10000 Ngày Làm Cô Dâu Bên Những Thiên Thần Thuở Ấu Thơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1274

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2026

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1654

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 393

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Toàn Tập - Chương 2.5: Lời hẹn ước

Ngày thứ 699 – Bạn thuở nhỏ

(Keisuke 13 tuổi – Kaori 4 tuổi)

* * *

Không gian yên tĩnh đến lạ thường.

Trên mái nhà, nơi bị bóng tối hoàn toàn bao phủ, Kaori đang ngồi một mình, ôm gối, vùi mặt giữa hai đầu gối bé nhỏ.

“Kaori…”

Keisuke khẽ gọi.

Nhưng không có lời đáp.

Cô vẫn cúi gằm, gương mặt nhỏ nhắn không hề ngẩng lên.

Chỉ có thân hình nhỏ bé ấy đang run rẩy lặng lẽ.

Keisuke lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

Nhưng Kaori vẫn im lặng như trước.

Không biết đã bao lâu trôi qua…

“…Anh Keisuke cũng sẽ…”

Kaori bỗng thì thầm lên tiếng, nhỏ như tiếng gió đêm.

“Anh Keisuke… cũng sẽ… rời đi một ngày nào đó phải không…?”

“Hả…?”

“Dù bây giờ anh đang ngồi cạnh em thế này… nhưng đến một lúc nào đó, khi em quay lại… anh sẽ đột ngột biến mất… để em lại một mình…”

Giọng cô bé mong manh như sắp tan biến trong gió.

Không còn chút ánh sáng rực rỡ nào thường thấy ở cô — như thể hoa hướng dương rạng rỡ thường ngày đã rũ mình giữa đêm đen.

Và Keisuke đã trả lời rõ ràng, không chút do dự:

“Không đâu! Tuyệt đối không như vậy!”

“Hả…?”

“Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh vẫn sẽ luôn bên Kaori. Anh sẽ ở cạnh em, nói chuyện với em, chơi cùng em… và sẽ không bao giờ rời xa em.”

“Thật… vậy sao…?”

“Ừ. Anh hứa. Chắc chắn.”

“Chắc chắn…”

Kaori lặp lại lời anh như đang tự khắc ghi vào tim.

Rồi cô chớp mắt vài cái, như đang gom hết can đảm để hỏi điều gì đó.

“…Vậy thì… có nghĩa là… mình ‘kết hôn’ đúng không?”

“Hể…?”

“Ba em có nói nè…

Khi hai người thật sự yêu thương nhau và hứa sẽ mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ rời xa… thì đó gọi là ‘kết hôn’.

Nên… nếu anh Keisuke hứa sẽ ở bên em hoài hoài…

Thì… nghĩa là anh… sẽ kết hôn với em, đúng không…?”

Kaori không đùa, không cười — đó là một lời hỏi rất nghiêm túc.

Có lẽ điều cô thực sự mong muốn lúc ấy… không phải là một đám cưới.

Mà là một lời hứa — một sự đảm bảo rằng, người mà cô yêu quý nhất sẽ không bao giờ biến mất khỏi thế giới của mình.

Vì vậy, Keisuke gật đầu.

“Ừ. Đúng rồi đó.”

“…A…”

“Anh thích Kaori. Anh muốn luôn ở cạnh em.

Nên nếu… sau này khi em lớn lên, và nếu em vẫn còn cảm thấy giống vậy… thì anh…”

“Anh Keisuke… em… đồng ý…!”

Kaori gật đầu thật mạnh, mắt ngân ngấn nước.

Đó là một lời hứa chân thành.

Dù còn nhỏ, nhưng giữa hai người đã có một sự đồng thuận rõ ràng.

Và cho dù tương lai sau này có thay đổi thế nào đi nữa… chỉ cần lời hứa ấy có thể giúp Kaori thấy yên tâm, thấy được yêu thương — thì đối với Keisuke, nó đã có ý nghĩa vô cùng lớn rồi.