A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 173

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18474

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2265

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Web Novel - 56 • [Arc Quá Khứ] Tiểu sử tiểu đội trưởng: phần 1

56 • [Arc Quá Khứ] Tiểu sử tiểu đội trưởng: phần 1

※Tác giả: đây là phụ truyện về các tiểu đội trưởng mà tôi đã đề cập trước đây. Nó được biên soạn để đăng sau khi câu chuyện chính kết thúc.Nếu đọc bây giờ thấy bất tiện, vui lòng cho tôi biết.

Tôi chẳng thể nhớ chúng tôi bao nhiêu tuổi khi gặp nhau - nếu như chúng tôi lúc đó đủ lớn để nhớ.

Tất cả những gì tôi biết là, kể từ lúc tôi biết nhớ, hai người chúng tôi đã luôn như hình với bóng. Hai nửa của một tổng thể.

"Ê... mày hiểu mà phải không? Đưa nó đây, thằng đầu khấc."

"Éc...!"

Ngay bên cạnh tôi là cô ấy.Và ngay bên cạnh cô ấy là tôi.

"'Éc' cái gì? Mày đã có một mái nhà, nhể? Một gia đình? Một chiếc giường ấm áp để ngủ mỗi đêm, nhể?"

"Vậy nếu mày có nhiều như vậy, thì cho bọn tao một ít có hề gì?"

"Tôi..."

Bất kể chúng tôi làm gì - dẫu điều đó có sai trái đến đâu - chúng tôi luôn làm cùng nhau.Ngay cả khi đó là điều chẳng ai khen ngợi. Ngay cả khi đó chỉ là một động thái tuyệt vọng để sinh tồn.Chừng nào chúng tôi vẫn còn là một cặp, không có gì chúng tôi không thể làm được.

"Hử!?"

"Tôi-tôi đưa! Tôi đưa! Làm ơn đừng giết tôi!!"

"Đáng ra mày nên giao ra ngay từ đầu... này, Sau."

"Ừ... chậc, có thế này thôi à? Đùa nhau thật."

Miễn là chúng tôi còn có thể sống cùng nhau, tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì khác.

"Mấy nay đến cả khu vực này cũng dần mỏng đi. Tin đồn có lẽ đã lan ra rồi."

"...chắc chúng ta sẽ cần tìm một bãi săn mới. Ê con kia!! Mày nhìn cái gì thế hả!? Đây không phải là chỗ cho mày ngó nghiêng!!"

"Xin lỗi!!"

"Trời ạ... chúng ta hãy về thôi."

"Ừ... đi thôi."

"Thứ này ăn như cứt."

"Đừng phàn nàn. Đó là nước uống hiếm có. Và một ít thức ăn, dù không nhiều."

"Thì biết thế, nhưng mà..."

Tiền bạc, thức ăn, quần áo - bất cứ kẻ kém may mắn nào lọt vào mắt xanh của chúng tôi đều mất tất cả.Nếu chúng tôi không cướp, chúng tôi không thể sống...Không, điều đó không hoàn toàn đúng. Ngay cả khi chúng tôi đã sống sót, chúng tôi vẫn chưa thực sự sống.

"Ừm... những thứ này khiến tao phát ốm."

"Chê thì để tớ uống cho."

"Hừ! Làm như tao sẽ chia cho mày ấy!"

"Hứ..."

Bây giờ ngẫm lại, có lẽ cô ấy chưa bao giờ thích cuộc sống như vậy.

Cô luôn càu nhàu mỗi khi nghẹn ngào nuốt xuống thứ nước hôi thối đó. Thức ăn chúng tôi kiếm được chưa bao giờ là nhiều.Tuy nhiên, ít nhất chúng tôi vẫn có thể kiếm đủ để sống sót.Những đứa trẻ giàu có lang thang trên những con phố lớn, những lão già say xỉn, những tên tội phạm trong ngõ hẻm - chúng tôi luôn tìm thấy ai đó để cướp.

"...đến lúc tìm địa bàn mới rồi."

"...ừm."

"..."

