Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 3: - Chương 292: Ba Người Cùng Thẩm Vấn.

Sau khi La Duy hội họp với Cảnh sát trưởng Raymond tại điểm hẹn.

Các thành viên băng Quạ Đêm đang chạy trốn đã bị các cảnh sát viên đến thu lưới bắt giữ, số quân trang quân dụng và xác chết cũng được Sở Cảnh sát thu hồi toàn bộ.

La Duy không có ý định can thiệp vào những chuyện tiếp theo, thế là anh nhìn Tillys. Tillys sử dụng Phép Thuật Truyền Tống đưa cả nhóm trở về phòng khách nhà cổ.

Lúc này đã là nửa đêm, sau khi ánh sáng phép thuật tan đi, Helena mặc đồ ngủ ngáp ngắn ngáp dài bước ra đón.

“Ưm... Anh hai sao về muộn thế...”

“Ơ? Sao mọi người đều ở đây?”

Helena phát hiện có khá nhiều người về nhà, hơn nữa, mùi trên người mọi người có chút kỳ lạ.

Mùi kỳ quái này ngay lập tức khiến Helena tỉnh táo. Cô bé ghê tởm bịt mũi nhỏ lại, khó hiểu nhìn La Duy, “Anh hai, anh không phải đi tham gia triển lãm sao? Sao trên người lại có mùi này ạ?”

Cô bé nhớ rõ anh hai tham gia Hội chợ Công nghiệp, chứ không phải là Hội chợ Thực phẩm Cá Trích Đóng Hộp nào đó?

Helena không bao giờ quên được cái mùi của "món ngon đóng hộp" mà Yvel đã mời cô bé và anh hai ăn khi còn ở phương Bắc. Và bây giờ, trên người anh hai và mọi người là một mùi tương tự...

“Chuyện này nói ra thì dài...” La Duy theo bản năng ngửi ống tay áo của mình, thầm nghĩ có sự bảo vệ của phép thuật tiểu thư Phù thủy, chắc anh không bị dính vào đâu...

Ophelia liếc nhìn Alethea bị bắt về, vội vã đi về phòng mình, “Tôi đi thay quần áo đã, đợi tôi quay lại sẽ thẩm vấn người phụ nữ này!”

“Hửm?” Helena cũng chú ý đến người phụ nữ lạ mặt đang cứng đờ kia, lập tức cảnh giác,

“Cô ấy là ai? Anh hai sao lại đưa thêm một người phụ nữ về nữa?”

Cô bé đi tới, cảnh giác đánh giá kỹ lưỡng một phen, và đối phương cũng đón nhận đôi mắt xanh thẳm đó, khóe miệng từ từ nở một nụ cười.

“Helena bé bỏng đã lớn rồi, cũng trở nên xinh đẹp hơn nhiều.” Alethea mỉm cười dịu dàng.

“Cô là??” Helena tuy chưa bao giờ nghe thấy giọng nói này, nhưng lại cảm thấy giọng điệu dịu dàng này quen thuộc một cách khó hiểu.

Ánh mắt Alethea khó khăn dời sang xung quanh. Cô ta nhìn ngôi nhà cổ, lộ ra vẻ hoài niệm.

“Không có gì thay đổi so với trước đây, nhưng đồ đạc thì sang trọng hơn nhiều. Chắc là Ophelia mang đến phải không.”

“Đúng rồi La Duy, phòng của em vẫn còn chứ? Hôm nay em sẽ ngủ ở đó. Nếu lộn xộn thì em tự dọn dẹp một chút là được.”

“Cô thật sự không coi mình là người ngoài à?” Tillys cười lạnh,

 “Cô đang là tù nhân của chúng tôi, nghiêm túc một chút đi!”

Nói rồi cô vẫy tay, một chiếc ghế gỗ từ từ bay đến, được cô đặt ở giữa phòng khách.

Sau đó, cô ấn Alethea ngồi xuống ghế, dùng dây thừng trói chặt cô ta lại.

“Không cần trói chặt như vậy đâu nhỉ?” Alethea liếc nhìn Tillys,

“Sao tôi lại có cảm giác cô đang công báo tư thù vậy?”

“Hừ, thế này thì đã là gì?” Tillys cười lạnh lẽo, giọng điệu đầy vẻ đắc ý,

“Tòa Thánh đã bao vây và tiêu diệt Hội Ẩn Tu Phép Thuật chúng tôi hết lần này đến lần khác, giờ cô lại gây ra rắc rối như vậy ở Thánh Karen. Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng bỏ qua cho cô sao? Cô xong rồi Alethea, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!”

“Ồ.” Alethea thản nhiên hỏi,

“Vậy cô muốn làm gì tôi?”

Tillys quay sang Helena, ra lệnh: “Đi lấy mấy dụng cụ tra tấn dưới tầng hầm lên đây, phải đủ mọi kích cỡ của Dao Cưa Thịt!”

“Ồ... vâng.” Helena gật đầu, rồi hỏi,

“Cái đó... tiểu thư Phù thủy, có cần mang thuốc mê theo không ạ?”

“Đương nhiên là không!” Tillys cười âm hiểm,

“Tôi không chỉ muốn mang đến cho cô ta nỗi đau thể xác, mà còn đốt cháy linh hồn cô ta! Cho đến khi cô ta khóc lóc cầu xin thì thôi, hôm nay cô ta phải khai ra hết tất cả âm mưu, nếu không chuyện này sẽ không kết thúc!”

