10000 Ngày Làm Cô Dâu Bên Những Thiên Thần Thuở Ấu Thơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

224 820

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1469 21678

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

138 381

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

200 516

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Hoàn thành)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

167 199

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

241 1527

Toàn Tập - Chương 7: Lễ Cưới (Phần 2)

Ngày thứ 10.000 bên nhau - Người bạn thuở nhỏ

(??? Tuổi - ??? tuổi)

Xung quanh phòng chờ dần dần trở nên náo nhiệt.

Khoảnh khắc chỉ có hai người bên nhau cũng đã đến hồi kết. Người phụ trách lễ cưới lại đến kiểm tra tiến trình, họ hàng cũng lần lượt ghé thăm, người ra kẻ vào, nhộn nhịp hẳn lên.

Chẳng bao lâu nữa... lễ cưới sẽ bắt đầu.

"Cuối cùng thì... cũng đến lúc rồi nhỉ."

Cô ấy siết nhẹ đôi tay trước ngực và khẽ nói.

"A haha... Dù không giống mình lắm nhưng cũng hơi hồi hộp đấy... Nhưng mà, cảm giác mong chờ và tim đập rộn ràng cũng ngang nhau ấy. Bởi vì, cuối cùng chúng ta đã có thể đến được ngày hôm nay... cùng nhau."

Cô mỉm cười dịu dàng, chiếc vương miện hoa hướng dương lấp lánh trên mái tóc.

"Nhưng mà... Hồi mới quen nhau, em chưa từng tưởng tượng ra được đâu. Rằng một ngày nào đó, em lại có thể cùng anh đi xa đến thế này..."

"……"

"Chuyện đó là từ hơn hai mươi năm trước rồi mà, đúng không... Không, thật ra là em đã thích anh từ rất lâu rồi ấy. Có lẽ là... từ rất rất lâu trước khi anh nhận ra điều đó. Nhưng mà, xung quanh anh có rất nhiều người tuyệt vời, nên..."

Cô siết chặt tay trước ngực như đang hồi tưởng lại điều gì.

"Cho đến ngày hôm nay, tụi mình đã trải qua rất nhiều chuyện ha... Không phải lúc nào cũng toàn là niềm vui. Có những lúc đau lòng, tổn thương... Chúng ta cũng không phải lúc nào cũng ở bên nhau. Cũng có những khi... anh ở bên người con gái khác..."

"Thế nhưng..."

Ngay lúc ấy, cô mím chặt môi.

"Những lần anh yêu người mà anh thật sự có cảm xúc vào thời điểm đó, rồi lại chia tay họ... Em nghĩ, với cả anh và em, tất cả đều là những điều cần thiết để tụi mình có thể đi đến được hiện tại."

"Ừm... Chắc chắn đó là một phần quý giá, của ký ức tuổi thơ – của hai đứa bạn thanh mai trúc mã."

Cô nói khẽ, như đang nhấm nháp từng từ một.

"Nhìn anh ở bên người khác khiến em rất đau... Nhưng cũng chính nhờ khoảng thời gian xa cách đó, em mới có thể đối diện với cảm xúc thật của bản thân. Nhờ vậy mà ngày hôm nay – ngày đẹp như một viên ngọc quý – mới trở nên đáng trân trọng đến thế."

"……"

"Tất nhiên là... em vẫn thấy có lỗi với cô ấy. Em biết rõ, cô ấy thực sự yêu anh từ tận đáy lòng, và đã luôn ở bên anh... Em cũng rất quý cô ấy mà... Nhưng... em cũng không thể nhường lại cảm xúc này được."

Cô dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt kiên định.

"Tình yêu mà em dành cho anh."

Cô nói rõ ràng, không chút do dự.

"Nên hôm nay... em muốn anh chỉ nhìn về phía em thôi. Chỉ hôm nay thôi cũng được... Hãy gác lại tất cả những chuyện khác – cả cô ấy nữa – để cùng em nhìn về tương lai. Đó là điều duy nhất... em mong muốn."

Dưới chân cô, con mèo Koyuki khe khẽ cất tiếng "meo..." đầy vẻ cô đơn.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu Koyuki, thì thầm:

"Bởi vì..."

"Cô bé em gái thân thiết ngày nào, người từng rất thân với cả hai chúng ta, giờ đã không còn nữa rồi mà."