Cô ấy luôn trông... nói sao nhỉ, thật đau khổ.Không phải vì nước uống bẩn thỉu. Không phải vì chúng tôi phải chia nhau đồ thừa.Cô ấy chỉ - không thích làm tổn thương người khác.Bởi vì cô tốt bụng. Không giống như tôi.

"Ê, Ê!! Mày muốn chết lắm, hử!?"

"L-Làm ơn! Mất số tiền đó tôi sẽ bị đánh chết mất...!"

...tôi không giống cô ấy.

"Hả!? Mày nói lại tao nghe!?"

"Gwah! T-tay tôi—!"

Tôi không giống cô ấy.

"Nghe này. Tiếp theo là chân mày. Sau đó là xương sườn. Sau nữa - là cổ mày."

"Làm ơn...! Lấy đi! Lấy hết đi! Đừng làm tổn thương tôi... làm ơn!!"

"Đấy, thế phải tốt không. Ngoan đấy."

Tôi khác biệt.

Miễn là tôi ổn - tôi, và người tôi quan tâm - ngoài ra không có gì khác quan trọng.

"Ơ... ồ, cậu về rồi à. Nó thế nào?"

"...tệ. Không có nhiều con mồi quanh đây. Chỉ có vài mống nhỏ."

"...thế à."

Hai người chúng tôi là hai nửa của tổng thể.Nhưng có lẽ... đối với cô ấy, tôi là một nửa mà cô ấy không cần đến.

Nếu đúng như vậy - thì có lẽ chuyện chia ly sẽ không còn xa nữa.

Đến một ngày nọ, đám người lớn ngừng cho chúng tôi ra ngoài tự do.Xích sắt còng trên mắt cá chân của chúng tôi. Bước tới quá gần hàng rào, và chúng sẽ đánh tôi, đá tôi - đôi khi thậm chí bắn tôi.

Chẳng quan trọng. Dù sao thì chúng tôi cũng chưa bao giờ thực sự biết phải làm gì với tiền bạc.Bạo lực? Chúng tôi sớm đã quen với nó.

Chỉ cần chọn đúng con mồi béo bở, chúng tôi sẽ kiếm được gấp nhiều lần số thức ăn chúng phân phát.

Ít nhất chúng tôi cũng không phải bới rác nữa.

"Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi thuộc thẩm quyền của Trường Nhánh Arius. Huấn luyện bắt đầu vào ngày mai."

Một năm sau - hoặc tôi nhớ là vậy - đó là những gì tên quản giáo giam nhốt chúng tôi nói.

"Hừm..."

Thành thật mà nói, nó nghe có vẻ không tệ lắm đối với tôi.

Chúng sẽ cho chúng tôi súng, đạn, thậm chí dạy chúng tôi cách chiến đấu.Chẳng phải điều đó sẽ làm cho việc hạ gục người khác trở nên dễ dàng hơn sao?

Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Thậm chí là hạnh phúc hơn.Và nếu ai đó khác phải chịu đựng vì cuộc sống của chúng tôi? Không phải vấn đề của tôi.

Vì vậy, tôi đã đồng ý ngay lập tức.

Thú thực nói không có lẽ không phải là một lựa chọn.

Chẳng quan trọng - nó rất hợp với tôi.

...có lẽ đó là khi tôi bắt đầu nhận ra chúng tôi thực sự khác biệt như thế nào.

"Đau quá...! Đau quá...!"

"Ngưng than vãn. Đứng lên."

"Tôi không thể nữa...! L-làm ơn... làm ơn...!"

"Không quan trọng. Đứng lên!"

"Kyaa!! Tôi-Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!!"

Huấn luyện là... nếu tôi phải gói gọn trong một từ - địa ngục.

Khối lượng đào tạo quá vô lý đối với những đứa trẻ ở độ tuổi của chúng tôi.

Chúng không quan tâm nó sẽ ảnh hưởng gì đến cơ thể chúng tôi.

Chúng cứ thế tiếp tục nhét những điều vô nghĩa vào đầu chúng tôi, trừng phạt chúng tôi khi không vâng lời.Thức ăn cũng dần khan hiếm. Trước đây, chúng tôi có thể ăn cắp để lấp đầy dạ dày - bây giờ, chúng tôi thậm chí còn không có cơ hội để làm vậy.

Ho, ho...!

