Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1403

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Trên Bàn Cờ - Chương 17: Thánh trì kim liên 'độ' thương sinh

Chương 17: Thánh trì kim liên 'độ' thương sinh

Việc mở ra "Nghịch Phạn Thiên" lần này, chắc chắn là một tin tức khiến lòng người phấn chấn.

Dù sao Cửu Châu mênh mông, tu sĩ nhiều vô số, nhưng kẻ có thể đứng trên đỉnh cao, xưa nay lại có được mấy người?

Tuy rằng cũng thường nghe đồn đại về các bí cảnh hiện thế, nhưng Cửu Châu rộng lớn dường ấy, người thực sự có được thu hoạch cũng chỉ là số ít những kẻ may mắn mà thôi.

Cho nên, mỗi một tia cơ duyên đều đủ để họ đánh cược tính mạng đi tranh, đi đoạt...

Tuy nhiên, những kẻ có thể sống sót tu luyện đến trình độ này đương nhiên tuyệt đối không phải hạng phàm tục. Sau phút kích động ngắn ngủi, đám người cũng dần khôi phục lại lý trí.

Trên đời không có bữa trưa miễn phí, càng không có cơ duyên từ trên trời rơi xuống, đạo lý này bọn họ há lại không biết!

Một tòa bí cảnh từ xưa đến nay đều do Phật tông nắm giữ, nay lại được công khai chia sẻ, nếu bảo trong đó không có ẩn tình, ai mà tin cho được?

Gần như chỉ trong nháy mắt, ai nấy đều đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cơ duyên sờ sờ ngay trước mắt, ai lại nỡ buông tay?

Đây là dương mưu, là sự cám dỗ mà tuyệt đại đa số tu sĩ không cách nào chối từ.

"...... Quy tắc luận đạo lần này đại khái là như vậy. Tiếp theo, mời chư vị dời bước đến Tịnh Liên Trì, bắt đầu ấn chứng đạo của bản thân..."

Những lời khách sáo cùng chú ý dông dài cuối cùng cũng kết thúc, nhóm người thiếu nữ nương theo dòng người đi tới Tịnh Liên Trì phía sau đại điện.

Tịnh Liên Trì danh nghĩa là ao, nhưng rộng đến mấy trăm trượng, kích thước chẳng kém gì một hồ nước nhỏ.

Nước hồ trong vắt thấy đáy, lại có vô số cá chép gấm vàng bơi lội giữa những đóa sen khổng lồ, khung cảnh ninh tĩnh tường hòa khiến tâm thần người ta an định.

"Đây là Tịnh Liên Trì của Bồ Đề Tự ta. Tiếp theo, chư vị chỉ cần lần lượt tiến vào, dùng đạo của bản thân dẫn động Phật lực trong hồ cộng hưởng. Phật lực chịu sự cộng hưởng sẽ tẩm bổ kim liên, khiến nụ hoa nở rộ..."

Nghe vậy, mọi người liên tục gật đầu. Xem ra cuộc luận đạo lần này chính là dùng đạo của bản thân đi cộng hưởng với kim liên, lấy số lượng hoa sen nở làm mục tiêu cho cuộc so tài.

'Ta còn tưởng lại phải dựng cái lôi đài rồi lên đó liều mạng với người ta chứ...'

Nhìn những đóa kim liên hàm tiếu kia, thiếu nữ âm thầm truyền âm oán thầm với nam nhân bên cạnh. Còn hắn thì ánh mắt thâm thúy, nhìn Tịnh Liên Trì trước mặt với vẻ nghiêm nghị.

'Tuy không cần liều mạng với người khác, nhưng chưa chắc sẽ không bị thương, cho nên đừng quá chủ quan...'

Lời nam nhân đầy ẩn ý, thông tuệ như nàng lập tức hiểu rõ ý tứ trong lời đối phương.

Tuy nói tỷ thí Phật đạo sẽ không gây ra cảnh máu thịt be bét, nhưng không có nghĩa là việc cộng hưởng Phật đạo hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào.

Lát nữa còn phải tiến vào "Nghịch Phạn Thiên", nếu trong đó thật sự an toàn tuyệt đối, Phật tông đời nào lại mở cửa để mặc cho người ngoài nhúng chàm?

Vì thế, nếu bị thương trước khi vào Nghịch Phạn Thiên, kết quả sau đó sẽ trở nên khó mà lường trước...

Nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, thiếu nữ tuy biết mình lúc trước có phần chủ quan, nhưng lại không muốn cứ thế cúi đầu mất mặt, nên rơi vào trạng thái xoắn xuýt ngắn ngủi.

Nhưng sự xoắn xuýt ấy cũng chẳng kéo dài bao lâu, nàng ném cho đối phương một ánh mắt u oán, rồi khẽ gật đầu, xem như tán đồng lời hắn nói.

Thấy cảnh này, nam nhân đứng bên cạnh lộ ra một vẻ cổ quái.

Bởi vì tuy ánh mắt đối phương bị dải lụa che mắt ngăn cách, nhưng cảm xúc u oán kia hắn lại có thể cảm nhận rõ ràng...

Điều này so với Tuyết Hồng Thường mà hắn quen biết lúc đầu, dường như đã có chút khác biệt.

Cô gái năm xưa tuy cũng hiếu thắng y hệt, nhưng chỉ cần nói thông đạo lý, nàng tuyệt đối sẽ không nũng nịu mà sẽ hào sảng thừa nhận sai lầm của mình...

Còn vừa rồi, rõ ràng lời hắn nói có lý hơn, lại khiến đối phương bất mãn kịch liệt, mặc dù cuối cùng cũng nhận được sự tán đồng của thiếu nữ...

Nhưng luôn khiến nam nhân cảm thấy, hình như mình thắng được đạo lý, nhưng lại thua ở chỗ khác...

Chân Nguyệt đứng bên cạnh thấy vậy, tuy không biết rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng quan sát bầu không khí giữa hai người cũng đoán được đôi chút.

Nữ tử khẽ che miệng cười duyên, ánh mắt đầy ý cười, cũng không nói thêm gì.

Xem ra con đường của Lệ công tử, còn xa lắm nha...

Về phần thiếu nữ, lúc này cũng thu liễm lại tâm tư, dời mắt về phía Tịnh Liên Trì. Bởi ngay lúc vừa truyền âm, đã có người tiến vào hoàn thành cộng hưởng.

Hơn nữa, người đó nàng còn nhận ra!

Chỉ thấy chiến ý ngập trời từ trong hồ xông thẳng lên mây, bá đạo áp chế Phật lực, bắt nó phải khuất phục.

Phật lực mênh mông dường như bị khiêu khích, trực tiếp lựa chọn phản kích mạnh mẽ, nhưng chỉ nghe một tiếng hừ lạnh, liền bị lực đạo mạnh hơn trấn áp trở về.

Kim liên trong hồ run rẩy liên hồi như kinh hãi, cuối cùng từng cánh sen nở rộ, như thỏa hiệp, lại như thần phục, chỉ để lại bóng người tựa tháp sắt sừng sững giữa hồ!

Nam Viêm Châu, Tư Mã thị - Tư Mã Hồng. Mới bước vào Hoàng Cảnh, liền dùng tư thái tuyệt cường vén màn cho cuộc Tịnh Liên luận đạo!

"Hử, đại sư, ta như vậy tính là thông qua chứ?"

Giọng người nọ trầm đục, ngữ khí bá đạo, thậm chí trong mắt thiếu nữ, kẻ này còn ngông cuồng hơn cả tên Lệ Cửu Tiêu năm xưa.

"Tư Mã công tử khai mở tổng cộng tám mươi mốt đóa sen, tự nhiên là thông qua..."

Huyền Tuệ hòa thượng thấy cảnh này, ngẩn ra một hồi lâu mới hồi thần đáp lời, chỉ là sắc mặt trông không mấy dễ nhìn.

Dù sao Tư Mã Hồng vừa rồi là dùng tư thái ngang ngược, cưỡng ép sen nở!

Đây đâu phải là cộng hưởng Phật pháp gì, rõ ràng là đang đánh vào mặt mũi Phật đạo rồi!

Có điều kẻ sầu người vui, hành động của Tư Mã Hồng cũng coi như đã chỉ ra một con đường khác cho những kẻ không thông Phật pháp.

Đối với việc này, người Phật tông đương nhiên bất mãn.

Nhưng có lẽ kiêng kị thế lực hùng mạnh của Tư Mã thị ở Nam Viêm Châu, hoặc do Bồ Đề Tự đang lúc rối ren nhiều việc, nên đành chọn ẩn nhẫn, không hề phát tác.

