35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

604 24822

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

(Đang ra)

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

Necoco

Một cái vỏ trứng bé xíu ư? Chẳng đời nào cản được bước tiến của cậu.

77 239

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

206 1660

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

41 143

Tiểu thư quý tộc chỉ thân thiết với mình tôi

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc chỉ thân thiết với mình tôi

Natsunomi

Chuyện tình học viện đầy hài hước và ngọt ngào, chính thức bắt đầu.

43 17

Ta chỉ là tới phá hư hôn ước, công lược ta làm gì

(Đang ra)

Ta chỉ là tới phá hư hôn ước, công lược ta làm gì

谢海朱

"Ơ, hiệu quả của thuốc đã nói sẽ biến mất đâu rồi? Khoan đã..."

90 77

Tập 01 - Chương 1 ~ 3

Chương 1 ~ 3

### Chương 1: Trưởng nhóm, thừa kế căn nhà của ông nội

"Trưởng nhóm, anh có rảnh chút không ạ?"

"Cậu Yamada, chờ tôi một chút..."

Hôm nay cũng vậy, những câu hỏi từ cấp dưới và lời hối thúc từ trưởng phòng cứ tới tấp bay đến.

Tôi là một trưởng nhóm (Kakarichou) tại công ty này.

Tôi leo lên chức vụ này ở tuổi 35, chẳng biết là nhanh hay chậm so với người ta nữa.

Nhưng thú thật, tôi đang hối hận đây.

Ban đầu được thăng chức, lại có thêm trợ cấp chức vụ nên tôi vui lắm. Nhưng đến khi bắt tay vào làm mới thấy, bị kẹp giữa cấp dưới và cấp trên đau đầu muốn chết.

Đã thế, vừa phải điều phối giữa hai bên, vừa phải hoàn thành việc của mình, nói thẳng ra thì cái khoản trợ cấp 1 vạn yên kia quá bèo bọt, chẳng bõ bèn gì.

"Haizz... Ước gì được về quê, vừa câu cá vừa tận hưởng cuộc sống 'slow life' thì hay biết mấy..."

Hôm nay tôi lại tăng ca. Ban ngày thì chịu trận nghe trưởng phòng gọi lên mắng vốn dăm ba lần, đêm đến vừa làm thêm vừa nghe cấp dưới than vãn.

Mệt mỏi thật sự...

Hồi tuổi 20, tôi cứ cắm đầu làm việc mà chẳng suy nghĩ gì. Lúc đó thể lực còn sung mãn, khí thế hừng hực, cứ nghĩ mơ hồ rằng rồi đâu cũng sẽ vào đó.

Nhưng bước sang tuổi 30, hiện thực bắt đầu phơi bày trước mắt.

Tôi dần cảm nhận được những bất ổn của cơ thể, cái cảm giác già đi bắt đầu ập đến.

Mang tiếng là lên chức trưởng nhóm, nhưng lương lậu có tăng được bao nhiêu đâu.

Tiền không có, mà dạo gần đây những chuyện khiến tôi thấy vui vẻ cũng ngày càng ít đi.

Hôm nay làm việc, ngày mai lại làm việc.

Hai ngày cuối tuần chỉ loanh quanh việc nhà và nghỉ ngơi cho lại sức là hết vèo.

Muốn đi câu cá cho thỏa đam mê, nhưng chẳng còn chút sức lực hay tinh thần nào nữa.

Tôi không khỏi tự hỏi liệu cuộc đời mình cứ thế này là ổn sao?

Nhưng dạo này tôi chẳng có hứng thú làm gì cả.

Biết đâu nếu có vợ con thì mọi chuyện sẽ khác.

Nhưng với một thằng đến bạn gái còn không có chứ đừng nói vợ con như tôi, thì chuyện đó thật xa vời.

Trên đường đi làm về, vừa suy nghĩ mấy chuyện tiêu cực đó, tôi vừa tự an ủi rằng ráng làm nốt ngày mai là được nghỉ cuối tuần, rồi ghé vào cửa hàng tiện lợi mua cơm hộp ăn tối.

Đứng trước kệ cơm hộp, dù trong đầu nghĩ đến sức khỏe nhưng rốt cuộc tay vẫn chọn hộp cơm gà rán. Nhìn ra quầy thu ngân, người xếp hàng đông nghịt.

Tôi tặc lưỡi nghĩ "đành chịu thôi" rồi đứng vào hàng chờ đến lượt.

Cuối cùng cũng đến lượt cô bé nữ sinh cấp ba mặc đồng phục đứng trước tôi. Tôi đang nghĩ "sắp đến mình rồi" thì thấy cô bé bắt đầu luống cuống thấy rõ.

"Ủa? Hửm?"

Cô bé mở chiếc cặp đeo trên vai, lục lọi tìm thứ gì đó.

Chắc là quên ví rồi, cảnh này dễ đoán mà.

Thật luôn đấy à...

Lẽ ra phải chuẩn bị sẵn trong lúc xếp hàng chứ. Nhưng tôi cũng từng nghe người ta bảo phụ nữ và người già hay lóng ngóng, không nên trách cứ họ vì chuyện đó.

Cơ mà, vẫn mong là nhanh nhanh giùm cái...

Tôi cứ đứng đợi, cô bé thì vừa liếc nhìn hàng người phía sau vừa hoảng loạn tột độ.

