Chương 22: Dị Số
Kim quang ngập trời, Phật đạo chi lực dật tán quét ngang bát phương.
Dù Phật lực vốn nổi danh ôn hòa, nhưng giờ phút này lại chói lọi đến mức khiến người ta đau nhức đôi mắt.
Bên trong hồ, nước ao lưu chuyển vầng sáng màu vàng nhạt bắt đầu không ngừng bốc lên từng trận sương mù, tựa hồ như Tịnh Liên Trì sắp bị bốc hơi đến khô cạn.
Giờ khắc này, những người có mặt tại hiện trường đều ngây ra như phỗng...
Đây là tình huống gì?
Tịnh Liên Trì nổ rồi?
Sự việc đã đến nước này, ngay cả hai vị cao tăng Huyền Tuệ và Huyền Không cũng đầy đầu dấu hỏi, hoàn toàn không rõ bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tuy nhiên sau cơn kinh ngạc, trong lòng họ cũng không quá mức lo lắng.
Tịnh Liên Trì này tuy nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng thực chất lại là nơi tọa hóa của vô số đại năng Phật đạo, bên trong dày đặc vô số đạo ngân, thủ đoạn tầm thường căn bản khó lòng phá hoại.
Trong đám người, duy chỉ có Lệ Cửu Tiêu là trong lòng nóng nảy nhất. Bởi lẽ hắn hiểu rõ sự kiêu ngạo của thiếu nữ, càng hiểu rõ nếu ý chí bị cưỡng ép bóp méo, đó sẽ là sức nặng mà nàng không thể nào chịu đựng được...
Chỉ là, nam nhân cũng rất rõ ràng, sự lỗ mãng của mình lúc này sẽ không thay đổi được gì, điều hắn có thể làm duy nhất là tin tưởng đối phương và tĩnh quan kỳ biến.
Theo thời gian trôi qua, kim sắc Phật quang kia cũng không duy trì quá lâu, chỉ sau vài nhịp thở liền nhanh chóng rút đi, giống như đang bị nén chặt vào bên trong...
"Ong ——"
Cuối cùng, ngay thời khắc đạt đến một điểm giới hạn nào đó, không gian đột nhiên phát ra một tiếng ong ong, ngay sau đó một cỗ lực lượng vô hình từ trong Tịnh Liên Trì dập dờn lan tỏa.
Kim quang cùng sương mù còn sót lại trước đó phảng phất như bị xóa sạch, trong chớp mắt trời quang mây tạnh!
Chỉ một thoáng, toàn bộ Tịnh Liên Trì bộc phát vô số tiếng tụng kinh, tựa như đang tán tụng sự ra đời của một thứ gì đó.
Lại nhìn vào trong hồ, lúc này đang có một thiếu nữ bạch y bịt mắt, quanh thân Phật vận lượn lờ, không nhiễm bụi trần, uyển chuyển như thiên nhân giáng thế.
Nàng mang theo một cỗ ý cảnh yên tĩnh và tường hòa, khóe miệng tựa hồ mang theo nụ cười nhạt, lại giống như đang thương xót cho thế nhân.
Mà ở sau lưng nàng, lại càng có một tôn hư ảnh Phật đà dung mạo mơ hồ. Gương mặt Phật đà kia tuy nhìn không chân thực, nhưng thần tình nơi khóe miệng lại giống hệt nàng như đúc!
Ngay khi mọi người còn đang thất thần, chỉ thấy thiếu nữ đi chân trần trên mặt nước, theo từng vòng gợn sóng dập dờn, nàng đã chậm rãi đi ra ngoài...
Chân ngọc nhấc, kim liên sinh. Một trăm linh tám đóa Phật liên trước đó tự động di dời, xuất hiện hai bên sườn nàng.
Mà ngay khi gót ngọc của nàng hạ xuống, Phật vận trong hư không lại ngưng tụ thành hoa sen, phảng phất như không nỡ để chân nàng bị nước hồ làm ướt, cam tâm tình nguyện hóa thành vật lót chân cho nàng...
