19 • Hồi đáp chủ thể thánh ca của lòng thương xót
Buổi sớm tinh mơ bên ngoài ô cửa sổ hãy còn mờ mịt khi tôi bảo dưỡng trang thiết bị và sinh hoạt đầu ngày.
Tầm nhìn của tôi bị che khuất bởi mái tóc của mình - thật khó chịu.
“…tóc mái mình… lại dài ra rồi."
Tôi lấy chiếc kéo từ kệ gần đó và mài sắc cạnh của nó bằng một chút thần bí.
Khi lưỡi dao cắt qua tóc tôi, một vài sợi tóc xám nhẹ nhàng trôi xuống.
"Ngon lành... bắt đầu ngày mới thôi."
Tôi chỉ tỉa bớt phần tóc mái để chúng không cản trở tầm nhìn, sau đó gom phần tóc đã cắt và đặt gọn gàng trở lại kệ.
“…mình sẽ phải làm thế này bao nhiêu lần trong chín năm nữa."
Thành thật mà nói, nó phiền toái - nhưng lại là một điều cần thiết. Để giết Beatrice.
Tóc dài hơn chút không gây nhiều cản trở trong chiến đấu.
Vì vậy mà, bất cứ điều gì xảy ra ngày hôm nay cũng đều không thành vấn đề.
"Ngáp... buồn ngủ quá."
Dụi mắt, tôi quay lại kiểm tra và bảo dưỡng thiết bị của mình.
Khẩu Shotgun mà tôi đã sử dụng cho đến bây giờ - tổng hai khẩu, bao gồm cả một khẩu dự phòng. Bây giờ tôi đã có thể sử dụng cả hai cùng một lúc.
Mặt nạ phòng độc - để che giấu danh tính của tôi. Mỗi khi hành động, tôi lại đeo nó cùng với một chiếc áo khoác có mũ trùm kín đầu.
Bom, lựu đạn các loại. Khá khó để thay thế, vì vậy tôi phải suy tính cẩn thận khi sử dụng chúng. Một khi quá trình tập huấn bắt đầu, tôi có thể bổ sung thêm.
Dây thừng. Chủ yếu để thực hành các nút thắt và các bài tập vận động. Một khi dự án đó hoàn thành, tất cả những bài thực hành đó sẽ được đền đáp.
“…pháo cầm tay." Khẩu súng phụ mà Cyan đưa cho tôi để tự vệ. Tôi đã sửa đổi nó thành loại bắn tự động, gia tăng cả sức mạnh và tốc độ bắn. Một vũ khí được tạo ra để làm tổn thương người khác.
Và thứ cuối cùng, nằm ở ngăn phía dưới... không, tôi không có kế hoạch sử dụng nó. Không phải với bất kỳ ai ngoài Beatrice.
"Không sao hết. Mình có sức mạnh."
Công cuộc chuẩn bị của tôi để giết ả ta đang diễn ra suôn sẻ.
Tất cả những gì còn lại là quyết tâm - giết, bị giết và ngăn chặn việc bị giết.
Không sao cả. Tôi sẽ khiến cho nó hoạt động. Hôm nay, tôi không cần phải rèn giũa bản thân để giết người.
Bên trong một cơ sở nào đó trong Arius, trẻ em cùng một lứa tuổi đang được tập hợp lại.
“…Suou đấy à. Nhanh thật đấy."
"Đúng vậy, là Suou-oneechan của em nè. Còn Saori thì..."
“…tôi không phải là em gái cô."
Nguyễn cứ y vân ha...
Nhưng có gì đó khang khác.
Chiếc mũ lưỡi trai mà Saori lúc nào cũng đội trong câu chuyện gốc - cô ấy đã không đội nó khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, ấy thế mà bây giờ nó lại xuất hiện.
Chỉ một chút. Chỉ một chút xíu xiu, nhưng có cảm giác như cô ấy đang tiến gần hơn đến câu chuyện gốc... và điều đó thật đáng lo ngại.
“…? Có gì không ổn sao?"
Nhận thấy ánh mắt của tôi, Saori hơi nghiêng đầu.
