Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Arc 5.5: Giao Đoạn Hồi Ngũ - Chư Đoạn Truyện Ngắn Và Kết Thúc Tạm Thời [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 155: Con Đường Tương Lai Của Yoshida Ami Và Shimakawa Tomori

Chương 155: Con Đường Tương Lai Của Yoshida Ami Và Shimakawa Tomori

[Ami POV]

Vào một ngày trong kỳ nghỉ hè.

Tôi nhận lời nhờ vả của Yorifuji-san đến dọn dẹp một căn phòng trọ nọ.

Tuy chỉ là giao dịch giữa cá nhân với nhau, nhưng cô ấy vẫn trả tiền công đàng hoàng, coi như một khoản làm thêm.

Và quan trọng hơn cả là... căn phòng cần dọn dẹp chính là nơi Kyoichi-kun từng ở trước khi chuyển đi, nghe nói bây giờ nó được dùng làm tụ điểm tập trung bạn bè.

Chỉ vừa nghe đến thông tin đó thôi, tôi đã hừng hực khí thế và nhận lời ngay lập tức.

Bởi vì, dù hiện tại anh không còn ở đó nữa, nhưng việc dọn dẹp phòng của bạn trai chẳng phải là hành động rất ra dáng bạn gái hay sao?

Mặc dù chỉ là ngụy tạo.

Ban đầu tôi cũng thắc mắc tại sao không phải là Kyoichi-kun mà lại là Yorifuji-san nhờ tôi dọn phòng của anh ấy, nhưng tôi đã được giải đáp ngay.

...Đó là vì Yorifuji-san đang hẹn hò với Kyoichi-kun.

Nghe đâu họ đã hẹn hò từ khoảng thời gian tôi quyết định chuyển trường.

Lúc đó tôi mới vỡ lẽ lý do thực sự khiến mình bị từ chối khi tỏ tình vào buổi tiệc chia tay.

Đã có bạn gái rồi thì từ chối là chuyện đương nhiên.

Vậy tại sao cô ấy lại chấp nhận chuyện hẹn hò ngụy tạo với tôi? Nghe nói chính Yorifuji-san chứ không ai khác đã cho phép điều đó, miễn là chỉ dừng ở mức "ngụy tạo".

Cảm giác như bị coi thường bởi một Yorifuji-san giản dị, mờ nhạt khiến tôi thấy nhục nhã ê chề.

Vốn dĩ Yorifuji-san từng bảo sẽ ủng hộ tôi, thế mà chẳng biết từ lúc nào lại lén lút hẹn hò sau lưng, khiến tôi có cảm giác như bị phản bội.

Nhưng nếu vì ghét chuyện đó mà cắt đứt với Kyoichi-kun thì... tôi cũng không muốn.

Đây là mối tình đầu của tôi, tôi không muốn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chấp nhận thua cuộc vì bị Yorifuji-san phản bội.

Thế nên, bây giờ dù có phải chịu đựng nỗi khổ khi bị Yorifuji-san sai bảo, tôi vẫn sẽ âm thầm tiếp cận Kyoichi-kun, dần dần khiến anh phải ngoái nhìn và cướp lại anh ấy cho bằng được!

Đầu tiên bắt đầu từ việc dọn dẹp căn phòng cũ của Kyoichi-kun!

Nghĩ vậy, tôi hăng hái tìm đến địa chỉ căn phòng trọ của Kyoichi-kun mà mình được cung cấp.

Dùng chiếc chìa khóa dự phòng được gửi qua đường bưu điện trước đó, tôi mở cửa bước vào. Việc đầu tiên tôi làm là hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi hương của Kyoichi-kun, nhưng mà...

............

...Toàn mùi con gái nồng nặc.

À, ừ nhỉ.

Nhắc mới nhớ, người ta bảo chỗ này thành tụ điểm tụ tập bạn bè mà.

Hơn nữa Kyoichi-kun vì nhiều lý do mà bạn bè toàn là con gái.

Thế nên có mùi con gái cũng là chuyện... bất khả kháng nhỉ.

Dù trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.

