Chương 41: Thoát khốn và thu hoạch
Bên trong thế giới trắng tinh, phảng phất như tất cả đều trở thành hư vô, mọi người thậm chí cũng không biết mình có đang đứng trên mặt đất hay không.
Nhìn về phía những đệ tử cấp thấp vẻ mặt hoảng sợ ở đằng xa, cậu bé tên Vân Ức vẫy tay một cái, đem tất cả mọi người toàn bộ dời tới, sau đó liền lâm vào trầm mặc thật lâu.
Lệ Cửu Tiêu không biết từ lúc nào đã chắn trước người hồng váy thiếu nữ.
Cậu bé trước mắt rõ ràng thực lực tương đương với Đồ Tát Lặc trước đó, nhưng trực giác lại nói cho hắn biết, nếu giao chiến với đối phương, hắn nhất định sẽ bại.
Vân Ức ánh mắt trống rỗng, dường như đang hồi ức chuyện gì đó, cậu ngủ quá lâu, lâu đến mức quên cả thời gian, quên cả mình là ai...
Thậm chí ngay cả bây giờ cậu vẫn bị thiếu hụt hơn một nửa ký ức, điều duy nhất nhớ rõ chỉ có nỗi đau xé lòng rõ ràng kia...
“Phù... Haiz, các người không cần đề phòng, hiện giờ tuy ngô chưa nhớ ra tất cả, nhưng cũng không có lý do ra tay với các người...”
Nói rồi cậu bé ngẩng đầu lên, khuôn mặt chỉ có một vòng xoáy đen kịt nhìn về phía hư vô trắng xóa kia, dường như đang xoắn xuýt điều gì đó.
“Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, có lẽ, ngô nên cảm ơn các người mới phải...”
Cậu đã quên mình từng trải qua những gì, nhưng trong cõi u minh có loại trực giác, bản thân hẳn là không muốn tỉnh lại...
Nhưng tên tiểu bối kia nói đúng, cứ như vậy trầm luân trong bóng tối, hết lần này đến lần khác sắm vai kẻ mà mình từng căm ghét nhất, đó tịnh không phải là điều cậu mong muốn...
“Tiền bối, không biết ngài là...”
Lệ Cửu Tiêu thu lại bộ dáng cuồng ngạo trước đó, mà cung kính thi lễ, chắp tay mở miệng, đi thẳng vào vấn đề hỏi thăm lai lịch đối phương.
“Ngô, ngô... không nhớ rõ nữa, ngô vốn là do tàn niệm của người nào đó biến thành, cũng không có tên, tạm thời cứ gọi là Vân Ức đi...”
Nghe cậu bé nói, Lệ Cửu Tiêu hơi nhíu mày, nhưng nghe ra đối phương dường như không muốn tiết lộ, hắn đương nhiên sẽ không không biết điều mà tiếp tục truy hỏi.
“Vân Ức tiền bối, xin hỏi chuyện trước đó...”
Đối với thái độ cung kính của nam nhân, Vân Ức ngược lại có chút ngoài ý muốn.
Dù sao trước đó cậu tuy rằng lâm vào hồn nhiên ngây ngô, nhưng lại không phải mất trí nhớ.
Bộ dáng khoa trương bá đạo trước đó của Lệ Cửu Tiêu, vẫn rõ mồn một trước mắt, không nghĩ tới lúc này tiểu tử này thế mà như biến thành người khác.
Nghĩ đến đây, cậu bé gật đầu, dù sao loại người này mới có thể thường thường sống lâu trong giới tu hành.
Cậu bé tịnh không để ý tới Lệ Cửu Tiêu, mà hỏi thăm thời gian hiện tại, kết quả lại nhận được vẻ mặt mờ mịt.
Sau đó, nam nhân lại tóm tắt một chút chuyện sau khi hệ thống tu hành thay đổi, lúc này mới để Vân Ức dần dần hiểu được.
“Thì ra là thế... Hóa ra thời đại của bọn ngô đã sớm trôi qua rồi sao...”
Khuôn mặt chỉ có vòng xoáy màu đen kia căn bản nhìn không ra bất kỳ biểu tình gì, nhưng thanh âm kia lại ý vị thâm trường mà buồn bã.
