17 • Công cuộc trút bỏ gánh nặng khỏi vai con trẻ + PCKT P2
Phổ cập kiến thức Part 2(phần cốt truyện chúng ta tiếp xúc khi chơi game):
Chú thích:
-GSC(General Student Council): Hội Học Sinh Liên Bang, tổ chức quản lý chính quyền trung ương của Kivotos.
-A: chủ tịch kiêm người đứng đầu GSC
-O(Ooparts): di sản từ thời đại của các vị thần sở hữu sức mạnh phi thường có thể đảo lộn cả thực tại, nằm rải rác khắp thế giới.
-O1: O mà A nắm giữ
-A1(Arona): hệ điều hành chính của của O1.
-S(sensei): thầy giáo hay người chơi Blue Archive
***
Thành phố học viện Kivotos nơi các học sinh có halo theo học nhiều ngôi trường khác nhau => GSC quản lý kivotos => A là chủ tịch GSC => A rất giỏi => A được mọi người gọi là ‘siêu nhân’ vì giỏi mọi việc => và A nghĩ thế thật => A sở hữu O1 => A dùng O1 để triệu hồi chúng ta là S đến Kivotos để tìm ra giải pháp cứu thế giới => A gọi S tới nhưng lại không tin S => A tự làm theo ý mình => Kivotos diệt vong => A xài O1 để quay ngược thời gian => A quyết định hợp nhất với O1 trở thành A1 và giao lại mọi việc cho S => A mất tích => S xuất hiện => GSC mất đầu não và Kivotos rơi vào hỗn loạn => đây là lúc chúng ta chơi game
•
Đã một tháng kể từ lần đầu tôi gặp nhóm của Saori.
Và trong tháng đó...
"Rất vui được gặp em!! Chị là chị gái của em!"
"Chị đến để tìm em gái mình đang nghỉ ngơi ở mảnh đất này!!"
"Nè, em cũng muốn trở thành em gái chị chứ?"
"Chị là chị gái của em!"
"Là chị cả của các em nè!!"
"Chị cả tới chơi với em đây!!"
…giờ ngẫm lại, chắc hẳn tôi trông khá lập dị.
Nhưng nhờ thế mà bằng cách nào đó tôi đã tiếp cận được mọi học sinh Arius tầm tuổi mình trong khu vực mà tôi có thể tiếp cận được.
Phản ứng nhận được có đủ loại. Một số đối xử lạnh nhạt với tôi, một số lo lắng cho tôi, và một số chấp nhận tôi là chị gái của họ.
Hiện tại thế là được. Niềm tin được xây dựng theo thời gian. Tôi chưa bao giờ mong đợi nó hình thành trong một sớm một chiều.
Nếu có điều gì cần bận tâm, những đứa trẻ chấp nhận tôi là chị gái của chúng ngay từ đầu là những người cần được chăm sóc nhất.
Có chăng là đang tuyệt vọng muốn được ai đó che chở? Hay là đói khát tình thương? Dù là vì lý do gì, nó đều không tốt cho sức khỏe tinh thần và thể chất. Tôi sẽ cần phải chăm sóc riêng lẻ từng đứa một.
Và sau đó là Beatrice. Giết ả ta ngay bây giờ là không thể.
Hình dạng quái dị mà ả biến thành... và sức mạnh được sinh ra từ ‘kinh hoàng’ đảo ngược của ‘thần bí’ - bản sao của nó, Mimesis.
Với sức mạnh hiện tại của tôi - thứ chỉ hơn một chút so với học sinh Arius tinh anh - tôi sẽ không có cơ hội.
Lỡ như tôi thua thì sao? Hay ngay cả khi tôi thắng nhưng ả trốn thoát được thì sao?
Điều gì sẽ xảy ra với những học sinh Arius bị bỏ lại? Đối đầu với Beatrice khi tôi thậm chí còn không chắc mình có thể giết ả là quá nguy hiểm.
Sau nữa... khi nào tôi có thể giết ả? Đến khi nào nó phải được thực hiện? Thời điểm nào sẽ là tốt nhất?
“…phù."