'Kỳ lạ, Tư Mã Hồng kia tuy bá đạo, nhưng hẳn không đến mức hùng hổ dọa người như vậy mới phải...'

Nghe thiếu nữ truyền âm, nam nhân không biết nên vui hay buồn.

Vui là vì cô gái lạnh lùng cự tuyệt giao tiếp lúc trước đã có phản ứng, chủ động bắt chuyện với hắn; không vui là thiếu nữ dường như rất hiểu rõ cái tên to xác ngoài kia...

Đây không phải là nam nhân hay ghen, nhưng cái gã toàn thân đầy cơ bắp kia từng công khai thừa nhận trước mặt bao người rằng hắn có ý đồ với Tuyết Hồng Thường...

Tuy nhiên, với tư cách là Thiếu chủ Cửu Thiên Lôi Khuyết và cường giả đỉnh cao của thế hệ trẻ, ý niệm này chỉ tồn tại trong sát na rồi bị hắn trảm diệt, lập tức gật đầu đáp lại.

'Không sai, tên to xác kia cũng từng coi là kình địch của bản công tử. Hắn nhìn thô lỗ vô não, nhưng chắc chắn cũng không phải kẻ lỗ mãng ngang ngược đến mức này...'

'Nói cách khác, sự khác thường của hắn là... cố ý?'

Thiếu nữ tiếp xúc với Tư Mã Hồng dù sao cũng không nhiều, nên mới hỏi cái nhìn của nam nhân.

Nghiêm túc mà nói, hai người này đạo linh tương đương, cũng là đối thủ của nhau nhiều năm, tự nhiên sẽ hiểu rõ đối phương hơn.

Có lẽ vì bẩm sinh đã bài xích Phật tông, nên lúc trước thiếu nữ thường vô thức nảy sinh ý coi thường Bồ Đề Tự.

Nhưng từ khi bị nam nhân điểm phá thái độ khinh mạn đó, cô gái tuy ngoài mặt tỏ vẻ không cho là đúng, nhưng đã sớm tự kiểm điểm, bắt đầu dùng thái độ cẩn trọng nhất để đối đãi chuyến đi này.

Vì thế, nàng mới chú ý tới hành vi có chút trái lẽ thường của Tư Mã Hồng!

'Hẳn là trong Tịnh Liên Trì đó đã xảy ra chuyện gì... Không vội, cứ xem tiếp đã...'

Cô gái có thể phát hiện sự bất thường của Tư Mã Hồng, thì với tư cách là kình địch cũ, Lệ Cửu Tiêu tự nhiên cũng nhìn ra được.

Tư Mã Hồng nhìn như mãng phu, thực chất tâm tư kín đáo, là một đối thủ cực kỳ khó chơi...

Cho nên, khi thấy hành vi kia của y, hắn lập tức hiểu được ý của đối phương.

Tịnh Liên Trì có vấn đề!

Tư Mã Hồng đang dùng cách này để cảnh báo người ngoài!

Nghĩ đến dáng vẻ ẩn nhẫn không phát tác của hai lão hòa thượng lúc trước, xem ra đó không phải vì bọn họ sợ phiền phức, mà là sự thỏa hiệp của đôi bên...

Tư Mã Hồng dùng cách của mình để bày tỏ bất mãn, đồng thời nhắc nhở một số người quen biết, còn Bồ Đề Tự mặc kệ hắn, là để dẹp yên chuyện cũ...

Có điều, cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi...

'Ta gặp mặt Tư Mã Hồng... tính cả lần này cũng chưa quá một bàn tay. Lúc trước do ta có chút ngạo mạn, nên bây giờ mới cần cẩn trọng hơn...'

Truyền âm bất ngờ của thiếu nữ cắt ngang dòng suy tư của nam nhân. Chậm lại một nhịp, hắn mới ý thức được điều gì.

Tiếc là khi hắn phản ứng lại, cô gái dường như lại rơi vào trạng thái từ chối giao tiếp như lúc trước...

Hắn đành bất đắc dĩ dồn toàn bộ sự chú ý vào Tịnh Liên Trì.

Đáng tiếc, qua hồi lâu vẫn không thu hoạch được gì thêm.