Helena lập tức bị tiểu thư Phù thủy đáng sợ này dọa cho sợ hãi. Luồng sát khí toát ra từ cô ấy khiến cả phòng khách trở nên lạnh lẽo.

Tuy nhiên, Alethea vẫn không hề nao núng.

Cô ta cười nhẹ nhìn La Duy, “Cô ấy vẫn y như vậy à? Em đã nói phép thuật dơ bẩn sẽ ảnh hưởng đến não bộ. Lúc trước em đã cố gắng hết sức khuyên cô ấy quay đầu, không ngờ sau vài năm không gặp, cô ấy lại bị ô nhiễm đến mức này, thật hết cách cứu chữa rồi.”

“Ai là tà, ai là chính?” La Duy mỉa mai nhìn cô ta,

“Tất cả những gì em làm sẽ mang lại hỗn loạn, chiến tranh và cái chết cho Thánh Karen và thậm chí là Wigner. Em làm sao có thể nói ra những lời này một cách đường hoàng như vậy? Bây giờ em là người không đủ tư cách nhất để chỉ trích Tillys.”

Anh biết Alethea xưa nay rất ghét giới pháp sư hay "phù thủy", bởi vì vụ hỗn chiến của các quốc gia Trung Bộ năm xưa, quê hương cô đã bị Hắc Phù thủy hủy diệt, người mẹ nuôi là nữ tu nhân hậu của cô cũng chết vì chuyện đó.

Nhưng, những gì cô ta đang cố gắng làm bây giờ thì có gì khác biệt so với tên Hắc Phù thủy năm xưa?

La Duy nhìn chằm chằm cô ta, “Bây giờ em tỉnh ngộ vẫn chưa muộn đâu. Hãy yêu cầu thuộc hạ của em dừng các hoạt động ở Thánh Karen, kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này. Nếu em làm được, ngôi nhà này vẫn sẽ giữ lại một chỗ cho em, mọi người ở đây cũng sẽ cố gắng giúp em thực hiện những ước nguyện mà em muốn.”

Nhưng không ngờ, sau khi nói xong câu này, ánh mắt Alethea bỗng trở nên lãnh đạm, đôi mắt cũng trở nên trống rỗng lạ thường.

“Không, để Thánh Quang bao trùm thế giới, đó chính là ước nguyện của em. Em sẽ mang lại trật tự cho thế gian.”

La Duy cau mày nhìn cô ta, cảm thấy một luồng khí tức thần tính khó hiểu từ người cô ta.

“Nanh vuốt của Thánh Quang.” Tillys không kiên nhẫn nhìn cô ta. Thấy Helena vẫn chưa quay lại, cô liền biến ra một chiếc roi da có gai,

“Xem ra hôm nay tôi phải dạy cho cô một bài học rồi, xem cô còn dám phát điên nữa không!”

“Khoan đã...” La Duy cảm thấy trạng thái lúc này của Alethea có chút không ổn. Anh bước tới, dò hỏi,

“Alethea, em lúc này, có phải là em không?”

“Đương nhiên là em rồi.” Alethea nhìn La Duy, mỉm cười dịu dàng, y như cô ta vừa làm.

La Duy cau mày, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

“Vậy anh hỏi em.” Anh nói tiếp,

“Nếu em thực sự muốn Thánh Quang bao trùm thế giới, thì trước đó, cái chết của những người vô tội trong quốc gia này, có phải cũng là điều em thực lòng muốn thấy không? Đây không phải là Alethea mà anh từng biết.”

Alethea trước đây dịu dàng và nhân hậu, cô không đành lòng nhìn thấy những người dân khốn khổ trên đường đi, cô cũng hy vọng mọi cuộc chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

“Đó là cái giá cần phải trả.” Alethea kiên định nói,

“Chỉ có ánh sáng mới có thể xua tan bóng tối. Một sự tàn khốc và hy sinh nhất thời, đổi lại trật tự và hạnh phúc vĩnh cửu, đây chẳng phải là một bài toán số học rất đơn giản sao? La Duy, em nghĩ anh sẽ hiểu cho em.”

“Em định làm gì?” La Duy cố gắng dẫn dụ cô ta,

“Kẻ gây ra bi kịch cho thế giới này, là một tồn tại nằm ngoài sự hiểu biết của em. Anh không nghĩ thời đại Giáo hội là tương lai, bởi vì Tòa Thánh Sisthon một nghìn năm trước đã chứng minh điều đó rồi.”

“Mọi bi kịch trên thế gian đều là do sức mạnh của người trong cuộc không đủ.” Alethea nói,

“Quang Minh Thần Đời Hai không cần hấp thụ niềm tin của toàn thế giới, vẫn đủ sức phong ấn hầu hết các Cựu Thần. Và điều Ngài ấy chưa làm được, em sẽ làm. Bởi vì em đã nghe thấy tiếng gọi của Ánh Sáng.”

“Ánh Sáng?” La Duy nghi ngờ,

“Ánh Sáng là ai? Ai là Ánh Sáng? Ngài ấy nói với em những gì?”

“Ánh Sáng là tương lai của em. Em sẽ trở thành Quang Minh Thần Đời Ba.” Alethea nhẹ nhàng nói,

“La Duy, hãy giúp em đi. Như em đã nói trước đó, Tòa Thánh đã giữ chỗ cho mọi người. Em cũng cần anh giúp em quản lý Giáo hội, giúp em cai quản đất nước này.”

“La Duy, đừng nghe lời hoa mỹ của cô ta!” Tillys lạnh lùng đưa tay ra, một ngọn lửa đen bùng cháy,

“Thành thần, chỉ dựa vào cô sao?”