định ra tay với cả Yuka sao?

Trước mắt cứ đến phòng Ichigo kiểm tra thử xem sao.

Đến trước phòng Ichigo, tôi định mở cửa bất ngờ nên không gõ cửa mà vặn nắm đấm luôn, nhưng cửa không mở.

Khóa cửa rồi sao? Càng ngày càng đáng ngờ.

Tuy nhiên, tôi có giữ chìa khóa dự phòng phòng của Ichigo.

Tôi quay về phòng mình một chuyến, lấy chìa khóa dự phòng của phòng Ichigo trong ngăn kéo ra, rồi quay lại mở khóa cửa.

Và rồi, đập vào mắt tôi là cảnh Yuka đang bán khỏa thân trên giường, và một Ichigo cũng đang bán khỏa thân đang áp sát lấy Yuka.

Rõ ràng là vừa xong hiệp một và đang chuẩn bị hiệp hai.

"...Hai người đang làm cái quái gì vậy?"

Bắt gặp cảnh tượng khó xử của hai cô gái, tôi sốc đến mức cạn lời, tự bản thân cũng cảm thấy rõ sự ghê người của mình.

"Kyoichi!"

Ngay sau đó, Yuka lao tới ôm chầm lấy tôi và òa khóc.

Nhìn tình hình này thì có vẻ như không hề có sự đồng thuận từ phía Yuka.

Định cưỡng ép người ta xong rồi mới xin sự đồng thuận sau chắc?

Tôi trừng mắt nhìn thủ phạm.

"Ichigo."

Một tông giọng trầm đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên thốt ra.

Không ngờ tôi lại dùng giọng điệu này với Ichigo.

"...Vâng."

"Ra phòng khách nói chuyện chút nào."

"...Ưm."

Sau đó, tại phòng khách, trong khi an ủi Yuka vẫn đang ôm chặt lấy tôi khóc nức nở, tôi bắt Ichigo phải ngồi seiza trên ghế sofa, nghe cô kể lại toàn bộ sự việc và động cơ gây ra chuyện này.

"Trái tim của Kyo-kun đã bị Yuka-chan chiếm mất rồi, nhưng em vẫn muốn tạo thêm đồng minh để có thể được ở bên cạnh Kyo-kun..."

Tóm lại, Ichigo thích tôi đến mức không muốn rời xa tôi.

"Nếu vậy thì tại sao lại..."

Lại làm cái trò như gán ghép tôi với cô gái khác... Thôi, không nói nữa.

Cô đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rằng cảm giác hồi hộp khi tôi bị các cô gái khác vây quanh, nhưng bản thân vẫn là người được yêu nhất khiến cô ấy rất vui.

Cảm xúc đó quá khác biệt so với người bình thường, và chính tôi là người đã nghi ngờ tình cảm của Ichigo và thay lòng đổi dạ.

Nói cách khác... chuyện đã đến nước này rồi.

Trước khi cảm thấy tức giận hay đau buồn, trái tim tôi đã rời xa Ichigo đến mức chỉ còn lại sự ngán ngẩm.

Nếu Ichigo là con trai thì chắc tôi đã nổi điên lên rồi, nhưng nếu thế thì ngay từ đầu đã chẳng có cái tình huống harem này, nên giả thiết đó cũng vô nghĩa.

Mà khoan, thay vì giành lại mình, em ấy lại đi "ngủ" với các cô gái của mình, chẳng phải quá tà ác sao?

Ác tâm của Ichigo rốt cuộc sẽ đi đến đâu đây?

"Tạm thời, anh sẽ không bỏ rơi Ichigo đâu, nên cứ yên tâm đi."

"Thật sao, Kyo-kun?"

"Thật."

Dù sao cũng còn nghĩa tình bấy lâu nay, giờ mà vứt bỏ Ichigo thì cũng đã quá muộn rồi.

Lý do căn bản mà nhà Kakyoin chấp nhận cái harem của tôi là vì trí tuệ của Ichigo, nên họ sẽ không cho phép tôi bỏ rơi cô đâu.

"Tuy nhiên, việc em tấn công Yuka mà không có sự đồng thuận là đi quá giới hạn rồi. Em sẽ phải chịu một hình phạt nào đó... nhưng phạt thế nào mới được đây..."

Đau đầu thật.

Vì không thể bỏ rơi Ichigo nên hình phạt cũng có giới hạn.

Hơn nữa, mới đây thôi Ichigo vẫn là người tôi yêu nhất, cộng thêm cảm giác tội lỗi vì tôi là người phản bội Ichigo trước, nên tôi không thể tưởng tượng ra việc trả đũa Ichigo một cách tàn nhẫn được.

Bỏ mặc Ichigo, hay bắt cô cài ứng dụng nghe lén... có khi lại phản tác dụng, mà vụ ứng dụng nghe lén thì tôi cũng đã học được từ đợt cắm trại trước là nó có thể trở thành công cụ bảo vệ bản thân rồi.

"Yuka có ý kiến gì không?"