Nhìn món đồ cô bé đặt trên quầy, hóa ra chỉ là một chai nước suối.

Có 100 yên thôi mà...

Lại còn là nước lọc...

Chúng tôi phải đợi dài cổ chỉ vì chai nước 100 yên này sao...

"Chậc!"

Phía sau vang lên tiếng tặc lưỡi.

Cô bé giật bắn mình, rụt rè quay lại nhìn đám người đang xếp hàng.

Đừng có tặc lưỡi chứ.

Lại tưởng là tôi làm thì oan.

Có vẻ cô bé định bỏ cuộc, tay đưa ra định trả lại chai nước.

Thấy vậy, tôi nghĩ cũng chẳng đáng gì, bèn rút 100 yên từ ví ra đặt lên quầy.

"Đây."

"Dạ? Nhưng mà..."

Cô bé nhìn tôi rồi lại nhìn đồng 100 yên trên quầy.

"Cứ lấy đi."

"Nh-nhưng..."

Cô bé ngại ngùng cụp mắt xuống, nhưng nhân viên cửa hàng nhanh trí đã bấm thanh toán luôn.

Thế là cô bé rụt rè cầm chai nước rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Thấy xong việc, tôi cũng thanh toán hộp cơm của mình rồi đi ra.

Đang định rảo bước về nhà thì...

"A, anh gì ơi!"

Nghe tiếng gọi của phụ nữ, tôi quay lại thì thấy cô bé nữ sinh lúc nãy đang đứng đó.

Cô bé có gương mặt rất xinh xắn, mái tóc đen dài buộc kiểu đuôi ngựa.

"Sao thế?"

"C-cảm ơn anh nhiều lắm ạ! T-tại em không mang ví..."

Cô bé lúng túng vặn vẹo đôi tay.

Chắc là để quên ở nhà hay đâu đó rồi.

"Không có gì đâu. Cũng chẳng đáng bao nhiêu mà."

Chỉ là 100 yên thôi.

"Nh-nhưng mà..."

"Được rồi, được rồi. Hôm nay tâm trạng tôi tốt nên mời em đấy."

Thực ra là nói dối.

Dạo này tôi hiếm khi nào thấy tâm trạng tốt cả.

"C-cảm ơn anh ạ... À, ừm, để em trả lại tiền, anh cho em xin thông tin liên lạc được không..."

Tại sao chỉ vì 100 yên mà phải phức tạp thế nhỉ.

Nhỡ bố mẹ em ấy biết chuyện rồi nhìn tôi với ánh mắt kỳ thị thì phiền lắm.

"Thật sự không cần đâu."

"À, ừm, anh có làm nghề gì đặc biệt không ạ?"

Hửm?

"Đặc biệt là sao? Tôi chỉ là nhân viên văn phòng bình thường thôi."

"V-vậy ạ... A, ừm, cảm ơn anh rất nhiều! Ơn này nhất định em sẽ báo đáp!"

Cô bé nói xong, cúi đầu chào rồi chạy biến đi.

Nhìn theo bóng lưng cô bé, tôi nghĩ 100 yên mà làm quá lên thế, nhưng chắc cũng chẳng bao giờ gặp lại đâu. Tôi quay người tiếp tục về nhà.

Về đến nơi, tôi đứng dưới máy hút mùi châm điếu thuốc.

"Hay là cai thuốc nhỉ..."

Tôi sắp 35 tuổi rồi.

Cái tuổi phải chú ý đến sức khỏe, với lại cũng không muốn bị đám nhân viên trẻ chê là hôi thuốc.

Vừa nhả khói trắng vừa suy nghĩ vẩn vơ thì điện thoại reo.

Giờ này còn ai gọi nhỉ? Nhìn màn hình, hóa ra là bố.

Hiếm khi thấy ông gọi, tôi bắt máy.

"Bố hả? Có chuyện gì thế?"

『Ờ, Tatsuya đấy à. Ông nội mất rồi.』

Hả?

"Sao cơ? Ông bị bệnh gì à?"

『Bố cũng mới biết thôi, hình như ông yếu từ khá lâu rồi. Hôm nay người ta gọi xe cấp cứu nhưng ông đi luôn rồi, nhẹ nhàng lắm.』

Thật sao...

"Ông nội mà lại..."

Ông nội tôi là một người lập dị, bị cả gia đình xa lánh.

Bà nội mất từ hồi tôi còn đi học, kể từ đó ông sống một mình trong căn nhà riêng.

『Biết là gấp nhưng mai là lễ viếng, ngày kia là tang lễ.』

"Con biết rồi. Mai con sẽ xin nghỉ."

Mai là thứ Sáu nên chỉ cần nghỉ một ngày là được.

Đang không phải mùa cao điểm, chắc xin nghỉ cũng dễ thôi.

『Ừ. Với lại... thực ra có di chúc, ông để lại căn nhà đó cho con đấy.』

Nhà á?

Hình như là căn nhà mà bố và cô tôi chê rộng quá nên chuyển sang nhà nhỏ hơn sau khi ra riêng.

Là nhà trệt 3 phòng ngủ (3LDK), nhưng nằm ở nội thành Tokyo nên bán đi chắc được giá lắm.

"Sao lại là con?"

