Yukino, cô bạn cùng lớp lạnh lùng hôm nay cũng bị bệnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1405

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1868

WN: 1-30 - Chap 7

“Ngủ mất rồi… chắc mệt lắm nhỉ.”

Khi tôi vừa đắp chăn cho cô ấy, Fuyusaki đã ngủ ngay lập tức.

Khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày, khuôn mặt khi ngủ lại thật dịu dàng và dễ thương.

…Mình vừa ngắm gương mặt lúc ngủ của cô ấy.

Thật khó tin là khoảnh khắc này chỉ có mình mình được thấy.

Fuyusaki lại đang ngủ ngon lành ngay tại nhà mình, không hề phòng bị gì cả. Cứ như mơ vậy.

Thật sự thì…

“Cô ấy dễ thương quá.”

Nếu Fuyusaki mà thức thì chắc chắn tôi không thể nào nói ra điều này.

Liệu một ngày nào đó, mình có thể trở thành người đủ thân thiết để nói những lời như vậy không?

“Mẹ về rồi đây~”

“…Chết rồi.”

Đang ngẩn ngơ nhìn gương mặt khi ngủ của Fuyusaki thì mẹ tôi về nhà.

Không kịp nghĩ xem phải làm gì, mẹ đã bước vào phòng khách.

“Này, ít ra cũng phải chào mẹ một tiếng chứ Yuta… mà, cô bé này là…”

“K-không phải như mẹ nghĩ đâu! Chuyện này có lý do mà!”

“Ra là vậy~ À mà mẹ để quên đồ ở quán, chắc mẹ quay lại đó một lúc. Hai đứa cứ thoải mái nhé~”

“Mẹ!?”

“Tạm biệt nhé~”

Mẹ đi ra ngoài với nụ cười đầy ẩn ý, rõ ràng là đã hiểu lầm đủ thứ.

Nhưng cách mẹ xử lý mọi việc quá nhẹ nhàng lại khiến tôi thấy lạ.

…Dù sao thì cũng phải đưa Fuyusaki về trước khi bố về nhà.

“Chắc đợi một lúc nữa rồi đánh thức cô ấy vậy.”

Nhưng thật sự trông cô ấy ngủ ngon lành quá.

Không biết là vì tin tưởng mình, hay chỉ đơn giản là không xem mình là con trai.

Cô ấy đang mơ thấy gì vậy nhỉ…

Mùi hương của Ueyama-kun.

Hơi ấm của Ueyama-kun.

Mình, thật sự rất hạnh phúc.

Được ngủ cùng cậu ấy tại nhà cậu, rồi sau đó cùng mẹ cậu nấu ăn chẳng hạn.

Ehehe, cứ như vợ chồng son vậy.

Mình yêu Ueyama-kun lắm luôn.

Ueyama-kun, hôn nào.

Mau về phòng đi.

Hôm nay em không để anh ngủ đâu đấy.

“…Hửm?”

“À, cậu tỉnh rồi à?”

“Ueyama…kun… hửm?”

Tầm nhìn mờ ảo dần rõ ràng.

Ngay trước mắt, Ueyama-kun đang nhìn tôi đầy lo lắng.

“Mơ… à?”

“Ngủ say ghê luôn. Chắc mệt lắm nhỉ, giờ thấy trong người sao rồi?”

“…Ổn.”

Hơi thất vọng một chút, nhưng rồi tôi nhanh chóng tỉnh táo lại.

Mình đã ngủ suốt trước mặt cậu ấy.

Phải làm sao đây, xấu hổ chết mất.

“Fuyusaki? Cậu vẫn thấy mệt hả?”

“…Tớ ngủ suốt à?”

“Ừ.”

“…”

Tức là, suốt thời gian đó mình đã ngủ một cách không đề phòng trước mặt cậu ấy.

Muốn chết quá.

Và cậu ấy, trước một đứa con gái như vậy, lại chẳng làm gì cả.

Muốn chết hơn nữa.

Cậu ấy… chắc chẳng hứng thú gì với mình đâu.

“Tớ về đây.”

“H-hả?”

“Tớ về.”

“F-Fuyusaki?”

“Về thiệt đó.”

Bị đủ thứ cảm xúc dồn ép, tôi gần như khóc òa, cố gắng kìm nén rồi bật dậy chạy một mạch ra cửa.

Bỏ lại phía sau ánh mắt lo lắng của cậu ấy, tôi lao thẳng ra ngoài.

Chạy thật nhanh.

Dù mình đã đến tận nhà của Ueyama-kun.

Vậy mà cậu ấy lại chẳng làm gì cả.

Mình đúng là… chẳng có chút hấp dẫn nào với tư cách là con gái cả.

“Hức… Ueyama-kun ngốc.”

Vừa khóc, tôi vừa lủi thủi bước về nhà một mình.

May là trên đường về không gặp ai cả.

Lúc này trời đã tối hẳn rồi.