A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 5

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 346

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2512

Web Novel - 14 • Quyết tâm của những kẻ bất tài

14 • Quyết tâm của những kẻ bất tài

Cánh cửa trường luyện trẻ mở ra.

Bên trong là vô số trẻ em.

Từ những đứa trẻ nhỏ đến những đứa trẻ sắp đủ tuổi để học trung học — học sinh ở mọi lứa tuổi lấp đầy căn phòng.

"Nghe đây lũ nhóc con. Chẳng bao lâu nữa, một cuộc nội chiến sẽ nổ ra quanh đây. Để giữ cho mấy đứa – những người vẫn còn non nớt cả về thể xác và tâm trí – khỏi nguy hiểm, ta sẽ dẫn lũ nhóc con mấy người trốn thoát khỏi Arius."

Các học sinh bắt đầu thì thào một cách lo lắng.

"Nói thẳng ra, chúng ta không có nhiều thời gian hay tự do. Nếu có bất kỳ khiếu nại hay thắc mắc nào, hãy lên tiếng ngay bây giờ và nói thật ngắn gọn."

"Ừm... xin lỗi. Cậu... bản thân cậu cũng trông như nhóc con..."

…đúng quá không cãi được. Ngay cả khi đang đeo mặt nạ phòng độc che mặt và mũ trùm kín đầu, cũng không tài nào che giấu được chiều cao của tôi.

"Cơ thể ta chậm lớn, thế thôi. Khi nói đến chiến đấu, ta mạnh hơn hầu hết học sinh trung học bình thường. Còn ai khác không?"

"V-vâng! C-chị gái em—đang học trung học! Bây giờ chị ấy đang ở đâu...!?"

…!

Có một người đã nhắc đến cô em gái trong cuộc điện đàm.

Người mà ngay cả khi run rẩy và khóc lóc, vẫn chọn ở lại chiến trường.

Đây chắc hẳn là em gái của cô ấy. Khẩu súng trên tay cô bé có buộc một dây đeo rách nát - giống hệt như cái của cô gái kia.

"Chị gái nhóc đang chiến đấu ngay bây giờ. Với mạng sống đặt trên khẩu súng. Cô ấy đang câu giờ cho chúng ta."

"Vậy thì hãy để cả em đi nữa!"

"Nếu nhóc ra chiến trường bây giờ... điều tốt nhất nhóc có thể làm là buộc cô ấy che chắn cho mình. Nếu nhóc muốn nhổ nước bọt lên quyết tâm của chị gái nhóc, thì ừ - cứ đi đi."

"...! À...!"

"…xin lỗi. Tuy rất khó nghe. Nhưng chị gái của nhóc... cô ấy đang nghĩ về nhóc. Lo lắng cho nhóc."

"...không. Em cảm ơn... cảm ơn chị rất nhiều..."

…khốn kiếp. Chuyện này làm tôi phát ốm.

Tại sao trẻ em lại phải mang theo loại quyết tâm này, loại kiên nhẫn này chứ?

Tôi muốn để họ gặp lại nhau.

Tôi muốn họ nói nốt những lời chưa kịp nói.

Nhưng lại không thể - tôi quá bất lực. Quá kém cỏi.

"T-thưa!"

Một học sinh khác cất giọng run rẩy.

"C-chúng ta nên làm gì sau khi rời khỏi Arius!?"

…nên làm gì ư. Bọn trẻ có lẽ thậm chí chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ không còn quay trở lại đây nữa.

"Đừng bao giờ quay lại. Tin ta đi, Arius không phải là ngôi trường duy nhất trên thế giới này."

"Hả...?"

"Để xem... nếu yêu thích bầu không khí tinh tế trang nghiêm, Trinity là một nơi đáng để xem xét. Nếu mưu cầu xung đột, hoặc sống như một kẻ ngoài vòng pháp luật thì có Gehenna. Còn nếu thích xây dựng mọi thứ hoặc mày mò máy móc, hãy đến Millennium. Abydos... ta sẽ không khuyến khích, nhưng nếu giỏi trả nợ, đó là nơi dành cho nhóc. Có rất nhiều học viện khác. Chọn lấy một cái phù hợp với tương lai nhóc muốn."

"Ưm, ừm..."

"Tất nhiên, đột nhiên được bảo như vậy không phải là điều dễ dàng. Rốt cuộc thì chúng ta chỉ được dạy cách sinh tồn. Nếu lạc lối, hãy đến Mai Hoa Viên ở Sơn Hải Kinh... hoặc tìm đến một người tên là Saeki Hiro trong khu tự trị Millennium. Mấy đứa rồi sẽ học được tất cả mọi thứ. Và sẽ tìm thấy những gì mình muốn làm."

