Ác Long Bị Thuần Hóa Bởi Anh Hùng Mà Nó Từng Nuôi Dạy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

WN - Chương 04: Cách Làm Thức Ăn

Tôi ngây người, chống cằm lên tay.

Ngắm nhìn đống lửa đang lách tách, tôi cố nhớ lại những kí ức của mình.

 

Có gì trong thức ăn của loài người ấy nhỉ?

 

Giấy … đó là của dê,

Và đất… thì là của người lùn.

 

Phải rồi, nhà hàng.

Họ bán gì trong nhà hàng của loài người vậy?

 

Tôi lại chìm vào suy tư.

 

Tôi chỉ đến nhà hàng đúng ba lần.

 

Lần đầu tiên, tôi vào mà chẳng hề biết nơi này là gì.

Lần thứ hai, tôi nghĩ đó là một nhà trọ, đi vào, và nhanh chóng rời đi.

Lần cuối cùng, tôi vào vì sự tò mò nhưng sau khi nếm thử một miếng thì tôi cũng bỏ đi vì nó quá ngọt.

 

‘Hiện tại thì mình đang cần những kí ức mỏng manh như những sợi tơ đó.’

 

Tôi cố ép bản thân mình nhớ lại những kí ức mà tôi chẳng hề muốn.

 

Khi tôi mò mẫm trong đầu mình,

những cảnh tượng mơ hồ lần lượt xuất hiện.

 

Những tiếng bận rộn.

Mùi của dầu ăn.

Âm thanh của thứ gì đó đang sôi ùng ục.

 

Và,

mọi người vội vã chạy tới chạy lui giữa chúng.

 

Khi tôi ngồi xuống, người phục vụ đưa tôi một chiếc menu.

 

Những thứ kì lạ mà tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.

Dù cho tôi có ngắm kĩ thế nào đi nữa, tôi cũng chẳng biết thứ đó là gì, vậy nên tôi chỉ vào vài thứ ngẫu nhiên.

 

Thức ăn được mang ra ngay sau đó chính là

một chiếc đĩa màu vàng được thêm trên đó là một thứ gì đó màu trắng, mềm, và cực kì ngọt khi đang tan biến trong miệng của tôi.

 

Tôi nhìn sang bên cạnh.

 

Một nhân loại cũng gọi thứ gì đó khá giống của tôi

đang cầm dao và chuẩn bị cắt xuống chiếc đĩa.

Sau đó,

Họ cắt nó thành từng miếng như ngón tay cái và đưa nó vào miệng mình. 

 

‘Vậy ra là làm như thế sao.’

 

Tôi cẩn thận cầm con dao của mình lên, và bắt đầu bắt chước họ.

 

Chiếc đĩa dày hơn cả miếng kim loại,

cắt xuống trơn tru,

và vị của nó thì dở đến nỗi làm mặt tôi méo mó vì sự kinh tởm.

 

Khi tôi đâm nó với chiếc nĩa của mình, nó lập tức co lại,

và khi tôi đưa nó vào miệng, nó khá là dai.

 

Vị ngọt bắt đầu cưỡng bức khắp bên trong miệng trước khi tôi có thể nuốt xuống.

 

“...Ugh.”

 

Một vị khó chịu không thể tả được đang hành hạ lưỡi tôi.

 

Nó chẳng có tí mana nào,

Thứ màu trắng ấy thì lành lạnh, còn chiếc đĩa màu vàng thì lại ấm,

và nó bở ra như bùn trong miệng tôi trước khi tan đi.

 

“Mình không thể ăn thứ này.”

 

Tôi đặt một viên ngọc lên bàn.

Nhẹ nhàng lắc đầu, tôi rời đi.

 

Ai đó có thể gọi tôi lại, nhưng tôi chẳng quan tâm.

 

‘Mình không thể cho đứa trẻ ấy ăn một thứ kinh khủng như vậy được.’

 

Để tôi nghĩ ra một thứ gì khác.

 

Thứ mà nhân loại thường mang theo và ăn trên những con phố.

Thứ mà lũ trẻ thỉnh thoảng vẫn hay xin xỏ.

 

Và…

cũng là…

 

‘...À.’

 

Tôi nhớ rồi.

Nhìn vào đống lửa, kí ức của tôi dần trở nên rõ hơn.

 

Sự ấm cúng ở giữa quán trọ.