Phần tàn nhẫn nhất là—chúng tôi không thể chết.Kể cả so với thú nhân hay người máy, cơ thể chúng tôi vẫn mạnh mẽ và cứng cáp một cách bất thường, ngay cả từ khi còn nhỏ.Vết thương lành nhanh hơn bình thường.Chúng tôi sẽ chết đói, nhưng đám người lớn sẽ không bao giờ để chúng tôi chết.

Vì vậy, bất kể chấn thương tồi tệ đến đâu, chúng tôi sẽ luôn hồi phục sau vài ngày.Và biết thế, chúng cứ liên tục hành hạ chúng tôi.

"Tch..."

Tôi ghét tuân theo mệnh lệnh - nhưng tôi không bận tâm đến bản thân việc huấn luyện.Vì vậy, chúng hiếm khi đặt tay lên người tôi.Không quan trọng ai bị thương, ai khóc lóc, ai ngã quỵ - điều đó không liên quan gì đến tôi.Tôi không quan tâm. Tôi không cần phải làm vậy.

...nhưng cô ấy thì khác.

"Tại sao mày lại làm thế!?"

"..."

"Mày nhận thức được mày đã biến chúng ta thành mục tiêu, đúng không!? Mày hiểu rõ mà con khốn!?"

Một ngày nọ, cô ấy trở về sau buổi huấn luyện, khuôn mặt cô sưng tấy - cô ấy đã chịu đánh thay người khác.

Tôi đã mất bình tĩnh.Bởi vì nhìn thấy cô ấy bị tổn thương khiến tôi tức giận.Bởi vì tôi sợ mất cô ấy.Và sau đó, cô ấy nói điều đó.

"...đó không phải là việc của cậu."

"...cái gì cơ?"

Tôi biết. Tất nhiên tôi biết.Cô ấy tốt bụng. Quá tốt bụng.Cô ấy nói điều đó để giúp tôi tránh khỏi rắc rối - để bảo vệ tôi.Tôi biết chứ.

"Tôi chán chơi trò bạn bè với cậu rồi. Đừng bao giờ nói chuyện với tôi nữa."

"Đừng có đùa với tao...!"

Ấy thế mà, tôi vẫn gắt gỏng.Tôi phớt lờ những gì cô ấy muốn nói, chà đạp lên cảm xúc của cô ấy, và nhượng bộ cơn giận dữ của mình trong khoảnh khắc đó.

"Được lắm!! Tao không muốn liên quan gì đến mày nữa!! Cút ra ngoài và chết đâu đó trong máng lợn đi!!"

"...tôi đã định như vậy ngay từ đầu."

...ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi ở một mình.

"..."

Sống một mình - thành thật mà nói, nó thật dễ dàng.Thức ăn, nước uống, vật tư - tôi có thể kiếm bao nhiêu tùy thích.So với khi có con ngốc đó bên cạnh, tôi không gặp bất kỳ khó khăn nào khi sống một mình.

Ho. 

"Hê, đó là tất cả những gì người lớn có thể làm sao?"

"Ranh con láo toét...! Ngươi thích lắm phải không!!"

Mỗi lần tôi nhìn thấy cô ấy ở sân tập, cô ấy lại trông gầy hơn—bị đánh nhiều hơn.Kể từ ngày đó, con ngốc đó đã bắt đầu nổi loạn chống lại quản giáo. Liều lĩnh.Đôi khi để bảo vệ người khác. Đôi khi chính cô ấy là người bị trừng phạt.Bất kể thế nào, cô ấy vẫn tiếp tục ngày một mai một.Cô ấy thậm chí còn không cố giả vờ tập luyện nữa.Đương nhiên, tôi trở nên mạnh mẽ hơn trong khi cô ấy yếu đi.

Đáng lắm.

"Ah..."

"Gì?"

…đó là những gì tôi tự nhủ.

Nhưng ngay cả như vậy, tôi vẫn không thể giữ bình tĩnh.Tôi liên tục cáu kỉnh. Liên tục mất đi... một cái gì đó.

Ngay cả khi cô ấy chỉ còn là miếng giẻ rách, vẫn có những người chăm sóc cô ấy.Tôi không như vậy. Tôi chỉ có một mình. Luôn cô đơn.