『Mày được ông cưng nhất mà... Nói chuyện tài sản lúc này hơi kỳ, nhưng ông cũng để lại cho bố và cô một khoản kha khá. Bố bàn với cô rồi, căn nhà đó sẽ theo di chúc thuộc về con. Từ chỗ làm của con đến đó cũng không xa, tiện quá còn gì.』

Đúng là chỗ làm hiện tại không xa căn nhà đó lắm.

Thậm chí còn gần hơn cái căn hộ tồi tàn tôi đang thuê.

"Được không vậy?"

『Được chứ... Con cũng đến tuổi yên bề gia thất rồi còn gì.』

Con làm gì có đối tượng mà yên bề gia thất.

"V-vâng..."

『Haizz... Thôi tóm lại là mai với ngày kia đấy nhé. Nhờ con cả đấy.』

Bố thở dài như đã buông xuôi điều gì đó rồi cúp máy.

Vậy là ông nội mất rồi sao... Tôi vừa hồi tưởng lại những kỷ niệm về ông vừa ăn nốt hộp cơm mua ở cửa hàng tiện lợi.

Ngày hôm sau là lễ viếng, ngày tiếp theo là tang lễ.

Ông hưởng thọ 90 tuổi, coi như là đại lão, nên đám tang cũng không quá bi lụy.

Sau đó, tôi nhận thừa kế căn nhà theo di chúc và bắt đầu dọn dẹp di vật của ông.

"Nhiều đồ đạc phết... Nhưng mà đồ điện tử với nội thất cái nào cũng xịn hơn đồ nhà mình."

Đến nhà ông và đi xem từng phòng, có vẻ ông đã sống rất sung túc.

Thế này thì thà vứt đồ ở phòng trọ của tôi đi còn hơn.

"Cơ mà sao ông lắm tiền thế nhỉ?"

Xây nhà ở khu đất vàng này, sống sung túc.

Lại còn để lại tiền cho bố và cô nữa, chứng tỏ ông kiếm được rất khá.

Nhưng tôi chưa từng nghe nói ông làm việc ở đâu. Hồi nhỏ nghỉ hè hay đến đây chơi, lúc nào cũng thấy ông ở nhà với bà.

"Trúng số hay là làm việc từ xa nhỉ..."

Chẳng biết đâu mà lần.

Tôi tiếp tục đi xem các phòng, so sánh đồ đạc với đồ ở nhà mình để quyết định giữ hay bỏ.

Đến trưa, tôi ngồi nghỉ, ăn cái cơm nắm mua ở cửa hàng tiện lợi.

"Chắc thế này là ổn... Mộng về quê nuôi cá trồng rau tan thành mây khói, nhưng được ở căn nhà xịn thế này mà còn đòi hỏi thì đúng là quá đáng."

Tôi đã xem qua hầu hết các phòng và lên kế hoạch chuyển nhà.

Chủ yếu là dùng đồ có sẵn ở đây, đồ ở phòng trọ cũ chắc vứt gần hết.

"A..."

Đang ăn nốt miếng cơm nắm cuối cùng, tôi nhận ra mình chưa vào một căn phòng.

"Không biết phòng đó thế nào rồi nhỉ?"

Trong nhà này có một "căn phòng bí mật".

Nói đúng hơn là thư phòng của ông.

Như bố nói, ông rất cưng chiều tôi, là người ông hiền lành hay lén cho tôi tiền tiêu vặt.

Lúc tôi xin được việc, ông mừng lắm, còn mua tặng bộ vest đắt tiền làm quà, tôi luôn cảm thấy mình được ông yêu thương.

Ông gần như chưa bao giờ mắng tôi.

Duy chỉ có một lần ông nổi giận, đó là khi tôi định vào căn phòng đó.

Tôi vẫn nhớ rất rõ chuyện ấy.

"Giờ chắc ông không mắng nữa đâu nhỉ."

Dù sao ông cũng cho tôi cái nhà này rồi mà.

Ăn xong cơm nắm, tôi đứng dậy, thầm mong không có ma cỏ gì rồi bước ra khỏi phòng khách.

Đi dọc hành lang, tôi đứng trước căn phòng nằm sâu trong cùng.

"Hình như có khóa..."

Hồi xưa nhậu với bố, bố bảo ông cũng chưa từng vào đó, cửa lúc nào cũng khóa.

Hỏi bà lúc bà còn sống thì bà chỉ cười trừ không nói gì.

Nhớ lại chuyện cũ, tôi nắm tay nắm cửa, thử kéo nhẹ.

Cánh cửa hé ra một chút.

"Ủa? À, mà cũng phải thôi..."

Ông mất rồi thì ai khóa nữa. Tôi kéo mạnh tay nắm cửa.

Cánh cửa mở ra kèm theo tiếng "két" khô khốc.

"Hả?"

Phía sau cánh cửa là một căn phòng, nhưng cấu trúc hoàn toàn khác biệt.

Nói đúng hơn là rất kỳ lạ.

Bởi vì diện tích căn phòng rộng đến mức phi lý so với cấu trúc ngôi nhà.

Ngay sau lưng nhà là nhà dân khác, nếu tính đúng thì phòng này chỉ tầm 6 chiếu (khoảng 10m2) là cùng.

Nhưng căn phòng này ít nhất cũng phải 20 chiếu (hơn 30m2), rõ ràng là không bình thường.

Khoan, chuyện đó tính sau.

Có một thứ quan trọng hơn đang đập vào mắt tôi.