Lật qua cuốn sổ tay trong phòng, tôi xem lại ghi chú của mình và suy tính mọi thứ.
Tôi cũng không biết nữa. Tôi không thể nói chắc được. Thế nhưng có một điều chắc chắn - vụ ám sát Beatrice phụ thuộc rất nhiều vào việc Sensei có tồn tại trên thế giới này hay không.
Sensei sẽ xuất hiện ở thế giới này chứ? Điều gì sẽ xảy ra với chủ tịch GSC?
Giả như Sensei đến, thì ngay cả khi tôi thất bại... ngay cả khi Beatrice giết ngược tôi... tôi chắc chắn rằng Sensei sẽ cứu tất cả học sinh. Điều đó khiến cho rủi ro đáng để chấp nhận.
Nhưng đó chưa phải bảo hiểm chắc chắn.
“...tất cả đều là lỗi của em."
"Quyết định của em - và mọi thứ nó dẫn tới sau đó."
"Phải mãi cho đến nước đường này em mới nhận ra rằng thầy đã đúng... kể từ trước tới giờ..."
Đó là những lời mà chủ tịch GSC - người có thẩm quyền cao nhất ở Kivotos nói với người thầy.
Chỉ từ vài dòng văn bản đó, rõ ràng là nếu chủ tịch GSC và Sensei đều tồn tại trong dòng thời gian này, mọi thứ có thể khác với câu chuyện chính... và kết thúc trong sự hủy diệt.
Kết hợp tất cả các yếu tố lại với nhau, thời điểm tốt nhất để giết Beatrice sẽ là—
"Trong buổi lễ ký kết Hiệp Định Eden. Đó là cơ hội duy nhất."
Hiệp Định Eden. Hiệp định không xâm phạm giữa Trinity và Gehenna.
Trong câu chuyện gốc, nó đã bị hoãn lại vì chủ tịch GSC biến mất.
Các cuộc đàm phán thực sự không được diễn ra dựa trên tinh thần xây dựng mãi cho đến một năm sau đó - sau khi Sensei đến và chủ tịch GSC biến mất.
Nói cách khác, nếu chủ tịch GSC không biến mất, Hiệp Định Eden sẽ được ký kết... và ước nguyện ấp ủ từ lâu của Beatrice có thể được thực hiện mà không cần tới sự tham gia của Sensei.
Bất kể chủ tịch GSC có biến mất hay không.
Nếu là trường hợp đầu tiên, tôi sẽ tìm Sensei thất sủng ở đâu đó và nhờ thầy bảo vệ các học sinh Arius.
Nếu là trường hợp thứ hai, tôi sẽ liên hệ với Sensei tại lễ ký kết Hiệp Định Eden và yêu cầu thầy ấy bảo vệ các học sinh Arius bằng mọi thứ thầy có.
Chín hoặc mười năm kể từ bây giờ... cho đến khi tôi biết điều gì sẽ xảy đến với Sensei và chủ tịch GSC, tôi phải hoãn kế hoạch giết Beatrice.
Tôi sẽ không lôi kéo bất kỳ đứa trẻ nào vào vụ ám sát ả ta.
Luôn có nguy cơ "bom phá hủy Halo" sẽ được sử dụng.
…tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Không bao giờ. Tôi sẽ không để một đứa trẻ nào phải chết. Tôi sẽ không để bất cứ đứa trẻ nào phải đau khổ.
“…đúng vậy. Đó là cách câu chuyện nên diễn ra.”
Tuyệt đối không sai.
Cho nên, nếu như Sensei tồn tại ở dòng thời gian này, thì khi thời điểm đó đến... tôi sẽ tự mình thực hiện kế hoạch.
Tôi sẽ biến nó thành hiện thực - một mình.
“…chắc cũng đến lúc ra ngoài rồi."
Tạm gác lại vòng xoáy lo lắng, mất kiên nhẫn và sợ hãi sôi sục trong mình, tôi đóng cuốn sổ tay lại.
•
Tôi gõ và mở cửa.
Có cô gái với mái tóc xanh đậm đứng đó...
"Saori!! Chị tới chơi với em nèèèè!?"