"À không, chỉ là... tóc Saori trông mềm mại và dễ thương quá... hahaha."
"Lời cô nói ra thật rùng rợn."
“Quá đáng!?"
Ừm hứm, ngay hôm đầu gặp mặt đã ăn đạn nên chắc hẳn cô ấy đã sớm quen với tôi rồi.
Saori trông khá xấu hổ thốt ra câu, "Cố gắng đánh bại cô ta là vô ích - chỉ tổ lãng phí tài nguyên”, hoặc là tôi muốn tin như vậy.
"Tại sao cô không cắt tóc đi?"
"Chị cắt rồi đây nè, thấy không?"
"Chỉ có tóc mái..."
Phần tóc dài đó là cần thiết, do đó tôi chưa thể cắt thêm được. Vì không thể nói ra lý do chính xác nên giờ tôi chỉ đành đánh trống lảng sang chuyện khác.
"Còn Misaki và mấy đứa khác đâu rồi?"
"Họ vừa đến."
"Mừm!"
Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau tôi, và tôi phát ra một âm thanh khó xử.
"Misaki! Atsuko, và cả Hiyori nữa!"
"Tôi vừa mới do thám quanh đây."
"Ra thế..."
Bây giờ tôi đã bắt đầu hiểu ngôn ngữ ký hiệu của Atsuko khá tường tận.
"Mà tại sao chúng ta lại tụ tập ở đây...? Có rất nhiều người..."
"Chị cũng không biết nữa..."
Bịp đấy. Thực ra tôi đã sớm đoán được rồi.
Đã hai năm kể từ khi Beatrice lên nắm quyền kiểm soát vùng đất này... và đồng thời là khi cuộc nội chiến bắt đầu.
Có lẽ phải mất khoảng một năm để loại bỏ hoàn toàn những người ôn hòa còn sống sót. An ninh ở Arius trở nên chặt chẽ hơn vào khoảng thời gian đó.
Rồi vào năm sau... 'Tôi' đã làm những gì sau khi trở thành chị cả ấy nhỉ?
Từ đây trở đi, chỉ là suy đoán — nhưng tôi nghi ngờ ả ta đã đứng sau thao túng tầng lớp cầm quyền của Arius và vươn lên đứng đầu.
"Mấy đứa đợi đây, chị xem mấy em khác thế nào."
"Im lặng. Tất cả, hãy im lặng."
Và sau đó thì sao? Ả ta cần gì?
Đơn giản lắm.
Thứ Beatrice muốn không chỉ là dòng máu hoàng tộc cho nghi lễ hay cơ sở vật chất. Ả muốn đưa vùng đất này hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của mình - thiết lập lãnh thổ của mình trong Kivotos - và tạo ra những con tốt thí vâng lời.
"Từ hôm nay, tất cả các ngươi sẽ được đặt dưới sự cai trị của Đức Bà... của Trường Chi Nhánh Arius."
“…hả?"
Nói tóm lại, quyền lực của Beatrice - thứ vốn chưa chạm đến bọn tôi cho đến bấy giờ - rốt cuộc cũng đã lan rộng.
Thời kỳ đen tối đã bắt đầu.
“…đức bà?"
Tất nhiên, những đứa trẻ trong đội Arius, bao gồm cả Atsuko, có lẽ đã biết đến Beatrice.
Chúng ta không được phạm sai lầm. Một bước đi sai sót, và thứ chờ đợi là cái chết.
Chờ đợi thời điểm thích hợp.
May mắn thay, chỉ có hai quản giáo có mặt ở đây. Bản thân Beatrice không đến.
Đừng để bất kỳ thông tin nào về tôi đến được chỗ ả.
Đừng hành động hấp tấp.
"Để trả thù Trinity, các ngươi sẽ trải qua quá trình huấn luyện tác chiến. Bắt đầu kể từ ngày mai."
"Chờ một chút... quá đột ngột..."
"Im lặng."
"Kyah!?"
“…hả?"
Vâng, tôi đã dự liệu chuyện này sẽ xảy ra.
"M-Mai!? Cậu không sao chứ!?"
"Ừm...!"