Một màn này khiến mọi người tại hiện trường khiếp sợ đến mức không gì sánh kịp, Huyền Tuệ và Huyền Không càng là trực tiếp trợn tròn mắt.
Phật kinh thiên tụng, đạp sen mà đi, lại còn có Phật đà pháp thân hộ thể...
Hết thảy những gì đang diễn ra trước mắt, cho dù là điển tịch trong chùa cũng chưa từng ghi chép...
Theo lý mà nói, đó là lực lượng 'Độ hóa' cấp bậc xúc động Kim Liên đại trận. Hoặc là người bên trong thực lực thông thiên triệt địa, hoặc là thiên tư tuyệt luân khoáng cổ thước kim...
Nhưng nữ tử tên là Vân Tuyết Liên này, thực lực và thiên tư tuy rằng không tệ, nhưng nếu đặt trong những kẻ được xưng là yêu nghiệt, cũng chỉ thuộc hạng trung đẳng mà thôi...
Cho nên, trên người nữ tử này rốt cuộc ẩn giấu bí mật kinh thiên gì?
Huyền Tuệ liếc mắt nhìn sư huynh Huyền Không đang vẻ mặt ngưng trọng bên cạnh, âm thầm truyền âm.
'Sư huynh không cần lo nghĩ quá nhiều, bất luận vị Vân cô nương này rốt cuộc có bí mật gì, nhưng đã bị độ hóa, liền vĩnh viễn sẽ không trở thành kẻ địch của chúng ta...'
Nghe vậy, Huyền Không sững sờ, lập tức không trả lời mà trực tiếp hướng về phía sư đệ mình chắp tay trước ngực, khom người thi lễ một cái.
Tất nhiên, trong sân không chỉ có kích động và hâm mộ.
Còn có một số người, giờ phút này lại là vẻ mặt đầy lo âu...
Nhìn thân ảnh xuất trần phiêu miểu kia, sự bất an trong mắt Mặc Hội Anh rốt cuộc khó mà kiềm chế.
Thậm chí ả đã âm thầm thúc giục huyết chủng trong cơ thể mình, chỉ để xác nhận sự an toàn của đối phương.
Thiếu nữ đang chậm rãi đi tới tựa hồ tâm có cảm giác, gần như chỉ là tâm niệm vừa động, Mặc Hội Anh liền cảm thấy huyết chủng trong cơ thể như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt!
Ngay sau đó, khóe miệng ả trào máu do phản phệ, nhưng trên mặt nữ tử lại không hề có chút thống khổ nào, ngược lại hiện lên một tia an tâm.
Khi nỗi lo lắng trong lòng hạ xuống, ả mới hậu tri hậu giác nhận ra hành động điên cuồng vừa rồi của mình...
Nếu không phải lúc này sự chú ý của mọi người đều đặt trên người tỷ tỷ, e rằng hành vi vừa rồi của mình sẽ bị những kẻ có dụng ý khác phát hiện...
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng nữ tử lại có chút hối hận. Dù sao nếu bị bại lộ, e rằng sẽ đẩy thiếu nữ vào trong nguy hiểm...
'Nghĩ đến chuyện vừa rồi, chắc chắn sẽ chọc tỷ tỷ sinh lòng chán ghét đi...'
Nghĩ như vậy, ánh sáng trong đôi mắt ả lại ảm đạm đi vài phần...
Lại nhìn sang bên kia, lúc này bàn tay giấu trong tay áo của Lệ Cửu Tiêu đã sớm siết chặt đến trắng bệch.
Hắn ra sức cảm nhận tâm trạng của cô gái, đáng tiếc từ nãy đến giờ lại không thể cảm nhận được dù chỉ một phần...
Tuy rằng thân tư quen thuộc kia chưa thay đổi, nhưng là tồn tại đã luyện hóa Tạo Hóa Kim Liên, nam nhân rất rõ ràng lực lượng 'Độ hóa' kia đáng sợ đến nhường nào!