"Cút đi!!"
"Đừng có hất nước vào người chị!! Em biết nước uống quý giá thế nào không hả!!"
“…đó là điều khiến cô tức giận à?"
Ấy — cả Misaki cũng ở đây.
Ơ mà... sao nước này có mùi kỳ kỳ...?
"Thiệt tình! Chị đã bảo trước là nay sẽ ghé qua rồi mà!?"
"Chính vì thế nên bọn tôi mới đợi ở đây để đuổi cô đi đấy! Misaki!"
"Ừ ừ, đã rõ… này cầm lấy."
Misaki đưa cho tôi một que diêm đang cháy dở...?
"Hở? Để chi v—ahhhh!? Nóng! Nóng! Nóng! Nóng quá!?"
Mấy con ranh này!? Chất lỏng chúng hất lên người tôi trước đó không phải là nước - mà là trà ô long cháy được!! Tụi nhỏ lấy nó ở đâu ra vậy!?
"Ha... ha... hai đứa không được đốt người khác như thế! Lỡ có người bị thương thật thì sao!?"
Tôi dậm nó xuống sàn và mắng Saori và Misaki một trận ra trò.
"Tại sao lại không được...?"
"Từ bỏ đi... bọn tôi là loại sinh vật như thế đấy."
"Loại sinh vật gì cơ...? Em là em gái chị đấy biết không...?"
"Tôi không phải."
"Quá đáng!!"
…cũng không tệ lắm.
Điều mà trẻ con Arius cần nghĩ là "Bất kể chuyện gì xảy ra cũng không thể khiến cô gái tên Suou bị thương."
“…Misaki, chúng ta còn bao nhiêu thuốc súng?"
"Có lẽ cũng không đủ để hạ gục thứ này..."
"Vậy sao... tệ quá."
Sự thù địch của họ đối với tôi ngày một tăng.
Cơ mà hôm nay tôi không có ý định lùi bước chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt như thế.
"Nào nào, cả hai em... có thể gọi Atsuko và Hiyori ra chị gặp không?"
"Không. Bọn tôi sẽ không để một người như cô gặp họ."
"Nhưng các em đều là em gái của chị mà?"
"Misaki, đi chuẩn bị thuốc súng. Tất cả chúng ta sẽ chạy trốn khỏi đây."
"Đã rõ, nhưng cô ta chắc chắn sẽ bắt kịp sớm thôi..."
“…con mẹ nó!"
Tuy nhiên, sẽ là một vấn đề nan giải nếu Saori và Misaki cứ kiên quyết từ chối cho tôi gặp Atsuko và Hiyori. Trước đây, tôi tiếp cận họ mà không có mục đích chỉ để giành được sự tin tưởng. Còn lần này, tôi có một mục tiêu rõ ràng.
“…ừm hứm, giờ thì, chắc để hai đứa thôi vậy."
“…cô muốn làm gì?"
"Ỏ thôi nào, nó không phức tạp đến thế đâu... à mà, nó cũng phức tạp theo một nghĩa nào đó, cơ mà đại ý thì rất đơn giản."
“…?”
"Đã đến lúc... học hành chút rồi."
•
“…và đó là phương pháp giải bài toán này, bằng cách sử dụng phép nhân ở chỗ này, em có thể thực hiện các phép tính dễ dàng hơn nhiều. Đó là bài học hôm nay."
“……….”
“…Saori ới, còn thở không em?"
Cảm tưởng như có hơi nước bốc lên từ đầu cô. Hình như tôi hơi quá tay thì phải.
Nhưng tôi không thể dành quá nhiều thời gian cho mỗi cá nhân. Luôn có nguy cơ tôi bị giáo viên để ý đến, và tôi cũng phải dạy bài học tương tự với những đứa trẻ khác nữa.
“………cô vừa bắt tôi làm gì...?"
"Học hành. Học vụ. Đó chẳng phải những gì học sinh phải làm sao?"
"Tôi không hiểu... tại sao lại phải làm vậy..."
Giọng nói của Saori trở nên yếu ớt và mất tập trung. Cô ấy hẳn đã kiệt sức.