"…có lẽ đã đến lúc."

Có lẽ đã đến lúc tha thứ cho cô ấy.Một giọng nói bên trong tôi thì thầm điều đó. Một giọng nói mà tôi biết quá rõ.

Vâng, cô ấy cũng có lỗi - nhưng có lẽ cô ấy có lý do của mình. Dù sao thì tôi cũng quá bướng bỉnh.Nếu là hai chúng tôi một lần nữa, chúng tôi có thể vượt qua được. Chúng tôi luôn như vậy.

Hãy làm hoà. Sẽ ổn thôi—có lẽ cô ấy cũng muốn điều đó.

Với suy nghĩ đó, tôi đã đi tìm cô ấy. Tôi nghe nói cô ấy đang sống cùng với một đám lang thang.

"...ê. Chuyện gì đang xảy ra ở đây?"

"Tôi-tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!!"

Cô ấy không có ở đó.

"'Xin lỗi' không phải là một câu trả lời. Tao hỏi thế này là thế nào. Hãy sử dụng bộ não nhỏ bé của mày và giải thích nó một cách chính xác."

"N-Người đó, cô ấy—!"

"…hả?"

Rõ ràng, cô ấy đã bị trừng phạt. Bị quản giáo đánh bất tỉnh và bị kéo lê đến một nơi nào đó không xác định.

"Thế à."

Tôi không cảm thấy tiếc nuối cho cô ấy.Cô ấy chắc hẳn đã biết mình đang làm gì.Cô ấy sẽ ổn thôi. Cô ấy không phải là kiểu người dễ bỏ cuộc.Tôi biết rõ điều đó hơn bất cứ ai.

"Vậy thì mình sẽ đợi ở đây."

Cô ấy sẽ sớm trở lại - tôi chắc chắn về điều đó.

Thế mà khi cô ấy trở lại đã là hai ngày sau.

"…"

"Ế...?"

Người cô ấy dính đầy máu.

Nó nhỏ giọt từ mọi bộ phận trên cơ thể cô.Một bên chân bị vặn ngược, đầu ngón tay nhuộm đỏ tươi.

"N-này... mày..."

"…"

Cái nhìn cô ấy dành cho tôi khi tôi gọi cô ấy - là nỗi sợ hãi.

"T... Tôi xin lỗi..."

"Cái...?"

"Tôi-tôi xin lỗi!! Tôi sẽ không bất tuân nữa!! Tôi sẽ không làm gì cả! Làm ơn... xin hãy tha cho tôi!! Tôi xin lỗi!!"

Tôi chạy. Tôi chạy trốn khỏi cô ấy.

Móng tay cô ấy bị xé nát.Chân cô ấy bị bẻ gãy và cố tình để trong tình trạng như vậy.Da trên bàn tay và bàn chân cô ấy bong tróc. Xương sườn của cô gãy nát. Răng cô bị nhổ ra.

Hình ảnh đó cứ quay cuồng trong tâm trí tôi - cho đến khi cuối cùng tôi bất tỉnh.

Sau đó, cô ấy thay đổi hoàn toàn.

Cô ấy ném mình vào tập luyện như thể một con người hoàn toàn khác. Khi những người khác bị tổn thương, cô ấy không đứng ra bảo vệ họ nữa. Cô ấy gần như không còn bước qua cuộc đời tôi nữa.

Rồi một ngày nọ, tình cờ—

"…ê này."

"…chuyện gì không ạ?"

"…!"

Giọng điệu của cô ấy làm tôi sốc.

Cô ấy nói như thể đang cúi đầu. Đôi mắt cô, biểu cảm của cô - tất cả đều phục tùng.

Đó là khuôn mặt của một người đã từ bỏ mọi thứ.

"…không có gì."

"Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi sẽ trở lại tập luyện."

Lúc đó vết thương của cô đã lành hẳn, nhưng cô vẫn hành động như thể đang cố bảo vệ thứ gì đó - không, là sợ hãi điều gì đó.

Không còn ai kháng cự nữa.

"Hah... hah..."

"Ê. Ai đó bẻ chân thứ vô dụng đó đi."