Còn chưa đợi hắn suy nghĩ nhiều, đã thấy thiếu nữ đã đi tới trước người mình, hư ảnh Phật đà vô diện kia cũng vào lúc này dần dần tan đi.
Lúc này cô gái chậm rãi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, môi đỏ khẽ mở, thanh âm điềm đạm ôn hòa, nhưng so với trước kia lại dường như có chút khác biệt.
"Ta đã về..."
Cách dải lụa che mắt, hai người lại phảng phất như bốn mắt nhìn nhau.
Giờ khắc này, một loại cảm giác quen thuộc tự nhiên sinh ra từ đáy lòng nam nhân, đó là... Tuyết Thần?
'... Hóa ra tên kia, thế mà lại có thể phát giác được tâm trạng của ta sao...'
Một đạo truyền âm vang lên trong lòng, Lệ Cửu Tiêu hơi sững sờ, thần tình trên mặt cũng hơi cứng lại, bầu không khí ngưng trọng trước đó thế mà tiêu tan thành mây khói...
Chỉ là, so với việc bí mật tâm ý tương thông bị bại lộ, lúc này nam nhân càng để ý đến tình trạng của cô gái hơn...
'Hừ, món nợ này ta ghi lại... Về phần lo lắng của ngươi, cứ việc buông xuống, dù sao thiên hạ này, căn bản không ai có thể độ được ta...'
Nghe vậy, trong lòng nam nhân thoáng an tâm, bất quá đối với trạng thái hiện tại của thiếu nữ vẫn còn giữ lại một tia nghi lự.
Thiếu nữ thấy thế cũng không nói nhiều, dù sao tình huống hiện tại của bản thân xác thực vô cùng đặc thù, cho dù giải thích cũng rất khó nói rõ.
Mà đúng lúc này, Huyền Tuệ cũng rốt cuộc hồi thần, cất cao giọng nói:
"Tán tu Vân Tuyết Liên, khai liên một trăm linh tám! Thông qua!"
Kết quả nằm trong dự liệu, nhưng mọi người tại hiện trường vẫn khó giấu được gợn sóng trong lòng.
Thậm chí một số kẻ tâm tư linh hoạt đã bắt đầu dùng suy đoán để giải thích cho hết thảy những gì vừa diễn ra.
"Dị tượng Phật đà vừa rồi, chư vị đã từng đi vào chắc hẳn cũng đoán được là cái gì..."
Một tu sĩ trung niên vạm vỡ thì thầm to nhỏ với đồng bạn.
"Bồ Đề Tự tính toán thật hay, cưỡng ép độ hóa Vân Tuyết Liên kia. Tiêu Lệ thân là đạo lữ của nàng, tự nhiên cũng không cách nào thoát khỏi một mạch Phật tông này..."
"Không, dị tượng cuối cùng cũng không bình thường. Nói không chừng nữ tử kia cũng là người có đại cơ duyên. Trước kia tuy cũng có hư ảnh Phật đà hiển hóa, nhưng nàng lại mang được nó ra ngoài..."
"Đúng vậy, tuy chưa thấy uy năng của nó, nhưng nghĩ đến cũng là một môn Phật môn thần thông cực mạnh! Nếu đạt được cơ duyên bực này, cho dù nhập vào Phật tông cũng là buôn may bán đắt!"
Mọi người mồm năm miệng mười, nhất thời gió chiều nào lại ngã theo chiều đó, hướng về thuyết âm mưu của Bồ Đề Tự. Tuy chư tăng có ý ngăn cản nhưng nại hà lực bất tòng tâm...
Sau đó, Tịnh Liên Trì dường như đã mệt mỏi, không còn xuất hiện dị tượng nào khác. Duy nhất hai người tỏa sáng chính là Thẩm Phong của Ngũ Hành Điện cùng sư tôn Phạn Lăng Vân của hắn.
Hai người đều khai liên tám mươi mốt đóa, đã ngang bằng với Tư Mã Hồng trước đó...