Thế nên tôi hỏi trực tiếp nạn nhân.

"...Em muốn đến nhà cha mẹ Kyoichi. Nghĩ lại thì trước giờ em chưa từng đến đó lần nào. Với lại, anh hãy giới thiệu em đàng hoàng với cha mẹ anh nhé?"

Ra là vậy.

Dù sao thì có trả đũa cũng chẳng giải quyết được gì, nên cô muốn lờ Ichigo đi, dùng chuyện này làm bàn đạp để củng cố mối quan hệ với tôi sao.

Thú thật, tiền bồi thường thì chẳng thấm vào đâu nên vô nghĩa, trả thù bằng bạo lực thì tôi không ham, còn nếu bỏ mặc Ichigo để tôi và Yuka âu yếm trước mặt cô ấy thì có khi Ichigo lại càng sướng thêm.

Yuka cũng đã từng gặp cha mẹ tôi rồi, nhưng hình như chỉ là chạm mặt qua loa lúc tôi dính vào rắc rối với Nagaoka và phải nhờ đến cảnh sát thôi thì phải.

"Tiện thể, em muốn ở lại nhà cha mẹ Kyoichi một thời gian."

Không biết có hiệu quả trừng phạt gì không, nhưng có vẻ sẽ an ủi được nạn nhân là Yuka.

Vẫn đang trong kỳ nghỉ hè nên lịch trình cũng thoải mái.

"Được rồi. Quyết định vậy đi."

✦✧✦✧

Thế là, tôi lập tức đưa Yuka về quê thăm nhà một thời gian.

"Con về rồi đây, mẹ."

"Ara, mừng con đã về, Kyoichi. Còn cô bé đằng kia là?"

Vừa vào nhà, mẹ đã đón tôi ở phòng khách.

Cha đang giờ làm việc nên chắc không có nhà.

"À, người yêu của con, Yuka."

"Đã lâu không gặp bác gái ạ. Cháu là người yêu của Kyoichi, Saito Yuka ạ!"

Yuka vẫn còn chút căng thẳng chào hỏi mẹ tôi.

"Chào mừng cháu. So với chỗ nhà Kakyoin thì ở đây chẳng có gì cả đâu, nhưng cứ tự nhiên nhé."

Mẹ tôi hình như đã được Ichigo kể cho nghe nhiều chuyện từ trước, nên không nói gì về tình trạng bắt cá hai tay của tôi mà vui vẻ chào đón Yuka.

Tuy nhiên, khi không có mặt Yuka, mẹ tôi cũng tra hỏi đủ điều xem tôi nghiêm túc đến mức nào, liệu có định vứt bỏ Ichigo luôn không.

"Thú thật là từ hồi con tốt nghiệp sơ trung, mẹ đã nghĩ kiểu gì cũng thành ra thế này rồi. Miễn là Kyoichi đừng làm con gái người ta khóc quá nhiều là được."

Cuối cùng mẹ tôi chốt lại một câu như vậy và chấp nhận.

Đến tối, cha tôi đi làm về cũng vỗ vai tôi động viên: "Mạnh mẽ mà sống nhé con trai."

Nghe nói hồi còn đi học cha cũng đào hoa lắm nên vất vả nhiều.

Vì gặp mẹ khi đã đi làm rồi nên có vẻ mẹ không rành lắm về thời đi học của cha.

Ngoài ra, có một chuyện tôi chưa từng biết, đó là hồi tôi còn học sơ trung, có một cô bé nhắm đến tôi nhưng lại bỏ qua tôi mà tấn công vào cha mẹ tôi trước.

Lúc đó Ichigo chưa thức tỉnh mấy cái sở thích kỳ quái, và cha mẹ tôi cũng đã chấm Ichigo làm con dâu rồi nên đã từ chối hết, nhưng họ cũng lo lắng là khi tôi lên Cao trung thì mọi chuyện sẽ còn rắc rối hơn nữa.

"Cũng có chuyện như thế ạ."

"Đúng vậy. Kyoichi từ bé đã được yêu thích đến mức đáng lo rồi mà."

Về nhà được vài ngày, mẹ và Yuka cũng đã trở nên thân thiết và ngồi rôm rả ôn lại chuyện ngày xưa của tôi.

"Đối với nhà bác thì hồi đó cũng không ngờ Ichigo lại trở nên như thế này..."

Nói "như thế này", tức là nhỏ Ichigo đã khai hết mấy cái sở thích tình dục của mình cho cha mẹ tôi biết rồi à.

"Yuka-chan này, Ichigo-chan đã chăm sóc Kyoichi từ bé, đối với hai bác nó cũng như con gái trong nhà vậy. Bác nói thế này thì hơi kỳ cục, nhưng cháu hãy hòa thuận với cả Ichigo-chan nữa nhé?"

"...Haha, cháu sẽ hòa thuận ở mức độ vừa phải ạ."

Trước lời thỉnh cầu của mẹ, Yuka đáp lại bằng nụ cười gượng gạo.

