Chương 1: Tôi tìm thấy một cô bé đang hấp hối.
Ngày hôm ấy có gì đó thật khác.
Tôi đang nằm trong quan tài như thường lệ, chìm sâu vào giấc ngủ dài, yên bình và thong thả.
Lời tiên tri vẫn còn xa mới đến, các vị thần vẫn im hơi lặng tiếng, và cả độ ẩm lẫn nhiệt độ đều ở mức hoàn hảo.
Nhưng...không hiểu sao.
Lưng tôi lại mỏi nhừ.
Chính xác thì là cảm giác như có thứ gì đó đang chọc vào dưới xương cánh phải của tôi.
Tôi đã cố lờ đi để ngủ tiếp, nhưng cuối cùng vẫn phải tỉnh giấc.
"...Yaaawn."
Thức dậy sau giấc ngủ dài, tôi buông một tiếng ngáp dài thườn thượt.
Bên trong quan tài, những tia nắng xuyên qua khe nứt làm mắt tôi cay xè.
"Là ban ngày à."
Tôi mở nắp quan tài.
Ngay khi vừa mở ra, ánh nắng ấm áp đã tiến đến chào đón tôi.
Thứ đầu tiên tôi cảm nhận được khi tỉnh dậy sau giấc ngủ dài không phải là mùi của chiến trường, cũng chẳng phải tiếng gào thét của các vị thần.
Chỉ là một mùi hoa nhàn nhạt, dịu nhẹ.
Quả thực, đó là một mùi hương bình yên đến lạ.
"Chắc giờ đang là mùa xuân."
Tôi ngồi dậy với cơ thể uể oải.
"Mmm..."
Ngay khi tôi vỗ cánh một cái, bụi bặm đã bay ra tứ tung.
Cái cột sống sau một thời gian dài mới được hoạt động của tôi phát ra những tiếng kêu răng rắc.
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời xanh ngắt, khu rừng thanh bình nở đầy hoa, và thế giới vẫn lặng lẽ trôi đi như chưa từng có chuyện xảy ra.
Tôi không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của Thảm Họa.
Không có vị thần nào đánh thức tôi, và thế giới cũng chẳng hề réo gọi tôi.
Nghĩa là…
"Chắc chắn là mình đã dậy sớm hơn dự định rồi..."
Tôi đã tỉnh dậy trước bao lâu?
Ngay cả tôi cũng sẽ thấy phiền nếu mình tỉnh dậy sớm hơn hàng trăm năm.
Vẫn ngồi trong quan tài với hai tay khoanh lại, tôi thong thả suy ngẫm.
Vì tỉnh dậy sớm nên hẳn là sức mạnh của tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng tôi vẫn có thể kiểm tra xem ngày của lời tiên tri sẽ đến vào lúc nào.
Kiểm tra nhanh nào. Và nếu phải thức quá lâu, tôi sẽ lại đi ngủ.
'Dù rằng cơn buồn ngủ đã tan biến.'
Tôi giơ cả hai tay lên và bắt đầu tập hợp sức mạnh.
Có lẽ vì vừa mới tỉnh dậy, hoặc do tỉnh dậy quá sớm nên sức mạnh không thể dễ dàng tích tụ.
"...Hmm."
Sau khoảng năm phút tập trung, ngày của lời tiên tri bắt đầu hiện ra trước mắt tôi.
"Để xem nào."
Bốn mươi năm.
Đó là khoảng thời gian còn lại cho đến khi các vị thần triệu gọi tôi.
'...Khó xử ghê.'
Dù đối với tôi đó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng nó cũng lại là một khoảng thời gian dở dang để làm bất cứ việc gì.
Ngủ tiếp thì quá lỡ cỡ, mà bắt đầu hành động ngay lúc này thì lại quá sớm.
Ép bản thân phải tịnh dưỡng thì thật phiền phức, mà nếu cứ thức thì cũng chẳng có gì thú vị để làm.
"Mình nên làm gì đây..."
Tôi thu hồi luồng sức mạnh vừa tập hợp và chậm rãi bước ra khỏi quan tài.
Không khí tĩnh lặng, mùi cỏ thơm và tiếng chim hót líu lo vọng lại từ đằng xa.
"Hóa ra thế giới trước thảm họa lại yên bình đến nhường này."
Có lẽ vì đã quá lâu rồi tôi mới lại được thấy khung cảnh như này, nên cảm giác có chút lạ lẫm.
Thế nên…
Tôi đã thong thả dành ra mười năm chỉ để nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thế giới thay đổi chậm rãi. Khu rừng chuyển từ hồng sang xanh, rồi chẳng mấy chốc đã đỏ rực, và cuối cùng được bao phủ trong sắc trắng tinh khôi.
Cứ thế, bao mùa luân chuyển. Muông thú sinh sôi, cây cỏ lụi tàn rồi lại đâm chồi nảy lộc, và thỉnh thoảng có những mạo hiểm giả tiến sâu vào vùng đất này.
Suốt thời gian đó…
Chẳng có gì thú vị xảy ra.