Nhưng tôi biết, nếu vì ghét chuyện này mà trút giận lên Kyoichi-kun thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Ngược lại, nếu làm anh khó chịu, có khi anh sẽ cắt đứt quan hệ với tôi luôn không biết chừng.

Vốn dĩ Yorifuji-san khoan dung với các mối quan hệ bạn nữ của Kyoichi-kun đến mức cho phép tôi làm bạn gái ngụy tạo, nên nếu chỉ có mình tôi giở thói ghen tuông thì sẽ thua cuộc trong nháy mắt.

Hơn nữa, như đã nói, nếu vì ghét những chuyện thế này mà cắt đứt quan hệ thì đã quá muộn rồi.

Nên tôi đành phải nhịn thôi.

Tôi xốc lại tinh thần và bắt đầu dọn dẹp. Khi tìm thấy vài bộ quần áo dự phòng hay đồ dùng cá nhân của Kyoichi-kun, tôi lại thấy vui vui một chút.

Giữa lúc đó, bất chợt có tiếng mở cửa vang lên.

Tưởng là Ito-san hay ai đó đến, tôi quay lại nhìn.

"À ré? Chẳng phải là cái con "kỳ đà cản mũi" hôm nọ đây sao?"

Người bước vào phòng là Shimakawa Tomori, cựu thần tượng từng làm chuyện tồi tệ với Kyoichi-kun.

Giọng nói cao vút vang vọng đến tận màng nhĩ, gương mặt thanh tú như công chúa cùng mái tóc buộc nửa đầu. Và cả bộ váy liền thân dễ thương kia nữa.

Đến tận bây giờ, không chỉ vẻ ngoài mà ngay cả sự tồn tại của cô ta cũng khiến tôi chướng mắt.

"Sao cô lại ở đây?"

Thế nên tôi lỡ buông lời gay gắt.

"Tất nhiên là đến để tận hưởng những vết tích của Kyo-sama còn sót lại trong căn phòng này rồi?"

"Không phải chuyện đó, ý tôi là sao cô vào đây được?!"

"Vì tôi có chìa khóa dự phòng chứ sao?"

"Sao cô lại có chìa khóa dự phòng!"

"Được cho đấy."

Có vẻ thấy phiền phức, giọng điệu của Shimakawa trở nên qua loa.

Người thấy phiền là tôi mới đúng chứ!

"Ai cho cô!"

"Cái đó là... bí mật ♪"

Khó ưa thật sự!

"Cô bị cấm tiếp xúc với Kyoichi-kun rồi mà! Đi ra ngay! Đây là phòng của Kyoichi-kun đấy!"

"A, cô không biết à. Căn phòng này không đứng tên Kyo-sama hay người thân của anh ấy, và hiện tại Kyo-sama cũng hầu như không dùng đến nơi này, nên không vi phạm lệnh cấm tiếp xúc đâu nhé?"

"Ể..."

Tôi ngạc nhiên trước lời giải thích của Shimakawa.

Sao con nhỏ này lại biết chuyện đó?

Là nghe từ người đã đưa chìa khóa sao?

Người đó chẳng lẽ là...

Khuôn mặt Yorifuji-san hiện lên trong đầu tôi, nhưng tôi gạt ngay ý nghĩ đó đi.

Yorifuji-san chỉ là một học sinh cao trung bình thường, làm gì có chuyện cô ấy sắp xếp được đến mức này.

"...Dù gì thì sự hiện diện của cô ở đây cũng làm tôi khó chịu. Đi ra ngoài đi."

"Hửm? Tôi hỏi ngược lại nhé, tại sao cô lại ở phòng này?"

"Đó là... vì tôi được nhờ dọn dẹp chỗ này."

"Ai nhờ?"

Tôi định nói là Yorifuji-san... nhưng kịp dừng lại và đưa ra một cái tên khác.

"Tất nhiên là từ Kyoichi-kun rồi!"

"Hừ."

Nhưng Shimakawa chỉ cười mũi.

"Nói dối. Kyo-sama đời nào lại nhờ loại người như cô dọn dẹp chỗ này chứ."