"Ai cho ngươi ngã? Đứng dậy!"
…thành thật mà nói, tôi muốn xử lý vấn đề này thận trọng hơn.
Không cần thiết phải liễu lĩnh tổn thương bất kỳ ai cả.
Tôi thậm chí còn nghĩ xuôi khóa đào tạo sẽ là hơn.
"Không được nói chuyện riêng."
"Ugh...!!"
"Chờ đã... xin hãy dừng lại...! Vết súng bắn trên người cậu ấy... đang bầm tím...!"
“…được thôi. Đây là một ví dụ hoàn hảo để làm gương."
"Hả...?"
"Hãy nhớ điều này cho thật kỹ. Kháng cự là vô ích. Vâng lời bọn ta. Và nếu các ngươi vẫn khăng khăng chống lại... đây là những gì xảy ra."
"Eek...! E-em xin lỗi...!! Làm ơn, hãy tha...!!"
Cơ mà… giờ thì không cần nữa rồi.
Tôi không còn cảm thấy cần phải kiềm chế cơn giận này nữa.
"Ê con già kia."
“…hả?"
"Mày đang làm gì với em gái yêu quý của tao thế hả?"
Nắm chặt quả bom trong tay phải, tôi truyền nhẹ thần bí và ném nó bằng tất cả sức lực của mình.
Nó phát nổ, cơn đau chạy dọc cánh tay tôi - nhưng nó sẽ sớm lành lại mà thôi. Không vấn đề gì.
"Gah...!?"
"Ngươi làm cái..."
"Câm miệng."
Tôi túm lấy người quản giáo sắp sửa bị lực nổ thổi bay và đập cô ta vào đầu người còn lại.
"Ugh...! Ê này, ngươi không sao chứ—ugh...!"
Tôi tung một đòn đầu gối từ dưới lên thẳng hàm, và trong lúc chúng còn đang loạng choạng, tôi chớp lấy cơ hội leo lên người và bắn những viên đạn thần bí thẳng vào hai bên vai.
Tiếp theo là đầu gối, cánh tay và chân - quản giáo còn lại cũng nhận được xử lý tương tự, mỗi chi một viên đạn xuyên giáp.
"Phìu..."
Tổng số bom trừ đi hai. Thôi cũng đành—không trách được.
“…!”
"S-Suou... San...?"
"Mai, em không sao chứ?... ôi trời đất ơi, tay em sưng tấy hết lên rồi... xin lỗi, ở đây không có nước đá, cho nên... hãy chờ một chút, được chứ?"
Lục lọi người quản giáo mất khả năng di chuyển, tôi tìm thấy băng gạc và một bộ sơ cứu cơ bản.
"Cái... ngươi nghĩ gì mà lại dám?!"
"Hai cô quản giáo nằm đó thêm lúc nữa đi. À, chắc nên nên xoa đầu để thưởng cho bé ngoan chứ nhỉ?"
"Đừng có giỡn mặt!!"
“…sẽ đau một chút, chịu khó nhé Mai."
"Úi...!"
Những đứa trẻ này chưa quen với việc thao tác thần bí... bọn họ sẽ cần được điều trị y tế đúng cách.
May mắn thay, tổn thương chỉ ở ngoài da.
Tôi rửa nhẹ vùng bị sưng bằng nước sạch, sau đó lau khô và bôi một ít thuốc mỡ tan máu bầm.
Sau đó, tôi quấn cánh tay đã sơ cứu trong một miếng băng gạc, để dư ra một phần dây buộc hai đầu lại rồi treo qua cổ cô bé.
"Xong... em giỏi lắm. Tình trạng sưng tấy sẽ thuyên giảm trong một thời gian ngắn... Tsumugi, em trông chừng Mai giúp chị."
Công sức học thắt nút đã được đền đáp.
Nó diễn ra suôn sẻ hơn tôi mong đợi.
"Ơ... dạ."
Sau khi điều trị xong cho Mai - một trong những cô em gái của mình - tôi quay lại đàm đạo với hai quản giáo.
"Nào giờ thì… nãy mày bảo 'đừng có giỡn mặt' ha? Thế câu đó là nói ai? Bọn mày là người manh động trước."
