Tiếng lách tách từ củi cháy vẫn nhẹ nhàng và ổn định.
Tôi lắng nghe thật kĩ.
Nó luôn là thứ âm thanh vui tai.
Đối với tôi, cảm giác thích và không đều đã mờ nhạt, đây là một trong số những thứ hiếm hoi mà tôi còn cảm nhận được là “tốt.”
Ấm áp, tinh tế, và không thay đổi.
Yên bình.
Không ầm ĩ.
Một thứ đều đặn làm êm dịu tâm trí.
Có lẽ đó là lý do tại sao.
Sau ngần ấy thời gian, tôi vẫn không bao giờ thấy chán nó.
Một số thứ không thay đổi,
Đôi khi lại mang đến sự thoải mái vì bản chất tự nhiên của chúng.
Giống như thứ âm thanh lửa trại này.
‘Nhưng hôm nay…’
Đan xen giữa những tiếng lách tách,
Tôi có thể nghe được hơi thở yếu ớt, mờ nhạt.
“...Vẫn còn đang nghỉ sao.”
Không chắc đây là độc thoại hay xác nhận điều gì, từ ngữ cứ thế thoát ra từ miệng tôi.
Tôi nhẹ nhàng mở mắt.
Quay đầu sang hướng đứa trẻ.
Lồng ngực phập phồng nhấp nhô chậm rãi.
Khuôn mặt nhợt nhạt dần có tí sức.
Biểu cảm cũng trở nên mềm mại hơn so với lúc trước, nhưng đôi mắt vẫn còn nhắm lại.
Dù cho đang bất tỉnh, hay đang ngủ,
Hoặc thứ gì đó ở giữa, tôi cũng chẳng thể biết được.
Nhưng cứ thế,
Hơi thở vẫn tiếp tục.
Chỉ riêng sự thật ấy, làm tôi nán lại đây.
Thỉnh thoảng thì tôi thêm củi vào trong lò sưởi,
Và khi gió thổi mạnh hơn, tôi đè chiếc chăn xuống để nó không phải bay đi.
Đó là tất cả mọi thứ.
Mà tôi đã làm cho đứa trẻ ấy.
Tôi ngồi bên cạnh đứa nhỏ, cho đến khi ánh nắng mặt trời dần dần trở nên chói hơn cả lò sưởi.
“...Thật kì lạ.”
Một lời tự thoại nữa được thốt ra từ miệng tôi.
Khoảnh khắc mà tôi nhận ra điều đó, sự tò mò bất chợt đến với tôi.
Không giống với những lần trước mà tôi phải giết thời gian, lần này thì tôi phải làm thứ này và thứ kia.
Nhưng.
Tại sao nó cứ có cảm giác.
Như thể thời gian trôi qua thật chậm vậy?
‘Cũng đã lâu rồi mình mới lại cảm thấy thế này. …Khá thú vị.’
Tôi cẩn thận vuốt ve khuôn mặt của đứa trẻ.
Nó rất lạnh.
Vẫn bất động.
Chỉ có những tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Chắc hẳn con bé vẫn còn sống
Vì nó vẫn còn đang thở.
Tôi quyết định tin vào điều đó ngay lúc này.
“Khi nào thì ngươi mới tỉnh dậy?”
Không có câu trả lời nào.
Mà tôi cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều, vậy nên tôi chấp nhận điều đó.
Tôi hướng ánh nhìn của mình sang phía ánh sáng từ lò sưởi.
Trong chốc lát, tôi chỉ nhìn ngọn lửa cháy một cách lặng lẽ.
“...Mặt trời đã lên cao rồi.”
Có lẽ bởi vì mái nhà và cửa sổ đều bị hư hại chỗ này chỗ kia.
Ánh nắng mặt trời tỏa sáng rực rỡ, tạo ra thứ ảo giác giống như đang ở ngoài trời.
“Chói quá.”
Tôi thường có thói quen kéo mũ trùm đầu chiếc áo choàng của mình xuống nhưng tôi ngừng lại.
Phải rồi.
Áo choàng của tôi đã bị lấy mất.
Tôi nhìn sang phía áo choàng của mình,
Và đứa trẻ đang ôm chặt nó.
Dưới ánh nắng rực rỡ, tôi chợt nhận ra.
