Chương 43: Ngươi thế mà “lấy oán trả ơn”?
Toàn lực chém giết, cảm giác không chừa lại chút đường lui nào, cho dù cả đời chỉ có một lần, nhưng cảm giác đó thực sự không tệ...
Bất quá, tốt hơn là, bản thân ta lần này... tịnh không phải là vô nghĩa, đúng không...
Dần dần ý thức được sự tồn tại của ‘cái tôi’, điều này khiến nam tử có chút kinh ngạc.
Hắn thăm dò kêu gọi, nhưng không nhận được bất kỳ hồi đáp nào, bản thân giống như bị nhốt trong một không gian u tối.
Ta chẳng phải là nên chết rồi sao...
Hay là nói, đây là ảo giác lúc sắp chết?
Hồi tưởng lại từng màn trước đó, nam nhân đột nhiên tự giễu cười cười.
“Trong mắt ngươi, ta làm như vậy, có lẽ rất ngu xuẩn đi...”
Đúng vậy, nếu là nàng, có lẽ sẽ không có bất kỳ cảm động nào...
Tương tự, bản thân ta cũng không phải loại người sẽ tự làm mình cảm động...
Hết thảy đều bởi vì muốn làm, liền đi làm, cho dù hiện tại quay đầu nhìn lại, cũng cảm thấy bản thân lúc đó ngu xuẩn đến mức hết thuốc chữa...
Bất quá, thì tính sao?
Cho dù thời gian quay ngược, sao trời đảo lộn, lựa chọn của ta vẫn như thế, không vì làm cảm động ai, càng không vì nịnh nọt ai!
Tâm niệm sở chí, tất hành chi, đây mới là... ta, Lệ Cửu Tiêu!
Ý thức dần dần rõ ràng, suy nghĩ trong đầu càng lúc càng sinh động.
Khoan đã... còn có ý thức... chứng tỏ ta còn chưa chết...?
Nghĩ như vậy, nhớ lại hình ảnh lúc đầu ước định cùng cô gái kia...
“Hóa ra nha đầu kia từ trước đã có thể giải quyết vấn đề trên người ta sao... Lúc đó còn thề thốt nói nhất định phải đạt tới Thánh cảnh mới được...”
Rất kỳ lạ, rõ ràng biết mình bị lừa, lại bất ngờ có chút buồn cười...
Bởi vì... mình hiện tại còn sống, chứng tỏ tên kia... đang kéo mình từ trong u minh trở về...
Tuy rằng, bị lừa rồi, nhưng dường như... cũng chưa hoàn toàn thua đâu...
Theo ý thức càng ngày càng thanh minh, trong bóng tối phảng phất như có một tia sáng chiếu vào...
“Xem ra, là sắp trở về rồi...”
Ý thức hòa tan vào tia sáng kia, tâm thần một trận hoảng hốt.
Giống như đang bay bổng giữa mây, lại giống như rơi xuống vực sâu...
...
... Đó là một loại cảm giác kỳ diệu từ hư đến thực.
“Hít hà...”
Một trận đau nhức kịch liệt, khiến thân thể hắn run lên.
Ừm, cảm nhận được thân thể, đương nhiên là chuyện tốt...
Chậm rãi mở mắt ra.
Giường nệm mềm mại, căn phòng có chút quen thuộc, không ngờ lại là khuê phòng của nàng...
“Ư...”
Muốn cử động thân thể một chút, nhưng từng thớ thịt trên người đều truyền đến tiếng kêu rên, thậm chí ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể cử động.
Không ngờ bản thân mình, thế mà cũng có ngày yếu ớt như thế này.
Bất quá, dù sao cũng là từ quỷ môn quan đi dạo một vòng trở về mà, khó tránh khỏi...
Thử tản ra thần thức, nhưng thất bại, nằm trong dự liệu...
Hiện giờ duy nhất có thể cử động cũng chỉ có hai mắt, cố sức quan sát xung quanh, rốt cuộc ở hướng tay, nhìn thấy một góc váy đỏ kia...
