10000 Ngày Làm Cô Dâu Bên Những Thiên Thần Thuở Ấu Thơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Toàn Tập - Chương 5: Hẹn hò với Kaori và vòng đu quay (Phần 2)

Cảnh 2 - 2

Người bạn thanh mai trúc mã – ngày thứ 5.220

(Keisuke 25 tuổi – Kaori 17 tuổi)

Vòng quay khổng lồ từ từ nhấc bổng khoang lên cao.

Nó lắc nhẹ theo từng đợt gió, từng chút một tiến gần đến đỉnh.

Qua ô cửa kính mở rộng 360 độ, khung cảnh đêm rực rỡ ánh đèn của Tokyo trải dài lấp lánh dưới mắt họ.

Phía dưới, sân vận động mái vòm được chiếu sáng lung linh, và vì đang mùa đông – tức mùa nghỉ của các giải thể thao – nên nơi đây chủ yếu được dùng để tổ chức các sự kiện và buổi biểu diễn.

“Lâu lắm rồi mình mới đến đây nhỉ. Chắc cũng ba năm rồi ấy nhỉ?”

“…Ừm, chắc vậy.”

Kaori đáp lại câu nói của Keisuke.

“Hồi đó… phải rồi, lúc đó em mới vào cấp ba đúng không? Vậy mà giờ sắp tốt nghiệp rồi. Thời gian trôi nhanh thật…”

“…”

“Ủa, em sao thế?”

Kaori có vẻ không được tươi tắn như mọi khi.

Không hẳn là mệt mỏi, mà giống như có gì đó khiến cô trầm ngâm, phản ứng chậm chạp hơn thường lệ. Với một Kaori luôn vui vẻ, năng động, thì điều này thật lạ. Có lẽ cô đang không được khỏe?

Keisuke lo lắng hỏi, nhưng Kaori chỉ lắc đầu.

“…Không phải vậy đâu. Em không sao mà.”

“Nhưng mà…”

Nghĩ kỹ lại thì, cô đã bắt đầu trầm lặng từ lúc ăn tối và đi dạo quanh khu đèn trang trí. Dù Keisuke có bắt chuyện, Kaori cũng thường chỉ đáp cho có lệ, ánh mắt như đang nhìn đâu đó xa xăm. Cô có vẻ bồn chồn, không giống là chỉ đang mải mê ngắm cảnh.

“Nếu em thấy không khỏe thật thì nói nhé. Mình có thể kết thúc sớm rồi về cũng được mà—”

“Anh này…”

“Ơ?”

Kaori đột ngột ngẩng mặt lên, cắt ngang lời Keisuke.

“Em… có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, được không…?”

“Ờ, ừm, tất nhiên rồi.”

Một chuyện quan trọng ư…?

Keisuke nghiêng đầu thắc mắc. Kaori tiếp tục:

“Là… chuyện này…”

“…”

“Em… thích anh.”

“Ừm, anh cũng thích em mà. Anh luôn coi em là người rất quan trọng, như một thành viên trong gia đình vậy.”

“Không, không phải kiểu thích như vậy!”

“Hả…?”

“Em, ý em là…”

Kaori siết chặt đôi tay trước ngực, nhìn thẳng vào mắt Keisuke.

Ánh nhìn ấy – nghiêm túc hơn bao giờ hết – như gom hết dũng khí mà cô có thể có trong khoảnh khắc ấy. Và rồi, cô dõng dạc thốt ra:

“Em… em thích anh, theo nghĩa là… em muốn ở bên anh như một cô gái dành tình cảm cho một chàng trai…!

Không phải là anh em, không phải là người thân… Mà là… em muốn được làm bạn gái của anh…!”