Lần nữa quét mắt nhìn mọi người, Vân Ức khẽ gật đầu.
“Biển cả nương dâu, hiện giờ đã đều không còn nữa a... Haiz, thôi bỏ đi, hiện tại ngô liền tiễn các người rời đi...”
Nói rồi, thế giới trắng tinh phảng phất như cấp tốc co rút lại, mọi người đột nhiên cảm thấy một trận trời đất quay cuồng!
Trong hỗn loạn, thời gian trở nên mơ hồ, dường như là vài năm, lại dường như chỉ là trong nháy mắt.
Ánh mặt trời chói chang, gió mang theo hơi thở cát bụi, cảm giác hơi khó chịu của sỏi đá dưới chân..
“Chúng ta... trở về rồi...?”
“Chúng ta sống sót rồi! Chúng ta thật sự trở về rồi!”
“Trương sư huynh... chúng ta trở về rồi... hu hu hu... chúng ta làm được rồi... chúng ta sống sót rồi...”
Hơi giơ tay che ánh mặt trời có chút chói mắt, không khí khô hanh nơi này quen thuộc như vậy, thiếu nữ nhìn về phía những người xung quanh.
Có người lộ vẻ cuồng hỉ, có người không dám tin, càng có người nhớ tới đồng bạn ngã xuống trong chuyến đi này...
Chúng sinh bi khổ đều không giống nhau, đây chính là con đường tu hành, hôm nay ngươi ngã xuống trên đường, ngày mai có lẽ ta cũng sẽ chết bất đắc kỳ tử...
Nhưng cho dù là vậy, người trên con đường này vẫn cắn răng tiến lên, không có cái gọi là đáng hay không đáng, chỉ có tiến lên hoặc là chết...
Lúc này, thiếu nữ đột nhiên phát hiện Vân Ức thế mà một tay ấn trán, khẽ run rẩy, giống như đang trải qua nỗi đau đớn nào đó.
Lệ Cửu Tiêu tự nhiên cũng phát hiện dị thường, nhưng lại chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.
Đại khái qua nửa khắc đồng hồ, cậu bé dường như dần dần bình phục, cậu tùy tay biến ra một chiếc mặt nạ màu trắng che lên mặt, hơi trầm ngâm, đột nhiên nói:
“Tuy là các người tự tiện xông vào, nhưng những người bỏ mạng kia, chung quy là chết trong tay ngô... Thiên phú các người đều cũng không tệ lắm, vừa vặn ngô có chút đồ vật không dùng được, liền trực tiếp tặng cho các người, cũng coi như chấm dứt đoạn nhân quả này...”
Lời của Vân Ức, khiến mọi người ngẩn ra, kiếp sau trọn đời đã đáng ăn mừng, mà lúc này đối phương thế mà đề nghị muốn tặng cơ duyên, trên đời chẳng lẽ thật sự có chuyện tốt bực này?
Dứt lời, Vân Ức cũng không để ý tới những thứ khác, trực tiếp cong ngón tay búng một cái, mười mấy đạo bạch mang bay ra, trực tiếp chui vào mi tâm những đệ tử kia.
“Đây là... cảm ngộ tu hành của Cổ tu sĩ...?”
Những đệ tử này có người thực lực không mạnh, nhưng trong đó cũng không thiếu người thông tuệ, lập tức hiểu ra điều gì.
Cảm ngộ của Cổ tu sĩ ở thời đại hiện nay, tuy rằng không cách nào chỉ thẳng đại đạo, nhưng trước Kim Đan lại cũng đại đồng tiểu dị với hiện tại.
Tuy rằng con đường sau này không cách nào tu hành theo đó, nhưng cũng có thể tạo được tác dụng suy một ra ba, đối với bọn họ mà nói cũng coi như là cơ duyên không nhỏ.
Sau đó, Vân Ức đi tới trước mặt một đám Kim Đan, cẩn thận đánh giá bọn họ...
Đối với hành động đột ngột của Vân Ức, thiếu nữ và Lệ Cửu Tiêu nhìn nhau, cảm thấy có chút kỳ quái.