Góc độ này nhìn không rõ bộ dáng nàng lúc này, nhưng không khó đoán, lúc này cô gái hẳn là còn đang ngủ say.
Chuyện như thế này, là lần thứ hai rồi đi...
Muốn dùng tay sờ sờ mặt thiếu nữ, đáng tiếc một đầu ngón tay cũng không động đậy được.
Lần này... thật sự là chật vật a...
...
“Ư... Ta thế mà ngủ quên mất sao...”
Thiếu nữ vô thức ưm một tiếng, từ từ tỉnh lại.
Xoa xoa mi tâm đau nhức, nàng cảm thấy đầu óc còn có chút hỗn độn.
Lấy tu vi Kim Đan cảnh, thế mà cưỡng ép thi thuật đối với nhục thân Hoàng cảnh, hiện tại ngẫm lại nàng vẫn không khỏi có chút sợ hãi.
Vẫn là quá mức ngây thơ, nếu lúc trước tên này chưa đột phá thì còn đỡ, không ngờ mình vì cứu tên khốn kiếp này, thế mà suýt chút nữa ném cả cái mạng nhỏ đi...
Thân thể còn có chút mệt mỏi, cô gái cứ như vậy nằm sấp bên mép giường, không muốn động đậy...
Tay nàng còn đang nắm cổ tay nam nhân, đương nhiên, đây tịnh không phải thâm tình nghĩa trọng gì, chỉ là bởi vì đây là điều cần thiết...
Vô số tơ máu trong lòng bàn tay nối liền với cổ tay Lệ Cửu Tiêu, đây là phòng ngừa tên này đột nhiên bạo tử, dù sao đã tốn tâm thần lớn như vậy, nàng cũng không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ...
Cô gái không có tinh thần gì, thậm chí còn mang theo chút ý vị nửa tỉnh nửa mê, cứ như vậy kiểm tra thân thể đối phương theo lệ.
“Hửm??”
Đột nhiên, thiếu nữ giật mình, trực tiếp ngồi dậy, nhìn về phía Lệ Cửu Tiêu, lại phát hiện đối phương đang nhìn mình với ánh mắt mang theo ý cười...
“Ngươi quả nhiên tỉnh rồi! ... Hừ, chưa chết thì kêu một tiếng a...”
Nam nhân nhìn cô gái vẻ mặt ghét bỏ, không biết có phải hoa mắt hay không... nàng vừa rồi có phải hay không lộ ra một tia... kinh hỉ... trong nháy mắt?
“Đừng dùng ánh mắt ghê tởm đó nhìn ta, ta sợ sẽ nhịn không được cho ngươi một đấm...”
Nghe vậy khóe mắt nam nhân giật giật, ánh mắt có chút thu liễm, muốn nói chuyện, đáng tiếc hắn thế mà ngay cả nói chuyện cũng làm không được...
“Suýt chút nữa quên mất, đã không sao rồi, ta cũng rốt cuộc có thể nghỉ ngơi một chút...”
Dứt lời, Lệ Cửu Tiêu chỉ cảm thấy trong cơ thể có thứ gì đó đang chậm rãi rời đi.
Trọn vẹn qua mười mấy hơi thở, trán cô gái đổ mồ hôi, lúc này, hắn mới chú ý tới trên khuôn mặt xinh đẹp của đối phương, thế mà mang theo vẻ mệt mỏi vốn không nên có ở người tu hành...
“Ách... a... ta... qua... bao lâu...”
Nam tử chưa từng cảm thấy mình yếu ớt như vậy, trong cổ họng càng là khô khốc giống như sa mạc, miễn cưỡng phát ra âm thanh cũng khàn khàn khó nghe.
“Đừng nói chuyện, ngươi hôn mê đã gần ba tháng rồi... Đợi ta đi lấy chút linh tuyền cho ngươi...”
“???”
Ba tháng, nàng vẫn luôn ở bên cạnh mình sao...
...
Mấy ngày tiếp theo, nam nhân vẫn dở sống dở chết nằm trên giường.
