Yukino, cô bạn cùng lớp lạnh lùng hôm nay cũng bị bệnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1405

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1868

WN: 1-30 - Chap 3

"Ueyama-kun, mình nói chuyện tí được không?"

Giờ nghỉ trưa, lần đầu tiên Yukino chủ động bắt chuyện với tôi. Thật sự hiếm có.

"G-gì thế?"

"Bento của cậu, ai làm nó?"

"À? Tự mình làm thôi."

"Tự làm… thật đấy à?"

Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy nghi ngờ. Tôi trông giống người không biết nấu ăn đến thế sao? Thật ra, tôi khá là kỹ tính đấy.

"Nhà mình bố mẹ đều đi làm. Với lại, tiền tiêu vặt của mình vốn ít lắm, nên hầu hết là tự nấu"

"Ừm. Vậy cậu nấu được mọi thứ à?"

"Đúng rồi, nếu có công thức thì cũng nấu được tàm tạm."

"… Hiểu rồi."

Yukino lại im lặng, lấy một ổ bánh mì từ cặp ra.

"Mình thì mua bánh ở tiệm mỗi sáng."

"Cậu thích bánh mì à?"

"Ghét. Ăn khô cổ lắm."

"Vậy tại sao cậu mua bánh mì làm gì?"

"Vì bento ở tiệm tiện lợi còn chán hơn cơ."

"Ra là vậy…"

Cô ấy lại im lặng. Tôi chẳng hiểu nổi ý cô ấy là gì, nhưng có thể cô ấy cố bắt chuyện để tỏ ra thân thiện. Nghĩ vậy, tôi thấy hơi vui. Trong khi Yukino lặng lẽ ăn bánh, tôi cũng mở hộp bento của mình, hôm nay ăn một mình, yên tĩnh thật.

Không biết có ngày nào chúng tôi ngồi ăn cùng nhau đúng nghĩa không. Chắc khó tưởng tượng lắm.

Yukino có nấu ăn không nhỉ?

Hôm nay là bánh mì sô-cô-la yêu thích của tôi. Vậy mà tôi lại nói ghét, xin lỗi em nhé bánh mì của chị. Bento ở tiệm tiện lợi thật ra tôi cũng thích lắm. Nhưng nếu nói thế, chắc cậu nghĩ tôi là đứa con gái kỳ quặc, mê tiệm tiện lợi.

Tôi còn hy vọng Ueyama-kun sẽ đề nghị làm cơm hộp cho tôi nữa.

Nhưng thất bại rồi. Haizz, sao cậu ấy không hiểu ý tôi cơ chứ? Nếu biết nấu, tôi đã làm cơm hộp cho cậu ấy để lấy cớ cảm ơn hôm trước, thế là tự nhiên hơn.

Nhưng… tôi không biết nấu. Ngay cả trứng ốp la, cứ hễ tôi đập trứng là lòng đỏ vỡ tan, rồi cháy khét. Sao mà kỳ vậy chứ?

*Liếc*

Hộp cơm của Ueyama-kun trông ngon quá. Có chả thịt, salad khoai tây, và cả cà rốt xào. Trời ơi, hấp dẫn thật. Tôi muốn học nấu ăn quá.

Nhưng thật sự chỉ vì bố mẹ đi làm mà cậu ấy học nấu nhanh thế sao? Nhà tôi cũng đi làm cả, nhưng tôi chẳng biết gì. Hay là… bạn gái cũ dạy cậu ấy nấu ăn ư? Ôi, tệ quá. Không, tệ hơn, nếu giờ cậu ấy có bạn gái thì… Không, chắc không đến mức đó.

Vì mấy ngày nay, tôi đứng trước nhà cậu ấy từ sáng sớm, đến tối khi cậu ấy về, tôi còn lảng vảng quanh đó… à không, đi dạo thôi, nhưng chẳng thấy cô gái nào khả nghi cả.

Vậy chắc là do bạn gái cũ. Tệ thật. Giờ đang ăn trưa với tôi, mà lại khoe món do bạn gái cũ dạy. Đáng ghét!