Đứng trước mặt tôi là một bé gái nhỏ nhắn, tóc đen dài, mặc bộ áo choàng có mũ trùm đầu màu trắng toát, trên tay đang ôm một con mèo đen.

"Em đã đợi ngài, ngài Tatsuya."

Cô bé cúi đầu chào rồi ngẩng lên ngay.

"Hả? Ai thế?"

Thật sự là ai đấy!?

Ông ơi, bắt cóc là phạm pháp đấy nhé!

A, khoan... chẳng lẽ là con rơi!?

Cô bé ôm con mèo đen nghiêng đầu nhìn tôi.

Trông chỉ tầm 10 tuổi là cùng.

Gay go! Vụ này cực kỳ gay go!

Tôi 35 tuổi rồi!

Xử lý không khéo là chết về mặt xã hội như chơi!

Tôi muốn nghỉ việc chứ không muốn bị xã hội đào thải đâu nhé!

"Em tên là Ruri. Em là Homunculus được tạo ra để hỗ trợ ngài Tatsuya. Mong được ngài giúp đỡ."

A... Đừng bỏ anh lại phía sau.

Não anh nhảy số không kịp nữa rồi...

Đây có phải là khoảng cách thế hệ không?

"Homunculus?"

Hình như nghe ở đâu rồi thì phải?

Là cái gì nhỉ?

"Vâng. Homunculus nghĩa là người nhân tạo. Em được ngài Tadashi tạo ra và căn dặn phải hỗ trợ ngài Tatsuya. Xin ngài cứ ra lệnh. Bất cứ việc gì em cũng sẽ tuân theo."

...Con bé này đang nói cái quái gì thế?

---

### Chương 2: Phép thuật

"Xin lỗi... Anh hoàn toàn không hiểu tình hình là gì cả. Hôm nay anh mới đến nhà ông nội thôi."

"Em hiểu mà. Thực ra ngài Tadashi đã ra lệnh cho em phải giải thích mọi chuyện cho ngài Tatsuya."

Ra lệnh?

Ông nội á?

Với một bé gái dễ thương thế này?

Hả? Có ổn không đấy?

"Ừm, anh nghe nói ông mất và để lại căn nhà cho anh..."

"Tất nhiên, em biết chuyện đó."

Cô bé gật đầu.

"Rốt cuộc là sao? Xin lỗi nhé, nhưng anh mù tịt luôn."

"Vâng. Để em giải thích. Hỗ trợ ngài Tatsuya cũng là công việc của em."

Nãy giờ cứ nhắc đi nhắc lại, rốt cuộc hỗ trợ là làm cái gì?

À thôi, trước mắt cứ nghe đã.

"Nhờ em nhé."

"Trước đó, ngài đứng mãi cũng mỏi, mời ngài ngồi. Để em pha trà."

"Hả? À, ừ..."

Được mời, tôi ngồi xuống chiếc bàn ở giữa phòng.

Ngồi trên ghế nhìn bóng lưng cô bé, tôi thấy em thò tay vào cái bao ghi chữ "Bancha" (trà thô) trên bàn làm việc, bốc một nắm lá trà.

Sau đó em bỏ trà vào ấm, rồi rót nước nóng từ phích vào.

A, trà đó hả...

Cứ tưởng không khí này phải là hồng trà chứ.

Cô bé bưng khay trà gồm ấm và tách đến, đặt tách trước mặt tôi rồi rót trà.

Con mèo đen không biết từ lúc nào đã cuộn tròn trên bàn.

Dễ thương ghê.

"Cảm ơn em..."

"Không có gì, đây cũng là việc của em. Em giỏi vụ này lắm."

Vậy sao...

Trà đậm đặc luôn...

Gu của ông nội à?

"Ừ, ngon lắm."

Nghe tôi nói vậy, khóe miệng cô bé vốn đang vô cảm khẽ giãn ra.

Thế này thì sao dám nói "Lần sau pha loãng chút nhé..." được nữa.

"Vậy, em xin phép giải thích. Vì ngài chưa biết gì nên em sẽ nói từ đầu."

Cô bé quay lại vẻ mặt vô cảm.

"Nhờ em."

"Vâng. Trước kia, ông của ngài Tatsuya là ngài Tadashi đã được thần linh ban cho sức mạnh phép thuật."

Nghe đã...

Cứ nghe hết đã.

"Ghê nhỉ."

"Vâng. Có được sức mạnh đó, ngài Tadashi ngày đêm nghiên cứu phép thuật. Và cuối cùng, ngài ấy đã mở ra cánh cổng đến dị giới."

"Dị giới?"

"Là nơi này đây ạ."

Đây á?

Chỗ này là dị giới á?

"Thật hả?"

"Thật ạ. Ngài thử nhìn ra ngoài cửa sổ xem."

Cô bé chỉ tay ra cửa sổ, tôi đứng dậy đi tới nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy toàn cây là cây, như đang ở giữa rừng sâu.

"Hả? Cái gì đây? Rừng á?"

"Vâng. Nơi này kết nối với ngôi nhà ở thế giới bên kia, nhưng căn nhà này lại nằm trong rừng."

Dị giới...

Đúng là từ đó hiện lên ngay trong đầu.

Nhà ông nằm trong khu dân cư, xung quanh làm gì có rừng.

Ít nhất thì chỗ này chắc chắn không phải Tokyo nơi tôi sống.

"Ra là vậy..."