Một chiếc nồi lớn, đang tỏa ra hơi nước.

Khi người chủ quán trọ khuấy chiếc nồi bằng cái muôi,

một vị chua nhưng cũng mặn mà tỏa ra.

 

Tôi chắc là, vào lúc đó.

 

Tôi đang ngồi một mình trong chiếc bàn bị khuất,

trong khi mọi người thì đang bận rộn múc thứ ở trong nồi vào bát của mình.

 

Và,

họ đều mỉm cười ngay khi họ ăn chúng.

 

“Ah, nóng quá.”

“Đồ hầm rất hoàn hảo cho mùa đông mà.”

 

Phải rồi.

Nó được gọi là đồ hầm.

 

Một kí ức khác bắt đầu trồi lên.

Khi tôi đang quan sát họ, thì có ai đó tiến lại phía tôi.

 

Đó là chủ quán trọ.

 

“Ngài vẫn chưa có sao, thưa ngài? Xin hãy nếm thử nhé.”

 

Tôi chẳng hề có ý định ăn uống,

nhưng người chủ quán để ý đến chiếc bàn trống trãi của tôi, đặt xuống ít đồ hầm, và biến mất.

 

Tôi cầm muỗng và cẩn thận khuấy nó.

 

Nước dùng màu nâu với hơi nóng bốc lên.

Những khối đầy màu sắc nổi lên trên đó.

 

Sau khi ngắm nhìn nó trong giây lát,

Tôi múc một muỗng và đưa nó vào miệng mình dưới ánh nhìn tinh tế của người chủ quán.

 

“Đây là…”

 

Nó ngon hơn những gì mà tôi tưởng tượng.

 

Đặc và nóng,

và mùi của nó cũng tốt hơn tôi nghĩ.

 

Ít ra thì nó cũng không có vị ngọt kinh khủng đã làm lưỡi tôi đau nhói.

 

“...Đồ hầm.”

 

Tôi chậm rãi lẩm bẩm khi tôi đứng lên.

Chắc đây là thứ

đủ tốt để cho đứa trẻ ấy ăn.

 

Ngoài ra, cũng có một cái nồi ở căn nhà gỗ nữa.

 

Tôi chẳng dùng đến nó,

nên tôi đã cất nó đi vào một góc.

 

Theo trí nhớ của mình, tôi tiến tới góc mà tôi đã cất nó đi.

 

Những nhánh cây bị gãy,

đồ da và vải thì mục nát chất chồng lên thành một đống hổ lốn.

 

Từ trong đám đấy, tôi kéo ra một chiếc nồi cũ với một cái quai cầm bị gãy.

 

Tôi phủi bụi nó đi.

Khám xét tình trạng trạng của nó từ mọi góc.

 

“Hmm…”

 

Không quá tệ.

Phần đáy của nó vẫn còn lành lặn mà không bị thủng.

 

Những phần cạnh thì bị rỉ sét nhẹ.

bụi thì nằm bên trong,

và vết cháy đen dính ở bên ngoài.

 

‘Mình có thể rửa nó.’

 

Tôi tóm lấy một vài mảnh vải mục và đi ra ngoài.

 

Tôi xắn tay áo của mình lên.

Đổ nước lấy ra từ trong giếng từng chút một, tôi từ từ rửa chiếc nồi.

 

Thêm lực vào tay mình.

Trong khi cẩn thận để không làm móp nó.

 

Tôi tỉ mỉ rửa sạch những vết rỉ sét và bụi bặm.

 

Chỉ sau một khoảng chà rửa khá lâu

thì nó mới trở nên được gọi là sạch sẽ.

 

“...Xong rồi.”

 

Tôi gạt tóc mái mình sang một bên khi chúng luôn che mắt tôi và đứng dậy.

 

— Creak—

 

“Ah, nó lại vỡ nữa rồi.”

 

Tôi đá tấm ván gỗ từng được coi là cửa sang một bên.

 

Tôi đứng trước đống lửa cùng chiếc nồi được đổ đầy nước.

Nghĩ lại thì, có một thanh treo ở ngay trên phía lò sưởi thì phải.

 

“...Mình đoán là nó được để như thế là có mục đích.”

 

Lần đầu tiên khi đến căn nhà gỗ này, tôi mới nhận ra mục đích của thanh treo ấy.

