Xuyên Sách Rồi Tôi Tuyệt Đối Không Khuất Phục Trước Nam Chủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1287

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2126

Quyển 01 - Chương 112: Cùng nhau "ngồi tù"

Chương 112: Cùng nhau "ngồi tù"

"Đây là ký túc xá nam á? Chẳng khác gì ký túc xá nữ cả."

Nhan Hinh Nhã cất cái cờ lê to đùng đi, gương mặt thoáng chút ửng hồng, đôi mắt to tròn liếc ngang liếc dọc.

"Vốn dĩ là chẳng có gì khác biệt mà."

"Hơi có mùi chân thối..."

"Có à?"

Ninh Sơ hếch mũi ngửi ngửi, chẳng thấy mùi gì lạ, sau đó liền thấy Nhan Hinh Nhã dùng móc áo móc ra một chiếc tất cứng đơ từ gầm bàn Vương Kiệt, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Eo ôi~ bẩn thế."

"..."

Cái mũi chó này... cô ấy cảm thấy cô nàng sói này có khi thích hợp đi làm chó nghiệp vụ truy tìm ma túy hơn.

Nhan Hinh Nhã dùng móc áo quẳng chiếc tất đó vào thùng rác, lúc này mới lon ton chạy đến bên cạnh Ninh Sơ: "Sao cậu lại mặc áo của Ôn Dương thế?"

"Nhiệt độ điều hòa thấp quá, hơi lạnh."

"Ồ~"

Ninh Sơ cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trên người, do sự chênh lệch về hình thể giữa cô ấy và Ôn Dương quá lớn, chiếc áo vốn mặc trên người Ôn Dương đã rộng rãi, giờ khoác lên người cô ấy lại biến thành váy liền thân, vạt áo che kín cả đùi.

Phải biết là Ôn Dương cao gần mét chín, còn cô ấy chỉ có mét sáu, khi hai người đứng cạnh nhau, cô ấy chỉ cao đến vai hắn.

Trông chẳng khác gì đứa trẻ con trộm mặc áo của bố.

Trời mới biết đàn ông ở cái thế giới này ăn cái gì mà cao thế không biết! Người không biết còn tưởng đây là miền Bắc ấy chứ.

"Không phải bảo gọi đồ ăn ngoài à? Tớ muốn uống trà sữa!"

"Ừ ừ."

Ninh Sơ quay lại ngồi trước máy tính, mở app đặt đồ ăn trên điện thoại rồi đưa cho Nhan Hinh Nhã.

Cô ấy tìm kiếm mấy trò chơi nhỏ dành cho hai người, nhưng thần sắc lại có chút lơ đễnh.

Khi vấn đề an toàn của bản thân tạm thời được đảm bảo, não bộ lại vô thức bắt đầu lo lắng cho Ôn Dương.

Cái tên trai tân đó ở bên ngoài, liệu có xui xẻo vấp phải nhân vật trong cốt truyện nào không nhỉ?

Cho dù không phải em gái trong cốt truyện, nhưng thấy trai đẹp như Ôn Dương thì kiểu gì chả có người xin Wechat làm quen?

Trong sách không có tình tiết nào diễn ra trên xe buýt, nhưng chỉ sợ trùng hợp có nhân vật cốt truyện nào đó cũng đang đi xe buýt...

Lại còn cả Vương Kiệt nữa... tuy đã cố gắng tút tát cho cậu ta đẹp trai nhất có thể, nhưng còn phải xem cô bạn gái nhỏ của cậu ta có đáng tin hay không. Yêu xa mà lị~ Đừng có cái kiểu hăm hở chạy đến tổ chức sinh nhật cho bạn gái, lại phát hiện bạn gái đang đi vào nhà nghỉ với thằng đàn ông khác.

Thế thì thảm quá.

Trương Thiệu Thanh thì đỡ lo hơn, chỉ là về nhà thăm người thân, chắc chẳng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu.

"Ninh Sơ~"

"Hả?"

"Cậu với Ôn Dương tiến triển đến đâu rồi? Hôn môi chưa?"

Ninh Sơ ngạc nhiên quay đầu nhìn Nhan Hinh Nhã, đôi tai sói của cô nàng dựng đứng lên đầy phấn khích, mắt lấp lánh sao, cái đuôi to đùng vẫy tít mù, mong chờ hóng được chút tin mật.

Cô ấy khó hiểu lầm bầm: "Tôi với cậu ấy chỉ là bạn cùng phòng thôi, chẳng hiểu sao cậu cứ nghĩ tôi với cậu ấy có gian tình."

"Xì~ Chúng ta là bạn thân đấy nhé! Khai thật đi!"

Bạn thân thì bạn thân vậy~ dù sao cô nàng sói này cũng khá dễ gần.

Ninh Sơ từ bỏ chống cự, đáp một tiếng: "Thật sự là không có mà."

Mặc dù biết Ôn Dương có tình cảm với mình, nhưng cô ấy hoàn toàn không có hứng thú với đàn ông.

"Mỏ cứng thế này, lúc hôn Ôn Dương không sợ làm người ta đau mồm à."

"!!!"

Tôi hôn Ôn Dương bao giờ hả! Đừng có ăn nói lung tung!

Cô ấy trừng mắt với Nhan Hinh Nhã: "Qua đây chơi game! Bớt nói nhảm đi!"

Rất nghi ngờ mấy cái tin đồn thất thiệt về cô ấy trong đám con gái là do Nhan Hinh Nhã tung ra!

"Tớ không biết chơi game~"

"Thế, cùng xem phim bộ nhé?"