Không còn ai bất tuân mệnh lệnh nữa.

"Tôi-tôi không thể... làm ơn, hãy tha thứ cho tôi... ho!"

Một số thậm chí còn bắt đầu quay lưng lại với những người khác, làm tổn thương lẫn nhau. Tất nhiên là vậy - tự bảo vệ mình là trên hết.

"…đủ rồi. Đưa nó đi."

"…! L-làm ơn! Làm ơn, tôi sẽ tiếp tục!! Đừng! Đừng là chỗ đó! Làm ơn, bất cứ nơi nào ngoại trừ ở đó!!"

"Bịt miệng nó lại."

"Không... Không!! Cứu!! Ai đó!! Ai cũng được... cứu với - mghhh!"

Tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cũng đã làm như vậy. Không có gì sai trái cả.

Đó là cách thế giới này vận hành mà không phải sao? Những kẻ yếu bị loại bỏ. Những kẻ không thể thích nghi sẽ biến mất.

Tôi không sai. Tôi chưa bao giờ sai.

"…dừng lại."

"…ngươi vừa nói gì?"

…nhưng cô ấy thì có.

"L... làm ơn… d-dừng lại... cô ấy không... cô ấy không muốn điều này..."

"…Hô?"

Con ngốc đó... con đại ngốc đó... cô ấy khác biệt.

"Thế. Ngươi đang nói đây là sự bất tuân?"

"…! Vâng..."

Cô ấy run rẩy. 

Khóc lóc. 

Nhỏ bé. 

Sợ hãi. 

Mạnh mẽ. 

Tốt bụng.

Ngay cả khi đó, cho đến phút cuối cùng, cô vẫn cố bảo vệ những người mà cô thậm chí không biết.

"...vậy?"

"Ế..."

"Ngươi định làm gì? Nó không thích như vậy? Và? Sao nữa?"

"Tôi-tôi sẽ... thay thế cô ấy..."

Ngốc không tả nổi. Tôi thực sự nghĩ vậy từ tận đáy lòng.

Tôi không giống cô ấy. Tôi không ngốc. Miễn là tôi - và những thứ tôi quan tâm - vẫn ổn, đó là tất cả những gì quan trọng.

"Ê."

"Hả? Người bảo c—?!"

…chí ít nó đáng ra phải như vậy.

Vậy tại sao, khi đó, tất cả những gì tôi muốn là đấm vào mặt tên người lớn cặn bã đó? Và sau đó thực sự đã làm vậy?

"Ho... mấy tên khốc đó... đánh đau vãi ra..."

Khi tôi trở về sau khi bị trừng phạt, mọi người đều đã đi cả rồi. Hiển nhiên rồi. Không giống như cô ấy, tôi luôn cô đơn.

"Haa... mình đang làm cái quái gì vậy...?"

Chẳng có lý do cụ thể, tôi chỉ... cảm thấy như mình đã chết. Tôi nằm đó cả đêm, nhìn lên bầu trời.

"...thà chết quách đi cho rồi."

"Nào nào, không được nói thế."

Giọng nói đó không biết từ đâu phát ra.

"...mày là con đéo nào?"

"Chị là ai á? Fufufu... chắc chị phải tự giới thiệu bản thân cái nhỉ!"

Một con ngốc thậm chí còn ngốc hơn con ngốc đó.

"Chị là chị cả của em!!"

Đó là cách tôi gặp cô ấy - một kẻ điên tự gọi mình là chị tôi... và là trung đội trưởng của chúng tôi.

"Tao sẽ giết mày."

"Em có vẻ năng động hơn chị nghĩ nhiều đó!... nhưng không gì có thể đánh lừa đôi mắt chị cả! Đầu tiên - điều trị!"

"Ugh—này, mày—!"

Trung đội trưởng điều trị vết thương cho tôi một cách nhanh chóng và hiệu quả, sau đó đưa tôi vào trong nhà. Không biết lấy từ đâu, cô ấy mang theo đồ uống ấm bên mình.

"...vậy đó! Chị đến để chính thức chào hỏi em, đội trưởng tiểu đội một—Akae Sau!"

"Haa... ừ, như chúng nó có gọi tao thế thật."