Để những đứa trẻ này không bị mắc kẹt trong quá khứ.

Để chúng có thể sống tới ngày mai với hy vọng.

Để trẻ con Arius có thể thực hiện ước mơ mà Cyan và Anna từng có.

Ngay bây giờ, tất cả những gì tôi có thể làm là chỉ cho họ con đường phía trước.

"Còn ai khác không? Không hả? Tốt. Đi theo ta. Chúng ta sẽ sử dụng một lối đi ẩn để đến gần rìa của khu tự trị nhất có thể. Một khi thoát được ra ngoài, hãy chạy càng xa càng tốt. Đừng lo lắng. Rồi sẽ có người giúp mấy đứa."

Chính vì thế. Mà tôi phải nói điều này ngay lúc này.

Bởi vì tôi không thể đi cùng họ.

 

"Có vẻ như tất cả đều đã vào vị trí. Tụi bây đã sẵn sàng chưa?"

Nhiều máy liên lạc đã mở kênh liên lạc của Mototsuki Anna.

"Kế hoạch giống như ta đã giải thích trước đó. Ta sẽ cố tình lộ diện sau đó di chuyển đến tầng cao nhất của toà chính. Vì ta là mục tiêu, chúng sẽ săn đuổi ta bằng bất cứ giá nào. Trên đường đi, chúng ta sẽ đánh úp chúng theo từng tầng. Bên trong địa hình chật hẹp, số lượng của chúng không quan trọng, và sự khác biệt về sức mạnh cũng vậy."

"Ưm, ừm! Em có thể hỏi một câu được không...?"

Một học sinh giơ tay lên một cách lo lắng.

"Là gì?"

"Không có nguy cơ kẻ thù có thể đánh sập tòa chính từ bên ngoài sao...?"

"…không vấn đề gì. Mục tiêu của chúng là chắc chắn giết được ta… mà liệu chúng có thực sự nghĩ rằng quả bom có thể phá hủy Halo chỉ là vũ khí chống người hay không thì, ta cũng không biết. Nhưng trong mọi trường hợp, đó không phải là điều bây cần phải lo lắng."

"Đã rõ!"

"Còn ai khác không?… không hả? Vậy thì, hãy tự đưa ra quyết định hành động dựa trên phán đoán tại chỗ. Ta sẽ chỉ huy toàn bộ trận chiến."

Nói xong, Anna bước ra ngoài.

Một chiến trường của tiếng súng gầm rú và bom nổ đang chờ đợi cô.

Anna luôn yếu đuối về thể chất - một viên đạn lạc cũng có thể dễ dàng hạ gục cô.

Cẩn thận, thận trọng, cô lộ diện mình với kẻ thù.

"Đằng đó! Đó là Mototsuki Anna!! Chuẩn bị sẵn thiết bị đặc biệt!!"

"Uaaa, đáng sợ, đáng sợ quá. Phải chạy thôi."

Khổng để chúng kịp nổ súng, cô quay trở lại tòa nhà và lao lên cầu thang.

"Cô ta đang chạy!! Đuổi theo!!"

"Gahhh!"

"Đừng để mất dấu cô ta!! Giết cô ta ngay tại đây!!"

Âm thanh chiến trận vang vọng sau lưng khi Anna leo lên từng bậc thang, hết tầng này sang tầng khác, cho đến khi cô lên đến tầng cao nhất.

Nơi đây sẽ là mồ chôn của cô.

Và ở đó, chờ đợi cô là các thiết bị liên lạc, kíp nổ... và một bộ truyện tranh nào đó.

Bộ truyện tranh đầu tiên mà hai người bọn cô tìm thấy.

Quyển truyện tranh mà cô đã đọc đi đọc lại với Cyan không biết bao nhiêu lần đến nỗi trang giấy bị mòn đi trông thấy.

"...con mẹ nó. Biết thế này trước đây mình đã đọc manga với chơi game nhiều hơn rồi."

Cô nhét kíp nổ vào trong túi, một tay cầm đàm chỉ huy trận chiến, và tay còn lại thản nhiên lật mở từng trang truyện.

Một nàng công chúa sa cơ được giải cứu bởi một chàng hoàng tử - một câu chuyện buồn tẻ, sáo rỗng và lỗi thời điển hình.

"…ừm hứm. Số liệu cho thấy chả có thằng cha nào như vậy ngoài đời cả. Thấy không, Cyan-chan? Tớ đã đúng, giờ cậu sáng mắt ra chưa?"

Bất khả thi. Phép màu không xảy đến trong thế giới thực.

Sẽ không có ai xuất hiện và cứu cô cả.