Sen trong hồ tổng cộng một trăm linh tám đóa, người làm nở quá nửa được xem là có duyên với Phật, chưa đạt thì tính là thất bại.

Trong lúc đó có người thành kẻ bại, đến tận bây giờ vẫn chưa ai bị thương.

Người qua ải mặt lộ vẻ vui mừng, kẻ thất bại cũng chỉ chắp tay, mặt đầy tiếc nuối.

Mãi cho đến khi một người xuất hiện, sắc mặt vốn bình thản của nam nhân mới đột nhiên biến đổi.

'Ngươi biết người này?'

Thiếu nữ bên cạnh tự nhiên cũng nhận ra sự thay đổi của nam nhân, liền nương theo ánh mắt hắn đánh giá người nọ.

Người trên đài là một tu sĩ trông vô cùng bình thường, dung mạo vuông vức, không tính là tuấn tú, nhìn qua trạc khoảng ba mươi tuổi.

Về phần cảnh giới, đại khái còn kém nàng một chút, quả thực là phổ thông đến mức không thể phổ thông hơn, chẳng nhìn ra bất kỳ đặc điểm nào...

Lúc này người nọ đã thất bại, hai tay chắp lại lộ vẻ tiếc nuối, cũng chẳng khác gì những người trước đó.

Nhưng muốn nói điểm khác biệt duy nhất, chính là kẻ này bây giờ lại đang dập đầu hướng về Huyền Tuệ, dường như muốn bái nhập Bồ Đề Tự quy y cửa Phật...

Lão tăng không đồng ý nhưng cũng chẳng từ chối, chỉ cười nhạt bảo dung sau hãy bàn.

Chuyện này ở giới tu hành cũng không hiếm gặp, chẳng lẽ thân phận kẻ này có lai lịch lớn?

Chưa đợi nàng hỏi, truyền âm của nam nhân đã vang lên trong lòng.

'Kẻ đó tên là Phòng An, từng có chút ân oán với ta. Tất nhiên, về sau khi ta mạnh lên, hắn vẫn luôn trốn tránh ta...'.

Nghe vậy, lọc bỏ đi thành phần khoe khoang của nam nhân, đối phương thấy địch thủ ngày xưa đã không thể địch lại, chọn nương nhờ một phương thế lực cũng là chuyện thường tình, chẳng có gì bất thường...

Nghĩ đến đây, trong lòng cô gái nảy sinh chút bất mãn. Thấy vậy, hắn cũng không úp mở nữa mà kể lại đầu đuôi.

'Kẻ này năm xưa tu luyện một môn thái bổ thuật cực kỳ ác độc âm hèn, không ít nữ tử phàm tục bị hắn sống sờ sờ hút khô âm nguyên mà chết. Sau đó tình cờ bị ta bắt gặp, thuận tay chém đứt thứ kia của hắn, lại truy sát hơn nửa năm. Nhưng tiếc là khi đó ta chưa được như bây giờ, cuối cùng vẫn để hắn trốn thoát...'.

Lời này vừa thốt ra, thiếu nữ đã lờ mờ hiểu ý đối phương, nhưng chưa đợi nàng hỏi tiếp, lần này nam nhân lại chủ động nói ra.

'Tà công của gã có vẻ liên quan đến Thanh La Tông. Lũ yêu nhân đó thỉnh thoảng sẽ ném mấy bộ công pháp có vấn đề vào nhân gian, ngụy trang thành cơ duyên cho người ta tranh đoạt. Những công pháp có vấn đề đó, thông thường một khi đã bắt đầu tu luyện thì không thể dừng lại...'.

Nói đến đây, nàng rốt cuộc cũng hiểu vì sao nam nhân lúc trước lại có phản ứng như vậy.

Theo lời hắn nói, tà pháp mà Phòng An tu luyện là loại một khi đã luyện thì không thể dừng lại.

Nói cách khác, lui một vạn bước mà nói, dù kẻ này có thật sự cải tà quy chính, thì vì giữ mạng, hắn tuyệt đối không thể chọn lựa gia nhập Phật tông đoạn tuyệt nữ sắc!

Vậy đáp án cho vấn đề đã quá rõ ràng, thiếu nữ và nam nhân liếc nhìn nhau, đều thấy vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.

'Bồ Đề Tự, thế mà lại đang mưu toan độ hóa những người tham gia này!'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!