"Em xin phép nói tiếp."

Nghe vậy tôi quay lại bàn ngồi xuống.

"Mời ngài..."

Được mời, tôi uống ngụm trà đậm chát.

Tự nhiên thấy cũng ngon ngon.

Ít nhất với tôi lúc này thì nó vừa vặn.

"Vâng. Ngài Tadashi đã tiếp tục rèn luyện phép thuật ở dị giới này. Tuy nhiên tuổi cao sức yếu, ngài ấy cảm thấy không thể tiếp tục được nữa."

Cũng phải, 90 tuổi rồi mà.

Lần trước gặp ông cũng bảo chỗ này chỗ kia rệu rã cả rồi.

"Đành chịu thôi."

"Vâng. Nhưng có vẻ ngài Tadashi vẫn chưa hoàn thành tâm nguyện, nên muốn giao phó lại cho người kế thừa."

Người kế thừa...

"Ông không có đệ tử à?"

"Không ạ."

Cũng đoán được.

Ông nổi tiếng lập dị mà.

"Đừng bảo người kế thừa là anh nhé?"

"Vâng. Rất tiếc là hai người con của ngài Tadashi không có tài năng phép thuật."

Là bố và cô tôi...

"Ủa? Thế anh có à?"

Tôi có biết dùng phép đâu.

Đương nhiên rồi.

"Vâng. Ngài Tadashi đã phán đoán như vậy. Và theo mắt nhìn của em thì ngài cũng có tố chất."

Thật luôn...

"Hả? Thật á?"

Phép thuật là cái gì chứ.

Kiểu như trong game à?

"Có mà nhỉ?"

Cô bé nhìn sang con mèo đen đang cuộn tròn.

"Có nha." (Gốc: Aru nya)

Hả? Mèo nói tiếng người...?

Không, chắc nghe nhầm...

"Nya?"

"Nya."

Meo...

"Em ấy tên gì?"

"Miriam nha."

Hờ...

"Tên dễ thương ghê... Khoan đã, mèo nói tiếng người!?"

Điêu vừa thôi!

"A, Miriam là sử ma ạ. Chính xác thì không phải mèo, mà là ác ma."

Ác ma!?

"Ác ma..."

"Fufu, ổng hoang mang rồi nha."

Nya...

"Sao cuối câu lại thêm 'nha' thế?"

"Quan tâm chi chỗ đó? Ta tưởng thêm vậy cho dễ tạo nét nhân vật chứ..."

Miriam nói chuyện bình thường kìa.

"À, đúng là thêm 'nha' vào nghe hợp với dễ thương hơn."

"Thấy chưa? Lý do là vậy đó nha."

Ừ, dễ thương thật.

Tôi vuốt ve Miriam.

Mặt nó trông phê pha lắm.

Ừm, đúng là mèo rồi.

Thực ra tôi thích mèo từ xưa, từng muốn nuôi một con lắm.

"Vì lý do đó, ngài có tài năng phép thuật ạ."

Ruri quay lại chủ đề chính.

"Có nha."

Vậy là có sao...

"Bảo là kế thừa nhưng anh phải làm gì?"

"Ưm... làm gì nhỉ?"

Ruri quay sang hỏi Miriam.

Này, em cũng không biết à...

"Chắc là tiếp tục nghiên cứu, nhưng với ông chú này thì phải học từ cơ bản trước đã nha."

Ông chú...

Ừ thì chú thật, nhưng nghe nói thẳng vào mặt cũng hơi nhói lòng...

"Ra vậy... Thế thì bắt đầu từ đó đi..."

Ruri ra chiều suy nghĩ.

"À, ừm, cho anh hỏi chút được không?"

"Chuyện gì ạ?"

Đang nhìn lên trần nhà suy tư, Ruri quay sang nhìn thẳng vào tôi.

"Ờ thì, tên em là Ruri nhỉ?"

"Xin hãy gọi em là Ruri."

"Hả? À ừ nhưng mà..."

Tôi chưa bao giờ gọi trổng con gái nhà người ta thế này.

"Xin hãy gọi em là Ruri."

Áp lực quá...

"Ruri là tồn tại như thế nào vậy? Nãy em bảo là Homunculus..."

Người nhân tạo nhỉ?

Không có số hiệu gì à?

"Homunculus là sinh mệnh nhân tạo được tạo ra bởi bàn tay con người."

"Làm thế nào..."

Ấy, khoan!

Hỏi cách chế tạo là quấy rối đấy!

Chết về mặt xã hội như chơi!

"À không, xin lỗi. Thế phép thuật là gì?"

"?? À, phép thuật là thế này ạ."

Ruri ngửa lòng bàn tay lên trần nhà, một ngọn lửa hiện ra.

"Ra thế... Đúng là phép thuật thật."

Nhìn kiểu gì cũng là phép thuật.

Hoặc là năng lực tạo lửa (Pyrokinesis).

"Anh cũng làm được thế á?"

"Vâng. Trông ngài có tố chất rất cao, chắc sẽ làm được ngay thôi."

Nghe vậy tôi cũng bắt chước Ruri ngửa lòng bàn tay lên trần.

"Me-la-zo-ma! Fi-ra-ga! Ma-ha-la-gi-on! ...Chẳng có gì cả?"

Lạ nhỉ...

"Đúng là ông chú nha..."

Thì chú mà.

Game dạo gần đây anh có biết đâu.