"Ngươi cứ chờ đấy...! Ranh con..."
"Chờ Beatrice trừng phạt mày à?"
"Ưm...!"
Cai trị bằng nỗi sợ cũng có mặt hại của nó.
"Mày nghĩ bọn tao là sẽ thua mày à? Như nào cơ?"
"Nếu bọn ta... biến mất...!"
Một là sức mạnh thô - bản thân nỗi sợ hãi - chẳng mang ý nghĩa gì cả. Tất nhiên, trừ khi nó được thấm nhuần sâu sắc từ thời thơ ấu.
"À không, không phải vụ đấy."
Và điều còn lại.
"Giờ mà mày báo cáo lên, chả phải chính mày là người đầu tiên bị trừng phạt sao? Hay mày nghĩ ả sẽ tha cho mày?"
…lòng trung thành là thứ không tồn tại.
"Haaa. Ta cứ nghĩ là ngươi sẽ thốt ra mấy câu thiếu hiểu biết, và... đúng là thế thật, thật vô nghĩa."
"Thật vậy sao?"
“…”
"Mày thực sự có thể gọi nó là vô nghĩa sao?"
Sẽ không ai trả lời trung thực nếu làm vậy là đặt bản thân vào nguy hiểm.
Tất nhiên, một phần của quy tắc thống trị dựa trên nỗi sợ hãi là khiến kẻ tác tin rằng chúng liên tục bị theo dõi... nhưng tôi không nghĩ rằng sự kiểm soát của Beatrice đã thâm nhập sâu đến vậy chỉ trong một năm ngắn ngủi.
"Nghĩ thử mà xem. Ai sẽ là vật phẩm tiêu hao tốt hơn với Beatrice? Mày, một con tốt vâng lời nhưng đến một đứa trẻ cũng đánh không lại, hay tao, một con ngựa bất kham nhưng lại là một con tốt hữu dụng một khi được kiểm soát?"
“…!”
"Có gì đảm bảo... mày sẽ không bị giết? Cốp to à? Quên đi, ả ta là một mụ điên giết người không chớp mắt."
…ụa, nó làm tôi phát ốm.
Lợi dụng nỗi sợ hãi của người khác... nhưng tôi làm vậy vì tôi phải làm, bởi vì nó cần thiết.
"Tao không bảo chúng mày ngừng khóa tập huấn. Nếu Beatrice phát hiện ra sự việc ngu ngốc này, mọi chuyện sẽ vô nghĩa. Cái tao muốn là sự im lặng. Bất cứ điều gì xảy ra ở đây... chớ có báo cáo cho Beatrice. Từ giờ hai đứa chúng mày là đồng phạm của tao."
"Ugh...!!"
"Mà, chúng mày làm gì có lựa chọn nào khác. Mày sẽ làm gì? Cố gắng chống cự à? Trừ khi mày tự tin có thể sống sót mà không cần Halo, vậy thì giỏi quá."
“…hiểu rồi. Ta hứa... ta sẽ không nói với đức bà về chuyện này...!"
"Tốt. Đây là 'hợp đồng'. Đừng nghĩ tới việc phá vỡ nó."
…đây là bảo hiểm. Trong thế giới của Blue Archive, các hợp đồng quả thực có trọng lượng đáng kể.
Bằng cách tuyên thệ rõ ràng rành mạch, nó sẽ có một số loại ràng buộc nào đó.
“…nào giờ thì. Sau khi vết thương lành lại, hãy về nhà trong ngày. Dù sao thì đó cũng là kế hoạch đã định mà phải không?"
"V-Vâng...!"
Không vấn đề gì. Nó sẽ ổn mà thôi.
"Phìu... xin lỗi nha, làm mấy đứa sợ rồi! Có ai khác bị thương không?"
Chỉ có sự im lặng đáp lại tôi.
Bọn trẻ có vẻ như còn đang chưa hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.
“…cô đang làm cái quái gì vậy?"
"Pfft!?"