Hẳn chỉ mới một hai tuần trước, tôi được bổ nhiệm vào một vị trí nào đó mà tôi vẫn chưa hiểu.

"Tuy nhiên... nó chắc hẳn rất khó khăn đối với em. Em đã làm rất tốt. Bây giờ không sao nữa rồi, em đã an toàn."

"Dẹp đi. Với cả mày bao nhiêu tuổi?"

"Mười ba!"

"Mày còn nhỏ tuổi hơn tao... thế quái nào mày lại là chị?"

"Điều đó không quan trọng!"

"Mày điên lắm rồi đấy biết không?"

Cô ấy liên tục xoa đầu tôi hết lần này đến lần khác.

"Với cả 'khó khăn' gì chứ? Mày thì biết gì về..."

"Chị biết. Chỉ một chút thôi."

Và ở trên bàn tay dang về phía tôi... không hề có da thịt.

"Chà, em thấy đấy, chị nghe nói có ai đó bị biệt giam, thế là chị nghĩ, có lẽ chị có thể lẻn vào... giả vờ xáo trộn ít tài liệu... và, Ta-da, chị đang ở đây với em nè, hahaha..."

Không chỉ móng tay. Cả bàn tay cô ấy không có lấy một mảng da nào.Một vài chiếc răng của cô ấy đã mất. Đầu ngón tay bị xoắn lại và xé nát.Tuy không thể kiểm chứng, nhưng tôi chắc chắn rằng bàn chân của cô ấy cũng tương tự.

"Tay… mày..."

"À, không sao, không sao! Nhìn nè, được chứ? Hây!"

Cô ấy nói vậy và quấn băng quanh tay. Máu vẫn thấm qua nó, nhưng cô ta cử động tay như không hề gì.

"Fufufu... thấy chưa! Sức mạnh của chị cả em đấy!"

“Mày..."

Tôi rùng mình. Không thể nào. Không ai có thể trải qua điều đó mà không cảm thấy đau đớn.

Tôi biết vậy - bởi vì tôi đã trải qua điều tương tự.

Tuy nhiên, cô ấy...

"...? Có gì sao?"

Cô ấy điên rồi.

Không—hơn thế nữa. Trong tích tắc, tôi thực sự nghĩ rằng cô ấy không thể cảm nhận đau đớn.

Điều đó không phải là không thể.

Thế nhưng cơn đau run rẩy tỏa ra từ tay cô ấy lại nói với tôi điều ngược lại.

"Ỏ, em lo cho chị sao?"

"Ai thèm..."

"Không sao đâu. Chị là chị em cơ mà, nhớ không?"

Đầu tôi cảm thấy như sắp tách ra.

"…em tốt bụng, Sau."

"Hả?"

Trong tức khắc, tôi nghĩ mình đã nghe nhầm. Tốt bụng? Tôi ư?

Ừ, cô ấy chắc chắn điên rồi.

"Hừ... mày cũng giỏi mỉa mai đấy chứ, hử?"

"Đó không phải là sự mỉa mai. Em đã lo lắng cho chị."

"...bất cứ ai cũng sẽ như thế."

Đúng. Bất cứ ai cũng có thể nghĩ như vậy.

Nhưng không giống như cô ấy, tôi thậm chí không có ý chí để cứu ai đó.

"Sai bét. Bởi vì..."

"Đó là sự thật."

Không đời nào tôi lại là một người tốt bụng.

Liệu một người tốt bụng có ăn cắp của người khác chỉ để tồn tại không? Làm tổn thương họ? Bỏ rơi họ?

"...bởi vì em đã cố gắng bảo vệ ai đó."

"—CÂM MIỆNG!!"

Trong sâu thẳm, tôi biết cô ấy đúng. Tôi muốn tin rằng cô ấy đúng.

Nhận ra sự thật đó khiến tôi tức giận. Nó làm tôi bực mình.

Vì vậy, tôi đã cố gắng đấm cô ấy.

"Whoa, tí nữa thì - này! Không được tự nhiên đánh người khác!"

"... ha... ha..."

Đầu ngón tay của cô ấy nhẹ nhàng chặn nắm đấm của tôi. Và cứ như vậy, mọi thứ bắt đầu trông thật ngu ngốc.