Bởi vì thiếu nữ tịnh không giống nữ tử bình thường nhăn nhó như vậy, cũng tịnh không để ý đối phương chiếm đoạt khuê phòng của mình, mà lựa chọn đi sang sương phòng nghỉ ngơi.
“A ——”
Lông mày thanh tú của cô gái khẽ cau lại, vẻ mặt ghét bỏ đem cái thìa đựng thuốc, nhét vào trong miệng Lệ Cửu Tiêu.
Thiếu nữ cũng không phải là người có kiên nhẫn hầu hạ người khác, tự nhiên chỉ nhìn kết quả, có thể ăn xuống là được...
Bản thân chỉ phụ trách cứu sống, sống có thoải mái hay không, không liên quan đến nàng ~
“Hít hà... ngươi không thể dịu dàng một chút sao... Dù sao, ta cũng là vì ngươi mà suýt chút nữa mất mạng đấy...”
“Hừ!”
Nhìn nam nhân nhe răng trợn mắt, hai mắt nàng khẽ híp, lộ ra một tia nguy hiểm...
Tên này, quả nhiên vẫn là không biết nói chuyện thì tốt hơn...
Có muốn hay không bỏ thêm chút liệu vào thuốc của hắn đây...
“Được rồi, thế nào thì thế ấy đi...”
Phát giác được thần sắc nguy hiểm trong mắt cô gái, Lệ Cửu Tiêu khóe miệng giật một cái, vội vàng chịu thua.
Dù sao hiện tại giống như cá nằm trên thớt, hắn cũng không phải hạng người cổ hủ không biết biến thông.
Nhìn bộ dáng nam nhân uể oải thỏa hiệp, thiếu nữ lúc này mới đắc ý cười một tiếng.
“Đừng kén cá chọn canh, hay là đổi Cốc sư tỷ tới, tỷ ấy thế nhưng là vẫn luôn trông mong ngày nào cũng tới đấy ~ Nếu là sư tỷ, chắc hẳn khẳng định sẽ cho ngươi trải nghiệm cái gì là ôn nhu đến cực hạn ~ Ồ, đúng rồi, nghe nói bọn họ bên kia có cái gì Si Tình Cổ...”
“Dừng! Dừng! Đừng nói nữa... ta không phải cũng chẳng nói gì sao...”
Nhìn bộ dáng yếu thế của đối phương hiện tại, ngược lại làm cho cỗ uất khí mấy ngày nay vẫn luôn chăm sóc hắn của thiếu nữ tiêu tán không ít.
Thời gian cứ như vậy trôi qua từng ngày, đại khái lại qua năm sáu ngày, thiếu nữ nhìn nam nhân thành thật uống thuốc, có chút nghi hoặc.
“Ngươi thân là Hoàng cảnh, cho dù hiện tại khí huyết toàn thân thâm hụt, thập phần hư nhược... nhưng cũng nên có thể tự do hoạt động rồi chứ...? Tên này, sẽ không phải...”
Cô gái hồ nghi nhìn nam nhân, ánh mắt tràn đầy tìm tòi nghiên cứu.
Không sai, nàng hiện tại hoài nghi tên này đang giả chết, ăn vạ không đi.
Nghĩ đến đây, cô gái nhướng mày, hừ lạnh một tiếng.
“Hiện tại ít nhất cũng nên có thể gặp người rồi, đám người Cốc sư tỷ đều lo lắng cho ngươi lâu như vậy, cũng nên để ngươi gặp mặt bọn họ một chút. Ồ, trước đó Cốc sư tỷ còn nói tỷ ấy có một con cổ trùng chữa thương, tên là gì nhỉ ~~”
Mấy ngày nay, thiếu nữ dần dần biết được một số bí mật nhỏ của Lệ Cửu Tiêu, tỷ như... đối với mấy thứ côn trùng có chút... phản cảm...