“…mấy thứ này có ích gì...?"
"Ể, để tính tiền và mấy thứ khác."
“…bọn tôi không cần mấy cái đó."
Lần này là Misaki lên tiếng.
"Tại sao không?"
“…hửm, là vì..."
"Hai em có từng nghĩ mình sẽ sống một cuộc sống bình thường trong tương lai không?"
Khoảnh khắc tôi nói ra điều đó, khuôn mặt của cả hai đều tối sầm lại.
“…đó là sự thật."
"...vâng, có lẽ."
Chính xác.
Sinh ra là trẻ mồ côi lang thang đầu đường xó chợ ở khu tự trị Arius. Rồi một cuộc nội chiến nổ ra. Và chẳng bao lâu nữa, cấp cao nhất sẽ xuống để thực thi giáo dục tẩy não.
Cuộc sống bình thường ư? Không hề. Điều đó vốn đã là không thể.
Nhưng.
Nhưng—
"Vô nghĩa? Vô giá trị? Vâng, đúng vậy. Chính xác là như thế."
“…cô thực sự huỵch toẹt ra thế hả?"
Tôi có nên kìm hãm suy nghĩ tiêu cực đó không? Không, tôi không thể.
"Nhưng nếu em bỏ cuộc ngay từ đầu... nếu em buông xuôi, em sẽ mất đi khả năng làm ngay cả những điều em có thể làm."
Mấy câu nói sáo rỗng có thể bị cuốn đi một sớm một chiều như cát bụi.
"Chỉ cần vật lộn một chút. Em có thể có cho mình một cái gì đó đáng giá thông qua cuộc đấu tranh đó."
Những lời lẽ trống rỗng. Niềm an ủi tốt nhất.
"Và rồi một ngày nào đó, những thứ các em cho là vô dụng ngày hôm nay cũng sẽ trở nên hữu ích! Ngay cả những thứ như thế này đây!"
Không có chi tiết cụ thể. Không có điều khoản đảm bảo.
“…vì vậy cho nên, vâng."
Dẫu vậy.
“…than vãn mọi thứ đều vô nghĩa không cho em lý do để không làm gì cả."
Bất kể bất định tới đâu... đó chắc chắn là một câu nói quan trọng.
Bởi đó là kết luận mà phiên bản tương lai của những cô gái này đạt được trong câu chuyện gốc:
"Vanitas vanitatum et omnia vanitas. Tất cả đều là phù phiếm."
Những lời lẽ chống lại giáo lý vô lý đến tận cùng.
Những từ ngữ cho phép con người ta tiến lên một bước.
“…nó có nghĩa là gì vậy chị hai?"
"Chị không biết..."
"Haha... hừm hứm, không sao hết. Rồi một ngày nào đó hai đứa sẽ hiểu."
Để những đứa trẻ này có thể sống tiếp với hy vọng.
Để mấy đứa có thể trở thành học sinh như bao người.
Để các em không phải lớn lên mang theo mối hận thù với Trinity.
‘…dẫu vậy... ngôi trường của chúng ta, nơi chúng ta lớn lên... chúng ta sẽ không để một con già mặt mày không rõ hay những kẻ ngốc nghĩ rằng chiến đấu là tất cả, biến nó thành một nhà máy sản sinh ra những kẻ giết người!’
…để biến điều ước của cô ấy thành hiện thực.
“…buổi học tiếp theo là vào tuần tới, được chứ?"
“…haaa... được rồi. Lần tới, tôi sẽ mang theo Atsuko và Hiyori nữa."
“…nhớ nhé."
Kể cả khi tôi chỉ đang bắt chước Sensei.
Kể cả khi tôi chỉ là một người chị gái tự xưng.
Kể cả khi tất cả đều là dối trá.
Ngay cả như vậy - tôi vẫn sẽ làm những gì tôi có thể, cho hiện tại và cả tương lai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Vann: cứ coi như liên hợp quốc nhưng có nhiều quyền lực chính trị hơn Vann:
Vann: bợm PAB xin hân hạnh tài trợ chương trình này Vann: a sống như thế đấy em