"...ê, trung đội trưởng."

"Ừm hứm?"

Hai người họ thực sự giống nhau. 

Trung đội trưởng.

Tốt bụng - tốt bụng đến mức không thể bỏ rơi ngay cả một người lạ. Giống hệt như con ngốc đó.

Bất kể điều gì xảy ra với bản thân, tôi biết cô ấy vẫn sẽ cố gắng giúp đỡ người khác. 

Bất cứ ai.

Bất kể nguy hiểm - và vì điều đó, tốt thôi. 

Tôi cũng muốn được như vậy.

Nhưng tôi không thể.

"Tôi muốn nhờ cô một chuyện."

"Cứ việc!!"

"Quá nhanh! Tao thậm chí còn chưa nói xong, mẹ kiếp..."

...có lẽ hai người họ không hoàn toàn giống nhau.

"…thỉnh thoảng thôi cũng được. Hãy... để mắt đến cậu ấy."

"Đ-Độ—Đội trưởng tiểu đội một..."

"...hả?"

Tôi ngủ quên sao? Đó là một giấc mơ cũ.

"Cái quái gì, sao chúng mày… lại tụ tập ở đây?"

"C-Chúng tôi chỉ nghĩ... đội trưởng có vẻ mệt, cho nên ít nhất hãy để chúng tôi canh gác..."

"Không cần thiết."

...rốt cuộc, cô ấy và tôi luôn khác nhau. Điều đó không thay đổi ngay cả ở hiện tại.

Cô ấy luôn tỏa sáng rực rỡ, trước giờ vẫn vậy. Và như vậy không sao. Đó là cách mọi chuyện nên diễn ra.

"N-Ngoài ra... trung đội trưởng tới gặp đội trưởng."

"...đổ xăng rồi châm lửa đốt con điên đó đi."

"Ê!! Em không được đùa như vậy! Xăng giờ đắt lắm đấy biết không hả!?"

...vẫn như mọi khi, ồn ào ngay từ lúc mở mắt ra.

"Ê... không phải tụi mày bảo đứng gác hay gì à?"

"Xin lỗi... nhưng điều đó là không thể! Chúng tôi không thể ngăn chặn con quái vật này...!"

"Wow, sao các em có thể nói năng tệ bạc như vậy với cấp trên!"

Trời ạ... tên ngốc này không thay đổi một tí nào kể từ ngày đó.

...có lẽ giấc mơ đó thực sự là một loại điềm báo nào đó.

Kiểu như, 'Mơ thấy chị hả cưng — Dậy đi nào, trung đội trưởng điên rồ của em đến rồi này!'

Thôi kệ đi, nhờ khuôn mặt hớn hở đáng ghét kia mà tôi lại nhớ đến lời hứa ngu ngốc đó.

"...này, trung đội trưởng."

"Ừm hứm! Phải là chị cả!"

"Có cái đếch. Ý tôi là... cô gái đó—đội trưởng tiểu đội năm Takahigashi Yako. Dạo này thế nào?"

"...Yako đã khá hơn. Qua một thời gian trò chuyện. Từng chút một, em ấy bắt đầu tươi sáng trở lại."

...vậy sao. Nghe thật tốt.

"Sau... em thực sự không có ý định làm hòa với Yako sao?"

"Ừ. Thế này là được rồi."

Cô ấy và tôi khác nhau. Đó là cách nó nên như vậy.

Cô ấy có thể sống cuộc sống của mình - và một ngày nào đó, tìm thấy hạnh phúc.

Dù sao thì tôi cũng không phải là kiểu người xứng đáng có được hạnh phúc.

"Ưm, đôi khi em bướng bỉnh quá đó, Sau!"

...cơ mà tôi hiện tại lại phải đối mặt với một vấn đề mới...

"Buông ra. Đừng có ôm tao."

Tên ngốc trước mặt tôi rõ ràng không nghĩ như vậy - và có lẽ vì thế mà tôi thấy mình như bị kéo theo sự ấm áp đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vann: còn đâu cái ngày 50 đầy bình… Vann: bóng ngủ, tốc biến, nghịch sao, thiêu đốt, đánh tay và đó là solokill

html>