"Không phải nói dối! Tôi đang hẹn hò với Kyoichi-kun mà!"

"Cái đó cũng là nói dối nốt. Cho dù có đang hẹn hò thật, thì chắc cũng là do cô khơi gợi lòng thương hại để có được một mối quan hệ đi kèm điều kiện gì đó thôi chứ gì?"

"Ư..."

Bị nhìn thấu rồi sao?

Không, mình đâu có để lộ sơ hở nào đâu.

"Th-Thật đấy nhé? Ngược lại sao cô nghĩ là nói dối?"

"Vì cô đấy... ngoài cái mã nhìn cũng tạm được ra thì trông chẳng có chút tài cán gì sất. Cô nghĩ người như cô mà hẹn hò được với Kyo-sama sao?"

"Cái gì..."

Thất lễ quá mức!

Tôi cũng... tôi cũng...

Tôi muốn cãi lại điều gì đó, nhưng chẳng nghĩ ra được thứ gì đáng để tự hào cả.

"Còn cô... chỉ là đồ tội phạm..."

Thay vào đó, tôi buông lời bới móc như kẻ thua cuộc cay cú.

"Hừ. Mấy chuyện đó, kiểu gì cũng xoay sở được thôi. Hiện tại tôi đang làm V-Liver và cũng có thu nhập, sau khi thi đậu chứng chỉ tốt nghiệp thì tôi cũng đã có cam kết làm người mẫu quảng cáo cho một công ty rồi. Tôi khác với kẻ vô năng như cô đấy."

"Hả!? Cô có tiền án mà!?"

"Mấy cái đó, chỉ cần "tẩy trắng" thân phận một chút rồi im lặng là giấu được hết. Hơn nữa, tội phạm tình dục là nữ giới thường ít bị nhìn nhận khắt khe hơn, thậm chí còn có cái nhìn kiểu "đàn ông được lợi" nữa cơ. Ví dụ như... kohon."

Shimakawa hắng giọng một cái, rồi bắt đầu vừa nói vừa diễn xuất bằng cả cử chỉ điệu bộ.

"Chỉ vì em quá yêu và muốn người ấy để mắt đến mình, nhưng cách bình thường thì anh ấy chẳng thèm đoái hoài, nên trong lúc quẫn trí em đã lỡ làm hơi quá. Nhưng mà, em thực sự rất yêu anh ấy! ...Đại loại thế, nếu diễn vai một cô gái đáng thương bị tình yêu làm mờ mắt thì... nhé ♪ Cô không nghĩ là sẽ khá dễ được tha thứ sao?"

"Guh..."

Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi suýt quên mất nạn nhân là Kyoichi-kun mà nghĩ rằng Shimakawa thật đáng thương vì mối tình không được đáp lại, nên tha thứ một chút cũng được...

"So với tôi, cô làm được cái gì nào? ...À. Dọn phòng này thì cô làm được nhỉ. Thất lễ quá."

Miệng thì xin lỗi nhưng ánh mắt Shimakawa lại hiện rõ sự chế giễu: "Việc cô làm được chắc chỉ có dọn dẹp thôi".

Nhưng tôi không thể cãi lại.

Một đứa không có tài năng hay kỹ năng đặc biệt nào như tôi thì khả năng cũng chỉ đến thế, ai làm mà chẳng được.

Tôi chẳng có gì để đối chọi lại với một Shimakawa vừa có nhan sắc vượt trội vừa có tiềm lực kinh tế.

"Vậy thì, nhờ cô dọn chỗ này nhé. Khi nào dọn xong tôi sẽ quay lại sau."

Shimakawa coi tôi như người giúp việc rồi bỏ ra ngoài.

Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong đời, tôi thấm thía thế nào là sự nhục nhã.

✦✧✦✧

Cảm giác khó chịu và công việc đã nhận là hai chuyện khác nhau, nên sau khi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng trọ, tôi trở về phòng mình và báo cáo cho Yorifuji-san qua RAIN.

[Vất vả rồi. Tớ gửi tiền công ngay đây.]

Ngay sau tin nhắn đó, tôi nhận được thông báo chuyển tiền.