"…thực sự. Chỉ là thứ phép màu rẻ tiền và tiện lợi..."

───tớ cũng muốn một chàng hoàng tử cho riêng mình. Tớ cũng muốn được cứu.

Gạt bỏ suy nghĩ đó, cô tiếp tục đọc, ra lệnh mỗi khi kẻ thù đến gần.

Một tầng, rồi một tầng khác, chúng tiếp tục leo lên.

Trên kênh liên lạc là tiếng la hét và tiếng kêu la thảm thiết của các đồng minh - một vài "bom phá hủy Halo" chắc hẳn đã được sử dụng.

Và cuối cùng... cánh cửa lên sân thượng mở ra.

"Chào. Chờ bây lâu quá đấy, Saria."

"…mày chơi tao một vố đau đấy. Bọn tao đã mất kha khá người. Với cả đây chỉ là một chiến thuật câu giờ thôi đúng không?"

Ngay cả trong lúc đang nối máy với một cô gái bí ẩn không có ở đây, Anna vẫn đối mặt trực diện với Saria.

"Anna!? Có chuyện gì vậy, chuyện gì đã xảy ra!?"

"…"

Cô không trả lời.

Cô đã đặt cược mọi thứ - giao phó mọi thứ. Mong muốn của cô, lời hứa của cô với Cyan. Chắc chắn, bọn họ sẽ trốn thoát. Cùng với các em nhỏ từ trường luyện trẻ.

"Mười điểm, hoàn toàn đúng. Thế bây có muốn được thưởng sao vàng không?"

"Đừng coi thường ta. Hành động của mày là vô nghĩa. Tao đã gửi vài tốp nhỏ đi đánh chặn chúng rồi - cùng với vài quả bom này."

"Cái gì...!? Quả bom này!? Là quả bom phá hủy Halo sao!?"

Giọng nói của Suou không đến được chỗ Saria.

Anna không mở kênh liên lạc để để lại di chúc, càng không phải tìm kiếm sự thông cảm.

Nó chỉ đơn thuần là để cung cấp thông tin. Không gì hơn.

"Và một khi mày bị đánh bại... bọn tao cũng sẽ đuổi theo. Đó sẽ là kết thúc cho trận chiến này."

"Ghê vậy sao...? Mà nè, quả bom đó có tác dụng gì vậy?"

"Một quả bom cướp đi ý thức của học sinh. Chỉ cần dính phải là mày sẽ bất tỉnh trong ba ngày. Như này này."

…vậy là con ngốc Saria thực sự đã bị Beatrice lừa.

Nghĩ vậy, Anna cố gắng né tránh quả bom - nhưng tiếng súng của Seria đã chặn đứng cô. Cô không thể trốn thoát.

"…!!!"

Đau đớn, giống như thể xác và linh hồn của cô bị xé nát. Chân tay cô không còn vâng lời cô nữa.

"Anna...!? Anna, này!! Con mẹ nó...!!"

"Hê... đúng như ta nghĩ."

Cắn lưỡi để chống lại bóng tối xâm lấn tâm trí, Anna buộc mình nói chuyện với Saria.

"Bây đã bị lừa... quả bom đó... nó giết chết... người ta..."

"…!? Mày lừa tao...!"

"Hộc...! Tin hay không tùy... quan trọng quái gì với ta..."

Halo của Anna, mau chóng sụp đổ do yếu hơn Halo của Cyan. Cơ thể cô ngày càng gần kề cái chết.

"Tuy nhiên... giống như Suou nói... có sự chậm trễ... trước khi chết... như này..."

──tớ sẽ không để bọn chúng đuổi theo Suou-chan.

Nếu lời Suou nói là thật, thì trong tình trạng này, chỉ cần một viên đạn cũng đủ giết chết cô.

Dù vậy, Anna vẫn ép bàn tay run rẩy của mình vào túi... và rút ra một cái nút.

Kíp nổ. Để kích hoạt những quả bom mà cô đã đặt trên các cột trụ chính của tòa nhà.

"M-mày không định..."

"Đồ ngu."

Không chút do dự, cô nhấn nút. Chất nổ phát nổ đồng loạt.

Tòa nhà sụp đổ, chìm trong biển lửa và âm thanh chói tai. Nuốt chửng toàn bộ người bên trong, bất kể kẻ thù hay đồng minh.

"… Suou... ta sẽ để lại phần còn lại... cho nhóc..."

Và khi ngọn lửa thiêu rụi cơ thể cô - Mototsuki Anna trút hơi thở cuối cùng trong bình yên.

"Anna...! Anna, này!!… con mẹ nó...!!"

Ah... lại nữa.

Lại một lần nữa, bởi vì tôi quá yếu.