Dù sao đối phương trước đó tuy rằng không có sát ý, nhưng cũng không biểu hiện ra chút ý tứ thân cận nào, lúc này đột nhiên hào phóng như thế, luôn cảm thấy có chút quái dị.
Hơn nữa thiếu nữ nhạy cảm phát hiện, sự thay đổi của Vân Ức, dường như chính là xảy ra sau khi vừa rời khỏi không gian trắng tinh kia.
Cô gái nghi hoặc đưa cho nam tử bên cạnh một ánh mắt, mà đối phương lại nhẹ nhàng lắc đầu.
Ít nhất trước mắt mà nói, hắn tịnh không phát hiện ác ý của đối phương, hơn nữa, hắn luôn cảm giác, lúc này giao thủ với đối phương, mình hẳn phải chết không nghi ngờ...
Cho nên, còn không bằng thuận thế tiếp nhận phần cơ duyên này.
“Tiểu gia hỏa nãi là Hỏa hệ Cực Linh Căn, đáng tiếc ngô tịnh không am hiểu đạo này...”
Hoàn hồn lại, Vân Ức đã vượt qua Cốc Băng Lan và Vương Hi Dao, đi tới trước mặt Lăng Thiên Vũ.
Trên mặt hai cô gái đều mang theo một vẻ vui mừng khó mà che giấu, hiển nhiên là nhận được đồ vật không tệ.
Chỉ là đến chỗ Lăng Thiên Vũ, lời của Vân Ức lại làm cho sắc mặt thanh niên cứng đờ.
“Bất quá cũng không sao, người xông vào trước đó ngược lại mang theo một số thứ dường như không tệ...”
Nói rồi, cậu lấy ra một quyển trục đưa tới trong tay Lăng Thiên Vũ.
Thiếu nữ sững sờ, đây chẳng lẽ chính là bộ hỏa hệ công pháp mà nhân vật chính vốn nhận được sao?
Không ngờ tới vòng đi vòng lại, vẫn là trở về trong tay Lăng Thiên Vũ.
Theo bản năng nhìn về phía quyển trục trong tay thanh niên, khi nhìn thấy tên của nó, thiếu nữ đột nhiên sững sờ, mắt hạnh trợn tròn.
Lăng Thiên Vũ nhận lấy quyển trục cũng ngẩn ra, dù sao bộ công pháp tên là ‘Tiểu Hỏa Cầu Thuật’ này, chỉ nhìn tên thôi đã cảm thấy dường như không được tốt lắm...
Mà thiếu nữ cũng có chút mờ mịt, dù sao đi tới thế giới này đã rất lâu, nhưng tên công pháp có lệ như thế vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhưng nàng lại nhớ rõ, trong sự kiện lần này, quyển trục Lăng Thiên Vũ nhận được, chính là một môn công pháp phi thường lợi hại, thậm chí tiếp cận thần thông...
Nghĩ đến thuật pháp lợi hại như thế, thế mà lại đặt một cái tên như đùa giỡn, cô gái không khỏi khóe miệng co giật.
Cái này ngược lại cũng không có gì đáng để ý, dù sao công pháp mà, chỉ cần mạnh là đủ rồi...
Trong lúc lơ đễnh thất thần, Vân Ức đã đi tới trước mặt nàng.
Từ dưới khe hở mặt nạ kia, vẫn có thể nhìn thấy vòng xoáy đen kịt kia đang xoay tròn, giống như có thể nhìn thấu tất cả, nuốt chửng tất cả.
Đối phương cứ như vậy nhìn chăm chú vào nàng, thật lâu thật lâu, thậm chí khiến đáy lòng nàng đều có chút phát lạnh.
Trong cõi u minh, thiếu nữ có cảm giác, bộ dáng đối phương nhìn nàng, dường như có chút khác biệt vi diệu so với người khác, nhưng khác biệt ở chỗ nào, nàng lại không nói lên được.
“... Ừm, liền cho ngươi cái này đi...”
Nói rồi, cậu đưa ra một hạt châu hình bầu dục màu trắng...
“Tiền bối, không biết đây là vật gì...?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