Một cú va chạm mạnh chạm tới phía sau đầu tôi. Ngoảnh lại, tôi thấy Saori đang đứng đó, trông vừa bực bội vừa tức giận.
"Chị biết chứ- ngay cả chị cũng biết sẽ nguy hiểm như thế nào nếu hành động trong tình huống đó."
“…nhưng cuối cùng mọi người đều an toàn, không phải sao? Chị mày mạnh, cho nên không sao cả. Hơn thế nữa... với tư cách là một người chị. Chị không thể đứng yên nếu ai đó làm tổn thương em gái mình."
“…hết nói nổi."
"À nữa, các em này, hãy nghe chị nói. Như hai kẻ đã nói trước đó, khóa đào tạo sẽ bắt đầu kể từ ngày mai. Nó sẽ không nhất thiết phải diễn ra suôn sẻ như ngày hôm nay và có thể sẽ có những quản giáo khác. Do đó, các em cần giả vờ vâng lời. Năm người đổ xuống thì chị có thể bịt miệng hết một lượt, cơ mà nhiều hơn thế thì vượt quá tầm kiểm soát của chị."
Mọi người khẽ gật đầu, một loạt những cử chỉ nhỏ nhưng nghiêm túc.
…có phải tôi khiến bọn nhỏ sợ rồi không?
Thành thật mà nói, tôi cũng không chắc liệu những gì tôi đã làm có phải là điều đúng đắn hay không.
Có rất nhiều điều tôi không biết.
Nếu tôi thất bại dù chỉ một lần, Beatrice có thể phát hiện ra. Mọi người đều có thể bị thương.
Tôi sợ hãi. Lúc nào cũng vậy, ngày này qua ngày khác. Mỗi khi tôi cố gắng thay đổi một điều gì đó, tôi đều không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Liệu tôi có thể bảo vệ những đứa trẻ này không?
Tôi không biết. Tôi chẳng hay - nhưng tôi không thể làm gì cả.
Tôi sẽ không để bất kỳ ai bị thương. Tôi sẽ không để bất cứ ai đau khổ.
‘Mình sẽ không bao giờ không vâng lời người lớn nữa... mình sẽ không kháng cự... mình sẽ cố gắng không hy vọng vào tương lai... mình sẽ không bao giờ mong muốn hạnh phúc nữa... mình sẽ không cầu nguyện... làm ơn... xin hãy thương xót…’
…những câu chữ tiêu cực đó – nó phủ nhận chính nhân tính của một người. Tôi sẽ không bao giờ để bất cứ đứa trẻ nào thốt ra chúng.
Đó là lý do tại sao tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc thử.
Bất kể điều gì xảy ra kể từ đây. Bất kể điều gì xảy đến với tôi.
"Ừm, uh...!"
"Mai? Sao thế em?"
"Ừm, Suou-san thực sự không phải chị mình, cơ mà... cảm ơn cậu... vì đã giúp tớ!"
…vâng, có những thứ không thay đổi.
"Không!! Chị là chị em còn em là em chị!!"
"Suou, cô... lại nữa rồi."
"Hahaha!"
Ngay bây giờ đây, sự thật là tôi đã và đang bảo vệ đứa trẻ này.
Hiện tại, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để tôi tin rằng những gì tôi làm ngày hôm nay không sai.
•
Vann: khi đối đầu với sự đe dọa, phản ứng của con người chia làm bốn loại:
-đóng băng: không phản ứng
-chống lại: phản kháng
-bỏ chạy: trốn chạy thực tế
-phục tùng: theo nghĩa đen
Phản ứng sẽ thay đổi theo thời gian tùy theo mức độ đe dọa, và như có thể thấy, quản giáo ở trên đã trải qua chính xác bốn phản ứng trên.
Có thể bạn đã thấy nhiều cảnh này trong phim trinh thám phá án việt nam chiếu trên TV, nhìn cảnh đứa đang bị đe dọa quay ra dọa ngược rồi lại cầu xin ‘a bắt e làm gì cũng được’ đổi qua đổi lại thấy hơi buồn cười nhưng đạo diễn thực sự đã miêu tả chính xác tâm lý con người, peak vl mấy con gà biết gì <(“)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