Đứa trẻ này,
Càng nhìn gần tôi lại càng thấy.
“Bẩn quá.”
Chắc áo choàng của tôi cũng bẩn nốt.
Tôi nắm thử một góc và xác nhận thử—chắc chắn là bẩn rồi.
Tôi thở dài trong sự khó chịu.
Tôi giơ tay trái mình lên để dùng sức mạnh nhưng chợt cân nhắc lại.
“...Mình sẽ giặt nó sau vậy.”
Tôi chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Tôi thư thả vươn vai vì cái lưng đau nhức của mình.
‘Tia nắng mặt trời khá ấm áp, vậy nên chỉ mỗi cái chăn thôi chắc là đủ rồi.’
Tôi cẩn thận vươn tay ra,
Và gỡ bỏ chiếc áo choàng đang đắp xung quanh đứa trẻ.
Vào khoảnh khắc đó—.
Bụi bẩn và lá cây bám vào chiếc áo choàng bay khắp nơi.
Mạng nhện cùng kén nhện cũng bám trên đó như những sợi chỉ vậy.
“Đây là…hơn cả những gì mình nghĩ.”
Khuôn mặt, bàn tay, đôi chân
Kể cả tóc cũng đều phủ đầy bụi và đất.
‘...Ồ, có cả máu trộn lẫn trong đó nữa.’
Giờ tôi mới nhìn kĩ, chính là đất đã trộn lẫn với máu.
Tôi nhẹ nhàng xắn tay áo đứa nhỏ lên.
Vết thương không lớn lắm, nhưng những vết trầy xước chỗ này chỗ kia thì chắc sẽ để lại sẹo.
“Ngươi thật sự đen đủi đấy.”
Ngươi nên được tìm thấy bởi một thánh kỵ sĩ hoặc một tu sĩ có kĩ năng chữa lành.
Chứ không phải bởi một Ác Long.
Hoặc cũng có thể là một elf.
Dù chúng cũng không mấy bận tâm đến chủng tộc khác như tôi, nên chúng cũng có thể phớt lờ nốt.
“Hmm…”
Tôi kiểm tra đứa nhỏ lần nữa.
Rồi chậm rãi nghiêng đầu mình.
“Chẳng phải sẽ rất khó chịu nếu tỉnh dậy trong trạng thái này sao?”
Tôi nhìn đứa trẻ lần nữa,
Sau đó nhìn sang chiếc áo choàng bẩn thỉu của mình.
Tôi lặng lẽ lẩm bẩm, nhìn qua nhìn lại giữa chúng.
“Mình có nên giặt đứa trẻ này cùng với áo choàng luôn không?”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ khi nhìn xuống đứa nhỏ.
Rồi đột nhiên, một kí ức được chôn vùi khá lâu bỗng trồi lên.
Chuyện này đã từng xảy ra trước đây.
Khi tôi nhặt được một sinh mệnh đang trên bờ vực tuyệt chủng.
Nhỏ bé, màu trắng, mềm mại,
Một sinh vật đầy bụi không thể xác định được.
Tôi giặt nó vì nghĩ nó bẩn, và sau đó nó chết.
‘Hồi đó, tôi nghĩ mình đã giặt nó quá thô bạo.’
Bởi vì bong bóng bọt không xuất hiện.
Tôi mất khá nhiều thời gian để chà, giặt, và ngâm nó liên tục.
Cuối cùng thì nó cũng sạch.
Chỉ là nó không còn sống thôi.
Lồng ngực đứa trẻ vẫn nhấp nhô một cách chậm rãi.
“...Mình không nên giặt nó như thế, đúng không?”
Tôi thậm chỉ còn nghiền nát sừng của mình để cho nó ăn.
Không phải tôi đang tiếc rẻ gì, nhưng tôi không thích việc hành động của mình sẽ trở nên vô nghĩa.
Bên cạnh đó…
Nếu tôi đã giữ nó sống được đến mức này,
Thì ít ra tôi cũng nên bảo đảm nó vẫn có thể tiếp tục được sống.
‘Đó là thứ được gọi là trách nhiệm.’
Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc đứa nhỏ.
Nó bù xù và thô ráp, nhưng cảm giác không giống như của người chết.
“Mình đừng nên giết nó.”