Số tiền cũng kha khá so với một công việc làm thêm ngắn hạn.

Yorifuji-san rốt cuộc làm gì mà có thể vung tiền cho việc sai vặt như thế này nhỉ?

Cha mẹ giàu có chăng?

Nếu vậy thì cái vụ đứng tên căn phòng kia mà Shimakawa nói, chắc cũng là...

Ư, nhớ đến Shimakawa là tôi lại thấy bực mình.

[Nhân tiện nè Yoshida-san. Có chuyện gì khó chịu xảy ra à?]

"...!"

Đúng lúc đó, Yorifuji-san gửi tin nhắn trúng tim đen như thể cô ấy đã nhìn thấy tất cả.

Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định hỏi Yorifuji-san về Shimakawa.

[Nè, Shimakawa Tomori có chìa khóa dự phòng của căn phòng đó, cậu có biết gì không?]

[À, vụ đó hả. Tớ đưa cho nó đấy.]

"Hả?"

Tại sao Yorifuji-san, người đang hẹn hò với Kyoichi-kun, lại đưa chìa khóa phòng cho Shimakawa, kẻ đã làm tổn thương anh ấy?

[Tại sao?]

[Con bé đó từng bỏ nhà đi bụi trong thời gian bị quản chế, tớ nghĩ thà đeo xích vào cổ còn hơn để nó chạy lung tung làm bậy. Cái chìa khóa đó coi như là mồi nhử thôi.]

Ra là vậy.

Nếu thế thì cũng... không phải là không hiểu được... nhỉ?

Thú thật tôi vẫn thấy bất mãn, nhưng có nói ra chắc cô ấy cũng chẳng nghe.

[Con bé đó nói gì với cậu à?]

Trước câu hỏi của Yorifuji-san, tôi đắn đo một chút rồi quyết định trả lời.

Tuy cay cú thật, nhưng tôi chẳng còn ai khác để tham khảo ý kiến.

[Một chút... Cô ta bảo tớ chẳng có tài cán gì xứng với Kyoichi-kun cả.]

[Ái chà, nói nặng lời thật đấy—]

Cái cách nói chuyện như người ngoài cuộc ấy...

Mà đúng, với Yorifuji-san thì đúng là chuyện người ngoài thật.

Hơn nữa, nếu tôi chán nản mà rời xa Kyoichi-kun thì Yorifuji-san cũng chẳng mất mát gì để mà tiếc nuối.

[Nè, Ami-chan. Cậu có thấy cay không?]

Tin nhắn tiếp theo gửi đến khiến tôi thoáng nghĩ mình đang bị khích đểu, nhưng nhìn tin nhắn ngay sau đó thì có vẻ không phải vậy.

[Nếu muốn, tớ có thể hợp tác giúp cậu có một cái "tài cán" gì đó nhé?]

Nghe đến chuyện hợp tác, tôi lại nhớ đến chuyện năm ngoái cô ấy cũng bảo sẽ hợp tác giúp tôi vụ Kyoichi-kun.

Kết quả là chuyện lần đó kết thúc bằng sự phản bội.

[Bằng cách nào?]

Nhưng vì không vứt bỏ được hy vọng nên tôi lỡ miệng hỏi.

[Tớ sẽ dạy cậu học đủ thứ, tớ muốn cậu thi vào trường Y.]

Nói nghe ghê gớm thật.

Đúng là nếu vào được trường Y và tốt nghiệp thì địa vị xã hội sẽ không còn gì để chê.

Nhưng nếu muốn đi là đi được thì chẳng ai phải khổ sở cả.

Hơn nữa, với một đứa không trụ nổi ở Yuusho phải chuyển trường như tôi, học phí cũng là một vấn đề đáng lo.

Trong lúc tôi đang phân vân không biết từ chối thế nào, Yorifuji-san đã gửi tin nhắn đến trước.

[Trước mắt, tớ sẽ gửi toàn bộ đề dự đoán và đáp án của kỳ thi thử sắp tới, cậu cứ học thuộc lòng rồi đi thi thử xem sao, sau đó hãy suy nghĩ tiếp nhé.]