Sau khi biết rằng dù có xảy ra chuyện tày trời như vậy thì việc hòa thuận vẫn là bắt buộc mà...

Về phía Aria-san thì có vẻ như cũng đã quá muộn rồi.

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới, Aria-san gọi điện thoại đến.

"Yuka, chờ chút."

Tôi gọi Yuka, giơ màn hình điện thoại đang hiển thị cuộc gọi đến của Aria-san cho cô xem.

Dù đối phương là Aria-san, nhưng hiện tại tôi đang ở cùng Yuka, nên nghe điện thoại của cô gái khác mà không xin phép thì thật thiếu tôn trọng.

"Anh cứ nghe đi. Lơ đi thì sau này phiền phức lắm."

"Ừ, cảm ơn em."

Được sự cho phép của Yuka, tôi di chuyển ra góc phòng khách để nghe máy.

[Kyoichi-san!!!!!!]

Ngay lập tức, giọng của Aria-san vang lên ầm ĩ từ loa điện thoại khiến tôi phải đưa máy ra xa tai theo phản xạ.

"Aria-san? Có chuyện gì vậy?"

Sau khi tiếng hét dịu đi, tôi đưa điện thoại lại gần tai và hỏi.

[Bây giờ ở nhà không có ai cả, em cô đơn lắm! Khi nào anh mới về ạ?]

Giọng Aria-san nghe như sắp khóc đến nơi.

"Không có ai ư? Ichigo và Rina đâu?"

[Hai người họ thấy Kyoichi-san và Yuka-san về quê nên cũng về nhà cha mẹ đẻ hết rồi ạ.]

Ra là vậy, thế là giờ trong căn nhà chung chỉ còn mỗi mình Aria-san.

Aria-san rất dở việc nhà, nên ở một mình chắc vất vả lắm đây.

Với lại nhà Rina có hai nơi, nhìn tình hình này chắc là về chỗ mẹ ruột rồi.

"Nhưng Aria-san cũng có thể về nhà cha mẹ ở tầng trên mà?"

[Gia đình em... đi du lịch hết rồi ạ. Một thời gian nữa mới về.]

"...Vậy sao."

Không chỉ bị bạn cùng nhà bỏ rơi mà còn bị cả gia đình cho ra rìa, tội nghiệp Aria-san.

Nhưng dù sao Aria-san cũng là hôn thê, nghe chuyện này mà bỏ mặc thì cũng không được.

"Chờ anh một chút."

Tôi nói với Aria-san một tiếng rồi bước lại gần Yuka.

"Ở nhà chỉ còn mỗi mình Aria thôi sao?"

Vì tôi không có ý định giấu giếm nội dung cuộc gọi nên giọng nói lọt ra ngoài hết, Yuka lập tức xác nhận lại.

"Ừm. Vì thế nên anh muốn hỏi, anh gọi Aria-san đến đây được không?"

"...Chà, cũng được thôi? Cơ mà không biết Aria có chịu nổi cuộc sống ở nhà dân thường không nữa."

Yuka thoáng nhăn mặt nhưng rồi cũng trả lời kèm theo chút mỉa mai.

Việc tôi coi trọng Yuka nhất có lẽ đã khiến cô ấy cảm thấy thoải mái hơn.

"Cảm ơn em."

Tôi lờ đi phần mỉa mai, hôn lên trán Yuka thay lời cảm ơn rồi quay lại cuộc gọi.

"Aria-san. Anh sẽ đến đón, em có muốn đến nhà cha mẹ anh không? Anh sẽ giới thiệu em đàng hoàng với cha mẹ."

[Em muốn ạ! Em sẽ đợi anh!]

Cuộc gọi kết thúc, tôi chuẩn bị đồ đạc đơn giản rồi đi đón Aria-san.

"Haa…”

Tuy nhiên, trên đường đi tôi không kìm được tiếng thở dài.

Dù đã từ bỏ việc chạy trốn khỏi cái harem này rồi, nhưng đến mức công khai với gia đình chuyện lập harem và giới thiệu những cô gái khác ngoài Ichigo thế này, tôi cũng đã đi quá xa rồi.

Hạnh phúc của tôi sao cũng được, giờ tôi phải cố gắng để ít nhất Yuka và những người khác không phải hối hận.

Người yêu tôi thích nhất là Yuka, người đã lấp kín mọi đường lui khiến tôi không thể chạy thoát là Aria-san, và người tôi không thể vứt bỏ vì nghĩa tình bấy lâu nay là Ichigo, tôi sẽ ôm trọn tất cả.

Có một chuyện bên lề, khi tôi giới thiệu Aria-san với cha mẹ, biết cô ấy là một tiểu thư tóc vàng xinh đẹp lại còn giàu có, cha mẹ tôi đã sốc đến tận óc và nhìn tôi với ánh mắt kiểu: “Con thực sự vừa 'chuột sa chĩnh gạo' vừa lập harem đấy à", nhưng chuyện đó cũng chẳng đáng để kể chi tiết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!