"...Mi chính là nguyên nhân khiến giấc ngủ của ta bị quấy rầy."
Tôi lấy một viên sỏi nhỏ dưới đáy quan tài ra.
Chắc hẳn nó đã rơi từ trên nắp xuống do bị bào mòn theo thời gian.
"Vì chẳng có gì để làm, chắc là mình nên làm một cái quan tài mới vậy."
Tôi đơn giản là tạo ra một chiếc quan tài mới, dọn dẹp phòng ngủ đã bị bỏ bê bấy lâu.
"Đi lối này."
"Cảm ơn nhiều! Cậu cứu tôi một mạng rồi!"
Ngoại trừ việc thi thoảng chỉ đường cho những lữ khách bị lạc về làng, cuộc sống của tôi trôi qua bình lặng và thong dong.
Và rồi, sau mười năm nhìn ra cửa sổ.
"...Mình bắt đầu thấy chán rồi đấy."
Có lẽ những lời đó bật ra từ miệng tôi là bởi làn gió của ngày hôm ấy không được thanh mát. Hoặc cũng có thể là vì lũ chim cứ lặp đi lặp lại một giai điệu đến tẻ nhạt.
Tôi từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, khoác lên mình chiếc áo choàng đã có từ lâu.
"Có lẽ mình nên đi dạo một chút."
Tôi cảm thấy muốn ngắm nhìn thế giới sau một thời gian dài. Chẳng vì lý do gì to tát. Chỉ đơn giản là tôi thấy chán.
'Dù sao thì vẫn còn những 30 năm nữa.'
Tôi sẽ dành thời gian còn lại để thong thả ngao du khắp thế giới, coi đó như một kỳ nghỉ.
Sau đó, tôi đã lang thang khắp thế gian theo nhịp độ của riêng mình.
Đôi khi tôi bay lượn giữa tầng không, khi thì tản bộ dọc theo những dòng sông, lúc lại băng qua biên giới trên những dãy núi trùng điệp.
Bất cứ khi nào nhìn thấy một ngôi làng, tôi đều không bỏ lỡ việc ghé thăm.
"Thế này đã đủ trả rồi chứ?"
"...À, vâng. Nhưng sao cậu lại có được món đồ cổ như thế này vậy?"
"Nhà tôi có sẵn thôi."
"...Vâng?"
Thi thoảng có người thấy tôi khả nghi, nhưng hầu hết chỉ cho rằng tôi là người ngoại quốc rồi thôi.
Họ quá bận rộn với thế giới của mình nên chẳng mấy để tâm đến tôi. Tôi chỉ đơn thuần là một kẻ lặng lẽ quan sát tất cả mọi thứ.
Đi qua những con hẻm tăm tối, xem hàng hóa ở chợ, lướt qua những người đang cãi nhau vì mấy chuyện vặt vãnh.
"Nó ngon chứ?"
"Ngon lắm! Em cảm ơn!"
"Anh có muốn ăn một ít không?"
"Tôi không thích đồ ngọt cho lắm."
Hoặc thẫn thờ ngắm nhìn lũ trẻ ăn kem ở góc chợ.
"...Ơ? Anh ấy biến mất rồi."
"Cái gì? Anh ấy vừa mới ngồi đây mà."
Tuy không giao lưu với mọi người, tôi vẫn lặng lẽ hòa mình như một lữ khách và quan sát họ.
Đôi khi tôi đứng từ xa nhìn những cuộc chiến.
Có người khóc than, có người ngã xuống, có người hân hoan, cũng có người phát điên khi đọc những bản báo tử.
Tôi đơn giản là quan sát mọi thứ. Chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ.
Khoảng thời gian ngắn ngủi cứ thế trôi qua.
Thay vì những đợt oanh tạc dữ dội tàn phá mọi thứ, những chùm pháo hoa rực rỡ của lễ hội lấp đầy bầu trời đêm đã lọt vào mắt tôi.
"...Đẹp thật."
Đó là một lễ hội ăn mừng chiến tranh kết thúc.
Pháo hoa mừng hòa bình tràn ngập bầu trời đêm, và mọi người nâng ly chúc mừng cho sự bình an.
Lũ trẻ vươn tay chạm vào những món đồ trang trí lấp lánh trên cây, những đôi tình nhân vừa đoàn tụ nắm tay nhau ríu rít.
Có người ngồi khóc trên phố, lại có những người lặng lẽ đi ngang qua.
Tôi quan sát tất cả những điều này từ trên cao.
Không tiến lại gần, chỉ thong thả quay đầu quan sát từng cảnh tượng từ đằng xa.
"...Lần này, có lẽ mình sẽ nhìn gần hơn một chút."
Chẳng có lý do đặc biệt nào cả. Ý nghĩ đó đột nhiên nảy ra trong đầu tôi.
Những đứa trẻ đang chọn kẹp tóc, những thanh niên đang mặc cả với thương nhân trong chợ.
Một lão thợ rèn cầm lưỡi kiếm, lắc đầu bảo: "Thế này không được."