Và rồi dữ liệu đề thi dự đoán cùng đáp án cho kỳ thi thử mà tôi đã đăng ký được gửi tới.

Nhắc mới nhớ, tuần sau nữa là có kỳ thi thử...

Tôi bán tín bán nghi, nhưng vẫn cố gắng học thuộc lòng đề và đáp án rồi đi thi...

Và tôi đã đạt điểm cao.

Lúc nhìn thấy đề dự đoán, tôi đã nghĩ "làm gì có chuyện đó", định bụng nếu trật tủ thì sẽ tự làm bằng thực lực.

Nhưng đến lúc vào phòng thi, chín mươi chín phần trăm đề bài y hệt đề dự đoán Yorifuji-san đưa, nên tôi cứ thế điền đáp án đã học thuộc vào.

Chỉ có một phần cực nhỏ tôi nhớ mang máng hoặc khác với dự đoán của Yorifuji-san là tôi tự làm.

Nhờ đó mà tôi đạt điểm cao chưa từng thấy, và tất nhiên theo lẽ thường, tôi bị nghi ngờ gian lận.

Tôi phải giải thích với thầy cô và cha mẹ rằng nhờ bộ đề dự đoán của một người bạn làm gia sư trúng tủ hoàn toàn, mãi mới thuyết phục được họ.

Nhưng nếu chỉ một lần thì có thể là ngẫu nhiên, nên sau đó tôi đã tham gia thi thử thêm vài lần nữa, và lần nào cũng đạt điểm cao nhờ đề dự đoán của Yorifuji-san.

[Sao rồi? Quyết định chưa?]

Khi tôi đang suy nghĩ mông lung trong phòng, Yorifuji-san gửi tin nhắn hối thúc.

[Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ thử cố gắng xem sao.]

Đến nước này thì không thể nghi ngờ năng lực dự đoán của Yorifuji-san được nữa.

Cha mẹ tôi cũng bảo nếu duy trì được thành tích này thì học phí trường Y họ sẽ lo liệu được.

Giả sử lúc thi thật mà trật tủ thì coi như mình không may, lúc đó từ bỏ cũng chưa muộn.

Nhưng tôi vẫn còn lo lắng.

[Nhưng mà, kể cả có vào được trường Y, tớ lo không biết có theo kịp chương trình học không nữa.]

[Cái đó thì— tớ cũng sẽ dạy cậu nhiều thứ. Trước mắt bắt đầu từ việc luyện não để thông minh hơn nhé.]

Đúng là chu đáo đến tận răng.

Thú thật, tôi không hiểu tại sao Yorifuji-san lại tốt với tôi đến mức này.

Nhưng tôi không muốn "đả thảo kinh xà" làm hỏng chuyện, nên cũng chẳng dám hỏi.

Tuy nhiên, tôi nghĩ mình có thể lợi dụng điều này.

Thời gian tới chắc tôi sẽ bận rộn với việc học thuộc lòng và luyện não nên ít có thời gian đi chơi với Kyoichi-kun.

Nhưng nếu nhận được sự hỗ trợ của Yorifuji-san để vào trường Y, tốt nghiệp và trở thành bác sĩ, thì với địa vị đó, có khi tôi sẽ đá văng được không chỉ Shimakawa-san mà cả Yorifuji-san nữa.

Tự tôi cũng thấy mình hèn hạ, nhưng người phản bội trước và để lộ sơ hở là Yorifuji-san.

Sau này nếu Kyoichi-kun bị tôi cướp mất thì đừng có oán trách nhé?

✦✧✦✧

[Ichigo POV]

[Ichigo-neesama! Em đã làm theo lời chị khích tướng con nhỏ đó rồi nhé!]

Sau khi nhờ Ami-chan dọn dẹp phòng trọ.

Trong lúc thong thả chờ đợi ở phòng, tôi nhận được báo cáo qua RAIN từ Tomori-chan.

Đúng vậy, tôi đã cố tình để Tomori-chan gặp Ami-chan và sắp đặt để con bé khích tướng Ami-chan.

