Xuyên Sách Rồi Tôi Tuyệt Đối Không Khuất Phục Trước Nam Chủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Quyển 01 - Chương 116: Sáng sớm

Chương 116: Sáng sớm

Sáng sớm tỉnh dậy, đầu óc Ninh Sơ vẫn còn mơ mơ màng màng.

Gương mặt cô ấy vương chút ửng hồng, có chút thất thần nhớ lại những hình ảnh trong giấc mơ.

Đã lâu lắm rồi không mơ thấy cảnh tượng "tiến thoái lưỡng nam" (bị đàn ông kẹp giữa) như thế... Rõ ràng là sự kích động đêm qua tuy đã bị cô ấy cưỡng ép đè xuống, nhưng lại kéo dài vào tận trong giấc mơ.

"Thế này thì làm sao bây giờ~"

Cô ấy ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn sang Ôn Dương đang ngủ ở giường đối diện, chân đối chân với mình.

Nhớ lại tình huống tối qua, cô ấy liền cảm thấy xấu hổ và chột dạ từng cơn, chỉ dám nhìn lướt qua một cái rồi vội vàng cúi đầu, leo xuống thang giường, chạy ra ban công rửa mặt.

Vừa mở cửa, Ninh Sơ đã bị luồng không khí lạnh lẽo bên ngoài dọa cho lùi lại hai bước.

"Trời trở lạnh rồi?"

Lạnh cũng tốt, có thể mặc áo khoác, che giấu vòng một càng hoàn hảo hơn.

Ninh Sơ quay đầu lại, đang định cầm lấy chiếc áo sơ mi ngủ của Ôn Dương khoác lên người, nhưng lại khựng lại, sau đó đi tới tủ quần áo của Ôn Dương, đổi một chiếc áo ngủ khác.

Cái kia hơi bẩn rồi, để Ôn Dương giặt đi đã.

Để Ôn Dương mặc thêm hai ngày nữa, dính thêm tí hào quang nhân vật chính đã.

Mặc áo ngủ của Ôn Dương vào, Ninh Sơ ra ban công đánh răng rửa mặt, không kìm được tiếng thở dài.

"Succubus à~"

Cô ấy rầu rĩ chải răng, quay đầu nhìn bầu trời âm u xám xịt, than thở: "Khả năng hiến thân ngày càng lớn rồi."

Cho dù tư tưởng của cô ấy kháng cự quyết liệt, nhưng cũng không cản nổi cơ thể làm bừa.

"Nghĩ theo hướng tích cực thì, nhỡ đâu có xảy ra chuyện thật, chắc cũng chịu đựng được, không đến nỗi bị hỏng người..."

Thế thì tốt chỗ nào chứ!

Ninh Sơ nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, mặt mày ủ dột.

Trong truyện, nhân vật chính cũng từng giao chiến với Succubus vài lần, mấy em Succubus tuy em nào em nấy đều dâm đãng vô cùng, nhưng do độ nhạy cảm quá cao nên em nào cũng "ra" rất nhanh.

Điều này dẫn đến việc mấy em Succubus đánh nhau với nhân vật chính toàn thua tan tác ngay từ hiệp đầu, hiếm có em nào trụ được qua một hiệp.

"Được đến đâu hay đến đó vậy."

Rửa mặt xong xuôi, hai tay dấp nước lạnh vỗ vỗ lên má, đầu óc Ninh Sơ đã tỉnh táo hơn nhiều.

Cô ấy móc điện thoại ra, mở đoạn chat với Nhan Hinh Nhã.

"Hẹn cho cậu rồi nhé! Chín giờ sáng mai, quán cà phê ngoài cổng trường nhé?"

Tối qua ngủ sớm quá nên giờ cô ấy mới đọc được tin nhắn này.

Quán cà phê...

Sao lại chọn cái chỗ này?

Nhớ đến bà chị phú bà có thể khiến cô ấy "tự do tài chính" bằng ánh mắt bất cứ lúc nào, cô ấy lại thấy đau đầu.

"Dậy sớm thế?"

Ninh Sơ giật mình run bắn, điện thoại văng khỏi tay, may mà Ôn Dương nhanh mắt nhanh tay, vươn tay chộp được giữa không trung.

"Nghĩ chuyện gì mà bị tôi dọa cho giật mình thế?"

Cô ấy vẫn còn chưa hoàn hồn nhận lấy điện thoại, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang cười của Ôn Dương, trên mặt hiện lên một tầng ửng hồng không tự nhiên. Cô ấy chột dạ tránh ánh mắt hắn, khẽ đáp: "Ừm... không có gì."

Cứ nhớ đến chuyện tối qua là cảm giác xấu hổ lại trào dâng, khiến cô ấy đứng ngồi không yên, hoàn toàn không biết nên nói gì.

Nhìn cô gái đang khép nép khép chân, mặt mày viết rõ hai chữ xấu hổ kia, nụ cười của Ôn Dương càng thêm dịu dàng và nồng nhiệt.

"À, lát nữa, đi cùng tôi ra quán cà phê ngoài cổng trường." Ninh Sơ cúi đầu, lướt qua người Ôn Dương, "Mau dọn dẹp đi, phải đi sớm đấy."

"Được."

Ngay dưới mí mắt Ôn Dương mà bàn chuyện làm thế nào để áp chế cơn động dục với Lily... tuy hơi xấu hổ thật, nhưng ra ngoài cũng không thể mặc áo ngủ của Ôn Dương để hưởng ké hào quang nhân vật chính được, đành phải bắt nhân vật chính đi theo thôi.