"Ngài chưa dồn ma lực vào. Để em giúp."

Ruri nói rồi vòng ra sau lưng tôi, chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi đang hướng lên.

Bàn tay nhỏ nhắn của một bé gái.

"Nhịp tim ông chú tăng lên rồi kìa nha."

Im, im đi!

"Hơi hồi hộp tí thôi."

"Hồi hộp? Em không hiểu lắm, nhưng em sẽ thử truyền ma lực của em vào nhé."

Ruri nói với vẻ bình thản, rồi tôi cảm thấy có luồng hơi ấm chạy khắp cơ thể.

"Gì thế này?"

"Đó là ma lực. Ngài thử tập trung vào tay xem."

"Tập trung..."

Tôi thử điều khiển cái luồng hơi ấm bên trong, quả nhiên điều khiển được.

Theo lời Ruri, tôi dồn cái gọi là ma lực đó vào tay.

Lòng bàn tay tôi dần nóng lên.

"---Cẩn thận! Ruri, bảo ổng dừng lại mau nha!"

"Dạ?"

Ruri vừa cất tiếng thì từ lòng bàn tay tôi, không phải ngọn lửa nữa mà là một cột lửa bùng lên.

"Hả..."

Tôi ngẩn người nhìn cột lửa.

"Hừ! Dispel (Giải trừ)!"

Miriam hô lên, cột lửa biến mất trong tích tắc.

Nhưng trần nhà đã bị thủng một lỗ, nhìn thấy cả trời xanh.

"Ơ? Gì vậy?"

Phép thuật đấy hả?

"Ma lực kinh khủng thật..."

"Tên này, mang tiếng ông chú mà sở hữu lượng ma lực khiếp đảm thật nha..."

Cái đó ghê gớm lắm à?

Mà khoan, trần nhà...

Ông nội ơi, cháu xin lỗi.

"A... xin lỗi. Giờ sao đây?"

Tôi vừa xin lỗi vừa ngước nhìn cái lỗ cháy đen trên trần.

"Người mới nên đành chịu thôi nha. Với lại chừng này thì sửa được nha."

Miriam đang ở trên bàn, chĩa đuôi về phía cái lỗ.

Cái lỗ liền tự liền lại như thời gian quay ngược, trở về nguyên trạng ban đầu.

"Đỉnh vãi!"

"Đây là phép thuật nha."

Miriam vênh mặt đắc ý.

"Đúng là đỉnh thật..."

Thú thật, cái này còn ra dáng phép thuật hơn cả việc tạo lửa.

Nói cực đoan thì lửa dùng bật lửa hay súng phun lửa cũng tạo được.

Nhưng công nghệ hiện tại tuyệt đối không thể khôi phục thứ đã cháy về như cũ.

"Ngươi sẽ phải học mấy cái này đấy nha."

"Anh làm được không?"

"Được nha. Ngươi ma lực cao, lại có tài năng. Ta và Ruri sẽ dạy cho nha."

Làm được sao...

Một gã trưởng nhóm quèn như mình...

Nếu vậy thì tôi muốn thử.

Từ nhỏ tôi học hành cũng bình thường, thể thao cũng chẳng giỏi, chỉ là một kẻ bình thường...

Một kẻ chẳng có tài năng gì như tôi, giờ lại muốn thử sức.

Vừa là lời nhờ cậy của ông nội đã khuất, vừa là bản thân tôi cũng thấy hứng thú.

Phép thuật là thứ huyền bí đến mức đó.

"Được. Anh sẽ thử."

"Vậy trước tiên là kiểm soát ma lực nha. Ruri, nhờ em nha."

"Vâng. Em biết rồi."

Miriam nhờ vả, Ruri gật đầu.

Được rồi! Dù chưa hiểu lắm nhưng cứ làm thôi!

---

### Chương 3: Chuyển nhà

Ruri và Miriam bảo sẽ dạy tôi phép thuật.

"À, nhưng xin lỗi, để sau được không? Anh còn phải chuẩn bị chuyển nhà với làm nhiều thứ nữa."

"Chuyển nhà? À, phải rồi. Ngươi đang sống chỗ khác mà... Hiểu rồi nha."

"Ngài cứ ưu tiên việc đó đi ạ. Cuộc sống vẫn là trên hết."

Một người một mèo gật đầu.

"Vậy anh đi làm đây."

Tôi đứng dậy đi ra cửa, rồi khựng lại quay đầu.

"Nhắc mới nhớ, Ruri và Miriam sống ở đây à?"

"Vâng ạ."

"Đúng rồi nha."

Từ trước đến giờ sao?

"Hai đứa không sang bên kia à?"

"Không ạ. Em và Miriam được lệnh không được sang bên đó."

Là ông nội à.

"Hừm... Anh nghĩ sang cũng chẳng sao đâu."

"Được sao ạ?"

"Được hả nha?"

Có gì bất tiện không nhỉ?

Á...

"Miriam này, đừng nói tiếng người trước mặt người khác nhé."

"Ông chú, có sợ người ta bảo 'đầu óc anh có vấn đề không' hả nha?"

Kh-Không có ai bảo thế cả!

"Xin lỗi. Mà ngược lại, sang đó có vấn đề gì không?"

"Không, bản thân ta thấy sang đó được thì tốt hơn nha."

"Em sang đó cũng tiện chăm sóc ngài hơn ạ."