“Haiz ~ Hồng Thường, mấy ngày nay, ngươi tùy ý quát tháo bổn công tử, còn luôn lấy mấy chuyện này ra hù dọa ta, có phải hay không rất đắc ý a ~”
Nghe vậy, thiếu nữ hơi sững sờ, dù sao đã quen với bộ dáng ngoan ngoãn của đối phương, hắn đột nhiên biến trở về bộ mặt đáng ghét ban đầu này, ngược lại có chút khiến người ta không thích ứng...
Bất quá, một giây sau nàng liền ý thức được không đúng!
Hỏng bét!
Đáng tiếc, phản ứng của nàng trước sau chậm một chút.
Hoàn hồn lại, bản thân đã bị nam nhân đè xuống giường, mà lúc này trong đôi mắt nam nhân, không chỉ mang theo trêu tức, thậm chí còn có một tia xâm lược...
“Để bổn công tử nhìn xem, ngươi hiện tại là biểu tình gì...”
“Ngươi, tên khốn kiếp này, hóa ra đã sớm khỏe rồi, thế mà vẫn luôn lừa ta!”
Nhìn thiếu nữ sắc mặt đỏ bừng, ngay cả sự đầy đặn trước ngực cũng phập phồng kịch liệt, cổ họng nam nhân cảm thấy dường như có chút ngứa.
Phát giác được ánh mắt đối phương thay đổi vi diệu, đồng tử cô gái chợt co rụt lại, trực tiếp quay đầu đi chỗ khác.
“Không ngờ tới, Hồng Thường ba tháng không ngủ không nghỉ, dốc sức cứu giúp, đổi lại thế mà là lấy oán trả ơn...”
Nghe sự thê lương trong giọng nói của cô gái, tuy rằng biết đối phương hơn phân nửa là đang diễn kịch, nhưng hắn vẫn hơi thu lực lại.
Khóe mắt liếc thấy bàn tay ngọc vốn nên trắng nõn thon thả của thiếu nữ, lúc này bên trên đầy rẫy vết thương chằng chịt, thậm chí còn mang theo một tia cháy đen.
Khí tức trên đó, hắn rất quen thuộc, đó là lôi đình chi lực của hắn...
Lúc này, hắn mới nhớ tới, mấy ngày nay khi bón thuốc, đối phương vẫn luôn cố ý giấu đi bàn tay của mình.
Nghĩ đến đây, động tác nam nhân chậm lại, thế mà cứ như vậy lẳng lặng nhìn đôi tay nhỏ bé chật vật của thiếu nữ.
Dường như ý thức được điều gì, thiếu nữ chậm rãi quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt đỏ của hai người, lúc này trong mắt đều phản chiếu ánh mắt của nhau...
Thấy động tác nam nhân chậm lại, cô gái cắn răng, nhẹ giọng mở miệng.
“Lệ công tử, trò đùa này của ngài, một chút cũng không buồn cười... Không biết biểu tình lúc này của Hồng Thường, có vừa ý công tử hay không...”
Loại ngữ khí này, cách xưng hô này, nàng hẳn là thật sự có chút tức giận...
Nhưng mà...
Lần này, ta tịnh không muốn... cười trừ cho qua chuyện...
“... Nếu ta nói, không phải nói đùa thì sao...”
Nghe được lời của nam nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cảm của cô gái xuất hiện một tia hoảng loạn thoáng qua rồi biến mất.
Chuyện nàng sợ hãi nhất e rằng sắp xảy ra rồi...
“Hừ, công tử hiện giờ thân là cường giả Hoàng cảnh, càng là người thừa kế của Cửu Thiên Lôi Khuyết, hiện giờ Hồng Thường cũng đã giải quyết tai hoạ ngầm của ngài, ngài cần gì phải lãng phí tâm thần trên người một Kim Đan nho nhỏ như ta chứ...”
Cô gái nhìn nam nhân trước mắt, vài lọn tóc dài bên mai hắn xõa xuống, lướt qua gò má nàng, hơi ngứa.
“... Tại sao không thể? Thiên phú của ngươi rất tốt, đăng lâm Thánh cảnh tất nhiên không phải vấn đề, lại mang trong người Huyết Đạo truyền thừa, tự nhiên có thể cùng ta lâu dài...”