Tôi trở nên tò mò về những điều nhỏ nhặt như vậy. Vì buồn chán, hoặc cũng có thể là vì muốn thấy mọi thứ trông như thế nào ngay sau khi một Thảm Họa kết thúc.
Thế là tôi hạ cánh xuống khu rừng vắng vẻ phía dưới.
Từ từ và chậm rãi, tôi đi bộ về phía ngôi làng.
Lúc đó đã là cuối thu. Lá đã rụng hết, và tuyết sẽ sớm rơi.
Rồi những hàng cây trơ trụi sẽ chuyển sang sắc trắng một lần nữa.
'...Dù quanh đây cũng chẳng còn lại bao nhiêu cây.'
Tôi bắt đầu thấy ngôi làng ở phía xa. Lễ hội vẫn đang diễn ra náo nhiệt. Và những tàn tích từ cuộc chiến vẫn còn đó.
"Thay đổi rồi."
Không hẳn là cảm giác hoài niệm. Tôi chỉ đang nêu ra một sự thật.
Có nhiều tòa nhà hơn so với ký ức của tôi, và những lá cờ mang màu sắc lạ lẫm cùng các cửa hiệu mọc lên xen kẽ giữa chúng.
'Đó là nhà trọ mới mở.'
Chỗ ở cho người ngoại quốc dường như cũng tăng lên.
Khá ngạc nhiên khi một số tòa nhà vẫn trụ vững giữa đống đổ nát do chiến tranh gây ra.
'Chà, con người vẫn luôn kiên cường sống sót ngay cả khi mình là kẻ gây ra Thảm Họa.'
Tôi bước qua lối vào ngôi làng. Có người chào tôi, và tôi chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
Thế là đủ.
"Dọn lối này cho sạch vào!"
"Dịch sang bên kia một chút! Đúng rồi, đúng rồi. Dọn hết mấy cái vụn gỗ này đi!"
Tiếng ai đó hò hét, tiếng ai đó cười đùa, và tiếng sáo thanh mảnh vẳng lại từ đâu đó.
'...Đứa trẻ đó.'
Một sân khấu tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường. Cậu thanh niên đang thổi sáo ở đó với chiếc hộp quyên góp…
Chính là đứa trẻ mà tôi đã mua kem cho ngày trước.
Khuôn mặt tươi cười với cái răng sún. Đôi bàn tay nhỏ bé níu lấy áo choàng của tôi, nó hỏi: "Sao anh lại không thích đồ ngọt vậy ạ?"
Khi ấy, cậu bé mang vẻ mặt như năm trọn cả thế gian chỉ với một cây kem.
Còn giờ…trên sân khấu, cậu đang thu hút mọi người chỉ với một cây sáo nhỏ.
'Cũng không tệ.'
Tôi từ từ tiến lại gần sân khấu và bỏ tiền vào hộp quyên góp.
'Cậu bé' thổi sáo khựng lại một chút.
"Cảm ơn anh!"
"Nghe hay đấy."
"Haha, vẫn còn nghiệp dư lắm, nhưng cảm ơn anh vì đã hạ cố lắng nghe."
Cậu ấy chào một người khác vừa bỏ tiền vào hộp.
Với một nụ cười nhạt, tôi quay lưng bước đi.
Quả thực, ký ức của con người cũng chóng vánh như tro tàn bay trong gió.
Một người quan sát tĩnh lặng dần tan biến. Một người ngoại quốc chẳng lưu lại trong ký ức của ai.
Không để lại dấu vết, chỉ đơn giản là lướt qua.
Tôi tiếp tục bước đi, để lại sau lưng những ký ức thoáng qua.
Chậm rãi, và thong dong.
'...Nơi đó đã hoàn toàn là một đống đổ nát.'
Trong lúc lang thang vô định, tôi phát hiện ra một nơi vắng người. Các tòa nhà với những mảng gạch đổ nát, những tấm biển hiệu rơi rụng, những mảnh gỗ vụn vương vãi khắp nơi.
Tôi hờ hững dùng chân gạt chúng sang một bên khi tiến về phía trước.
Không một tiếng động.
Gần như không thể cảm nhận được sự hiện diện của con người.
Dẫu chỉ cách quảng trường một quãng, nhưng nơi này im lìm như thể thời gian đã ngừng trôi.
"Lạ thật....ồ?"
Có sự hiện diện ở gần đây.
Rất mỏng manh, một nguồn năng lượng yếu ớt tưởng như sắp tan biến.
Đến độ sẽ chẳng ai có thể nhận ra nếu lướt ngang qua. Thế nhưng, nó lại khơi gợi trực giác của tôi một cách rõ rệt.
Tôi dừng bước.
"Ở đằng kia à?"
Sự tò mò đã chuyển hướng bước chân. Tôi đi về phía phát ra sự hiện diện.
Đó là một con hẻm tối tăm chẳng mấy ai lui tới.
Tôi bắt gặp một cô bé đang ngồi đó với ánh mắt vô hồn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