 

Nhưng mà,

cái nồi này không thể treo lên được vì quai của nó đã bị gãy.

 

‘Mình sẽ cầm nó vậy.’

 

Tôi thêm củi vào,

chờ đợi cho lửa lớn hơn.

 

Tôi giữ chiếc nồi được đổ đầy nước.

Tôi đưa hai tay mình sâu vào trong đống lửa để chiếc nồi được bắt lửa tốt hơn.

 

“Nó đang sôi khá tốt.”

 

Giờ thì,

vấn đề còn lại chính là nguyên liệu.

 

Nhìn vào nồi nước sôi, tôi cố nhớ lại những gì mình đã từng thấy trong món đồ hầm.

 

‘Để xem nào.’

 

Nước dùng màu nâu.

Những khối được cắt đồng đều.

 

Thứ thì màu nâu,

thứ thì màu vàng,

thứ màu đỏ, và màu cam.

 

Kết cấu thì dường như chúng đều khác nhau.

 

Có thứ thì mềm,

thứ thì lại cứng.

 

Tôi nhớ thứ màu vàng đó được hầm nhừ như đất ướt khi chạm vào lưỡi mình.

 

Tôi vẫn không biết hầu hết những thứ trong đó, nhưng tôi biết một thứ.

 

‘Thịt thỏ.’

Theo như lời của người chủ quán, nó có chứa thịt thỏ trong đó.

Dù tôi vẫn không chắc miếng nào là thịt thỏ.

 

“...Thịt thỏ sao. Cần phải bắt một con.”

 

Tôi đặt chiếc nồi xuống ngay cạnh đống lửa và đứng dậy.

 

Trước khi rời đi, tôi nhìn sang đứa trẻ.

Đứa nhỏ ấy, mắt vẫn đang nhắm lại, hơi thở thì ổn định hơn trước đây.

 

Nước da thì cũng đã cải thiện rõ rệt.

Khi tôi chạm vào má nó, có cảm giác ấm áp.

 

May mắn thay, cho nó ăn sừng được xay nhuyễn của tôi cũng đã có tác dụng.

 

“Mình sẽ cho nó ăn thêm lần nữa khi mình trở về.”

 

Nó chắc hẳn đã trở mình, khi chiếc chăn được đắp bị tuột xuống một chút.

 

Sau khi tôi lật lại tấm chăn, tôi cẩn thận đắp lại trên cơ thể của đứa trẻ.

 

“Ta sẽ quay lại ngay.”

 

Để lại những lời đó, tôi ra ngoài để bắt thỏ.

 

Khu rừng rất yên bình.

 

Cơn gió thì mát mẻ,

nhưng ánh nắng trên đầu tôi thì vẫn còn khá ấm.

 

“Để xem nào.”

 

Tôi có nên đào xuống lòng đất không?

Hay tôi nên bay lên và quan sát từ trên xuống?

 

Dù cách nào đi chăng nữa, nó cũng đều khá tốn thời gian.

 

“Vẫn còn quá sớm.”

 

Từ những trải nghiệm của mình, bay khi trời vẫn còn quá sớm là một điều khá phiền phức.

Tôi chậm rãi bước đi, hy vọng sẽ tìm thấy những con đã ra khỏi hang.

 

Tôi đã đi được bao lâu rồi?

 

Lá cây nhẹ nhàng rơi xào xạc.

Tôi cảm nhận được một sự hiện diện mỏng manh.

 

‘...Nó đây rồi.’

Ngoài bãi cỏ, tôi có thể thấy thân hình tròn trịa của con thỏ.

 

Có vẻ như nó đang ăn,

đầu thì cuối xuống, cơ thể thì co rúm lại.

 

Tôi hạ thấp trọng tâm.

Tiến gần đến mà không tạo ra âm thanh nào.

 

“Bắt được mày rồi.”

 

Tôi nắm vào tai thỏ và kéo nó lên.

Nó bắt đầu tạo ra những tiếng động kì lạ, có thể là vì đau.

 

“Ồn ào.”

 

Tôi thở dài và giữ nó trong vòng tay mình.

Dù nó vẫn còn đang run rẩy, nhưng nó có vẻ ngoan ngoãn hơn lúc trước.

 

“...Giờ thì, mình nên làm gì với thứ này đây?”

 

Tôi đứng đấy khoảng một lát, vẫn đang giữ con thỏ.