Giờ thì, chắc mình sẽ lau người nó với vải ướt vậy.
Phương pháp để giặt một con người,
Mình nên tìm hiểu điều đó khi xuống làng của nhân loại.
Creeak–.
Tôi cẩn thận mở cửa tránh làm hỏng nó.
Ánh nắng ấm áp tỏa sáng mọi thứ xung quanh căn nhà gỗ.
Khu rừng yên lặng hơn ngày hôm qua,
Và cơn gió cùng những chiếc lá chuyển động một cách điềm tĩnh.
Tôi tiến đến chiếc giếng.
Tôi từ từ kéo nước lên khỏi giếng và đổ nó vào trong một cái chậu gần đó.
“...Lạnh quá. Mình tự hỏi nó có ghét nước lạnh không.”
Tôi thắp một ngọn lửa lên để làm nước nóng.
Tôi là một con rồng.
Nóng và lạnh đều là những thứ mà tôi cảm giác rất mơ hồ.
Tôi chưa bao giờ run rẩy vì cái lạnh,
Cũng chẳng đổ mồ hôi từ cái nóng.
Vậy mà tôi vẫn tích trữ củi đốt chỉ để nghe âm thanh của lửa trại.
‘Mình không biết khi nào nó tỉnh dậy, nên tìm thêm củi đốt thôi.’
Nước bắt đầu sôi một cách nhanh chóng.
Hơi nước bốc lên từ trong chậu.
Tôi nhẹ nhàng khuấy nước bằng ngón tay của mình.
“...Nhiêu đây đủ ấm chưa nhỉ?”
Tôi quay trở lại căn nhà gỗ.
Đứa trẻ vẫn y như thế.
Hơi thở nhẹ nhàng.
Chậm rãi nhưng ổn định.
“Ngủ ngon thế.”
Sau khi để lại một lời bình ngắn ngủi, tôi nhúng chiếc áo choàng của mình vào trong nước ấm.
Một lần, hai lần.
Tôi làm ướt nó một cách kỹ càng,
Và vắt khô nước trong đó ra bằng tay mình.
“Dù sao thì mình cũng tính giặt nó luôn mà.”
Tôi ngồi cạnh đứa trẻ cùng chiếc áo choàng ướt của mình.
Cẩn thận.
Từ tốn.
Tôi đặt miếng vải lên mặt đứa nhỏ.
Lau trên trán,
Rồi xuống tới lông mày,
Chậm rãi di chuyển xuống hai bên má.
Tôi loại bỏ đất khi di chuyển miếng vải tới chiếc mũi nhỏ và xương quai hàm.
Rồi sau đó—.
Lông mi run nhẹ.
Đứa trẻ cau mày lại.
“Ugh.”
Âm thanh đầu tiên mà tôi nghe được từ đứa trẻ.
Tôi đột nhiên dừng lại.
Quan sát thêm hồi lâu.
‘Mắt nó vẫn nhắm lại sao.’
Tôi nuốt nước bọt và cẩn thận nói.
“Có đau không? Ta làm ngươi tỉnh giấc à?”
Đứa trẻ vẫn im lặng.
Đôi mắt vẫn nhắm lại.
Chắc dường như,
Chỉ là phản xạ tự nhiên thôi.
‘...Mình nghĩ mình đã nhẹ nhàng lắm rồi, nhưng chắc là không nhỉ.’
Tôi nhúng chiếc áo choàng của mình vào nước lần nữa.
Tôi cẩn thận lau tay, mu bàn tay, và những kẽ ngón tay nữa.
Máu khô đông lại không dễ dàng lau sạch.
Lần này, tôi không gượng ép để chà nó.
‘Khi nào mình học được cách giặt tử tế, mình sẽ thử lại sau vậy.’
Tôi giảm mạnh áp lực.
Không quá nhiều.
Đủ để không phải giết nó.
Cuối cùng.
Sau khi lau mọi thứ xuống dưới chân tôi mới bắt đầu thở dài.
“Mình nghĩ như thế là đủ rồi.”
Dọn dẹp đứa nhỏ này,
Tốn nhiều thời gian hơn tôi nghĩ.
Mặt trời vốn dĩ đã lên cao trên bầu trời.
Tôi lườm chiếc áo choàng của mình khi nó vừa hoàn thành xong vai trò đầu tiên của nó.