Nhưng có lẽ do có thiếu nữ và những người khác như châu ngọc phía trước, sự ưu tú của những người còn lại trong mắt mọi người cũng trở nên bình thường, không quá mức kinh dị.
Trong lúc này, Lệ Cửu Tiêu nhiều lần lặng lẽ quan sát thiếu nữ, nhưng vẫn không thu hoạch được gì...
Theo thời gian trôi qua, buổi luận đạo tại Tịnh Liên Trì cũng đi đến hồi kết...
Và ngay khi mọi người tưởng rằng sẽ không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, thì sự cố lại xuất hiện một cách chẳng hề bất ngờ!
Đó là người cuối cùng trong tất cả mọi người. Chỉ thấy người nọ bạch y tóc trắng, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm, tướng mạo tuấn tú nhưng lại khiến người ta khó phân biệt được giới tính.
Đây không phải nói dung mạo người này âm nhu, mà là mang đến cho người ta một cảm giác cực kỳ đặc biệt. Nếu muốn hình dung kỹ càng, thì người này giống như một cái 'Thế giới' đang biết đi!
Thế nhưng, chính là một tồn tại đặc biệt đến mức căn bản không thể bỏ qua như vậy, trước đó lại chẳng có một ai chú ý tới!
Ngay khi mọi người đang suy nghĩ như thế, người nọ vậy mà không biết từ lúc nào đã đứng bên trong hồ sen!
Chỉ thấy người này chắp tay sau lưng mà đứng, cũng không thi triển bất kỳ thuật pháp nào, chỉ đơn giản đứng đó, Phật lực chung quanh lại giống như chủ động lấy lòng, vây quanh bảo vệ hắn ở giữa.
"Một trăm linh tám Phật liên, khai!"
Thanh âm của hắn cũng không lớn, cũng giống như con người hắn, khó phân biệt nam nữ.
Thanh âm kia không có sự trầm trọng của Tư Mã Hồng, không có sự bá đạo của Lệ Cửu Tiêu, không có sự ôn nhu của Mặc Hội Anh, càng không chứa đựng vẻ mị hoặc như Chân Nguyệt...
Giống như bao hàm đặc điểm của tất cả mọi âm thanh, nhưng lại như chẳng tồn tại thứ gì trong đó...
Nếu cứ muốn nói, thì thanh âm của hắn ngược lại có chút tương tự với thiếu nữ hiện tại. Đây không phải nói về âm sắc, mà là loại cảm giác trong cõi u minh...
Theo tiếng nói của thiếu niên kia hạ xuống, toàn bộ Tịnh Liên Trì thế mà trong chớp mắt toàn bộ nở rộ!
Lập tức, ráng hồng đầy trời, tiếng tụng kinh đại tác!
Thấy người trong sân ồ lên huyên náo, người nọ sắc mặt vẫn như thường, chỉ khẽ chắp tay hướng về phía hòa thượng Huyền Tuệ.
Thần tình kia, rõ ràng bình thản và tôn kính, nhưng không biết vì sao lại khiến người ta sinh ra ảo giác đối phương đang nhìn xuống mình từ trên cao...
"Đại sư, xin hãy tuyên bố kết quả đi..."
"A... Đúng... Nguyệt Bạch Ly, khai liên một trăm linh tám! Thông qua!"
Huyền Tuệ lúc này trong lòng kinh hãi tột độ, bởi vì mãi cho đến vừa rồi ông ta cũng không biết người này tên họ là gì.
Thậm chí trong danh sách luận đạo lần này, ông ta cũng không nhớ từng có cái tên này!
Vậy mà ngay vừa rồi, ông ta lại có thể nói ra tên họ của đối phương một cách trơn tru không chút vấp váp như vậy, đây rốt cuộc là thủ đoạn gì!?
...
Nguyệt Bạch Ly?
Khi nghe được cái tên này, cho dù là thiếu nữ đang ở trong trạng thái đặc biệt cũng phải sững sờ, lập tức cau mày.