Chăm sóc?

Một đứa bé thế này á?

Có khi anh phải chăm sóc ngược lại ấy chứ...

"Thôi được rồi. Đi nào. Tối nay ăn mì soba chuyển nhà nhé."

"Cứ giao cho em. Em nấu ăn giỏi lắm."

"Ông chú, ta muốn ăn thịt nha."

Thịt...

Thịt lợn vụn chắc được nhỉ?

"Miriam, anh sẽ mua thịt cho mày, nhưng có một điều kiện."

"Gì nha?"

"Đừng gọi ông chú nữa được không? Anh có tên là Yamada Tatsuya đàng hoàng."

"Tuổi nhạy cảm gớm nhỉ... Biết rồi nha, Yamada."

Yamada...

Thôi kệ.

"Em nên gọi ngài là gì ạ?"

Ruri hỏi.

"Gì cũng được. À mà khoan."

Để cô bé này ở trong nhà, có bị coi là bắt cóc không?

Nếu thế bảo là con gái thì không ổn, hay là em gái?

Không, cứ bảo là họ hàng đi.

Ông nội tạo ra thì cũng coi như họ hàng còn gì.

"Sao thế nha?"

"Anh đang nghĩ chút về thiết lập quan hệ. Ruri là em họ hàng nhé."

"Đã rõ. Thế giới bên đó có quy tắc riêng, em không có vấn đề gì. Nếu vậy thì............ Anh hai?"

Anh hai (Onii-chan)...

Nghe cũng không tệ, nhưng tầm tuổi này nghe ngượng chết đi được.

"Gọi Yamada được rồi nha."

"Đã rõ. Mong được giúp đỡ, Yamada."

Nghe sai sai thế nào ấy nhỉ?

"Thôi gọi là anh Tatsuya đi nha..."

Có vẻ Miriam cũng thấy thế.

"Vậy chốt thế nhé. Mong được giúp đỡ, anh Tatsuya."

Kính ngữ nghe chẳng giống họ hàng tí nào, nhưng thôi coi như là cá tính đi.

"Được rồi. Đi thôi."

Tôi nói rồi dẫn một người một mèo đi qua cánh cửa, trở lại ngôi nhà cũ.

"Đây là dị giới sao..."

"Không khí khác hẳn nha."

Hai đứa bước vào phòng khách rồi nhìn quanh.

"Ra thế... Với Ruri và Miriam thì bên này mới là dị giới..."

"Đúng là vậy. Em có nghe ngài Tadashi kể, nhưng đến tận nơi mới thấy thán phục. Nhân tiện, ngài bảo chuyển nhà, em có giúp được gì không ạ?"

Ưm...

Nói là giúp nhưng mà...

"Cơ bản là dùng đồ ở đây, việc chính là vứt bớt đồ cũ thôi. Chỉ mang mấy vật dụng hàng ngày sang."

Như quần áo chẳng hạn.

"Nếu vậy thì em giúp được ạ. Em sẽ dùng ma pháp không gian."

Không gian?

"Là gì thế?"

"Là thế này ạ."

Ruri nói rồi chạm vào cái TV màn hình lớn.

Thoáng cái, chiếc TV biến mất tiêu.

"Hả? Cái gì thế?"

Cái TV mơ ước của tôi đâu!?

"Ma pháp không gian ạ. Em cất nó vào chiều không gian khác. Tất nhiên là lấy ra được."

Ruri nói rồi chiếc TV lại hiện ra chỗ cũ.

"Làm được cả chuyện đó sao?"

"Phép này không khó lắm đâu, anh Tatsuya chắc chắn sẽ làm được ngay thôi."

Thế này mà không khó á?

Phép thuật vi diệu thật...

"Vậy nhờ em nhé... Mà này Ruri, em chỉ có mỗi bộ đồ đó thôi à?"

Là cái áo choàng trắng có mũ trùm.

Cũng không đến nỗi dị hợm, nhưng không phải đồ cho bé gái 10 tuổi mặc.

"Còn bộ khác ạ. Bộ không mũ với bộ màu đỏ."

Toàn là áo choàng à.

"À ừm, thế đồ ngủ thì sao?"

"Không có ạ."

Thật luôn...

"Chắc phải mua sắm thêm khoản này rồi..."

Tốn kém đây...

À không, từ giờ không tốn tiền nhà nữa, lấy tiền tiết kiệm ra tiêu chút cũng không sao.

"Vậy đi mua sắm trước rồi hẵng qua nhà anh nhé."

Câu này mà nói với bé gái trông như 10 tuổi nghe cứ sai sai.

"Được sao ạ? Em mặc thế này cũng không sao, với lại em có ma pháp nhận thức trở ngại nên xử lý được mà?"

Nhận thức trở ngại là gì nhỉ?

"Ưm, nhưng con gái mà cứ mặc bộ đồ đó suốt thì không hay đâu..."

"Vậy ạ... Bên này có quy tắc và văn hóa riêng nhỉ... Em hiểu rồi."

Con bé này chắc chắn thông minh lắm đây.

"Ta đi cùng được không nha? Ta tò mò bên ngoài thế nào nha."

Miriam nài nỉ.

"Mèo hả... Vào cửa hàng chắc không được đâu?"

"Vậy ta dùng phép tàng hình nha."

Miriam nói rồi dựng đứng cái đuôi lên.

"Đuôi dễ thương ghê."