"C-chị gì đó... chị không sao chứ!?"

Ngoảnh lại, tôi thấy bọn trẻ - khuôn mặt đầy lo lắng.

Ở đây và bây giờ, tôi không thể để mất kiểm soát.

Tôi không thể tạo thêm gánh nặng cho họ bằng nỗi sợ hãi không cần thiết.

"Không sao... ta ổn. Đừng lo lắng. Chúng ta sẽ sớm ra khỏi khu tự trị Arius."

Nuốt trọn nỗi buồn, thất vọng, tội lỗi và cơn thịnh nộ cùng một lúc, tôi cố nặn ra một nụ cười - một nụ cười mà họ không thể nhìn thấy.

Thời gian Anna câu cho chúng tôi bằng cách quyên sinh cùng với Saria trong vụ nổ...

tôi sẽ không bao giờ để nó bị lãng phí.

Về phía trước. Luôn tiến về phía trước.

Cuối cùng, chúng tôi đến cửa trập đánh dấu đường ra khỏi khu tự trị.

Tôi kéo cần gạt và nâng nó lên.

"Nghe này, đừng vội vàng. Di chuyển từ từ. Cũng đừng chen lấn xô đẩy."

Từng người một, những đứa trẻ bắt đầu chạy trốn.

Nhưng rồi sau đó...

"Chúng đâu rồi!? Chúng đang trốn ở đâu!?"

"Đừng để chúng trốn thoát!"

Rất có thể đó là tiếng la hét của những kẻ cực đoan.

Chính là những kẻ truy đuổi mà Saria đã đề cập đến thông qua kênh liên lạc của Anna.

Những đứa trẻ cứng đờ, cử động của chúng chậm lại một chút.

"Đừng dừng lại!!"

"…!!"

"Nghe này. Ta sẽ chặn chúng lại. Trong thời gian đó, tất cả hãy chạy thật nhanh."

…nếu là tôi bây giờ thì sẽ có thể chống trả.

Lúc đó, khi cố nổ súng trong cơn giận dữ, tôi đã nắm bắt được nó - cảm giác truyền sức mạnh vào vũ khí... cách vận dụng và luân chuyển thần bí.

Cùng với đó, ngay cả khi kẻ thù mang theo 'bom phá hủy Halo'... tôi vẫn có thể thắng. Tôi phải tin như vậy.

"C-cô kia...!?"

Một trong những đứa trẻ nhìn tôi, đôi mắt đầy sợ hãi.

"Không phải cô cũng... đi cùng chúng tôi sao!?"

"…"

Ánh mắt tôi trôi dạt về thế giới bên ngoài đằng sau cánh cửa trập.

Lúc này là chập tối, ấy thế mà ánh sáng vẫn tràn qua chiếu vào mắt tôi - chói đến mức tôi phải nheo mắt lại.

"…không, ta sẽ ở lại. Ta chưa thể đi với mấy nhóc. Có những việc ta phải làm."

"…!"

Những đứa trẻ của khu tự trị Arius - số ít này không phải là tất cả.

Vẫn còn những đứa trẻ đường phố như biệt đội Arius, vẫn còn nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi chắc chắn sẽ còn xuất hiện. Ngay cả trong số những người trốn thoát lần này, một số người vẫn có thể bị bắt lại.

…Anna chắc hẳn đã biết điều đó.

Cô ấy hiểu, và ngay cả như vậy, cô ấy vẫn cố cứu nhiều mạng sống nhất có thể... giao phó cho tôi thực hiện lời hứa mà tôi đã hứa với Cyan.

Cô ấy hy vọng tôi sẽ trốn thoát cùng với những đứa trẻ này, đã tin tưởng gửi gắm chúng cho tôi - bởi vì cô ấy tốt bụng.

…chưa kể.

Tôi không thể bỏ rơi những đứa trẻ sẽ ở lại đây. Tôi không thể chạy trốn.

Tôi phải ở lại - để giúp đỡ chúng dù chỉ một chút, cho những người sẽ đau khổ từ giờ trở đi.

"Đi đi! Chạy! Không có gì đảm bảo ta sẽ có thể ngăn chặn chúng!!"

"…!"

Ngay khi đứa trẻ do dự cuối cùng lao đi, tôi quay người lại và chạy nước rút theo hướng ngược lại.

Đi sâu hơn vào khu tự trị Arius.

Vào vực thẳm tối tăm sâu hun hút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vann: Plum Blossom Garden - mẫu giáo vườn hoa mai Vann: Shanhaijing - tên ngôi trường lấy cảm hứng từ trung quốc trong BA Vann: mẹ nuôi của main, người đã rời khỏi Arius từ chap 3 Vann: vl diễn ;v