Hơn nữa có thể bắt Ôn Dương ngồi xa ra một chút, không nghe thấy bọn họ nói chuyện là được.

Khoan đã! Lại để Ôn Dương tiếp xúc với Succubus Lily! Không lẽ lại kích hoạt cốt truyện?!

Nhỡ đâu bị trừng phạt ngay trong quán cà phê...

"Ôn Dương." Ninh Sơ lo lắng quay người lại, cũng chẳng màng đến liêm sỉ nữa, từ trong phòng thò đầu ra nhìn Ôn Dương, "Lát đến quán cà phê, cậu ngồi ở bàn bên ngoài thôi nhé, đừng vào trong cùng tôi."

"Hả?"

"Bàn chuyện riêng tư... sợ cậu nghe thấy."

Ôn Dương ngẩn ra, trêu chọc hỏi: "Chuyện riêng tư gì mà tôi cũng không được nghe thế?"

"..."

Ninh Sơ không trả lời, quay người đi vào phòng.

Do không khí lạnh tràn về, nhiệt độ hôm nay tụt hẳn mười mấy độ.

Lôi từ trong vali ra một chiếc áo khoác mùa thu đông mặc vào, Ninh Sơ đứng trước gương, kéo khóa áo lên tận cổ, ngẩng đầu ngắm nghía bản thân trong gương.

Chiếc áo khoác rộng thùng thình che đi đường cong cơ thể, nhìn qua thì bộ ngực vốn đã khiêm tốn giờ trông chẳng khác nào cái màn hình phẳng.

Nghiêng người sang một bên, cô ấy mới thấy được chút đường cong không đáng kể trước ngực.

Tiếc là dù đã che giấu đường cong, nhưng vóc dáng quá nhỏ nhắn, kết hợp với khuôn mặt non nớt xinh đẹp này, ai nhìn vào cũng sẽ coi cô ấy là con gái.

Mà đúng là con gái thật...

Hơn một tuần trôi qua, Ninh Sơ cũng chỉ đành ngậm ngùi chấp nhận hiện thực.

Trước kia cô ấy còn mơ mộng tìm được một em tai thú xinh đẹp về làm vợ, giờ đây mục tiêu đã chuyển từ việc tiếp tục làm đàn ông sang việc cố gắng chống cự lại những tình tiết cốt truyện sắp xảy ra trong tương lai, mục tiêu từ lâu đã biến thành "không bị thịt".

Tương lai... tương lai có thể bình yên sống một mình cả đời cũng không tệ.

Ninh Sơ cầm lấy một chiếc quần bò, quay người vào nhà vệ sinh thay quần đùi ra.

Mấy hôm trước trời nóng, cô ấy toàn mặc quần đùi lửng, hôm nay mặc quần bò vào mới phát hiện, do mỡ tích tụ ở mông và đùi, chiếc quần dài từng hơi rộng giờ suýt nữa thì không kéo lên nổi.

Cũng có thể là do dáng quần, dù sao đây cũng là quần bò nam, mà dáng người cô ấy giờ chẳng khác gì con gái.

Miễn cưỡng mặc được quần bò vào, cô ấy nhấc chân thử, cảm giác bó sát khiến cô ấy lo lắng cử động mạnh một cái là bục chỉ ngay.

"Cũng chẳng còn cái quần dài nào khác... mặc tạm vậy."

Ninh Sơ lầm bầm bước ra khỏi nhà vệ sinh, giục Ôn Dương vẫn đang rửa mặt: "Cậu nhanh tay lên chút đi."

"Biết rồi."

Ôn Dương theo bản năng nhìn sang Ninh Sơ, ánh mắt lại bị cái mông nhỏ căng tròn, vểnh lên thu hút.

Nhìn cái mông và cặp đùi được bọc kín mít trong lớp quần bò kia kìa, đường cong được phô bày trọn vẹn, mỗi bước đi cái mông nhỏ lại lắc lư nhè nhẹ.

Tiếc là Ninh Sơ nhanh chóng phát hiện ra sự khác thường, kéo áo khoác xuống thấp hơn, vạt áo che đi một nửa cái mông.

Ôn Dương dụi mũi, lau mặt xong cũng đi vào phòng.

Hắn nhận thấy hôm nay Ninh Sơ cứ tránh ánh mắt của hắn, trên mặt lúc nào cũng ửng hồng, rõ ràng là vẫn còn ngại chuyện tối qua.

Mặc dù hắn rất muốn an ủi Ninh Sơ, nói với cô ấy là hắn không để bụng đâu, nhưng lại chẳng biết mở mồm thế nào...

Chẳng lẽ bảo: Không sao đâu, động dục là chuyện rất bình thường?

"Đi thôi." Ninh Sơ cúi đầu, vội vã đi ra khỏi ký túc xá, "Tiện đường qua nhà ăn ăn sáng luôn."

"Được... mà đi làm gì thế?"

Ninh Sơ bình thường ru rú trong phòng, trừ lúc đi học ra thì gần như chẳng có hoạt động xã giao nào, toàn trốn trong ký túc xá.

Cô ấy cũng không giấu giếm, giải thích: "Bàn chút chuyện với Lily, đến lúc đó cậu tránh xa ra một chút, đừng có hòng léng phéng với Lily đấy."

"Lily?"

Ôn Dương thật sự không hiểu Ninh Sơ với Lily có chuyện gì để bàn.

Mấy lần trước tình cờ gặp Lily ở thư viện, lần nào Ninh Sơ cũng như gặp ma, hoặc là lôi hắn chạy thục mạng, hoặc là nhìn chằm chằm Lily như phòng trộm cắp.

Hai người này làm sao mà dính lấy nhau được thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!