Tuy Ninh Sơ muốn ngủ một giấc chiều nay hơn, nhưng vứt Nhan Hinh Nhã sang một bên để đi ngủ thì nghĩ thế nào cũng thấy không ổn lắm.

Mắt Nhan Hinh Nhã sáng rực lên: "Tớ biết có bộ phim thần tượng này hay cực!"

Cô nàng cúi người xuống, gõ phím trên máy tính của Ninh Sơ, sau đó quay lại bê ghế của Ôn Dương sang, đặt mông ngồi xuống cạnh Ninh Sơ: "Cậu xem này! Anh trai này siêu đẹp trai luôn!"

Phim thần tượng à...

Ninh Sơ đau đầu chống tay lên má, nhìn nam chính mặt hoa da phấn trên màn hình, lầm bầm: "Chẳng đẹp trai bằng Ôn Dương."

"Đúng rồi, bạn trai cậu là đẹp trai nhất."

"Thật sự không phải..." Cô ấy thở dài chán nản, kiên trì tiếp tục xem.

Nhan Hinh Nhã thì chèo thuyền (ship couple) đến mức mặt mày đỏ bừng, còn Ninh Sơ thì mi mắt sụp xuống, ngáp ngắn ngáp dài, sắp ngủ gật đến nơi rồi.

Cuối cùng cô ấy cũng thấm thía cảm giác của bạn cùng phòng khi bị ép chơi game cùng mình.

Chẳng khác gì ngồi tù.

Cũng không biết tình hình bên phía Ôn Dương thế nào rồi.

...

Hiếm khi Ôn Dương không có cái "cái đuôi" lải nhải, ngăn cản hắn nói chuyện với gái bên cạnh.

Hắn xuống xe từ cửa sau xe buýt, ngẩng đầu lên, nhìn ngó môi trường lạ lẫm xung quanh.

"Anh trai ơi~ kết bạn Wechat đi~"

Ngay sau lưng hắn là một cô bé mặc đồng phục JK, vội vàng bám theo: "Anh không phải là gia sư sao? Em học cũng kém lắm này!"

Không có Ninh Sơ ở bên, Ôn Dương hoàn toàn lúng túng không biết phải đối phó thế nào với những cô gái nhiệt tình bất chợt gặp phải.

Hắn quay đầu lại, đánh giá cô nữ sinh trung học này một chút.

Thiếu nữ trông khá xinh xắn ngoan ngoãn, mặc áo sơ mi trắng váy ngắn kẻ sọc, chân đi tất đen dài quá gối, lộ ra một khoảng "vùng tuyệt đối" trắng nõn. Chiếc huy hiệu trường thu hút ánh nhìn của hắn, ánh mắt hắn rơi xuống bộ ngực đầy đặn cân đối kia, quan sát kỹ lưỡng một hồi, xác định cô bé này có cỡ C... à không, xác định là một học sinh cấp ba.

Nói thật lòng, nếu so sánh với Ninh Sơ thì nhan sắc mỗi người một vẻ, một người non nớt pha chút quyến rũ, một người ngoan hiền lại hoạt bát. Nhưng nói về vóc dáng, Ninh Sơ thua đứt đuôi.

Hỏng rồi, suýt chút nữa thì rung động!

Cảm giác tội lỗi với Ninh Sơ khiến mặt Ôn Dương đỏ bừng, hắn rảo bước đi thẳng về hướng nhà học sinh: "Đừng bám theo tôi nữa."

Đối với con gái nhiệt tình, hắn thật sự không nói nặng lời được, càng đừng nói đến chuyện chửi thẳng mặt như Ninh Sơ dạy.

"Bố mẹ em cũng đang tìm gia sư cho em đấy, một tiếng hai trăm tệ, thanh toán trong ngày. Lại còn là làm lâu dài, từ giờ đến lúc thi đại học năm sau, lỡ em đỗ đại học, bố mẹ em còn thưởng thêm cho anh nữa."

Ôn Dương lại hơi dao động, bước chân chậm lại một chút.

Một tiếng hai trăm! Bây giờ kiếm tiền dễ thế sao?

Nhưng hắn nhanh chóng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây và lời nhắc nhở liên tục của Ninh Sơ, càng nghĩ càng thấy cô bé này giống kẻ lừa đảo.

Trên đời này làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống chứ!

"Nếu anh không yên tâm thì có thể ký hợp đồng mà~"

"Không có hứng, đừng có đi theo tôi mãi thế."

"Anh đi đến khu Thiên Thần à? Nhà em cũng ở đấy."

Ôn Dương thở dài bất lực, chỉ đành cắm đầu đi tiếp, nhẫn nhịn sự quấy rối của thiếu nữ.

Nếu Ninh Sơ mà hỏi, chuyện hôm nay tuyệt đối không được hé răng nửa lời.

Nếu không thì buổi dạy gia sư ngày mai của hắn coi như đi tong, Ninh Sơ chắc chắn sẽ chặn ở cửa, sống chết không cho hắn ra khỏi nhà.

Thiếu nữ phải chạy lon ton mới theo kịp bước chân của Ôn Dương, cô bé ngước nhìn sườn mặt của hắn, hào hứng nói: "Gia sư bố mẹ tìm cho em em chẳng ưng ai cả! Chi bằng anh dạy em đi!"

Thời gian ở chung với thiếu nữ càng lâu, những ý nghĩ kiều diễm trong lòng Ôn Dương càng khó kiểm soát, cảm giác áy náy với Ninh Sơ lại càng mãnh liệt hơn.

"Kết bạn đi mà~ Em tên là Hoàng..."

Chưa đợi cô bé nói hết câu, Ôn Dương đột nhiên "vèo" một cái phóng vụt đi.

Đã không trêu vào được thì hắn trốn được chứ gì!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!