 

Có những tin đồn là loài rồng ăn thịt là chủ yếu,

kể cả việc tận hưởng xác thịt của loài người, nhưng ít nhất thì tôi chưa từng làm điều đó.

 

Máu me và dai dẳng.

Thịt không phải là khẩu vị của tôi.

 

Tôi không biết về những con rồng khác.

Dù sao thì loài rồng cũng chẳng quan tâm gì đến đồng loại của mình.

 

Có lẽ.

Tốt hơn hết là hỏi chính chủ.

 

“Này, tao nên ăn mày thế nào đây?”

 

Con thỏ chỉ run rẩy.

 

Kể cả đứa này,

và đứa trẻ trong căn nhà gỗ.

 

Chẳng đứa nào chịu trả lời.

 

“...Haaa.”

 

Tôi nhìn xuống con thỏ.

Nó nhỏ nhắn cùng với bộ lông trắng mềm mại.

 

‘Một kẻ ngốc hoàn toàn nổi bật, chẳng thể nào hòa mình vào những thứ xung quanh.’

 

Đó là ấn tượng ngắn ngủi của tôi đối với con thỏ trong tay mình.

 

“Ít ra thì mày sẽ sống tốt vào mùa đông. Sao mày không đợi tới mùa đông rồi hẳn ra ngoài?”

 

Ừ thì, dù sao nó cũng sẽ chết sớm thôi, nên điều đấy cũng chẳng quan trọng.

Tôi điều chỉnh lại cách giữ con thỏ và quay trở về nhà gỗ.

 

Nghĩ lại thì,

Có lần tôi nghe được một thợ săn đang nói chuyện trong khu chợ.

 

Khi chuẩn bị thịt thỏ,

thì bạn cần phải lột da nó.

 

Khi tôi chưa từng phải làm thế, nên tôi đã không nghe phần “làm như này”.

 

“Đáng lý ra hồi đó mình nên nghe phần đấy.”

 

Tôi phải làm gì đây?

Tôi có nên thử cạo nó bằng móng của mình không?

 

Nếu tôi dùng quá nhiều lực và biến nó thành một đống lộn xộn, thì liệu nó có còn ăn được không?

 

“...Mình có nên ném nó trực tiếp vào nồi nước sôi không nhỉ?”

 

Con thỏ vùng vẫy.

Có vẻ như nó không thích ý tưởng đó.

 

“Được rồi. Tao sẽ giết mày trước, sau đó ném mày vào. …Ah, sao mày lại cắn?”

 

Khi tôi đang chậm rãi tiến về căn nhà gỗ,

ánh nắng rực rỡ đã bị thay thế bởi một hoàng hôn đỏ thẫm bao bọc cả khu rừng.

 

“Ngày trôi qua nhanh thật.”

 

Căn nhà gỗ mà tôi tiến vào.

Cửa thì đã rách nát nhưng vẫn giữ được chức năng của mình.

 

‘...Mình cần thay nó thôi.’

 

Tôi đẩy cửa bằng một bên vai.

Thật may mắn, đống lửa vẫn còn hoạt động.

 

Đứa trẻ cũng thế.

Vẫn còn sống và đang thở.

“Mình có nên cho nó ăn sừng trước không?”

 

Tôi điều chỉnh cách giữ con thỏ để thoải mái một bên tay.

Con thỏ run nhẹ trong tay tôi.

 

À, phải rồi.

 

“Mình nên giết nó bên ngoài.”

 

Nếu tôi giết nó trong này, máu sẽ văng khắp nơi.

Sau đó tôi phải lau sàn nhà với vải ướt lần nữa.

 

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến tôi thấy phiền phức và khó chịu.

 

“...Mình nên ra ngoài.”

 

Thở dài, tôi quay người sang phía cánh cửa.

 

Lại lần nữa,

khi tôi chuẩn bị mở cửa bằng vai mình—

 

“Ugh…”

 

Một âm thanh nhỏ bé,

xuất hiện đột ngột từ phía sau.

 

Một âm thanh yếu ớt dường như sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

 

Nhưng—

 

Trong sự im lặng đó,

thì nó cũng được nghe rất rõ ràng.

 

Tôi chậm rãi quay đầu mình.

 

Đôi mi đứa trẻ ấy đang nhẹ nhàng run rẩy hơn bao giờ hết.