[Vất vả rồi—]

[Vậy, về phần thưởng đã hứa...]

[Ừ, là buổi collab stream với Kyo-kun nhỉ. Được thôi, chị sẽ xoay sở sắp xếp nên cứ mong chờ đi nhé.]

Kyo-kun chắc chắn sẽ nhăn nhó lắm đây, nhưng mà, tôi sẽ có cách dỗ ngọt được thôi.

Sau đó, Ami-chan cũng báo cáo đã xong việc dọn dẹp.

Thực ra tôi đã xem camera giám sát còn lại trong phòng nên biết hết cuộc trò chuyện với Tomori-chan và cả quá trình dọn dẹp của cô ấy.

Nếu cô ấy vì khó chịu mà dọn dẹp qua loa, tôi đã định loại bỏ vì nghĩ cô ấy sẽ không làm nên trò trống gì trong tương lai, nhưng cô ấy đã dọn dẹp nghiêm túc nên an toàn.

Đúng theo kế hoạch, tôi đề nghị Ami-chan thi vào trường Y.

Trong kế hoạch dàn harem của Kyo-kun, tôi nghĩ cần thiết phải có một bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ sản phụ khoa đáng tin cậy và hiểu rõ hoàn cảnh của chúng tôi.

Vì dự định sẽ sinh thật nhiều con mà!

Và, thay vì lôi kéo một nữ bác sĩ bên ngoài vào phe Kyo-kun, tôi nghĩ việc đào tạo một cô gái đã nằm trong tầm tay của Kyo-kun trở thành bác sĩ sẽ chắc ăn hơn.

Nếu tăng số lượng thành viên harem bừa bãi thì sẽ khó khăn về mặt vật lý, chưa kể còn phải giữ hình ảnh với gia tộc Kakyoin đang chống lưng, nên đã đến lúc cần chọn lọc thành viên harem kỹ càng rồi.

Hơn nữa, tôi sẽ không cho phép ai hưởng ké harem của Kyo-kun đâu.

Bất cứ ai cũng phải có một vai trò nào đó.

Cuối cùng, sau vài lần nhận đề dự đoán từ tôi và đi thi thử, Ami-chan đã cắn câu và quyết định nhắm tới mục tiêu làm bác sĩ.

Chắc cô ấy đang tính toán kiểu: lợi dụng tôi chán chê rồi sau đó sẽ cướp Kyo-kun, đại loại thế.

Ngược lại, tôi sẽ không để Ami-chan học hành đàng hoàng mà chỉ cho cô ấy luyện não và học thuộc lòng đề dự đoán, đẩy cô ấy vào tình thế không thể đỗ đạt nếu thiếu sự trợ giúp của tôi.

Và ngay trước kỳ thi thật, nếu muốn có đề dự đoán thì cô ấy sẽ phải ngoan ngoãn chấp nhận harem của Kyo-kun và trở thành một thành viên trong đó.

Tất nhiên, tôi cũng sẽ nói cho cô ấy biết về cái harem.

Mà, tôi nghĩ tám phần mười là cô ấy sẽ gật đầu thôi.

Kể cả khi biết về harem và vỡ mộng về Kyo-kun, thì tương lai cả đời đang bị nắm thóp nên cô ấy cũng khó lòng mà từ chối được—

Tương tự như vậy, với bà chị tiền bối có cái tên dễ gây nhầm lẫn là cáp quang hay dây mạng LAN kia, tôi định hướng cho chị ấy vào khoa Luật để trở thành luật sư.

Chắc chắn sau này sẽ có lúc bị kiện tụng liên quan đến chuyện harem, nên cần một luật sư nhìn bên ngoài thì là người lạ nhưng thực chất là người nhà.

À, chị tiền bối đó chưa biết tôi, nên phải thông qua Aria-chan để tác động.

Kufufu, tương lai thật đáng mong chờ nhỉ?

Nhân tiện.

Vụ collab stream giữa Kyo-kun và Tomori-chan, à không, Futaba Hikari, tôi đã lấy lý do công việc để thuyết phục Kyo-kun chấp nhận.