*Liếc*

Tôi vô thức trừng mắt nhìn cậu ấy. Ueyama-kun nhận ra ánh mắt, nhìn lại, hơi hoảng. Tôi vội quay đi.

Hỏng rồi, thói quen xấu. Lại tự tưởng tượng vớ vẩn, để lộ cảm xúc trên mặt. Con gái hay cáu kỉnh thế này, cậu ấy ghét lắm đúng không…

Chiều nay tan học, tôi phải nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn.

---

Giờ ăn trưa, Yukino trừng tôi vài lần. Tôi chẳng hiểu lý do. Nhưng rõ ràng cô ấy đang giận. Mà giận gì chứ?

"…"

"Này Yuta, chiều nay cả đám đi karaoke nhé?"

"Ừ? À, Takuma hả."

"Sao mà mày lạnh nhạt thế? Đang suy nghĩ gì à? Không lẽ! Mày thích em nào rồi à?"

"Mày thôi đi, không phải thế."

Tôi đang nhìn ra cửa sổ, thẫn thờ, thì Takuma Saito, cậu ta là bạn cùng lớp đến bắt chuyện. Cậu ta ở đội bóng đá, năm nhất đã là thành viên chính, lại cao ráo, đẹp trai. Đúng chuẩn “trai xịn”.

Tôi và Takuma chơi thân từ cấp hai, học lực tương đương, cùng vào trường này, và số phận đưa đẩy thế nào lại chung lớp. Hồi xưa cậu ta còn thấp hơn tôi cơ.

"Yuta, mày cũng nên đi kiếm bạn gái đi chứ."

"Để gặp được người định mệnh của đời mình, bọn con trai đều liều mạng, trừ mấy gã đào hoa như mày đấy."

"Haha, tao cũng đâu có dễ dàng mà hot thế. Cũng phải nhắn tin đều, dỗ dành đủ kiểu, mệt lắm."

Takuma cười, nhưng hiện tại cậu ta chưa có bạn gái. Hồi cấp hai, hình như cậu ta thích một cô gái, nhưng không kể gì thêm. Cậu ta hay được con gái rủ đi ăn, nhưng chẳng bao giờ chia sẻ chi tiết.

Cậu ta có crush ai bây giờ không nhỉ?

"Mày mới là người nên thôi lăng nhăng, kiếm bạn gái đi, Takuma."

"Ừm, giờ thì chưa. Vui chơi với cả đám thích hơn, với lại không muốn mất thời gian chơi với mày."

"Nói ngọt thế."

"Còn mày, với Fuyusaki thì sao?"

"… Hả?"

"Đừng bảo không biết nhé. Từ hồi nhập học, mày đã để ý Fuyusaki rồi, đúng không?"

Takuma thì thào, mặt hớn hở.

"Mày nói cái quái gì vậy! Sao tao lại…"

"Lần trước có tên lớp khác tỏ tình với Fuyusaki, mày cũng lo lắng bồn chồn còn gì. Với lại, gần đây mày về sớm, là để lén lút gặp Fuyusaki, đúng không?"

"S-sao mà mày biết?"

"Tao định trả mày cuốn truyện, qua nhà mày thì thấy hai người nói chuyện trước cửa. Nào, khai đi bạn, đang hẹn hò hả?"

"K-không phải thế! Tao chỉ được Fuyusaki nhờ…"

"Nhờ gì mà phải đến tận nhà mày?"

"Thì là…"

Tôi kể vắn tắt cho Takuma, giọng nhỏ đủ để cậu ta nghe, về việc tôi và Yukino bắt đầu đi học cùng nhau.

"… Đại khái là thế."

"Ồ, hai người đúng là vui tính."

"Nghĩa là sao?"

"Chẳng gì đâu. Mà nếu hẹn hò thì nói thẳng nhé."

"Đã bảo không phải…"

"Ừ, ừ. Cuối tuần rảnh nhé."

Takuma vỗ vai tôi, về chỗ. Liếc sang Yukino, cô ấy đang chăm chú đọc sách, có vẻ không nghe lén.

Tôi với Yukino mà hẹn hò? Có khi nào không nhỉ…

Trời, Takuma, nói mấy chuyện thừa thãi làm gì!