Nhìn thấy thần sắc trong mắt đối phương, thiếu nữ ý thức được, sự tình dường như đã không còn nằm trong sự kiểm soát của mình nữa...
“Hồng Thường tự nhận dung mạo cũng tạm được, nhưng muốn nói mỹ mạo, giới tu hành vốn không thiếu mỹ nhân, nếu nói ôn nhu, càng là không bằng một phần vạn Cốc học tỷ... Huống chi ——”
“Ta biết... Nha đầu ngươi, chưa bao giờ có một câu nói thật, cũng biết ngươi một chút cũng không giống con gái, đáng yêu thì càng chẳng liên quan gì đến ngươi...”
“Đã biết Hồng Thường bất kham như thế, ngài lại hà tất ——”
Cảm nhận bàn tay vẫn còn hơi lạnh của nam nhân vuốt ve lên gò má mình, toàn thân nàng căng cứng.
Thậm chí ngay cả lời muốn nói, đều ném ra sau đầu, trong lòng chỉ còn một ý niệm: Xong rồi...
“... Cho dù là bây giờ, ngươi có phải hay không vẫn đang nghĩ, làm sao thoái thác ta? Làm sao phá giải cái ‘nguy cục’ này?”
Lúc này mặt hắn, đã cách nàng rất gần rất gần, thậm chí chóp mũi cũng sắp chạm vào nhau...
“......”
Mình bị nhìn thấu rồi!
Sự tình đến nước này, nàng cụp mắt, không nhìn nam nhân nữa, cũng không mở miệng nữa.
Cảm giác được Lệ Cửu Tiêu càng lúc càng sáp lại gần, cô gái chỉ có thể dùng sự im lặng, làm ra sự kháng nghị vô lực...
Nhưng mà lẳng lặng chờ đợi mấy hơi thở, chuyện trong tưởng tượng tịnh không xảy ra, chỉ nghe thấy giọng nói của nam nhân, phảng phất như dán vào vành tai nàng nỉ non:
“Ta chỉ muốn cho ngươi biết, ở bên cạnh ta, ngươi không cần phải toan tính và ngụy trang như vậy nữa, chỉ cần làm chính mình là tốt rồi... Sẽ không ai làm tổn thương ngươi...”
Nghe vậy, thiếu nữ mắt hạnh trợn tròn.
Nhìn lại nam nhân, đã buông nàng ra, lúc này đang ngồi ở nơi không xa không gần nàng, khoảng cách vừa phải...
“Lần này là ta quá trớn rồi... Xin lỗi...”
Nam nhân nhẹ giọng mở miệng, hoàn toàn không còn tính công kích như vừa rồi.
Lời của tên này... rốt cuộc là có ý đồ gì?
Trên người mình còn có thứ gì đáng để hắn mưu toan sao...?
Nhất thời, tư duy thiếu nữ lâm vào hỗn loạn...
Hai người nhìn nhau không nói gì, không khí có chút trầm mặc.
Lại qua một hồi lâu, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, thế mà là Mặc Hội Anh tự tiện xông vào.
Tố y nữ tử nhìn thấy hai người đều ngồi trên giường, hơn nữa tóc tai thiếu nữ hơi tán loạn, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, tay trong tay áo càng là nắm chặt thành quyền.
Hoàn hồn lại, cô gái nhìn Mặc Hội Anh hơi nhíu mày, có chút không vui.
Đối phương dường như phát giác được tâm trạng của nàng, nữ tử vội vàng đổi thành bộ dáng ngoan ngoãn, vội vàng mở miệng:
“Tỷ tỷ, Hội Anh lần này tự tiện tiến vào, là bởi vì bên ngoài có chuyện xảy ra...”
Thấy thiếu nữ lộ ra vẻ nghi hoặc, Mặc Hội Anh dùng tốc độ nói cực nhanh tiếp tục giải thích:
“Bên ngoài tới rất nhiều cường giả lạ mặt, nghe người ta nói, người tới là đến từ Sa La Châu... Cửu Thiên Lôi Khuyết...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