"Cảm ơn nha. Thế này là ổn rồi nha."

Hửm?

"Gì cơ?"

"Biến mất rồi nha."

Vẫn lù lù đấy thây...

"Chẳng lẽ kiểu 'kẻ ngốc thì không nhìn thấy' á?"

"Yamada nhìn thấy thì mới là lạ đó nha. Ta chỉ để cho Yamada và Ruri nhìn thấy thôi nha."

Thật không đấy...?

Chẳng biết nữa...

"Thôi được rồi. Cấm nói chuyện nhé."

"Đã bảo không nói mà..."

"Vậy đi thôi."

Chúng tôi rời khỏi nhà, quyết định đi mua quần áo và vật dụng hàng ngày cho Ruri trước.

Lượn qua mấy tiệm quần áo, mua sắm đồ dùng cần thiết.

Tất nhiên tôi mù tịt khoản này nên để con bé và nhân viên tự chọn hết.

Tốn một khoản kha khá, nhưng mua xong đồ dùng, chúng tôi đến căn hộ tôi đang thuê.

"Đây là nhà Yamada hả... Chật chội nha, bẩn nha."

"Anh vất vả rồi..."

Bước vào phòng, Miriam và Ruri nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

"Không, thế này là bình thường mà. Nhà đàn ông độc thân chỉ thế này thôi."

Chắc vậy...

Chỉ là hơi lười dọn dẹp chút thôi.

"Ra là vậy... Đàn ông hay xuề xòa khoản này nhỉ. Từ giờ cứ giao cho em. Giờ tính sao ạ? Em thu dọn hết vào nhé?"

Ruri hỏi.

"Làm được không?"

"Vâng. Anh cứ bảo, cần lấy món gì ra em lấy cũng được ạ."

Tuyệt vời...

"Vậy nhờ em."

"Vâng..."

Ruri gật đầu, chạm tay vào đồ đạc, thiết bị điện, thu dọn tất cả vào.

Đồ đạc cũng kha khá, thế mà chưa đầy 10 phút đã biến mất sạch trơn.

"Đây là phép thuật sao..."

"Phép thuật đó nha. Yamada cũng sẽ học được nhanh thôi nha."

Chẳng có cảm giác gì là mình làm được cả?

"Xong rồi, mình về thôi ạ."

"À... ừ."

Chúng tôi rời căn hộ, ghé siêu thị mua đồ rồi trở về nhà ông nội.

Về đến nhà, ngồi vào bàn sưởi ở phòng khách, Ruri và Miriam bắt đầu dạy tôi cách kiểm soát ma lực.

"Lúc nãy dùng hỏa thuật bị lỗi là do lượng ma lực quá lớn. Bình thường không ai tập trung ma lực vào một điểm dễ dàng thế đâu, nhưng do anh Tatsuya có lượng ma lực lớn và khả năng kiểm soát quá tốt nên mới thế. Anh thử tập trung một chút xíu thôi xem sao."

Vừa sắp xếp quần áo mới mua, Ruri vừa hướng dẫn. Tôi thử tập trung một lượng ma lực cực nhỏ vào đầu ngón tay.

Một ngọn lửa cỡ cái bật lửa hiện ra.

"Yamada... Ngươi ghê thật nha. Hiếm có con người nào kiểm soát ma lực được đến mức đó nha."

"Thật tuyệt vời ạ."

Người mới như tôi cũng chẳng biết thế có phải là ghê gớm hay không nữa.

Tôi đứng dậy đi vào bếp, bật máy hút mùi.

Lấy điếu thuốc ra ngậm, tôi dùng phép thuật vừa nãy châm lửa.

"Phù... Khỏi cần bật lửa nữa..."

Tiện thì tiện thật, nhưng không dùng trước mặt người khác được.

Hơi dở...

"Yamada... Nuôi mèo mà còn hút thuốc hả nha."

Nó tự nhận là mình nuôi nó à?

Ngon!

Cuộc sống có mèo mơ ước đây rồi!

"A, xin lỗi..."

Tôi vội vàng dập lửa.

"Lại còn có trẻ con nữa chứ."

Nhắc mới nhớ.

"Xin lỗi Ruri nhé."

"Không sao, em chịu được ạ."

Quyết định rồi! Bỏ thuốc!

Tôi vứt điếu thuốc vào thùng rác rồi quay lại phòng khách.

"Anh quyết định bỏ thuốc rồi."

"Hả? Nhanh vậy..."

"A, ừm, anh không cần bỏ cũng được mà?"

Hai đứa nó hơi bất ngờ.

"Không, đằng nào anh cũng định bỏ. Cuộc sống thay đổi rồi, nhân cơ hội này bỏ luôn."

Giá thuốc lá cũng tăng hàng năm mà.

"Vậy ạ... Hại sức khỏe lắm, bỏ được thì tốt hơn."

"Đơn giản là chuyện tốt thôi nha."

Sau đó, tôi được dạy thêm về kiểm soát ma lực và đã có thể điều khiển tùy ý.

Đến tối, tôi vừa dạy Ruri cách dùng bếp vừa luộc mì soba, xào thịt lợn vụn.

Rồi cả ba cùng ăn tối.

Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy bữa ăn này còn ngon hơn cả món sushi đắt tiền ăn ở đám tang hôm qua, căn phòng cũng sáng sủa và ấm áp hơn hẳn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!