Không phải cái tên này có hàm nghĩa đặc biệt gì, thứ thật sự khiến nàng khiếp sợ, ngược lại là tên của người này nàng cư nhiên chưa từng nghe qua!
Không sai, một người cường đại như vậy, một tồn tại có thể qua mặt cảm giác của nàng và Lệ Cửu Tiêu, nàng lại không biết tên!
Đúng vậy, trong nguyên tác cũng không hề có cái tên này...
Đây là một người không tồn tại!
Nhưng chuyện này sao có thể!
Mặc cho nàng tìm kiếm thế nào, trong ký ức của thiếu nữ cũng chưa từng xuất hiện ba chữ Nguyệt Bạch Ly.
Mà ngay vừa rồi, nàng cũng âm thầm lặp đi lặp lại việc xác nhận cốt linh, phát hiện cốt linh người này nhiều nhất cũng không quá ba mươi!
Điều này cũng có nghĩa là, thời gian tu hành của người này hẳn là xấp xỉ với Lệ Cửu Tiêu, cũng được tính là tu sĩ cùng thế hệ với bọn họ!
Cho nên, người này rốt cuộc là...
Thế nhưng, ngay khi nàng vừa muốn hỏi thăm nam nhân bên cạnh, lại thấy ánh mắt đối phương lúc này đang đặt ở vị trí phía trước mình một chút, hơn nữa ánh mắt gần như ngưng trọng đến cực điểm!
Lúc này, nàng mới chợt phát giác, người tên là Nguyệt Bạch Ly kia, thế mà không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt mình!
"... Ừm, tạm thời cứ gọi cô là Tuyết Liên cô nương đi..."
Lời này vừa nói ra, thiếu nữ liền thay thế Nguyệt Bạch Ly, lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người.
Mà đối với lời nói của đối phương, đôi mắt ẩn dưới dải lụa của cô gái cũng co rụt lại, cảm thấy không ổn.
Chẳng lẽ mình bị vị cường giả kỳ quái này phát hiện ra manh mối gì?
"Ta tuy mới gặp cô nương lần đầu, nhưng lại nhất kiến chung tình, hy vọng cô nương có thể đáp ứng làm đạo lữ của ta..."
"???"
Lời vừa thốt ra, cả người thiếu nữ nhất thời cũng không phản ứng kịp.
Lấy lại tinh thần, nam nhân đang dịch dung thành 'Tiêu Lệ' đã sớm chắn ngay trước người nàng.
Cỗ lực lượng ẩn mà không phát, cùng với gạch xanh trên mặt đất bị dẫm nứt, cũng chứng minh thái độ của hắn đối với người này.
Ngay lúc này, 'Vân Tuyết Liên' lại vỗ nhẹ lên vai nam nhân một cái, lập tức ôn nhu mở miệng:
"Vị Nguyệt công tử này chớ nói đùa, Tuyết Liên đã sớm có người để gửi gắm, cho nên chỉ có thể cự tuyệt hảo ý của công tử, mong hãy lượng thứ..."
Cô gái khẽ cười, lộ ra một nụ cười diễm lệ nhưng mang theo một tia xa cách, giống hệt phản ứng của vô số nữ tử có cùng hoàn cảnh...
"Vậy sao, thế thì thật là đáng tiếc... Bất quá, lời tại hạ nói cũng sẽ không thu hồi. Bất luận khi nào, Nguyệt Bạch Ly đều mở rộng cửa chào đón cô nương..."
Dứt lời, trên mặt người nọ treo lên một nụ cười khổ, xoay người tiêu sái rời đi.
Chỉ là nụ cười kia, không biết vì sao luôn khiến người ta cảm thấy bên trong dường như thiếu khuyết thứ gì đó, có chút quái dị...
Mà lúc này trong lòng thiếu nữ, lại là một mảnh lạnh lẽo...
Bởi vì, giờ khắc này, nàng rốt cuộc cũng nghĩ tới một tồn tại...
Đó là kẻ mà trong nguyên tác chỉ có một danh hiệu, nhưng lại chưa từng lộ diện!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