Được rồi.
Bẩn quá. Phải vứt nó đi thôi.
Không ngần ngại, tôi cuốn chiếc áo choàng và ném nó vào trong một góc.
Thứ cần phải vứt bỏ thì nên vứt bỏ ngay lập tức.
Tôi lúc nào cũng thế mà.
Tôi quay sang đứa trẻ.
Hầu hết bùn đất đều đã được lau đi.
Nhờ điều đấy , ngoại hình có phần gọn gàng của nó cũng đã trở lại.
Nhân tiện thì,
Nó ngủ ngon đến mức chẳng hề tỉnh dậy.
“Nhân loại thường ngủ lâu như vậy sao?”
Sự im lặng lại đáp trả tôi lần nữa.
Âm thanh của lò sưởi lại vang lên trong phòng.
Tôi cười nhạt trước tình huống khá quen thuộc, lời phản hồi đầu tiên đã đến.
- Grrrrumble
Thật không may, đó không phải giọng nói của đứa trẻ.
“Miệng ngươi thì im lặng, nhưng bụng ngươi thì ồn ào quá đó.”
Tôi không khỏi cười khúc khích.
Nhưng rồi sau đó, tôi lại rơi vào một tình huống khó xử khác.
‘Tất cả những gì mình ăn là…’
Tôi mở chiếc túi vải nhỏ được gắn vào thắt lưng của mình.
Trong đó là,
Vàng và đá quý tôi đặt vào đó phòng khi tôi đói.
“Để xem nào…”
Sau khi mò mẫm từng cái một,
Tôi nắm lấy một viên kim cương thấm đẫm mana trong đó.
Vào khoảnh khắc ấy—.
Một kí ức lại trồi lên.
“À, phải rồi. Loài người không thể ăn đá quý.”
Đó là thứ mà tôi đã học được gần đây.
Trước đó, tôi vẫn nghĩ nhân loại thu thập đá quý là để ăn.
‘Thức ăn chẳng phải thứ ngon lành gì nhưng là thứ thiết yếu đối với chúng.’
Suy nghĩ ấy cuốn hút tôi.
Rằng họ tạo ra một thứ bất tiện không có mana làm thức ăn chủ đạo.
“Sao bọn họ không thể ăn thứ này?”
Tôi cẩn thận mở miệng đứa trẻ ra.
Chiếc lưỡi nhỏ.
Đến cả răng cũng nhỏ
Không khỏi tò mò, tôi nhẹ nhàng chạm vào chúng.
Chúng nhìn như thể sẽ vỡ vụn nếu tôi siết nhẹ dù chỉ một chút.
“Với những thứ mỏng manh như thế, bảo sao họ không ăn được những thứ này.”
Tôi lẩm bẩm trong sự kinh ngạc khi đang nhìn vào bên trong miệng.
Hứng thú.
Say mê.
‘Nếu mình nghiền nát thứ này thành bột thì sao? Liệu họ có ăn được không?’
Tôi dồn lực vào những ngón tay của mình đang nắm giữ viên kim cương.
Viên kim cương vỡ nát thành từng mảnh, và một thứ bột mịn nằm trong lòng bàn tay tôi.
Trong thoáng chốc, tôi nhìn xuống thứ bột đang lấp lánh.
“Mình cũng chưa từng thử ăn thế này. …Ăn được không nhỉ?”
Tôi từ từ chạm vào nó bằng lưỡi của mình.
Lông mày tôi cau lại trước cảm giác lạ lùng như nếm phải cát.
“...Vị dở tệ.”
Tôi nắm tay lại làm tiêu tan hoàn toàn thứ bột đó.
Có vẻ như vào khoảnh khắc nó bị biến thành bột, thì mọi mana trong đó đều bị giải phóng.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Tại sao nhân loại không ăn bột đá quý.
Nó chẳng có vị gì,
Mana thì biến mất,
Và hơn hết, kết cấu của nó quá ghê để nuốt xuống.
“Mình nên làm gì đây?”
Cuối cùng thì,
Mình có nên làm thứ thức ăn thiết yếu của con người không?
“...Và làm thế nào mình mới làm ra được nó?”
Tôi nhẹ nhàng thở dài khi đang nhìn mặt trời qua mái nhà bị vỡ.