Nội dung buổi collab là Futaba Hikari trực tiếp đặt hàng Kyo-kun thiết kế trang phục mới và kiểu tóc cho chính mình, Kyo-kun sẽ vừa thảo luận với Hikari-chan vừa vẽ ngay trên sóng livestream.

Cả Kyo-kun và Futaba Hikari đều đang hoạt động theo hướng thần tượng nên việc hai người collab khiến một bộ phận fan nổi đóa, nhưng mà thôi kệ.

Đám fan cuồng của Hikari-chan đã chết tâm một lần rồi, còn về phần Kyo-kun, đằng nào sang năm cũng công khai hẹn hò với Aria-chan, nên phải tranh thủ giảm bớt lượng fan cuồng từ trước cho đỡ rắc rối.

Thực ra, tôi còn đang mong chờ xem những người trở thành fan vì độ "điên" của Hikari-chan sẽ phản ứng thế nào đây.

Và, đến buổi livestream chính thức.

[Xin chào mọi người buổi tối tốt lành—! Futaba Hikari đâyyy! Hôm nay là buổi collab với Kyo-sama mà mình mong chờ đã lâu! Mong mọi người giúp đỡ nhé ♪]

[Không phải Kyo-sama mà là Kazuha Kyoichi, Futaba Hikari-san.]

Trên màn hình livestream, Kyo-kun và Hikari-chan—cô gái nổi bật với mái tóc màu lam có lọn mesh trắng và đôi mắt có hình ngôi sao—chào khán giả, nhưng không khí gượng gạo thấy rõ.

[Cứng nhắc quá đii. Gọi là Hikari-chan cũng được mà? Em cũng gọi là Kyo-sama đấy thôi ♪]

[Làm ơn gọi là Kazuha Kyoichi-san.]

Ban đầu, đối mặt với một Hikari-chan cứ sấn tới, Kyo-kun dựng lên bức tường xã giao công việc cứng ngắc để giữ khoảng cách. Vì hoàn cảnh thực tế bên ngoài cũng thế nên phản ứng này lại được đón nhận khá tốt.

Nhưng giữa buổi stream,

[A, không được! Chỗ đó nhạy cảm lắm! Cọ xát như thế... á... không chịu nổi nữa đâuuuu!!!]

[.........Phùùùù]

[...À ré? Kyo-sama? Cuộc gọi và đường truyền bị ngắt rồi? Trục trặc thiết bị sao? ...Kyo-sama?]

Hikari-chan chèn một câu đùa nhạy cảm vào, khiến Kyo-kun im lặng tắt đài rồi cúp stream cái rụp.

Có fan thì nổi giận vì Kyo-kun cắt stream giữa chừng hay vì Hikari-chan nói năng quá trớn, nhưng cũng có người coi đó là chuyện cười, kiểu như "chọc cho tức điên lên" hay "ghét đến mức nào vậy", và kết quả là buổi stream nổi tiếng đến mức có cả yêu cầu cho lần sau.

Nhưng mà con bé này, sau này tôi định tẩy trắng thân phận rồi đưa vào làm người mẫu độc quyền cho công ty nhà Kakyoin, không biết cứ cái đà này thì có ổn không nữa...

<Tác Note>

Vậy đó, đây là tình hình gần đây của Yoshida Ami và Shimakawa Tomori.

Sau chuyện này, Ami bận rộn chuẩn bị thi cử nên dự kiến sẽ không xuất hiện trong phần trở đi.

Vốn dĩ định cho là nhân vật dùng một lần rồi bỏ, thế mà đất diễn lại tăng nhiều hơn dự kiến.

Còn Tomori thì... tôi muốn làm gì đó với cô nàng cùng với Rina đang mờ nhạt dần, nhưng chưa nghĩ ra tình huống nào thú vị cả...

Với lại, sau khi tẩy trắng thân phận thì việc tái hòa nhập xã hội có thực sự được tha thứ hay không thì chưa biết, nhưng với tư cách là Ichigo, cô ấy định dùng quyền lực để ép mọi chuyện phải êm xuôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!